Minh Vương Đoạt Hậu

Chương 1



Ngày xuân vui vẻ, gió thổi nhè nhẹ. Một trận nhạc, chiêng trống, dọc theo cảnh hồ Phong Liễu phiêu diêu truyền ra.

Đỉnh kiệu hoa đỏ thẫm, đám người vậy quanh chậm rãi đi tới.

Chỉ cần nhìn đỉnh phượng của kiệu hoa mạ vàng, cũng đoán được tân nương xuất thân bất phàm, hơn nữa đi theo còn có rất nhiều nô tì cùng hộ vệ, chỉ có người giàu có mới trang trọng phô trương như thế.

Thật không phải dễ mới gặp sự kiện náo nhiệt như thế, khiến cho dân chúng từ các đường ngõ vây lại, nếu là người không biết, lại cho là hoàng thân quốc thích đi tuần.

"Làm sao vậy?"

"Hôm nay là ngày nhất hộ gả nữ nhi đó nha!"

" Nhưng tại sao lại lớn như vậy nha?" đại thẩm tò mò hỏi trượng phu bên cạnh.

"A!chuyện lớn như vậy ngươi không biết? hôm nay là ngày Nam Cung Mị cưới vợ!!"

" Nam Cung Mị? chính là thiếu chủ Ma Kiếm Sơn Trang hành tung biến hóa kì dị?"

" Đúng vậy! hơn nữa nha, chẳng những tân lang thân phận hiển hách, liền ngay cả tân nương cũng là rất ghê gớm nha!! "

"Thật? tân nương là ai? "đại thẩm tò mò

" Chính là nghĩa muội của Giang Nam phú thương Phượng Thư Dương _ Nguyệt Nga Nhi !"

"Phượng Thư Dương? ngươi nói là Giang Nam đế vương Phượng Thư Dương?"

" Đúng vậy, là hắn!"

" Ồ! kia cũng thật nha! Bọn họ hai người thành thân, chẳng phải là hai thế lực kết hợp? oa, sự kiện lớn như vậy, khó trach có nhiều người tới xem nha!"

" Không hẳn vậy đâu! nghe nói Nguyệt Nga Nhi tiểu thư là trầm ngư lạc nhạn, là một mĩ nhân nha! ta nghĩ mọi người ngoài việc đi xem náo nhiệt, hơn nửa là đi xem mĩ nhân trong truyền thuyết a.!"

Vừa nghe nói như vậy, đại thẩm liền lập tức nắm lỗ tai chồng, xoay xoay:

"Đau, đau, mau buông tay, ngươi làm gì vậy?"

"Hừm, ma quỷ, ngươi cũng là đến xem mĩ nhân? Cũng không nhìn lại, ngươi đã bao nhiêu tuổi, thật không biết xấu hổ!?"

"Oan uổng mà!! ta cũng chỉ là tò mò thôi. Nghe người ta hình dung tân nương như vậy, chẳng lẽ ngươi không có nửa điểm hiếu kì sao?"

"Này, nói vậy cũng đúng, nghe ngươi nói vậy, ngay cả ta cũng muốn nhìn xem Nguyệt Nga Nhi được bao nhiêu sắc đẹp."

"Chính là thôi đi, ta tuyệt đối không có nửa điểm không an phận, ngươi tha cho cáo lỗ tai của ta đi!"

"Cho ngươi cũng không dám!" đại thẩm hừ một tiếng, rốt cục cũng bỏ tay ra.

Mắt thấy đoàn kiệu hoa đỏ thẫm đang từ từ đi qua, lại có một đám người đi qua, hận không thể tự mình vạch rèm kiệu hoa, để nhìn phong thái mĩ nhân. Tiếc rằng mười mấy tên hộ vệ cùng tì nữ đều vây quanh kiệu hoa, khiến cho họ chỉ có thể cách một khoảng, nghểnh cổ nhìn xung quanh. Ngay tại lúc mọi người nghĩ vô duyên không nhìn thấy mỹ nhân, một cơn gió bỗng nhiên phất qua, nhẹ hất rèm kiệu hoa.

Mọi người thấy thế, không khỏi nín thở, trừng hai mắt, liền có thể nhìn thấy bộ dáng tân nương. Tuy trận gió vạch rèm kiệu hoa, nhưng lại không vạch khăn hỉ trên đầu tân nương, bởi vậy không thể nhìn thấy dung mạo nàng.

