Minh Vương Đoạt Hậu

Chương 8



Trong đại sảnh Huyền minh thành, diễn ra một bữa tiệc hết sức long trọng.

Trên bàn, thức ăn, rượu ngon được bày la liệt.Đây là Hắc Mộc Dạ vì chiêu đãi bạn tốt Lôi Võ Tĩnh mà phân phó phòng bếp chuẩn bị. Trừ hai nam nhân, Nguyệt Nga Nhi cùng Lạc Chức Y tự nhiên đã ngồi trên bàn.

Thân là thê tử Hắc Mộc Dạ, Nguyệt Nga Nhi tự nhiên bị an bài ngồi ở bên người hắn. Đáng lẽ là thê tử Nam Cung Mị, nay lại ngồi ở vị trí của chủ nhân Huyền Minh Thành, nàng có vẻ có chút không được tự nhiên.

Ngoài cảm thấy mình không nên ngồi ở vị trí này, cũng có một nguyên nhân khác, chính là Lạc Chức Y.

Nữ tử đó không phải Lôi Võ Tĩnh mang đến sao? Không phải thê tử hoặc là người trong lòng của hắn sao? Vì cái gì nàng ta lại ngồi ở bên người Hắc Mộc Dạ, đối với hắn lại ân cần chăm chút như vậy?

Nhìn Lạc Chức Y thân thiện vô cùng thân thiết thay Hắc Mộc Dạ châm rượu,tâm Nguyệt Nga Nhi như phảng phất bị khối đại thạch đè ép, trầm úc cơ hồ mau thở không nổi .

Nàng bưng chén giả bộ chuyên tâm uống trà, không muốn thấy khuôn mặt của Lạc Chức Y. Nhưng mà, nàng tuy rằng có thể lựa chọn nhắm mắt làm ngơ, lại không có biện pháp che lỗ tai của mình, lời nói của Lạc Chức Y cứ chập chờn trong tai nàng.

“Từ nay về sau, Chức Y chính là thiếp của ngài, ngài đừng chỉ lo cho một mình Nha nhi tỷ tỷ, cũng nên quan tâm tới Chức Y nhiều một chút!!

Thiếp?!

" Bang" một tiếng,cái chén trong tay Nguyệt Nga Nhi đột nhiên rơi xuống, vỡ thành nhiều mảnh dưới chân nàng. Hắc Mộc Dạ quay đầu đến,âm trầm nhìn nàng.

“Làm sao vậy?”con ngươi đen lợi hại nhìn thẳng vào nàng, trên khuôm mặt hiện lên một chút biểu tình rất lạ.

“Không....Không có gì... không cẩn thận trượt một chút...” Nguyệt Nga Nhi cố gắng hiện lên một tia cười gượng ép , tâm lại bị vây trong một vùng phức tạp.

Hắn nạp thiếp? Vì sao nàng một chút cũng không biết?

Nhưng Chức Y không phải người của Lôi Tĩnh Võ sao? sao giờ lại thành thiếp của Hắc Mộc Dạ!!"

Nguyệt Nga Nhi chấn ngạc nhìn Lạc Chức Y, nhìn nàng ân cần thay Hắc Mộc Dạ châm rượu, thậm chí còn vô cùng thân thiết đưa tới bên môi hắn.

"Chén rượu này kính ngài.” Lạc Chức Y cố ý bày ra vẻ mặt cười quyến rũ.

Ý định của Lạc Chức Y là chọc tức Lôi Võ Tĩnh, không nghĩ tới Hắc Mộc Dạ lại thập phần phối hợp đem chén rượu uống hết, thậm chí còn thuận thế nắm tay nàng.

Nàng kinh ngạc ngẩn người, ánh mắt nhìn về Nguyệt Nga Nhi một bên sắc mặt bỗng nhiên tái nhợt, đáy mắt xẹt qua một tia hiểu biết. Nàng muốn chọc giận Lôi võ Tĩnh, không ngờ hắn lại kích thích Nguyệt Nga Nhi, hai cái “kế hoạch nham hiểm”, nhưng thật ra có thể tạm thời hợp tác một chút.

