Mình Thử Yêu Nhé, Cleo?

Chương 35




Ba phút sau Cleo nghe tiếng cửa ngoài mở ra rồi đóng lại, rồi tiếng chân trên cầu thang. Nhìn hé qua mé cửa gác xép, cô nói, “Thế thùng sơn đâu?”

“Tớ để dưới hành lang. Cậu làm gì trên đó thế?”

“Xem lại mấy món đồ cũ ấy mà.” Cleo làm rơi tấm ảnh và nhìn nó xoay tròn đáp xuống phía hắn như chiếc lá. Johnny tóm lấy tấm ảnh nhìn vào chính mình đứng trước gian hàng trò chơi ném dừa, đoạn lắc đầu.

“Lúc đó tớ mười bốn tuổi. Trời, nhìn cái kiểu của tớ này.” Hắn vừa toét miệng cười vừa trèo lên cái ghế bên dưới cửa dẫn lên gác xép, rồi thành thạo – phải nói là rất ấn tượng – bò vào trong gác xép nhìn quanh. “Cậu có nhiều thứ để xem nhỉ.”

“Tớ ở trên này lâu lắm rồi.”

“Tớ có thể đoán tại sao. Trên này hay thật. Ấm cúng.”

“Tớ nghĩ tớ có vấn đề với việc vứt bỏ đồ. Tớ không thể tự tay vứt thứ gì cả.” Cúi đầu xuống tránh thanh xà nghiêng và ánh đèn bốn mươi watt, Cleo quay lại chỗ cô ngồi lúc trước. Cô đập đập vào cái chăn cuộn lại cạnh mình. “Đến đây mà xem ảnh này. Tớ chả dám mang chúng xuống nhà; chúng sẽ chẳng bao giờ quay trở lại trên này được.”

“Ôi trời đất, không thể tin nổi. Welsh Mac có tóc này!”

Cleo thấy vui khi biết hắn cũng buồn cười y như cô. Ba mươi phút tiếp theo trôi qua thật nhanh. Cô và Johnny lúc nhỏ có lẽ không phải bạn bè nhưng hai người cùng biết những người này. Hắn kêu lên vui vẻ khi nhận ra các địa điểm và sự kiện trong quá khứ tuy chung mà riêng của hai người. Có ảnh một số lễ Giáng sinh, các bữa tiệc đêm pháo hoa, ngày hội thể thao trường, cuộc đua ngựa Badminton…

“Dì Jean của cậu này.” Johnny ngồi cạnh cô nhặt tấm hình rơi ra khỏi túi, trông có vẻ cũ hơn những tấm họ đang xem. Trong ảnh là dì Jean còn trẻ, khoảng hai lăm tuổi và vẫn còn khỏe mạnh tràn đầy sức sống, mặc chiếc váy xanh hồng với hoa cài trên mái tóc dài. Dì ngồi trên cổng, ôm chú chó lai tai rủ nhỏ xíu và cười với máy chụp hình. Cleo cảm thấy bụng mình quặn lại khi nhớ về người dì vui vẻ cô đã mất.

“Nhìn dì ấy này,” Johnny ngạc nhiên. “Đẹp quá nhỉ? Hồi xuân sắc ấy.”

Cleo gật đầu.

“Đôi mắt đó.” Hắn giơ tấm ảnh ra cách một sải tay, rồi quay lại nhìn cô. “Dì ấy trông rất giống cậu.”

“Tớ biết.”

“Nào, đừng thế mà, đừng khóc.” Tay Johnny nắm tay cô. “Có chuyện gì thế?”

Tất cả ký ức bị xáo trộn như đống bùn trong xô. Cleo nhớ lại buổi chiều kinh khủng khi dì Jean, say bí tỉ và hầu như không còn đứng vững nữa, nói, “Bé con ơi, nhìn hai chúng ta này, có giống nhau không chứ, hả? Dì và cháu ấy?” Dì vung tay choàng quanh Cleo trước khi cô kịp tránh, đặt một cái hôn ướt át lên mặt cô. “Rồi khi nào lớn cháu sẽ giống y hệt dì!”

