Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn

Chương 66: Phiên ngoại: Ôn Hựu [ Thượng ]



Thu Kiến Khang, so với Lương Châu tới muộn hơn rất nhiều. Cho đến khi tháng chín sắp hết, thoáng nhìn thấy lá rụng héo tàn ngoài sân, ta mới nhận ra: Không ngờ đã là mùa thu.

Chỉ còn cách hôn lễ của ta hai tháng. Cách ngày nàng rời khỏi Kiến Khang, đã là nửa năm.

Hôm nay là sinh nhật mười bảy tuổi của nàng. Kiến Khang này không có người nhớ đến, chỉ có ta. Không biết chính nàng có nhớ hay không?

Ta cầm Giác, ở trong đình viện, luyện tập Công Vân kiếm. Từ sau khi nàng rời đi, bộ Công Vân kiếm này ta luyện tập so với Phá Liễn kiếm pháp còn thuần thục hơn.

Ta vốn chẳng hề thích Công Vân kiếm. Kiếm pháp này tuy linh hoạt thoát tục, nhưng lại không thích hợp với nam tử.

Ta luyện tập cũng chỉ vì đây là kiếm pháp nàng học tập từ nhỏ.

Một chiếc khăn bông màu trắng bỗng nhiên xuất hiện trước mặt ta.

“Phò mã……” Công chúa một thân cung trang, lẳng lặng đứng trước mặt ta: “Lau mồ hôi đi!”

Ta không nói gì tiếp lấy khăn vuông lau đi mồ hôi trên mặt. Khi mở mắt ra lại thấy công chúa lộ ra nét mỉm cười, trong lòng ta lại không khỏi phiền muộn.

“Phò mã, ngày mai bản cung muốn đi đến núi Lạc Nhạn ở hướng tây ngắm cảnh thu, không biết phò mã……”

Công chúa còn chưa nói xong, ta lại thấy một thân ảnh đột ngột vọt vào đình viện, biểu tình trên mặt người tới nôn nóng, lại vì công chúa ở nơi này mà không dám tiến lên.

Ta bước dài xông tới.

“Phò mã, tin tức bên kia.”

Ta lấy lại bình tĩnh, mở cuộn giấy trong lòng bàn tay, khoảnh khắc lại có chút muốn hôn mê. Trên giấy là nét chữ màu đen nhìn thấy ghê người: Thân trúng hai mũi tên, trọng thương hôn mê!

Thanh Hoằng, Thanh Hoằng của ta!

Cảm giác đau sáp quen thuộc từ lồng ngực chậm rãi tràn ra, đè nén khiến ta không thở nổi.

Nàng sao có thể bị thương? Lâm Phóng bọn họ, sao có thể khiến nàng rơi vào trong hiểm cảnh?

Giấy trong tay bị ta vò dập nát, mọi thứ trước mặt thậm chí có chút mơ hồ.

Thanh Hoằng, khoảng thời gian nàng gian nan như vậy, ta lại không thể ở bên cạnh, không thể giống như trước đây, ôm lấy thân thể mềm mại của nàng, làm cho nàng không sợ hãi.

Nàng có trách ta hay không? Bởi vì ta là một kẻ không chữ tín, ta từng thề son hẹn sắt đối với nàng: “Vạn sự, có ta.”

Nàng nhất định còn nhớ được. Cho nên nàng không ngừng gửi thư cho ta, tuy rằng trong thư, nàng không có trách ta.

Nàng nói: “Tử Tô, ta biết ngươi nhất định rất bận, mới không viết thư cho ta.”

Nàng nói: “Tử Tô thối, ta phải đi đánh giặc, ngươi không cần rất lo lắng.”

Thanh Hoằng, nàng nhất định không biết, ta hận không thể tức khắc mọc thêm cánh, bay đến Miện Châu, đến bên cạnh nàng, cùng nàng sóng vai chiến đấu; dù có chết trận tại Miện Châu.

Nhưng Thanh Hoằng, ta không thể.

Bây giờ, ngay cả nhìn nàng, ta đều không thể.

Nhìn thần sắc lo lắng của tín giả trước mặt, nhìn sau lưng ta công chúa đang muốn nói lại thôi. Còn có trên đỉnh đầu, là cũi giam bầu trời Kiến Khang.

Lẳng lặng đứng ở dưới bầu trời, trong đình viện này, ta bỗng nhiên cảm thấy chính mình muốn phát điên.