Có Hắc Mộc Dạ phối hợp, Lạc Chức Y biểu diễn càng thêm ra sức. Nàng cả người mềm mại không xương ngả vào người Hắc Mộc Dạ, tính chọc cho Võ Tĩnh chết vì tức mà!!!Trong lòng Hắc Mộc Dạ, nàng kín đáo đưa về phía Lôi Võ Tĩnh, quả nhiên nhìn thấy hắn sắc mặt khó coi cực kì, cứ như là hận không thể một chưởng bóp nát chén rượu.

" Hừ! Đáng đời! " Lạc Chức Y mắng ở trong lòng, bất quá biết cái kia nam nhân vẫn là để ý chính mình, lòng của nàng xuôi xuống rất nhiều.

Nếu mục đích của chính mình đã đạt tới , Lạc Chức Y cũng không quên Hắc Mộc Dạ, coi như là báo đáp hắn vừa rồi phối hợp rất ăn ý.

“Nha nhi tỷ tỷ, về sau chúng ta chính là tỷ muội , hy vọng về sau có thể sống thật hòa thuận nha!!!!.” Nàng với Nguyệt Nga Nhi ra vẻ mặt thân mật mỉm cười.

Nguyệt Nga Nhi miễn cưỡng khẽ động một chút khóe miệng, nàng đưa ra một nụ cười cứng ngắc , nhưng ngay cả nửa câu khách sáo có lệ cũng nói không nên lời.

"Đây, Nha nhi tỷ tỷ, ta kính ngươi một ly.” Lạc Chức Y chính mình nâng một chén rượu về phía Nguyệt Nga Nhi.

Hắc Mộc Dạ khó chịu, vẻ mặt không ủng hộ với Lạc Chức Y :“Đừng uống nữa, ngươi đêm nay đã uống quá nhiều .”

Hắn nói như vậy dụng ý là muốn ngăn cản Lạc Chức Y kính rượu Nguyệt Nga Nhi, nhưng mà Nguyệt Nga Nhi lại nghĩ đến hắn đau lòng Lạc Chức Y, một cảm giác đau đớn bỗng nhiên xẹt qua ngực...đau đến muốn rơi lệ...

" Được cụng ly.” Nguyệt Nga Nhi nâng chén rượu, xúc động uống sạch.

Với người chưa từng uống rượu như nàng mà nói, lửa nhiệt dâng lên, chẳng những cháy sạch yết hầu, lại làm nàng không thể thở nổi...một giọt nước mắt không thể khắc chế tràn ra.

Nhìn bộ dạng của nàng bây giờ, một chút thương tiếc cùng lo lắng xẹt qua đáy mắt Hắc Mộc Dạ, hắn đang muốn xem xét tình hình của nàng, thì Lạc Chức Y cũng đã giành trước:

“Nha nhi tỷ tỷ, người không sao chứ?”

“Không...... Không có việc gì......” Nguyệt Nga Nhi thở dốc trả lời, tuy rằng thân thể của nàng khó chịu, nhưng lòng của nàng càng thêm khổ sở khó chịu hơn.

“Không có việc gì là tốt rồi.” Lạc Chức Y thở dài nhẹ nhõm một hơi, mới vừa quay đầu, đã bị ánh mắt tức giận của Hắc Mộc Dạ dọa cho giật mình. Nàng âm thầm thè lưỡi "Nguyệt Nga Nhi chẳng qua là bị say chút rượu thơi, trên người lại không thiếu nửa miếng thịt, nam nhân này làm gì mà đưa ra cái bộ mặt muốn giết mình!!!"

Nhưng nàng biết Hắc Mộc Dạ phản ứng như vậy, là bởi vì hắn rất để ý, rất quan tâm Nguyệt Nga Nhi, có thể được một người nam nhân quan tâm , Nguyệt Nga Nhi thật đúng là hạnh phúc! Đâu có như Lôi Võ Tĩnh, vô tâm vô tình. Lạc Chức Y nhịn không được trừng mắt nhìn Lôi Võ Tĩnh liếc mắt một cái, vừa lúc thấy hắn bỗng nhiên đứng dậy.

