Minh Nhược Hiểu Khê 1: Thủy Tinh Trong Suốt

Chương 14



Quả đúng như Hiểu Khê dự đoán, Đồng chính là em gái cùng cha khác mẹ của Giản Triệt.

Hiểu Khê xúc động lẩm bẩm: “Hẳn nào anh luôn nhìn cố ấy bằng một ánh mắt rất đặc biệt, rất khó nói, nửa yêu thương, nửa đau buồn… hẳn nào anh không thể chấp nhận tình cảm của Đồng…”. Chợt cô ngừng lại, hỏi dồn: “Nhưng sao anh biết được Đồng là em ruột của mình?”.

Giản Triệt buồn bã kể: “Lâu rồi em, hồi anh mới tám, chín tuổi… lúc đó anh vô tình nghe thấy bố mẹ cãi nhau…nên biết chuyện…”.

Hiểu Khê tò mò gặng hỏi: “Thế anh có yêu Đồng không?”.

Giọng Giản Triệt cứng rắn hẳn: “Tất nhiên là yêu như một đứa em rồi. Đồng là em gái anh mà”.

Hiểu Khê thở phào, hết lo lắng về việc Giản Triệt phải đau đớn khi phát hiện ra sự thật sau khi vô tình yêu Đồng. Nghĩ tới điều này, có lẽ Hiểu Khê bị ảnh hưởng phim được xem trên truyền hình khá nhiều. Cô gật gù nói: “Tới giờ thì em mới hiểu tại sao mẹ anh luôn tức tối khi gặp Đồng…”.

Giản Triệt gật đầu: “Đúng thế, cứ nhìn thấy cô ấy, mẹ anh lại không kìm chế được. Đối với bà, Đồng là một chứng cứ đầy đau thương về việc chồng mình không chung thủy”. Ngừng một lúc, anh chậm rãi nói tiếp: “Thật ra anh cũng thương mẹ lắm. Mẹ anh cũng quá khổ, bố anh luôn lạnh nhạt với mẹ và bận rộn công việc. Địa vị xã hội và lòng kiêu ngạo khiến mẹ phải đóng kịch, vờ như đang hạnh phúc. Nhưng sự xuất hiện của Đồng như một con dao bén, đâm thẳng vào lớp mặt nạ giả dối đó”.

Hiểu Khê níu lấy tay anh, hỏi: “Thế nên anh không trách mẹ mình khi bà cư xử tệ với Đồng?”.

Giản Triệt đau khổ nói: “Đúng là không công bằng với Đồng… nhưng anh cũng không biết phải làm sao”.

Hiểu Khê thì thầm: “Vậy, còn ai biết được chuyện này? Nhà Mục gia có biết không?”.

Giản Triệt gật đầu: “Chắc có, vì Đồng vừa sinh ra đã bị bố anh mang tới nhà Mục gia”.

Khổ thân Đồng quá, vừa chào đời mà số phận cô đã bị người khác sắp xếp. Hiểu Khê nghĩ bụng nhưng cũng không ngừng trách Triệt: “Tại sao anh không cho Đồng biết sự thật? Anh càng như vậy, cô ấy càng hiểu lầm và đau khổ lắm”.

Giản Triệt buồn rầu đáp: “Mục tiêu lớn nhất của bố anh là làm thủ tướng. Thanh danh trong sạch là sinh mạng của một chính khách. Ông ấy nhất định không để lộ bí mật như vậy. Trước đây, nếu không đuợc bà anh can ngăn và bảo vệ, e rằng Đồng vẫn không còn sống tới ngày nay”. Anh nói tiếp: “Anh làm sao có thể cho Đồng biết một sự thật đau lòng như thế? Rằng người cô ấy yêu thương lại chính là anh ruột mình? Rằng bố cô ấy chỉ muốn cô ấy chết đi ngay từ lúc chưa sinh, không cản trở con đường tiến thân của ông ấy… không … anh không thể nói được… như vậy quá tàn nhẫn!”.

Trong đêm tối, Giản Triệt thở dài, tâm sự: “Anh luôn muốn dịu dàng, quan tâm tới Đồng hơn… Nhưng chính vì vậy nó càng hiểu lầm và nó càng tổn thương. Tại anh… tất cả là do anh gây ra”.

Hiểu Khê xúc động đến ứa nước mắt, thổn thức nói: “Sao mọi người khổ thế nhỉ? Nhưng anh làm vậy đúng là làm tổn thương tới Đồng đấy. Anh càng tốt, càng chăm sóc, cô ấy càng hiểu lầm, càng cố gắng gần gũi anh… và bây giờ anh từ chối, trái tim cô ấy tan nát”.