Đại quân Đỗ Tăng cùng quân đội hùng hậu của Triệu quốc áp sát, thành binh Miện Châu lực lượng nhỏ yếu. Thanh Hoằng, nàng thân trúng hai mũi tên –

Nàng có thể chết trận hay không? Ta có thể sẽ không còn được gặp lại nàng?

Ý niệm này vừa xuất hiện đã khiến ta cả kinh không thở nổi.

Công chúa cũng được, gia tộc cũng được, chức quan cũng được, hoàng đế cũng được…… Tất cả, tất cả ta đều không muốn bận tâm nữa.

Nếu như Thanh Hoằng chết, ta vì sao còn phải để ý những chuyện này?

Ta muốn đi Miện Châu! Ta phải đi Miện Châu!

Tìm về Thanh Hoằng, chỉ có Thanh Hoằng! Chỉ cần rời khỏi nơi này, chỉ cần rời khỏi Kiến Khang, ta liền có thể gặp nàng, chân trời góc biển cùng nhau lưu lạc giang hồ! Không cần bận tâm trần thế này thị phi, cũng không cần quản hoàng đế công chúa, sĩ tộc bần hàn!

Ý niệm này như mầm mống nảy nở, dẫn dắt ta phá tan tầng tầng cản trở trước mắt; ý niệm này quả thực là dụ hoặc ngọt ngào, hấp dẫn ta!

Ta cầm Giác lên, bước nhanh về hướng ngoại viên.

“Phò mã!” Công chúa cao giọng gọi, mang theo một chút kinh hoảng van xin.

Bước chân ta hơi ngừng nhưng không có quay đầu.

Ta thu dọn hành trang, thay đổi trang phục võ sĩ, Giác nắm chặt trong tay.

Cửa phòng mở ra một thanh âm lạnh lùng truyền tới: “Ngươi lại không quan tâm đến sự sống chết của người trên dưới Ôn gia sao?” Cha đầy phẫn nộ đứng che ở cửa: “Ngươi hôm nay muốn đi, thì hãy bước qua thi thể ta đã!”

Ta phịch một tiếng quỳ trên mặt đất: “Cha! Sinh mệnh nàng hấp hối……”

Cha giọng nói mềm mại mấy phần: “Hựu nhi, ngươi đừng quên, ngươi bây giờ đã là phò mã, kéo một sợi tóc động đến cả ngàn người! Nàng là nữ nhi của hoàng đế, hay là cháu ngoại được thương yêu nhất của Vương Đôn! Chẳng lẽ ngươi muốn tất cả mọi người trong gia tộc thay ngươi chôn cùng? Chẳng lẽ ngươi muốn cho Vương Đôn tìm đến hoàng đế lấy cớ làm loạn?”

Trong lòng ta chấn động, lại là lý do này, lại là lý do này! Nhưng……

Cha mở ra bàn tay: “Ta vừa mới nhận được tin tức, nàng chỉ là trọng thương, không có nguy hiểm đến tính mạng, ngươi yên tâm. Ngươi nếu thực không rời xa nàng được, đợi nàng trở lại Kiến Khang, nạp nàng làm thiếp. Công chúa bản tính khoan hậu ấm áp, chắc hẳn sẽ không ngăn trở.”

Ta ngẩng đầu, lại thấy mấy bước bên ngoài, công chúa đứng ở trong đình viện, trên mặt tràn đầy lo lắng, mắt trong hình như có lệ quang. Phía sau nàng, ánh nắng chiều đỏ tươi, lá rụng đầy đất.

Ta chậm rãi đứng lên, xúc động vừa rồi đè nén không được dần dần tiêu tán, thay vào đó chỉ còn thê lương.

“Cha…… Vừa rồi, là Hựu nhi hồ đồ.”

Thực là…… Hồ đồ ……

Đã sớm chọn công chúa, rời bỏ Thanh Hoằng!

————–

Cùng nàng quen nhau, là vào mùa hè hơn một năm trước.

Lúc ấy ta vừa mới từ Lương Châu trở về Kiến Khang mấy tháng, cha đã trải sẵn đường cho ta: Giành được vị trí minh chủ, nhất thống võ lâm Giang Đông, trở thành người trong võ lâm được hoàng tộc mạnh mẽ ủng hộ.

Nhưng lại xuất hiện một Lâm Phóng, cướp đi vị trí minh chủ Võ Lâm; xuất hiện một Chiến Thanh Hoằng, phá rối cuộc sống của ta.

