Minh Nhược Hiểu Khê 1: Thủy Tinh Trong Suốt

Chương 7



Năm giờ chiều thứ Bảy, Minh Hiểu Khê ngồi trên giường ngủ, đang đấu tranh tư tưởng kịch liệt.

“Có nên tham dự bữa tiệc mừng thọ ông nội Mục Lưu Băng không nhỉ? Nếu không đi, liệu anh ấy có gặp phải chuyện gì không? (Sự lo lắng lúc này xuất phát từ vốn hiểu biết ít ỏi về tính cách của Mục Lưu Băng). Nếu đi, chuyện gì sẽ xảy đến với anh ấy? (Lo lắng này xuất phát từ quy luật phát triển của những điều không may trong quá khứ)”, Hiểu Khê dằn vặt. Cuộc đấu tranh tư tưởng đang đến hồi gay cấn thì chuông cửa réo vang.

Phong Giản Triệt thanh cao trong bộ lễ phục trắng, hiện ra trước cửa. Anh mỉm cười hỏi cô: “Em chuẩn bị xong chưa?”.

Minh Hiểu Khê ủ rũ: “Em không muốn đi. Thật đấy!”.

Giản Triệt vẫn cười khoan dung: “Biết ngay mà. Thế nên Lưu Băng mới kêu anh đến đón em”.

Hiểu Khê kinh ngạc: “Hả? Sao mọi người biết hay vậy?”.

Rồi cô nịnh Giản Triệt: “Hay anh cứ nói em bị ốm, không đi nổi nhé! Anh nhận lời đi”.

Giản Triệt ngần ngừ nhìn cô, thắc mắc: “Sao em không muốn đi?”.

Hiểu Khê cúi đầu, thú thật: “Em sợ xảy ra những chuyện ngoài ý muốn. Từ lúc vào học viện Quang Du, đã có nhiều chuyện kỳ quái rất hay xảy ra”.

Giản Triệt tinh nghịch vặn vẹo: “Vậy hóa ra từ khi quen biết anh và mẹ con Hạo Tuyết cũng có chuyện kì quặc sao?”.

“Không không”, Hiểu Khê vội vã thanh minh, “Được quen với mọi người, em thấy mình rất may mắn”.

Giản Triệt lại nheo mắt hỏi: “Nếu em không muốn đi, sao không từ chối ngay lúc Lưu Băng mời?”

Minh Hiểu Khê ủ rũ gật đầu. Đúng thật, cái tính cả nể của cô đã làm hại chính mình.

Giản Triệt bẹo má cô, động viên: “Ngốc ạ! Đừng ủ rũ như thế! Em vốn dũng cảm lắm mà, đừng để anh thất vọng nhé. Dám đổ rác lên đầu Hạo Nam mà không dám đi dự tiệc sao?”.

Câu nói động viên quả có tác dụng tức thì. Hiểu Khê lập tức tươi tỉnh: “Đúng vậy! Mình là Minh Hiểu Khê đầu đội trời, chân đạp đất cơ mà. Lẽ nào vì một con bé ranh mà không dám tới dự tiệc”. Cô nắm chặt tay, quả quyết: “Được, em nghe ngay, chúng ta đi!”

Lần này lại đến Giản Triệt ngần ngừ: “Mặc thế này đi sao?”.

Hiểu Khê ngạc nhiên: “Không được sao?”.

Giản Triệt nhìn cô từ đầu tới chân, ngắm nghía mãi bộ quần jeans áo thun trắng của cô, rồi nhẹ nhàng nhận xét: “Em mặc thế này, ngày thường trông rất trẻ trung nhưng đi dự tiệc thì…”.

Hiểu Khê luống cuống, “Vậy phải làm sao bây giờ?”.

Giản Triệt đột nhiên lấy ra ở đâu một gói giấy rất đẹp, chìa ra trước mặt cô, nói: “Em xem, anh đã chọn giúp em bộ này rồi. Mau mặc thử đi!”.

Thay đồ xong, Hiểu Khê trông đẹp hẳn lên trong bộ đầm trắng. Bàn tay thần kì của Phong Giản Triệt một lần nữa lại giúp gương mặt cô thêm xinh đẹp. Cô thích thú ngắm nghía mãi mình trong gương. Chao ôi, thiếu nữ tươi tắn, yêu kiều kia là mình sao? Thật không thể tin nổi.