“Ta ăn no , các ngươi cứ từ từ dùng!"

Lạc Chức Y tức điên người, không thể dễ dàng bỏ qua.

“Không uống thêm chút nữa sao? Ngươi là bằng hữu của Mộc Dạ, mà ta lại là tiểu thiếp của Mộc Dạ, nên ta cũng nên kính ngươi một ly!” Nàng nói xong, bưng bầu rượu bước đến chỗ hắn châm rượu.

“Không cần !” Lôi Võ Tĩnh sắc mặt khó coi cự tuyệt, xoay người rời đi, một giây hắn cũng không muốn ở lại.

Nhìn bóng dáng hắn, Lạc Chức Y đáy mắt xẹt qua một chút thâm trầm đau đớn.

“Ta cũng trở về phòng! .” Nếu người đã rời đi...nàng còn phải diễn cho ai xem đây?

Mắt thấy Lạc Chức Y đi rồi, Nguyệt Nga Nhi cũng rời đi, không muốn một mình một người đối mặt Hắc Mộc Dạ.

“Ta... Ta cũng đi...” Nàng miễn cưỡng khởi động thân mình, lại bởi vì vừa rồi rượu lực phát tác, làm cả người không đứng vững, lảo đảo.

“Cẩn thận!” Hắc Mộc Dạ mắt tiệp nhanh tay ôm nàng, đem nàng an trí vào trong ngực.

Thấy nàng khó chịu thở phì phò, đáy mắt rõ ràng đau lòng cùng thương tiếc, chỉ tiếc Nguyệt Nga Nhi bởi vì không thoải mái , thế cho nên hoàn toàn không chú ý tới.

" Đã không biết uống rượu, còn cố làm gì?" Hắn thấp giọng khinh trách.

Nàng không muốn uống rượu! Nhưng vì Lạc Chức Y nên mới uống rượu! Chẳng phải hắn vừa rồi rất vui vẻ sao, giờ lại quan tâm nàng làm gì?

Nguyệt Nga Nhi cố đứng dậy, nhưng mà lại bởi vì lần đầu tiên uống, cảm giác say càng lúc càng rõ. Hắc Mộc Dạ thở dài, tự mình đưa chén trà cho nàng.

" Uống trà nóng, sẽ làm nàng thoải mái một chút!"

“Không cần! Ta không uống!” Nguyệt Nga Nhi khó chịu

Nhìn nàng say rượu lại không chịu nhận sự giúp đỡ của hắn, Hắc Mộc Dạ bất đắc dĩ thở dài, hắn bưng chén trà uống sạch, kéo nàng lại, chuyển toàn bộ nước trà sang miệng nàng. Hơi thở nóng rực chụp xuống, làm Nguyệt Nga Nhi không kịp phản kháng, cứ để cho mước trà ấm chuyển dần sang miệng mình.Nước trà làm nàng thanh tỉnh,nhưng nụ hôn của hắn lại khiến cho thế giới của nàng cũng tùy theo thiên toàn địa chuyển...

Lần lần, miệng hắn dần chuyển lên tai, hình ảnh Lạc Chức Y ỷ ôi bên hắn lúc nãy lại hiện lên. Nàng đột nhiên đẩy hắn ra.

“Không nên đụng ta!” Nàng không muốn một kẻ vừa ôm một nữ nhân khác, lại xoay qua ôm nàng, Một loại bén nhọn đau đớn hung hăng xẹt qua trong lòng, làm nàng không thể không thừa nhận - nàng để ý sự tồn tại của Lạc Chức Y, để ý đến việc vừa xảy ra.

Lần đầu tiên biết chính mình cũng ghen tị, điều này làm cho nàng cảm thấy mình thật đáng giận. Nàng đem cả khuôn mặt vùi vào hai bàn tay, không cho hắn thấy sự ghen tỵ đang dâng lên trên khuôn mặt mình.