Mọi người thầm than đáng tiếc, đáng tiếc thì trận gió kia đột nhiên mạnh lên, chiếc khăn hỉ theo gió phiêu động, có mấy người may mắn thấy dung nhan của tân nương.

Oa! quả nhiên là đại mĩ nhân!!!

Cũng phải, ta cho tới bây giờ, chưa bao giờ gặp qua nữ tử đẹp như vậy, hoàm mĩ không tỳ vết!!

Nam Cung Mị thật là có phúc, có thể lấy được người vợ xinh đẹp như vậy!

Nghe tiếng tán tương, vài người không thây được tân nương, phất ra tiếng tiếc hận:

"Ai nha! thực đáng tiếc là ta không nhìn thấy, ta cũng muốn xem nàng có bao nhiêu nét đẹp nha!"

Chính thế,về sau không có cơ hội tái kiến dâu, thật hy vọng chạy nhanh dến một trận gió, đem rèm cùng khăn hỉ bay.

Nghe hai bên dan chúng nói chuyện, trong kiệu hoa, Nguyệt Nga Nhi vội vàng đem rèm kéo lại, hai gò má vì những lời ca ngợi này mà ửng hồng.

Nàng buông mắt xuống, nhìn giá y trên người, môi hồng nhoẻn một nụ cười thẹn thùng.

Hôm nay, nàng sẽ cùng Nam Cung Mị thành thân! Tuy rằng hôn sự từ một tháng trước đã đính hạ, nhưng giờ phút này, ngồi trong kiệu hoa, nàng vẫn không có cảm giác chân thật.

Từ lúc nàng mười lăm tuổi tới nay, những kẻ đăng môn cầu thân rất nhiều, trong đó tuyệt đại đa số là vì nghĩa huynh hùng hậu tài phú cùng quyền thế mà đến. Ngoài ra, cũng có rất nhiều người đồn rằng nàng là một mĩ nhân, cho nên đối nàng tâm sinh ngưỡng mộ.

Năm năm trước, nghĩa phụ bạo bệnh qua đời, bởi vậy, trong nhà hết thảy đều do nghĩa Dương ca làm chủ. Nhưn do công việc bận rộn, nghĩa huynh căn bản không có thời gian để có thể tiếp quá nhiều người đến cầu thân, vì thế hắn liền lập ra một quy củ ── bất kì ai muốn thành thân với nghĩa muội Nguyệt Nga Nhi, trước hết phải đánh thắng tám hộ vệ của hắn.

Có thể qua cửa đó, mới có tư cách thấy hắn.

Bởi vì này tám hộ vệ đó đều do Phượng Thư Dương tự mình chọn lựa , người nào cũng thân thủ bất phàm, có thể thắng tám người bọn họ liên thủ để cầu thân,thật sự bước lên biển than còn dễ hơn.

Hai năm qua, chỉ có hai nam nhân thông qua khảo nghiệm, thuận lợi gặp được Phượng Thư Dương. Nhưng cả hai kẻ này, đều bị nghải huynh cự tuyệt. Lý do là ── trong đó một kẻ tuổi quá lớn; Một kẻ khác tính tình quá mức phù phiếm, kiêu căng.

Đối với nghĩa huynh nghiêm khắc, chọn cho nàng vị hôn phu tương lai phù hợp, Nguyệt Nga Nhi không có gì dị nghị, bởi vì nàng tin tưởng nghĩa huynh nhất định sẽ an bài cho nàng một nơi tốt nhất.

Chỉ là, mỗi ngày trôi qua,nàng miễn cưỡng cho rằng, có lẽ đời này của nàng, sẽ thành gái già trong Phượng Gia.

Một tháng trước, biến hóa nổi lên trong Phượng gia!!

Sau giờ ngọ, thiếu chủ Nam Cung Mị của “Ma Kiếm sơn trang” tự mình đăng môn cầu hôn, chưa đến một tuần trà đã đánh bại tám hộ vệ. Nghĩa huynh ở cùng Nam Cung Mị nói chuyện không đến nửa canh giờ sau, liền đáp ứng hôn sự, thậm chí ngay cả hôn kỳ cũng rất nhanh ra quyếtđịnh.