Lần đầu tiên gặp, nàng nữ phẫn nam trang. Lúc đó ta mới bước chân vào chốn võ lâm, vẫn tin rằng nàng chính là nam tử — kết quả khẽ vươn tay, bắt lấy của nàng — nàng thở gấp, nổi giận vô cùng. Mà ta rõ ràng võ nghệ cao hơn nàng, lại bị nàng một cước đá xuống nóc nhà……

Nhưng nàng nhất định không biết, đêm đó ta ở trên mặt đất, nằm rất lâu cho đến tận khi bàn tay không nóng rực nữa.

Cảm giác tiếp xúc mềm mại ấy, còn có đôi mắt sáng nàng nhìn ta, ám ảnh ở trong đầu liên tiếp mấy ngày, không rời đi được.

Từ ấy về sau, ta không còn hồ đồ, chỉ cần hơi hơi để ý liền có thể phân biệt người trước mắt là nam hay nữ. Cho nên sau đó, ta ở trong hoàng cung gặp được công chúa Hoa Diêu nữ giả nam trang, ta cẩn thận cúi đầu. Nhưng công chúa vẫn nhìn thấy ta.

Để ý Thanh Hoằng, dường như cũng chính là từ những lần chúng ta cãi vã nhau. Đêm đó, ta lại cùng nàng say rượu hồ nháo, kinh động cả sông Tần Hoài.

Nàng rất nhu nhược rơi vào trong nước, ta lại chẳng hề nghĩ ngợi nhảy xuống cứu nàng. Nàng ở trong lòng ta, rõ ràng sợ nước muốn chết, còn to gan lớn mật khiêu khích hỏi: “Trên môi ngươi thoa son phấn?”

Ta thiếu chút bị cô nương không đầu óc này làm cho tức chết! Thế là sinh ra ý nghĩ trêu đùa nàng, tay vừa buông lỏng, quả nhiên nàng bị dọa đến kêu oai oái, cả thân thể dán vào ta, liều mạng ôm chặt ta……

Một khắc ấy, ta bỗng nhiên cảm thấy thoải mái. Nàng dán sát ta, ta lại không muốn buông ra.

Chậm rãi, ta muốn nàng.

Càng muốn nụ cười của nàng, càng muốn vẻ tinh nghịch của nàng.

Càng muốn càng muốn nàng.

Cho nên ta chưa từng nghĩ đến, có một ngày, ta sẽ mất đi nàng.

Lúc ở Quảng Châu, ta thiếu chút mất nàng.

Lúc nàng bị Hoắc Dương đánh trọng thương hôn mê nằm ở trong lòng ta, ta thiếu chút không để ý đến sự cản trở của Lâm Phóng cùng sư phụ mà quay ra giết Hoắc Dương.

Vị cô nương này, dường như trước giờ đều không biết tự bảo vệ mình. Mỗi lần, đều xông lên trước tiên. Như nam hài tử, dũng cảm đến ngốc nghếch.

Một cô nương như thế, ta làm sao nhẫn tâm không bảo hộ? Ta làm sao có khả năng, không đem nàng che chở sau mình?

Cái thời điểm ấy, ta cho rằng ta có thể. Cho nên ta nói với nàng: Vạn sự có ta.

Sau đó, Hoắc Dương chính thức được đưa vào nhóm người chúng ta. Tuy ta biết hắn là nhân tài hiếm gặp, nhưng nghĩ đến Thanh Hoằng thiếu chút nữa bị hắn giết chết, ta lại có chút ý hận. Nhưng không ngờ đến, Hoắc Dương lại dứt khoát nói: “Nàng là người trong lòng ngươi, cũng là sư phụ của ta!”

Không thể phủ nhận, lời nói này của hắn nghe có chút thoải mái.

Ngẩng đầu nhìn, lại thấy Thanh Hoằng đỏ bừng cả khuôn mặt.

Không biết sao, tâm tư của ta khẽ động. Ta nói với Hoắc Dương: “Ngươi biết thì tốt.”

Đầu nàng rủ xuống càng thấp, nàng nghe hiểu sao? Tâm ý của ta, người trong lòng của ta nàng hiểu không?

Nhưng ta nghe hiểu. Một đêm kia, nghe thấy nàng có chút yêu thích có chút thấp thỏm nói với Tiểu Lam.