Giản Triệt thở dài mạnh hơn nữa, nước mắt ứa ra, thừa nhận: “Anh biết, ngừơi làm Đồng bị tổn thương nhất, đau đớn nhất chính là anh”.

“Không! Không phải đâu!”. Hiểu Khê lắc đầu: “Chuyện này nếu cứ tiếp diễn sẽ không ổn tí nào. Nhưng anh quan tâm, yêu thương em gái mình cũng không có chuyện gì sai. Anh chẳng có lỗi gì cả! Nếu anh biết chuyện mà không thèm ngó ngàng tới cô ấy mới là một ông anh tồi. Đồng cũng không có lỗi. Cô ấy là nạn nhân, là người vô tội. Cô ấy chẳng biết chuyện gì cả…”. Trời ơi, phải làm thế nào bây giờ?.

oOo

“Buổi học đến đây chấm dứt”.

Cô giáo tiếng anh vừa dứt lời, cả lớp đã ồn ào thu dọn sách vở, xô nhau chạy ra khỏi lớp như có hàng bán hạ giá ở ngoài đang chờ đợi vậy. Hôm nay là ngày cuối tuần nên ai nấy đều phấn khởi ra mặt. Chỉ riêng mình Hiểu Khê là khác người. Cô chậm chạp cất đồ vào túi, lử đử khác hẳn tác phong nhanh nhẹn hàng ngày. Thái độ khác thường của cô không lọt qua mắt của “phóng viên tập sự” Tiểu Tuyền. Cô ta toét miệng ra hỏi: “Hiểu Khê này, sao nom cậu mệt mỏi như bị ốm thế?”.

Hiểu Khê thừa nhận: “Ừ, không hiểu sao mình thấy người mệt quá!”.

Tiểu Tuyền nháy mắt, ra chiều am hiểu: “Chắc tại bạn trai khỏe quá đấy, cậu mệt là đúng rồi”.

Hiểu Khê cười rũ rượi, đến bó tay cô bạn lẻo mép này. Cô đùa, đáp lại: “Ừ, thế nên mình mới định về nhà chịu trận đây”.

Tiểu Tuyền đột nhiên ló đầu ra khỏi khung cửa sổ hớn hở reo lên như bắt được vàng: “Lại có một trai đẹp đến cống nạp kìa”.

Hiểu Khê nhìn ra theo, té ra là Hạo Nam đang oai phong tiến tới. Hiểu Khê rụt đầu lại, than: “Để mình cậu hưởng thụ đi. Anh ta, mình chả dám dây”.

Tiểu Tuyền cũng chối đây đẩy: “Không, không, dạng người đẹp trai nhưng nóng nảy như anh ta chỉ đáng để từ xa chiêm ngưỡng thôi. Hoặc chí ít cũng phải có các cô gái mạnh mẽ như cậu mới trị nổi. Dạng yếu đuối nhát gan như tớ thì phải tránh xa. Nếu không, e rằng chết không đất dung thân”.

Hiểu Khê lại không nhịn được cười: “Trời ơi, Tiểu Tuyền, cậu cũng được xếp vào dạng yếu đuối sao?”.

Vừa ra khỏi cửa lớp, Hiểu Khê đã đụng ngay Hạo Nam. Cô bất đắc dĩ phải cất tiếng chào. Thật ra Hiểu Khê không muốn dính dáng tới Hạo Nam tí nào, nhằm tránh những sự cố va chạm không cần thiết. Thế nên cô phải lịch sự tránh né, vừa không muốn mích lòng bác Đông và Hạo Tuyết. Hạo Nam cất tiếng, mặt mũi cũng lạnh tanh chẳng khác gì Lưu Băng: “Mẹ nói tôi tới đón cô về ăn cơm. Lưu Băng đã tới rồi”.

Hiểu Khê lòng bực bội, tại sao cứ phải ngoằng thêm Lưu Băng vào cô nhỉ?

Hạo Nam lại giục: “Nhanh lên, xe đang chờ ở cổng”.

Bất đắc dĩ Hiểu Khê phải đi theo Hạo Nam.

Cả trường lại đổ dồn ra hành lang nhìn họ và không ngớt lời bình phẩm:

“Trời ơi, nhanh lên, thật không thể tin nổi, là Đông Hạo Nam và Minh Hiểu Khê kìa!”.

“Ủa, sao họ lại đi chung với nhau, Lưu Băng đâu? Hay là mối tình tay ba?”.

“Sao không thấy họ cãi cọ hoặc đánh nhau như mọi lần nhỉ? Hòa bình rồi sao? Xem ra không phải hết hi vọng…”.

Hiểu Khê bất lực, đành bịt tai gắng đi tiếp. Hạo Nam mặt mũi vẫn lạnh tanh như không có chuyện gì xảy ra.