Tin tức này đi qua nha hoàn nhanh chóng rơi vào tay Nguyệt Nga Nhi, nàng kiềm chế không được, lòng đầy tràn hảo kì xen lẫn sự chờ mong, nên lén đi đến Đại Thính Tự xem mặt mũi vị hôn phu tương lai, không ngờ ở sân lý nàng đã gặp Nam Cung Mị. Bởi vì không chuẩn bị tâm lí cùng hắn đối mặt, lại sợ bị người khác nhìn thấu ý tưởng nhìn trộm của nàng, nên vội vàng xoay người chạy về phòng.

Không may, quá mức bối rối, nàng vấp vào ngạch sân, thiếu chút nữa cùng một bên nha hoàn ngã xuống đất.Mắt thấy nàng sẽ ngã sấp xuống, may mắn Nam Cung Mị đúng lúc xuất thủ đỡ nàng, làm cho nàng miễn phải té ngã. Chưa từng ở trước mặt mọi người thất thố như thế, hai gò má lập tức ửng hồng, nàng quẫn bách lẩm bẩm nói thầm, vừa nhấc đầu, liền bỗng nhiên thấy khuôn mặt tuấn tú của Nam Cung Mị.

Nguyên bản nàng vẫn cho rằng, nghĩa huynh Phượng Thư Dương đã là một nam tử đủ anh tuấn vĩ ngạn , không nghĩ tới Nam Cung Mị lại càng tuấn mỹ vài phần. Trên gương mặt tuấn mĩ của hắn, là một đôi mắt có thề hồn xiêu phách lạc,Nguyệt Nga Nhi tin tưởng, chỉ cần hắn có một cái khiêu tình dụ hoặc, có thể câu dẫn hết tâm của những nữ tử trong thiên hạ.

Lúc ấy, nàng vừa hoảng hốt lại vô thố, căn bản không có dũng khí nhìn hắn một cái, vội vàng hướng hắn nói cảm tạ, liền lập tức xoay người né ra. Mà tự ngày đó về sau, bọn họ nhân đều tự vội vàng trù bị hôn lễ lớn,liền chưa từng tái kiến.

Bên tai không khí náo nhiệt, tiếng nhạc thanh vui mừng, kéo lòng của Nguyệt Nga Nhi lại. Huyền quản chiêng trống tiếng vang nhắc nhở nàng ── nàng sẽ cùng tuấn mỹ nam nhân kia kết làm phu thê.

Cứ nghĩ đến nàng sắp cùng một người xa lạ, trừ việc gặp qua một lần ở ngoài, bái đường thành thân, lòng Nguyệt Nga Nhi còn có chút khẩn trương. Không biết mình có thể thích ứng với cuộc sống sau khi thành thân không?

Ngay khi suy nghĩ của nàng đang bay bổng, cỗ kiệu đột nhiên không hề báo động trước ngừng lại, huyền quản chiêng trống thanh âm cũng im bặt bỏ dở.

Nguyệt Nga Nhi nghi hoặc nâng mi lên, âm thầm đoán xem chuyện gì đã xảy ra.Hai bên dân chúng cũng bởi vì viêc xảy ra ngoài ý muốn này này mà nnổi lên một trận ồ.

"Làm sao vậy? Tại sao đội ngũ đột nhiên ngừng lại?"

"Ngươi không thấy sao? Phía trước có vài người chặn đường?"

“Những người đó là ai? Tại sao lại ngăn trở kiệu tân nương? Bọn họ không phải là tới cướp cô dâu chứ?"

"Có khả năng sao? Bọn họ bất quá chỉ có bốn người mà thôi, thế nào địch nổi mười mấy tên hộ vệ? Huống chi, này Nguyệt Nga Nhi chẳng những là Ma Kiếm Sơn Trang thiếu chủ phu nhân, còn là nghĩa muội của Giang Nam Đế Vương nha! Dám cùng hai người đó thành kẻ thù, tin chắc rằng kẻ đó ăn gam hùm rồi!

"Nhưng nhìn những người này, bộ dạng có vẻ không phải là người tốt, nên không thể là đến chúc mừng nha!"

Hơn nữa...người nam nhân cao lớn kia ...

A!

" Các ngươi xem! trên người nam nhân là...hắc tiên! Hắn...Hắn có phải là Hắc Mộc Dạ không?"