Nàng nói: “Ta là cảm thấy hắn dễ nhìn nhất so với Văn Tuyền, so với cha ta còn dễ nhìn hơn……”

Nàng nói: “Ta nghĩ có thể cùng hắn, cứ như vậy vĩnh viễn lưu lạc dưới giang hồ. Đem tám châu võ lâm đều dẹp yên ổn……”

Nàng nói: “Chúng ta có thể đi khắp đại giang nam bắc, Thành quốc, Triệu quốc, Tây Vực, Bắc Liêu, Bồng Lai……”

Nàng nói: “Một người một con ngựa, nơi nào đều có thể đi, đi nơi nào đều có thể.”

Nơi nào đều có thể đi, đi nơi nào đều có thể.

Nhưng Thanh Hoằng, bây giờ, ta đã không thể cùng nàng, nơi nào đều có thể.

Ta vốn tưởng rằng chính mình tính toán không lộ chút sơ hở nào, ta vốn tưởng rằng tất cả sẽ không khó khăn như vậy. Nếu sớm biết mọi chuyện muôn vàn khó khăn như thế, lúc ở Giang Châu ta đã dẫn nàng đi, rời khỏi Kiến Khang, rời khỏi triều đình, cũng rời khỏi giang hồ.

Ta muốn quang minh chính đại cưới nàng, ta sung mãn hi vọng, nàng cũng thế. Ta thậm chí sớm đã nghĩ sau khi trở lại Kiến Khang, nếu như cha đồng ý ta sẽ cưới nàng, chỉ cưới một mình nàng, đã là quá đủ. Nếu cha không đồng ý, ta sẽ dẫn nàng đi, lưu lạc chân trời. Dù sao cha cũng còn hai sư huynh. Ta thậm chí đã mang sẵn tư tưởng có thể rời bỏ gia tộc.

Cho nên ta nghĩ, không ai có thể đem chúng ta tách ra.

Nhưng ta không ngờ đến, ta còn chưa kịp nói ra tâm tư của mình, ta còn chưa kịp sắp xếp chuyện gì nhưng tất cả lại đã được sắp đặt.

Ngày thọ yến đại tướng quân Vương Đôn, hoàng đế đích thân tới. Cả sảnh đường tân khách, ăn uống linh đình. Vương Đôn lại chỉ gọi ta đến bên cạnh đánh giá một phen.

Hắn nói với hoàng đế: “Hoa Diêu công chúa năm nay vừa đầy mười sáu, bà ngoại của nàng vẫn kêu gào phải tìm cho nàng một mối lương phối.”

Hoàng đế ngẩng đầu cười nhìn ta: “Đại tướng quân thực sự thương yêu cháu ngoại. Không ngại, trong tiệc đêm nay rất nhiều là thiếu niên tài tuấn.”

Đêm hôm đó, ta hoảng hốt trở lại Ôn phủ. Trên mặt cha lại là vẻ vui mừng không che hết, nhưng trong mắt ta lại là đỉnh điểm của sự tuyệt vọng.

Ta dứt khoát quỳ: “Cha, người ta muốn cưới, chỉ có duy nhất một mình Thanh Hoằng!”

Cha sửng sốt, than thở: “Chuyện này sao có thể do phụ tử ta quyết định?”

Lần đầu tiên ta không có làm theo ý của cha, ta dập đầu ba cái: “Cha, thứ cho Hựu nhi bất hiếu!”

Cha đột nhiên ngẩng đầu, gằn từng chữ một: “Ngươi muốn bất hiếu ra sao? Là muốn Ôn tộc ta bị tịch thu tài sản, bị khép vào tội khinh quân phạm thượng? Hay muốn Chiến gia Kinh Châu bị Vương Đôn coi như phản tặc mà tiêu diệt? Hay muốn Vương Đôn mượn chuyện này để làm loạn, phạm thượng với hoàng đế?”

Ta nói không ra lời. Ngẩng đầu, chỉ thấy một mảnh trăng tàn ảm đạm, tinh quang như mộng.

Ánh trắng mỹ lệ ở Kiến Khang này, thì ra chưa bao giờ chiếu đến ta cùng Thanh Hoằng.

————

Ta còn nhớ được, ngày Thanh Hoằng cùng mọi người rời khỏi Kiến Khang, là một ngày trời trong. Mà ta, lại là người nhận lệnh thay hoàng đế đến đưa tiễn bọn hắn rời khỏi.