Nhìn phản ứng kịch liệt của nàng , con ngươi Hắc Mộc Dạ giống như tinh quang trong bóng tối rạng rỡ tỏa sáng.

Biết nàng không hề thờ ơ, hờ hững với chính mình, khuôn mặt khó coi của hắn hiện lên một tia cười mãn nguyện, giống như một kẻ sau nhiều năm tìm kiếm được trân bảo quý giá.

***

Thời gian cứ chầm chậm trôi qua, ánh nắng chiều dần nhạt về phía Tây.

Cả chiều nay, Nguyệt Nga Nhi ôm tiểu hồ ly, ngồi trong tiểu lí đình phía sau sân, nàng không muốn gặp ai bấy giờ.

Nàng rất rõ ràng mình đang trốn cái gì, nàng trốn tránh Hắc Mộc Dạ, trốn tránh Lạc Chức Y, nàng không muốn trông thấy hai người họ ở chung một chỗ.Chỉ cần tưởng tượng ra cảng Lạc Chức Y ở trong lòng Hắc Mộc Dạ, là trái tim nàng đã nhói đau đến không chịu nổi.

" Tại sao ta lại để ý chuyện đó nhỉ?" Nguyệt Nga Nhi hỏi tiểu hồ ly trong lòng, nó nhìn nàng bằng một bộ dáng vô tội.

Thấy hành vi của mình bây giờ giống như một kẻ ngốc, Nha Nhi tự chế giễu lắc đầu.

“Thật là...ngươi làm sao mà trả lời được,ngya cả ta cũng không có đáp án kia mà!!"

"Thật sự không có sao?" một thanh âm nhẹ nhàng từ trong đầu nàng thoát ra... Kỳ thật sâu trong lòng nàng sớm đã có đáp án, chỉ là nàng không có dũng khí đi tìm tòi nghiên cứu, không có dũng khí thừa nhận thôi.

Nhưng mà...... Như vậy có thể trốn được bao lâu? nàng đang lừa bản thân thôi! đáy mắt toát ra tia đau thương cùng mờ mịt, không biết nên làm gì mới tốt?

“Nha nhi tỷ tỷ, thì ra tỉ ở trong này nha!”

giọng lảnh lót của Lạc Chức y phút chốc kéo suy nghĩ Nguyệt Nga Nhi trở về, nàng đứng dậy, theo bản năng rời đi, nàng không muốn gặp Lạc Chức Y. Nhưng nàng còn không kịp mại khai bộ pháp, Lạc Chức Y đã đứng trước mặt.

“Có chuyện gì sao?” Nàng miễn cưỡng tươi cười.

“Không có gì, ta hy vọng về sau có thể cùng Nha nhi tỷ tỷ hòa bình ở chung, còn thỉnh nha nhi tỷ tỷ ngày sau nhiều hơn chiếu cố.” Lạc chức y mỉm cười nói.

" Được! .” nụ cười càng gượng gạo, cứng ngắc.

“Thật tốt quá! Ta nghĩ chúng ta tỷ muội về sau nhất định có thể hòa bình ở chung !”

“....Đúng vậy!” Nguyệt Nga Nhi miệng tuy rằng như vậy đáp lời, trong lòng lại hy vọng Lạc Chức Y nhanh nhanh rời đi, bởi vì nàng không thể cứ một nụ cười cứng ngặc như vậy mãi được, ...

Nhìn ngực nàng đập không theo nhịp và biểu hiện của nàng bây giờ, Lạc chức Y không thể cười nổi, lắc đầu thở dài một hơi.

“Ngươi rõ ràng một chút cũng không hoan nghênh ta, vì sao còn giả bộ như vậy? Ngươi không giống kẻ dối trá!"

“Ta......” Nguyệt Nga Nhi kinh ngạc, không hiểu tại sao vừa mới rồi còn..., bây giờ Lạc Chức Y lại thay đổi ...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.