Hắc Mộc Dạ!

Tên này vừa nói ra tới miệng, lập tức ở trong đám người tỏa ra một trận xôn xao, mọi người thất chủy bát thiệt??? nói về này nam nhân này...

Theo truyền thuyết, hắn chính là thành chủ Huyền Minh Thành ở phương bắc, cá tính lãnh ngạo cuồng bạo, hành tung mơ hồ thần bí. Trong tay hắn, hắc tiên giống như một con hắc xà âm ngoan cay độc, có thể chỉ trong giây lát lấy mạng người, bởi vậy nên mới có danh xưng “Minh vương tiên". Mà y thuật của hắn cùng võ công đồng dạng trác tuyệt, cho dù có là kẻ gần chết, chỉ cần đến hơi thở cuối cùng, hắn còn có thể cứu sống. Vì hắn có thể dễ dàng khống chế nhân sinh tử, trên người hắn lại phát ra hơi thở lãnh liệt, bởi vậy liền được giang hồ gọi là “Minh vương”.

Nghe những người này ngươi một lời, ta một câu, Nguyệt Nga Nhi sắc mặt càng lúc càng tái nhợt.

“Minh vương”? Nghe thấy cái tên này, làm người ta không khỏi tâm sinh ra e ngại, nhưng... một cái nam nhân đáng sợ như vậy, vì cái gì lại ngăn trở đường của bọn họ? Hắn rốt cuộc muốn làm cái gì?

Sợ hãi tràn ra tâm của Nguyệt Nga Nhi, nàng không yên, bất an ngồi ở trong kiệu. Rốt cục, nàng kiềm chế không được,vạch khăn hỉ, nhẹ nhàng nhấc lên một góc kiệu liêm lén lút hướng ra ngoài nhìn xung quanh. Ánh mắt của nàng lướt qua những hộ vệ cùng người săn sóc kiệu hoa, lại lướt qua nhửng người dân đang đứng bên đường. Xa xa thấy bốn người đang chặn đường của kiệu hoa. Chỉ cần liếc mắt một cái, Nguyệt Nga Nhi liền cơ hồ có thể xác định,nam tử cao lớn đứng đó, chính là người được dân chúng bàn luận “Minh vương”.

Một cảm giác bị động, trở thành con mồi , hung hăng tấn công tâm Nguyệt Nga Nhi. Tuy rằng bọn họ đứng một khỏang cách khá xa, nàng căn bản không thể thấy dung mạo của hắn, nhưng mà nàng mãnh liệt cảm giác được ánh mắt của hắn dừng ở trên người nàng, giống như ánh mắt sắc bén của chim ưng, tràn ngập nguy hiểm xâm lược.

Nguyệt Nga Nhi kinh hoảng vội vàng buông kiệu liêm, cả người tâm loạn cả lên.

Chỉ là bị con ngươi của hắn chặt chẽ nhìn thẳng, đã làm nàng không thở nổi. Một nam nhân đáng sợ như thế, vì cái gì lại chặn kiệu hoa của nàng? Nhớ lại vừa rồi nghe dân chúng kháo về nam nhân này,nàng không dám tưởng tưởng ra mình rồi sẽ gặp vận mệnh gì?

Thấy Hắc Mộc Dạ một bộ dạng không phải là người tốt, những người bên đường cảm giác được sắp có một trường ác đấu sẽ xảy ra, dân chúng vì bảo vệ mình, tất cả đều tản đi hết.

Chỉ chốc lát sau, nguyên bản náo nhiệt ồn ào ven hồ, cũng chỉ còn lại đội ngũ đưa dâu cùng với đám người của Hắc Mộc Dạ , giằng co ở hai ben đường.

Hắc Mộc Dạ lãnh ngông cuồng khí thế, dễ dàng áp đảo số hộ vệ đi theo kiệu hoa. Những hộ vệ tuy đông nhưng tất cả chúng đều cảm nhận được một cỗ cường đại áp bức.

“Bảo hộ tiểu thư!” Bên trong dám hộ vệ có người hô một tiếng, mọi người liền rút ra đao kiếm tùy thân, trận địa sẵn sàng đón quân địch.

Hắc Mộc Dạ lạnh lùng nhìn bọn họ, môi hiện lên một tia cười châm chọc. Bằng vào những người này có thể ngăn cản hắn sao? rất buồn cười!!!