Giản Triệt mủm mỉm cười hài lòng “Hài lòng chưa nào? Đi thôi công chúa ơi”.

Bữa tiệc mừng thọ thật long trọng, người đến dự rất đông, ai nấy đều ăn mặc rất đẹp, khiến Hiểu Khê nhìn không chớp mắt. Cô luôn đi sát Phong Giản Triệt, không ngừng ngó nghiêng và hiếu kỳ nhận xét:

“Chà chà, thật khác với suy đoán của em. Em cứ tưởng khách nhà Mục gia toàn người xã hội đen. Nhưng xem ra các quan khách ở đây không giống các tay anh chị tí nào”.

Giản Triệt cười, đáp: “Không phải xã hội đen nào là cứ chém người đâu. Hơn nữa Mục gia trong “Liệt viêm đường” mấy đời đều là những nhân vật có chức có quyền. Những chuyện bạo lực kia không cần họ đích thân ra tay”.

Hiểu Khê băn khoăn: “Vậy họ làm gì?”.

“Làm ăn củng cố gia tộc, thậm chí tham gia vào hàng ngũ quan chức chính quyền”, Giản Triệt vừa cười tươi chào đáp lễ mọi người vừa tranh thủ giảng giải cho cô gái không ngừng học hỏi này.

Hiểu Khê gật gù: “Thảo nào. Vậy khách khứa hôm nay đều là những người nhiều tiền lắm của, có chức có quyền phải không?”.

Giản Triệt cười gật đầu.

Vừa nghe xong, Hiểu Khê đã buột miệng nói hơi lớn: “Hừm, đúng là quan và giặc cấu kết, chỉ tổ hại dân”.

Giản Triệt vội vã giật tay Hiểu Khê, nhắc nhở: “Nói nhỏ thôi, nhận xét gì về nhà nói, đừng phát ngôn lung tung”.

Hiểu Khê bất mãn than: “Ơ… em đâu có nói sai…”. Chợt cô đứng ngẩn ra ngắm cô gái mặc chiếc đầm dạ hội màu đen, đẹp như màn đêm sâu lắng mê hoặc lòng người.

“Triệt thiếu gia”, cô ta cất tiếng chào Giản Triệt, giọng ngọt ngào như mật ong.

Giản Triệt mỉm cười, tiến tới đáp lễ: “Khách sáo quá, lần sau Đồng đừng gọi anh như vậy nữa nhé!”.

Cô gái vẫn cười, đáp: “Trên dưới phải có tôn ti trật tự, em nào dám lỗ mãng”. Đôi mắt cô đăm đăm nhìn Giản Triệt, sâu thảm như nước hồ mùa thu với những cơn sóng mãnh liệt.

Đẹp quá! Minh Hiểu Khê không ngớt thán phục. Cô vội vàng kéo tay Giản Triệt. Hiểu ý, anh kéo Hiểu Khê tới trước mặt Đồng, giới thiệu: “Để anh giới thiệu hai người nhé. Đây là Minh Hiểu Khê, bạn học của Mục Lưu Băng, còn đây là Đồng”.

Hiểu Khê phấn khởi ra mặt, cô nói: “Xin chào, tôi là Minh Hiểu Khê, rất vui được làm quen với cô. Cô đẹp thật”.

Đồng nhã nhặn chào lại, tuy dịu dàng nhưng vẫn rất khách sáo và có khoảng cách rõ rệt.

“Anh Giản Triệt, chị Hiểu Khê!”, có tiếng người gọi í ới.

Cả ba đều quay lại nhìn. Đông Hạo Tuyết như nàng công chuá xinh xắn trong bộ đầm màu hồng dễ thương, nổi bật giữa dám con gái. Cô bé nhìn thấy hai người đã vội chạy tới ríu rít: “Trời ơi, anh chị làm gì đến chậm thế. Em đợi mệt ghê cơ”. Nói đoạn, cô bé vội níu tay Giản Triệt và Hiểu Khê, giục giã: “Chắc chắn anh chưa đến chào ông nội anh Mục Lưu Băng phải không? Đi theo em, em dẫn anh chị đi”.