Đỉnh núi có rất nhiều người, bọn hắn đều vây quanh ta, quanh Lâm Phóng, Thanh Hoằng cũng đứng trong đám người. Ta biết, Thanh Hoằng vẫn lén lút nhìn ta, nàng phải chăng muốn ta cùng nàng nói chút lời thân cận?

Nhưng ta nói không nên lời. Nếu như Ôn Hựu ta có thể nói với Thanh Hoằng, ta ba tháng sau phải cưới Hoa Diêu công chúa……

Ta nói không nên lời.

Cho nên ta không ngừng cùng nhóm thường hầu, thái giám bên cạnh nói chuyện. Không ngừng nói chuyện, không liếc nhìn nàng một cái.

Ngày ấy, Lâm Phóng vẫn lẳng lặng nhìn ta, đây là lần đầu tiên ta thấy thần sắc thương xót trên mặt Lâm Phóng.

Mặt trời đỏ rực đến chói mắt ngày, bầu trời cũng toàn một màu lam đến chói mắt. Đỉnh núi nhiều người như vậy…… Trên mặt mỗi người đều là vẻ tươi cười. Trừ ta cùng Thanh Hoằng.

Rất nhiều người nóng lòng khí thế hừng hực, rất nhiều người hàn huyên khách sáo.

Chỉ có ta, lòng vẫn nặng trĩu nặng, phảng phất muốn chìm vào nơi thấp nhất của núi Lạc Nhạn.

Nếu như thực sự có thể chìm xuống, cũng tốt.

Rốt cục cũng đến lúc ta tiễn đưa Thanh Hoằng. Rốt cục có thể mũ miện nhìn thẳng khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Nàng hôm nay một thân nam trang, tuấn tú vô cùng. Mỗi một cái quay mặt một ánh mắt của nàng ở trong mắt ta đều xinh đẹp đến đoạt tâm phách người.

Ta một chút cũng không muốn nhớ những lời lẽ mà lão quan viên kia đã viết sẵn cho ta. Những thứ loạn thất bát tao ấy, không thuộc về ta cùng Thanh Hoằng.

Ta bưng rượu, không chú ý ánh mắt trừng lớn của những người khác–

“Một chúc Tướng quân, bách chiến bách thắng, chiến công không dừng!”

“Hai chúc Tướng quân bình an vô sự, không bệnh không đau.”

“Ba mong tướng quân sớm khải hoàn trở về!”

Thanh Hoằng, ngươi nghe đến những lời này, có phải sẽ cười thầm nói ta quá rất nghiêm túc ra vẻ người lớn đúng không? Nhưng đây thực là nguyện vọng của ta, Thanh Hoằng, nàng có biết. Trên lưng nàng mang lý tưởng chung của ta hai, bước lên hành trình. Còn ta lại phải xoay người rời bỏ, đi cưới một người khác.

Trừ chúc nàng bình an, ta cái gì cũng không thể làm!

Nàng cố nén nước mắt, uống sạch bát rượu. Nhưng nàng không biết, tất cả mọi người đều không biết, ta phải nỗ lực xiết chặt nắm đấm mới có thể khống chế chính mình không ôm nàng vào trong lòng!

Thời gian ly biệt, rất nhanh liền đến. Có lẽ là Lâm Phóng sợ ta thất lễ, có lẽ là Lâm Phóng không nhẫn nại nhìn sự nản lòng của ta, hắn tập hợp đội ngũ, bắt đầu xuất phát.

Bọn hắn càng lúc càng xa. Thanh Hoằng ở trên ngựa liên tục quay đầu, tựa hồ cùng Lâm Phóng nói cái gì đó, lại lộ ra nụ cười tươi tắn.

Ta hoảng hốt nghĩ: Sau này, nụ cười ấy sẽ không còn thuộc về ta nữa.

Mắt nhìn, bọn hắn chốc lát nữa sẽ đến góc cua, ngay cả bóng dáng cũng sẽ không thấy nữa. Năm ba tháng sau, nàng trở về Kiến Khang, ta đã là trượng phu của người khác.

Trong lòng lại đau đớn khó kiềm chế, bên cạnh có người thúc giục ta trở về, ta lại nhìn thấy nàng chậm rãi quay đầu, xa xa nhìn ta.

Trong lòng ta, dường như có thứ gì, ầm ầm sụp đổ.

Thì ra ta phải mất đi nàng, mất đi Thanh Hoằng của ta. Vào thời khắc này, ngay ở chỗ này, từ nay về sau.