Điều đó, với một đứa trẻ mười hai tuổi, chẳng phải ý hay ho gì. Và thật ngu ngốc là Cleo không thể xóa được ý nghĩ đó khỏi đầu. Có lẽ thật nực cười, nhưng hàng năm trời sau đó, cô đã bị ám ảnh với nỗi sợ hãi rằng một ngày nào đó cô sẽ biến thành dì Jean.

“Thôi nào.” Johnny lấy ngón cái lau nước mắt trên má cô. “Đừng khóc. Tớ xin lỗi.”

“Không sao đâu, tớ không sao.” Chắc do hoóc môn thôi. Cleo thở ra, bình tĩnh lại. Chắc hắn nghĩ mình quá ủy mị.

“Tớ nghĩ lớn lên cùng với người dì như dì Jean hẳn là khó khăn.” Hắn vừa nói vừa vỗ lưng cô xoa dịu. Hôm nay hắn không dùng nước sau cạo râu nhưng cái mùi sạch sẽ và tự nhiên của hắn, nếu đúng là như vậy, thậm chí còn thôi miên hơn. “Cậu không nên xấu hổ về dì ấy, cậu biết không?”

Cleo gật đầu. “Nhưng dì ấy đúng là đáng xấu hổ. Không ai biết được dì ấy sẽ làm gì tiếp theo.” Vai cô bắt đầu thả lỏng khi hắn xoa tay nhẹ nhàng thành vòng tròn sau lưng cô. “Tớ thấy xấu hổ vì bị xấu hổ. Cậu có hiểu không? Dì làm cho mọi người phải xấu hổ và tớ đã ước giá như dì biến mất.”

Và dì ấy làm mình sợ chết khiếp, bởi nếu chuyện đó có thể xảy ra với dì Jean, thì ai mà dám chắc là nó không xảy ra với mình?

“Không ai trách cậu khi cậu cảm thấy như vậy.” Giọng Johnny an ủi; vẫn thật lạ khi hắn tốt với cô thế này.

“Không sao.” Với một tập ảnh khác, Cleo nói, “Cuối cùng tớ cũng đạt được mong muốn. Dì ấy đã biến mất vĩnh viễn.”

Hắn gật đầu. Không cần phải nói thêm gì. Gan của dì Jean đã anh hùng tồn tại thêm được vài năm sau đó. Dì lảo đảo lâm từ cơn khủng hoảng tinh thần sang khủng hoảng vì nghiện rượu và rối loạn rồi cuối cùng mắc bệnh xơ gan. Khi mất dì chỉ mới bốn mươi tuổi, còn Cleo lúc đó mười tám.

“Này, thế này mới đúng là có phong cách,” Johnny nói, thay đổi chủ đề.

Cleo nhìn bức ảnh của chính cô vào sinh nhật thứ mười ba, đang tự hào cắt chiếc bánh hình ngôi sao đính sô cô la Smartie và hẳn là rất vui mừng vì đã chọn mặc áo tay bồng màu tím với gi lê kẻ ca rô màu xanh lục và tím.

“Tớ không dám nghĩ đến cái cậu mặc bên dưới.” Trong ảnh, Cleo đứng đằng sau bàn, nhưng cô nhớ rất rõ chiếc quần cốt tông màu nâu cam mua ở C&A. Hừm, hắn không cần biết điều đó.

“Ha!” Johnny bật cười khi cái quần của nợ đó hiện ra ngay trong tấm ảnh tiếp theo.

“Được đấy, có vẻ như không phải lúc nào cậu cũng ăn mặc đẹp nhỉ.” Để trả đũa, cô lục trong đống ảnh trước đó cho tới khi tìm ra tấm ảnh hắn dẫn đầu đoàn diễu hành hóa trang trong lễ hội mùa hè. Khoảng mười, mười một tuổi, lúc đó hắn mặc quần tất nâu sẫm, áo len cổ lọ màu nâu, đội mũ trang trí đầy cành cây và cả một vạt cỏ xanh.