Rồi chưa đợi người ta đồng ý, Hạo Tuyết đã lôi tuột hai người đi, mặc kệ Đồng đứng đó trơ khấc.

Giản Triệt cau mày, nhắc với Hạo Tuyết: “Này em, chúng ta còn chưa chào Đồng tiểu thư nữa, mất lịch sự quá!”.

Hạo Tuyết mặc kệ, cứ lờ đi như bỏ ngoài tai và ra sức kéo hai người đi tiếp. Đi được một đoạn, cô bé mới dừng lại, ngoái lại nhìn, rồi đập tay lên ngực, reo vui: “Cuối cùng cũng thoát được ma nữ”.

Hiểu Khê ngạc nhiên, hỏi lại: “Ma nữ nào? Em định nói Đồng sao?”.

Ánh mắt Hạo Tuyết đắc thắng: “Tất nhiên, lẽ nào chị không thấy? Cô ta vừa thấy anh Triệt là hai mắt rưng rưng nước như muốn mê hoặc người ta. Anh Triệt, anh nhất định đừng mắc lừa cô ta nhé!”.

Giản Triệt nghiêm nghị nhìn Hạo Tuyết, nói: “Anh đã dặn em bao nhiêu lần rồi? Nếu còn nói Đồng là ma nữ, anh sẽ giận đó”.

Bị Triệt mắng, mặt Hạo Tuyết chảy xị ra, nước mắt chợt rưng rưng, mếu máo: “Em biết ngay, thế nào anh ấy cũng bị cô ta mê hoặc rồi. Lúc nào cũng bênh cô ta chằm chặp…”.

Hiểu Khê đang lúng túng chưa biết cách giải quyết sao thì chợt nhìn thấy Lưu Băng đang đi tới. Cô reo lên với Hạo Tuyết như nhìn thấy một vị cứu tinh: “Mục Lưu Băng kìa, em thấy Mục Lưu Băng không? Chúng ta mau tới đó đi!”

Mục Lưu Băng cũng mặc một bộ lễ phục trắng, trông càng lạnh lùng. Đôi mắt đẹp của anh ta chẳng khác gì sao băng, lạnh lẽo, trong suốt, sáng như gương, và dường như chỉ chịu nhấp nháy tí chút khi nhìn thấy Minh Hiểu Khê.

Hạo Tuyết đã tươi tỉnh trở lại. Cô bé lễ phép chào một vòng với mọi người xung quanh: “Con chào ông, cháu chào Mục bá bá, chào bác Thất, chào các anh chị!”.

Ông Mục mái tóc đã bạc nhưng tinh thần vẫn rất vui tươi sảng khoái. Ông cười ha hả, xoa đầu Đông Hạo Tuyết nhưng lại hiếu kỳ nhìn Minh Hiểu Khê: “Tiểu Tuyết ngoan quá, nói cho ông biết cô gái này là ai vậy?”

“Cô ấy là…”,

Hạo Tuyết đang nhanh nhảu thì Lưu Băng đã cắt ngang: “Đây là Minh Hiểu Khê, bạn gái của con”.

Nói xong, anh nắm chặt tay của cô, lạnh lùng nhìn một lượt phản ứng của mọi người. Lời tỏ tình thật hấp dẫn làm sao, nhưng thái độ của mọi người thật kỳ quặc.

Mục lão gia đang cười tự nhiên ngưng bặt, sững sờ như một bức tượng. Mục bá bá tái mặt, tức giận nhìn Mục Lưu Băng, trong khi Thiết bá bá liếc nhìn Mục bá bá đầy hằn học. Thiết Sa Hạnh mặt mũi biến sắc, căm hận chỉ muốn ăn tươi nuốt sống Hiểu Khê.

Rốt cuộc, Mục lão gia cũng chịu cất tiếng: “Chà chà, con là bạn gái của Mục Lưu Băng? Hoan nghênh con đã tới…”.

Hiểu Khê liền mỉm cười lễ phép: “Con chào Mục lão gia. Chúc lão gia sống lâu trăm tuổi”.

“Được! Tốt!”. Mục lão gia cười thân thiện đáp lễ: “Lần đầu tiên con đến đây chơi phải không? Vậy Lưu Băng đưa bạn đi chơi một vòng cho biết”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.