“Đứng lại. Con nha đầu thối kia!”, một tiếng hét vang to. Cả trường lại dậy sóng, sắp có trò vui xem rồi.

Hiểu Khê quay lại.

Thì ra lại là người quen Thiết Sa Hạnh, vợ chưa cưới của Lưu Băng. Khác với lần trước chỉ đi một mình. Thiết Sa Hạnh lần này mang theo hai vệ sĩ nam to khỏe, tay cuồn cuộn cơ bắp. Đám sinh viên trường Quang Du hết “Ồ” lại “À”, ra chiều thích thú và đầy hưng phấn. Hiểu Khê thờ ơ liếc nhìn Thiết Sa Hạnh rồi vẫn cắm cúi đi tiếp. Lúc này cô và Hạo Nam đã ra tới giữa sân. Thiết Sa Hạnh thấy mình bị lờ đi, căm tức qyát lớn hơn: “Minh Hiểu Khê, đồ nha đầu thối. Người sợ tới mức không dám trả lời ta sao?”.

oOo

Minh Hiểu Khê vẫn không đáp, chỉ nghĩ bụng, “Tội quái gì phải nói chuyện với kẻ ngu ngốc như cô ta nhỉ? Thật phí hơi”.

Thiết Sa Hạnh hung hăng tuyên bố: “Ngươi phải tránh xa anh Lưu Băng!”.

Hiểu Khê khách sáo hỏi: “Vậy sao? Còn gì nữa không?”.

Thiết Sa Hạnh vung con dao sắc trong tay lên, đe dọa: “Nếu không, tính mạng ngươi khó chu toàn”. Đám học sinh hoảng quá, ồ hết cả lên.

Chỉ có Hiểu Khê vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra: “Đó là tất cả những điều hôm nay cô muốn nói phải không?”.

Thiết Sa Hạnh hùng hồn tuyên bố: “Đúng thế!”.

Hiểu Khê gật đẩu nói: “Nếu không còn gì nữa thì chào nhé!”, rồi quay người định đi tiếp.

Thiết Sa Hạnh thấy dọa nạt Hiểu Khê có vẻ không xi nhê gì thì tức tối dậm chân bành bạch, gào lên: “Đứng lại. Không được đi”.

Hiểu Khê đứng lại, không hề sợ sệt. Cô xoay người nhìn Thiết Sa Hạnh, ngạc nhiên hỏi: “Lạ thật, chẳng phải cô vừa nói đã nói xong hết mọi chuyện còn gì?”.

Thiết Sa Hạnh mặt mũi đỏ tía tai, tiếp tục quát: “Ngươi phải hứa một điều, nếu không...”.

Hiểu Khê hỏi vặn lại: “Nếu không thì sao? Cô dọa tôi chắc?”.

Thiết Sa Hạnh không nói nhiều, hất cằm lên một cái, hai vệ sĩ lực lưỡng liền tiến lên. Cô ta đắc thắng, nhìn Hiểu Khê, dằn mặt: “Nếu ngươi không chịu ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ cho cạo sạch lông mày ngươi. Ha ha ha… để xem Lưu Băng còn dám thích một con bé mặt mũi nhẵn nhụi như… lợn cạo không?”

Đám sinh viên trường Quang Du ồ lên bất bình. Đây là lần đầu tiên họ được chứng kiến một cô gái hung dữ ở bên ngoài dám tới trường Quang Du ăn hiếp học sinh của trường. Ai nấy đều tức giận và ra sức kêu gào cổ vũ cho Hiểu Khê. Giờ đây trận chiến giữa Hiểu Khê với Thiết Sa Hạnh không chỉ đơn thuần là tranh chấp bạn trai, mà còn giành giật lòng tự trọng cho những người con trường Quang Du. Cảm nhận được tấm thịnh tình của họ, Hiểu Khê quay lại đáp lễ rồi nhìn Thiết Sa Hạnh chằm chằm, nói dằn từng tiếng: “Cô đừng tự tin quá đáng. Chuyện tôi và Lưu Băng, cô không làm gì được đâu. Hơn nữa, hành vi đe dọa của cô thật bẩn thỉu, thật vô liêm sỉ, vô văn hóa. Cô không biết rằng tôi từ trước tới nay chưa từng sợ bất cứ ai, bất cứ điều gì không?”.

Thiết Sa Hạnh điên tiết, giục vệ sĩ: “Nó thích uống rượu phạt, xông lên!”.

Một tên vệ sĩ hùng hổ bước lên theo lệnh của chủ.

Hạo Nam đứng quan sát nãy giờ, đột ngột lên tiếng: “Tên kia, mày dám động vào cô ấy thì ăn đấm của ta trước nhé!”.