Nàng phải đi phương xa, nàng phải một mình đi làm việc mà chúng ta muốn làm, bên cạnh nàng không có ta.

Cạnh nàng, không thể có ta.

Tay của ta mờ mịt đụng đến Giác. Trong đầu, bỗng nhiên thoáng hiện lên bộ dạng nàng ngày thường đắc ý khoe khoang Công Vân kiếm pháp. Một nụ cười một cái nhíu mày phảng phất ngay ở trước mắt……

Ta nhìn ánh nắng chói trên đỉnh đầu, phá tan tầng mây thật dày mà chiếu xuống. Trong đầu, bỗng nhiên nghĩ đến một câu thơ:

“Hoa nở bán hạ hai bên quên, một đời phù vân tình như trước.”

Đóa hoa này, chỉ nở nửa mùa hè, liền phải suy tàn.

Thanh Hoằng, cho dù ngươi khi nào trở về, cho dù ta cưới ai. Dù kiếp này định trước hai chúng ta không thể bên nhau, dù bên cạnh nàng sẽ có một người khác làm bạn đến bạc đầu –

Một đời mây bay, tình ta vẫn như trước.

Nghĩ đến đây, ta bỗng nhiên cảm thấy thoải mái. Không có vấn đề gì, tất cả đều không có vấn đề gì. Cưới công chúa, cũng được; đưa tiễn Thanh Hoằng, cũng không sao cả. Dù sau này không thể nắm tay nàng, không thể thì thầm gọi nàng là “Mị Nô”, cũng không có vấn đề gì.

Vốn là tất cả, liền không có vấn đề gì. Trong lòng ta có nàng là đủ. Ta yêu nàng, là đủ.

Giác của ta rung động như muốn nổ tung, kiếm khí dường như muốn phun trào ra. Ta thét dài một tiếng, nhảy lên.

Thanh Hoằng, đây là Công Vân kiếm của ngươi, từng chiêu thức, đều khắc sâu trong lòng ta. Công Vân kiếm của nàng, cũng là của ta.

Ta vọt tới giữa không trung — ta trước giờ vốn không biết, thì ra Công Vân kiếm, cũng có thể được ta múa đến mạnh mẽ như thế! Thì ra thời điểm buồn thế này, vũ động Công Vân kiếm, lại có thể khiến cho ta thoải mái đến vậy!

Giống như, ta chưa hề rời khỏi, nàng chưa hề rời đi.

Từng chiêu từng thức, ta nhìn không rõ mặt trời, nhìn không rõ mây bay. Ta chỉ thấy phía trước xa xa, nàng che miệng. Trên mặt nhất định đầy ắp nước mắt, giống như ta!

Cuối cùng, ta hạ xuống. Ta hướng về phương hướng của ngươi cúi xuống, ta không dám ngẩng đầu.

Ta sợ nhìn thấy ánh mắt của nàng, cũng sợ cho nàng thấy, nước mắt trên mặt ta.

Cho đến rất lâu sau, ta mới đứng thẳng lên, sức cùng lực kiệt.

Phía trước đã không còn bóng người.

Chỉ có mặt trời chói sáng loá mắt, kéo dài mênh mông trên đỉnh ngọn núi, mây trắng vạn trượng, lặng lẽ trôi dạt.

Ta đem Giác tra vào vỏ, quay đầu lại bắt gặp tất cả mọi người trên mặt đều ngượng ngùng. Đoán chừng là sắc mặt của ta rất khó nhìn, bọn hắn đều không nói chuyện.

Ta không để ý, xoay người rời đi.

Vương Đông An chạy tới, đổ ập xuống nói: “Tử Tô, ngươi hôm nay vì sao lại thất thố như vậy, công chúa lần trước đã hỏi chuyện của Chiến cô nương. Nếu việc hôm nay lại truyền đến tai công chúa……”

“Phanh” một tiếng, ta đem giác ném đến bên chân hắn, nghe thấy giọng nói chính mình phát run: “Hôm nay Tử Tô đã mất đi người ta yêu nhất! Tự tay đưa đi, tự tay đoạn tuyệt! Đời này kiếp này, không thể quay trở lại! Hoàng gia hao tổn một chút thể diện, có tính là gì? Chẳng lẽ ta đã tàn nhẫn đem tình cảm của chính mình dẫm nát chân dưới, còn không thể tùy ý lần này sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.