Đừng nói tới hắn, phía sau còn có ba gã thủ hạ võ công cao cường, cho dù là giờ phút này chỉ có một mình hắn, cũng có thể đủ dễ dàng hạ đám người này.

“Đem tân nương trong kiệu giao ra đây!” Hắn thản nhiên mở miệng, ngữ điệu lãnh trầm tràn ngập ý tứ. Hiển nhiên hắn là kẻ hạ lệnh.

“Mơ tưởng!” Hộ vệ quả quyết cự tuyệt.

“Cho dù ngươi là Minh Vương đi chăng nữa" Một gã hộ vệ lên tiếng " Ngươi chẳng lẽ muốn cùng chủ tử ta Nam Cung Mị thành địch nhân?"

Hắc Mộc Dạ nhếch môi một tiếng, bên môi kia trào phúng ý cười càng thêm rõ ràng.

“Đừng nói là Phượng Thư Dương cùng Nam Cung Mị , cho dù là cùng người trong thiên hạ trở thành địch nhân, ta cũng không sợ!” Hắn cuồng ngạo nói, cá tính tự phụ hiện ra không bỏ sót.

Nghe hắn bừa bãi tuyên cáo, trong kiệu kiệu hoa Nguyệt Nga Nhi vô thần cắn môi, trong lòng cảm giác hoảng sợ lại hiện lên càng lúc càng rõ ràng.

Nàng cùng người tên Hắc Mộc Dạ kia không quen, tới bây giờ chưa thấy qua mặt, hắn vì cái gì muốn bắt nàng? Hắn rốt cuộc muốn làm cái gì?

Hay là hắn cùng nghĩa huynh hoặc là tương lai phu quân đã từng phát sinh chuyện gì đó, cho nên tính bắt nàng làm con tin, để mà uy hiếp bọn họ?

Lúc Nguyệt Nga Nhi bối rối phỏng đoán là lúc, lại nghe thấy Hắc Mộc Dạ lạnh như băng thanh âm:

"Cho cho các ngươi cơ hội cuối cùng, đem người giao ra đây.”

“Không!” Hộ vệ trung thành và tận tâm, quyết định thề sống chết bảo hộ tiểu thư.

“Không? không phải do các ngươi quyết định!”

Lời nói chưa dứt, thân ảnh cao lớn liền giống như một mũi tên lao lên, giây lát đã thả người bay vút tới kiệu hoa phía trước. Bàn tay to vung lên, xốc kiệu liêm, kéo khăn hỉ trên đầu Nguyệt Nga Nhi xuống.

Bất thình lình biến hóa làm Nguyệt Nga Nhi choáng váng , nàng hoảng không biết nên phản ứng như thế nào, chỉ có thể mở to mắt,nhìn nam nhân trước mặt. Bởi vì hắn quay hưng với ánh sáng, nàng chỉ mơ hồ nhận thấy hắn có một khuôn mặt và hình dáng cứng rắn.

Thân ảnh cao lớn, ngang nhiên đứng sừng sững ở phía trước kiệu hoa , cắt đứt con đường đào thoát duy nhất của nàng , Nguyệt Nga Nhi rùngmình, không biết nam nhân cả người tản ra khí thế bức người này, cuối cùng là muốn gì ở nàng?

" Ngươi muốn làm cái gì? Không được vô lễ với tiểu thư !”nhóm hộ vệ tức giận

Bọn họ vung kiếm trong tay vọt đi qua, cho dù biết rõ thực lực cách xa, vẫn chính là muốn giành lại tân nương trong tay Hắc Mộc Dạ.

Ba gã thủ hạ của Hắc Mộc Dạ nhẹ dùng khinh công, nhanh chóng đứng phía trước chủ tử

"Bằng vào trình độ của các ngươi? thật không xứng cùng chủ tử chúng ta giao thủ.”

" Hãy bớt sàm ngôn đi, tránh ra!”

Nhón hộ vệ vọt lên, một hồi hỗn chiến lập tức hiện ra. Mười mấy tên hộ vệ cố hết sức vây công ba gã thủ hạ kia, cho dù ỷ vào nhân sổ quả thật chiếm ưu thế, nhưng cũng không thể chiếm được tiện nghi.