Thấy Hiểu Khê được Hạo Nam bênh vực, Thiết Sa Hạnh càng lồng lộn chửi mắng: “Con ranh kia ghê thật. Một mình Lưu Băng còn không đủ sao? Dám quyến rũ cả người khác thế này? Còn bênh vực nhau nữa à? Đánh chết nó cho ta”.

Tên vệ sĩ lao về phía Hạo Nam, đấm thật lực vào mặt anh. Mọi người, kể cả Hiểu Khê, đều “Ối” lên một tiếng rõ to. Ai nấy đều hoảng sợ, chăm chăm nhìn xuống đất xem hàm răng của Hạo Nam có bị rớt xuống không. Thật bất ngờ, đai đen Hạo Nam đã lẹ làng xoay người, tránh được cú đấm thôi sơn, đánh móc vào bụng tên vệ sĩ một đòn đau điếng, khiến gã ngã chúi xuống đất, rên la ầm ĩ. Thấy tình hình bất lợi, Thiết Sa Hạnh phẩy tay ra hiệu cho tên vệ sĩ thứ hai xông lên. Hắn lén tới sau người Hạo Nam, định ra đòn bẩn. Hiểu Khê nhanh như cắt phi thưởng một cước vào người hắn. Hắn lập tức ngã nhào vào đám đông, không hiểu tại sao mình lại bị ngã. Cô phủi bụi trên quần áo, cười nhạt: “Còn dám đánh lén không hả?”.

Đoạn, cô quay ra phía đám sinh viên đang xúm đông gần đó, nói lớn: “Mọi người có thấy không? Chúng dám đến thách thức, đe dọa người của Quang Du ngay tại Quang Du. Chúng ta cần cho chúng một bài học nhớ đời”.

Đám học sinh hò reo, xông vào túm chặt lấy hai tên vệ sĩ, đánh một trận tơi bời.

Hạo Nam phủi tay đứng coi, nét mặt rất vui vẻ.

Hiểu Khê quay người lại cười to với Thiết Sa Hạnh, nói: “Cô còn muốn nói gì nữa? Mau mang người về đi”.

Thiết Sa Hạnh tức tối tới mức mặt mày nhợt nhạt, hét to: “Ta không thể để ngươi thoát”, rồi lao thẳng tới Hiểu Khê, tay vẫn nắm chặt con dao sáng loáng. Hiểu Khê chỉ kịp đẩy cô ta sang một bên nhưng không kịp, cánh tay cô đã chịu một vết rạch, máu tươi tuôn ra xối xả. Hạo Nam phẫn nộ, túm chặt lấy Thiết Sa Hạnh, đánh mạnh văng dao ra và đấm đá cô ta như mưa. Hiểu Khê hốt hoảng, chỉ sợ cơn nóng giận của Hạo Nam một khi đã bùng lên thì khó lòng có thể kiềm chế, liền vừa một tay bịt vết thương, một tay xông tới can ngăn: “Dừng tay. Đừng đánh nữa. Nếu không cô ta chết mất”.

Đông Hạo Nam vẫn tức giận, nhất quyết không chịu dừng tay. Hiểu Khê đành đẩy anh ta ra, giật phắt con dao nhỏ văng dưới đất gần đó, xoẹt hai phát, xén gọn đôi lông mày của Thiết Sa Hạnh rồi nói: “Xem ra cô thích cạo lông mày của người khác lắm. Nay tôi làm trước cho cô học tập. Về nhà *** gương nhé”.

Thiết Sa Hạnh bật khóc nức nở, vừa che mặt vừa chửi bới om sòm: “Minh Hiểu Khê, ta sẽ giết ngươi. Ta nhất định sẽ báo thù”.

Hiểu Khê lắc đầu: “Hừm, thói xấu không bỏ. Thật đúng là đồ hiếu chiến. Toàn thể học sinh Quang Du đã nghe thấy rồi, đã chứng kiến rồi. A, các anh bảo vệ đã tới…”

Đội bảo vệ của trường Quang Du vừa chạy tới đã nhanh tay xốc Thiết Sa Hạnh và hai tên vệ sĩ dậy, quát mắng: “Các ngươi thật to gan, dám đánh sinh viên trường ta giữa thanh thiên bạch nhật thế này. Đi. Tới đồn cảnh sát.Chúng ta sẽ giao các ngươi để họ truy cứu”.

Nói xong, họ liền lôi ba kẻ thảm bại kia đi. Cả trường nhảy múa tưng bừng, reo hò ầm ĩ như ngày hội. Những tiếng reo vang “Minh Hiểu Khê, Minh Hiểu Khê!” nghe thật rộn ràng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.