Cleo chỉ vào tấm ảnh nói, “Quần tất này.”

“Lúc đó tớ đang giả làm cây.”

“Với xu hướng thích mặc đồ phụ nữ.”

“Đến bây giờ tớ vẫn kiểm soát được chuyện đó.”

“Trông cậu thật nực cười.”

“Nhưng tớ đoạt giải ba. Tớ được tặng thẻ mua sách.” Dừng lại. “Rồi tớ còn được giữ cả cái quần tất nữa.”

Cô gầm gừ khi nhìn tấm ảnh tiếp theo cô đang ăn kẹo, có miếng kẹo hồng dính quanh miệng và mấy mẩu nữa dính lên tóc trông duyên chết đi được. “Trông bộ dạng của tớ này.”

“À, nhưng cậu càng lớn càng đỡ mà.” Johnny cười cười. “Thực ra thì cậu đẹp lên rất nhiều.”

“Im nào.” Cleo lúng túng; không hiểu sao tay hắn vẫn để trên lưng cô.

“Cậu không giỏi tiếp nhận lời khen lắm nhỉ. Nhưng tớ nói thật đấy.”

Và cho tới giờ cô vẫn bình tĩnh. Hy vọng hắn không biết tim cô đang đập nhanh thế nào. Cô nói vẻ thản nhiên, “Cũng còn tùy xem lời khen đó từ ai.”

“Cậu rất đẹp. Đó là sự thật. Tin tớ đi.” Đôi mắt xanh của hắn lấp lánh vẻ thích thú. “Tớ là nghệ sĩ mà.”

Ha, giống nghệ sĩ ranh mãnh thì đúng hơn. Nhưng ngay cả khi cô nghĩ như vậy, cơ thể cô vẫn đáp lại giọng nói, sự gần gũi, và bàn tay ấm áp của hắn đặt sau lưng cô. Và cô không xích ra.

Cô không nhúc nhích tẹo nào.

“Nghe tớ này,” giọng Johnny nhẹ nhàng. “Tớ nói thật đấy. Tớ nghĩ là cậu không biết mình hấp dẫn đến thế nào đâu.”

Chưa bao giờ trong đời cô lại á khẩu thế này.

“Thật đấy.” Hắn gật đầu. “Mà tớ cũng mới nhận ra thôi, nhưng tớ nghĩ tớ còn biết tại sao nữa cơ.”

“Tại sao?” Giọng cô khàn khàn thì thầm.

“OK, để tớ thử hỏi cậu nhé. Khi soi gương cậu nhìn thấy gì?”

Nhún vai nhè nhẹ. “Tớ.”

“Tớ không nghĩ thế. Tớ nghĩ cậu nhìn thấy dì Jean.”

Cô cảm thấy như bị thoi vào bụng. Mắt Cleo nóng bừng. Hắn đã bắt thóp được cô. Cô đã chôn sâu những cảm xúc đó trong lòng từ lâu, và không ai khác có thể đoán được. Nhưng chỉ từ phản ứng của cô trước đó, Johnny đã tinh ý nhận ra. Hắn biết rằng mỗi khi cô soi gương, cô ước cháy lòng là mình không có lông mày của dì Jean, hay cái cằm của dì Jean, hay đốm tàn nhang của dì Jean…

Thứ duy nhất cô có mà dì Jean không có là đốm tàn nhang bên dưới mắt giống chú hề Pierrot.

Và khả năng – thật may mắn – từ chối khi có người mời thêm một cốc nữa.

“Cậu không phải lo đâu.” Johnny lắc đầu. “Cậu không giống dì ấy chút nào cả.”

Hắn nói đúng. Đã đến lúc cô phải gạt bỏ nỗi lo sợ này. Cleo thả lỏng nói, “Tớ biết.”

Hắn dừng lại, rồi nhíu mày nói thật chậm, “Cậu biết không, tớ có cảm giác khủng khiếp là… ôi trời, hồi bé tớ có trêu cậu về dì của cậu không?”