Giữa cuộc hỗn chiến, có mấy hộ vệ thân thủ tương đối lưu loát vẫn còn sức kháng cự, nhưng ba gã thủ hạ bên kia vẫn cứ một đường nhằm phía kiệu hoa. Mắt thấy Hắc Mộc Dạ đưa lưng về phía bọn họ, vài tên hộ vệ nghĩ đến hữu cơ khả thừa, đằng đằng sát khí giơ lên dao nhỏ, nhằm tới giết Hắc Mộc Dạ.

Hộ vệ liền nghĩ đến có thể thuận lợi đắc thủ, nhưng Hắc Mộc Dạ bỗng nhiên quay người, khuôn mặt lãnh trầm tuấn tú thượng không có nửa điểm bối rối, con ngươi đen thậm chí còn hiện lên một chút trào phúng.

Không ai thấy rõ ràng hắn xuất thủ là khi nào, chỉ thấy trước mắt bóng đen chợt lóe, tiếp theo, tiếng roi cắt qua không khí sắc bén cũng là lúc tiếng kêu rên của nhóm hộ vệ cơ hồ đồng thời vang lên.

Chỉ một cái nháy mắt, vài tên muốn đánh lén Hắc Mộc Dạ đều đã bị lược đổ, không chết cũng đã muốn đi nửa cái mạng.

“Không biết tự lượng sức mình!.” Hắn hừ lạnh một tiếng, lại lần nữa xoay người đối mặt Nguyệt Nga Nhi.

Nguyệt Nga Nhi vừa rồi thấy một màn sợ hãi, sắc mặt của nàng tái nhợt,bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ lên ngực, đoán rằng kế tiếp người chịu đòn của hắn thực khả năng chính là nàng!

“Ngươi...... Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?” Nguyệt Nga Nhi tự trấn định hỏi, nhưng mà thanh âm run run lại tiết lộ sự kinh hoảng của nàng.

“Ngươi không phải vừa nghe thấy được sao? Ta muốn mang ngươi đi.”

“Không! Ngươi không thể làm như vậy!” Hôm nay là ngày vui của nàng cùng Nam Cung Mị - người của Ma kiếm sơn trang còn chờ tân nương tử bái đường cùng thiếu chủ của họ nha!

Hắc Mộc Dạ nghe vậy, khóe miệng gợi lên, ngạo nghễ nói:“Trên đời này chỉ có ta không muốn làm chuyện, không có ta không thể làm chuyện!”

Ngữ khí của hắn cuồng vọng tự phụ , cùng với khí thế lạnh lùng cuồng phách , lòng Nguyệt Nga Nhi kinh sợ, cho dù hắn không có chạm đến chút lông tơ, nhưng nàng vẫn phảng phất cảm nhận được, rằng chính mình bây giờ bị đã bị một cổ lưới khổng lồ bao trụ, có chạy đằng trời!

“Vì cái gì...... Ngươi rốt cuộc vì cái gì muốn bắt ta?” Nàng chiến thanh hỏi.

Chẳng lẽ đúng là vì hắn cùng nghĩa huynh hoặc là tương lai phu quân từng có thù oán, nên bây giờ biến nàng tastrongnh một quân cờ sao?

Hắc Mộc Dạ nhìn Nguyệt Nga Nhi dung nhan xinh đẹp nhưng tái nhợt , cho dù hắn cả người bao phủ bởi một tầng u ám bên trong, nhưng trong đôi mắt lại hiện lên nột tia nhiệt nóng bòng!!

“Bởi vì... ngươi là của ta.!!!” ngữ khí chắc chắc, như đang bàn chuyện quốc gia đại sự.

Đáp án nằm ngoài suy nghĩ của mình, làm Nguyệt Nga Nhi cả người ngây ngẩn. Nàng còn không kịp phản ứng lại, Hắc Mộc Dạ đã điểm huyệt ngủ của nàng. Ngóng nhìn nàng mê man, hắn nói nhỏ:

“Ngươi là của ta, ai cũng đừng nghĩ cướp đi.”

Hắn ôm nàng vào lòng, giữa đám hộ vệ, nô tì cùng với toàn bộ đội ngũ đưa dâu, nghênh ngang mà đi.

Ba gã thủ hạ thấy thế, cũng trong cuộc hỗn chiến bên bứt ra. Nháy mắt, bọn họ đã hoàn toàn biến mất!!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.