Vậy ra hắn còn nhớ. Sau bao nhiêu năm. Cleo cười nhẹ, “Chắc có đấy.”

“Ôi trời.”

“Chỉ là mấy trò ngu ngốc hồi đi học thôi mà. Mọi người đều bị trêu chọc vì cái gì đó. Không cần phải xoắn,” cô nói khô khan, “vì cậu không phải là người duy nhất.”

Johnny thở ra. Trông hắn ngượng chín người. “Chả trách cậu ghét tớ. Tớ xin lỗi.”

Cô gật đầu. “Được rồi,”

“Thật lòng xin lỗi nhé.”

“OK.” Cleo cười. “Không cần phải khom lưng uốn gối đâu.”

“Tớ thấy cần phải như vậy.”

“Được rồi. Tiếp tục đi.”

“Tớ xin lỗi. Tớ là một thằng ngu toàn tập. Tớ xin lỗi, tớ xin lỗi.”

“Đủ rồi. Cậu dừng lại đi.” Có phải cô tưởng tượng hay hắn đang xích lại gần cô.

“Dừng lại cái gì cơ?”

“Việc xin lỗi tớ ấy.”

“Ồ được. Xin lỗi.”

Giờ rõ ràng hắn đang trêu cô. Mà nếu hắn vươn tới hôn cô lúc này, Cleo biết cô sẽ hôn lại. Lần trước ở trong xe, chuyện này không xảy ra. Nhưng giờ hai người đang từ từ tiến sang một giai đoạn mới. Từng xăng ti mét trên da cô râm ran vì adrenaline, cô muốn chuyện này xảy ra và với một cô gái thì chỉ có thể chờ đợi đến một mức độ nào đó thôi. Trên gác xép đầy mạng nhện, bụi bặm và tối tăm này, có vẻ như cuối cùng hắn sắp làm chuyện ấy. Và cô sẽ không ngăn hắn nữa. OK, có lẽ đây không phải là nơi lãng mạn nhất nhưng…

Đi-đi-đi đa-đa-đa!

Cleo đông cứng người. Đôi khi, chỉ đôi khi thôi, ta ước rằng người ta chưa bao giờ phát minh ra điện thoại di động.

Johnny lầm bầm bên tai cô, “Cậu đừng trả lời điện thoại.”

Nghe mới dụ dỗ làm sao, nhưng hôm nay là ngày cô không thể làm thế được.

“Tớ phải nghe. Có một lái xe sáng nay không được khỏe, nên tớ có thể bị gọi đến thay thế.” Cleo nhăn nhó khi cô nhìn thấy tên Graham Cáu kỉnh trên màn hình điện thoại. Cô nhấn nút trả lời, làm dấu tay hy vọng khi nói, “A lô, có chuyện gì không?”

“Don bị ngộ độc thức ăn rồi, nặng lắm. Cậu ta không lái xe lên Edinburgh được. Mà khách hàng bốn mươi phút nữa cần được đón rồi nên cô phải chuẩn bị đi thôi.” Giọng Graham cộc cằn.

Tim cô chùng xuống. Có tranh cãi hay cố thoái thác cũng vô ích. Cô có việc phải làm và thế là chấm hết. “Được, không vấn đề gì.”

Johnny thì thầm bên cạnh cô, “Công việc à?”

Cleo gật đầu.

“Tệ thật,” hắn lẩm bẩm.

Đó đúng là câu nói giảm nói tránh dở nhất năm. Cleo nói, “Khách hàng đang ở đâu?”

“Khách sạn Marriot. Dù gì thì cũng đừng đến muộn nhé, hội này khó tính lắm đấy.”

Khách sạn Marriot là khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố, nghĩa là cô sẽ chỉ có khoảng năm phút để tắm sạch lớp bụi trên người và mặc đồng phục. Lồm cồm đứng dậy mà vẫn không dám quay lại nhìn tỏ vẻ tiếc nuối, Cleo liếc qua Johnny rồi nói vào điện thoại, “Tôi bắt đầu đi đây.”