Minh Vương Sủng Phi

Chương 80-2: Tây Tần gợn sóng (2)



Nghe thấy thanh âm Dư Huyền, mọi người bỗng rùng mình, nhiều năm như vậy, cho dù là đại quan nghe xong thanh âm Dư Huyền đều nhịn không được mà cảm thấy sợ hãi, càng không nói đến bọn họ.

Lão phu nhân tâm cả kinh, giải thích: “ Huyền Nhi, ngươi không được nghe nàng nói hươu nói vượn, chúng ta…”

"Câm miệng, nếu các ngươi còn muốn giữ lại lưỡi thì im hết đi cho ta, nếu ta còn nghe thấy một câu nói xấu nàng, các ngươi vốn biết thủ đoạn của ta.” Dư Huyền thật sự tức giận, chính mình kính trọng chủ tử, cự nhiên lại bị cái gọi là người nhà vũ nhục như vậy, điều này làm cho hắn khó xử.

Mọi người thật sự bị dọa sợ, thủ đoạn của Dư Huyền bọn họ rất rõ ràng. Dư gia bọn họ hiện tại vì sao người lớn bọn họ lại đơn bạc như vậy, chính là vì Dư Huyền từng trả thù, cuối cùng nếu không phải bởi phụ thân Dư Huyền làm sao bọn họ còn có thể sống tới bây giờ.

Chỉ vào Lâm thị hỏi: “ Ngươi nói rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Lâm thị người run run, không dám giấu diếm: “ Là như vậy, ngày bé nữ nhi của Lâm thị cùng con trai của Lưu lão gia định ra hôn ước , nhưng là con trai của Lưu lão gia cư nhiên lại là kẻ ngốc, chúng ta không đành lòng cho nên muốn tìm người thay thế…”

Lâm thị đem sự tình nói ra, mà Dư Huyền mặt càng đen, chủ tử bọn họ là người cao quý như vậy mà bọn họ cư nhiên muốn nàng gả cho một kẻ ngốc, trong lòng tràn đầy áy náy, chính mình làm cho chủ tử bị ủy khuất.

Khoát tay, đối với hạ nhân nói: “ Các ngươi đều đi xuống.”

Sau đó, cẩn thận nhìn Nhan Nhiễm Tịch hỏi: “Cô nương, tính xử như thế nào?”

Mọi người sửng sốt nhìn Dư Huyền, bọn họ thật không ngờ Dư Huyền lại hỏi như vậy, mặc kệ nói như thế nào họ cũng đều là thân nhân của hắn a.

Nhan Nhiễm Tịch cũng nhìn ra Dư Huyền đối bọn họ không có cảm tình , chính là dù sao cũng là thân nhân, nàng cũng không muốn làm khó hắn, khoát tay rất tự nhiên nói : “Việc này chính ngươi xử lý đi, bị người nhà ngươi ép buộc một trận như vậy, ta có chút mệt mỏi.

Dư Huyền hiểu được Nhan Nhiễm Tịch xem như không truy cứu chuyện này, mang theo Nhan Nhiễm Tịch đi vào phòng bên cạnh, tự mình để ý.

Nhìn ba người rời đi, mọi người ngây ngẩn cả người, nhất thời không biết làm thế nào cho phải, nghĩ đến bộ dáng Nhan Nhiễm Tịch vừa rồi, mọi người nhíu mi, cho dù là Dư gia bọn họ không đúng, nàng cũng không nên đối Dư Huyền nói như vậy, giống như đối với hạ nhân.

Kỳ thật bọn họ đối với Dư Huyền là thực cảm kích, lúc trước nương của Dư Huyền bị hại chết, trừ bỏ lão gia, bọn họ đều có phần, nhưng là Dư Huyền không có động bọn họ, cho nên trong lòng bọn họ đối với Dư Huyền đều là áy náy.

Đi vào trong phòng, Dư Huyền không còn trấn định, kích động nói: “ Chủ tử, người như thế nào lại ở chỗ này, như thế nào lại không nói cho chúng ta biết, làm chúng ta lo lắng muốn chết, Minh vương thiếu chút nữa điên rồi” Chúng ta cũng thiếu chút nữa điên rồi nhưng chính là hắn không có nói gì.

Toàn bộ Ám vực đều biết Minh vương biết thân phận Nhan Nhiễm Tịch.

Nhan Nhiễm Tịch tùy ý ngồi ở trước giường, nhìn Dạ Bảo Bảo Thự ngoan ngoãn ngồi ở ghế, thản nhiên nói: “Công lực của ta hoàn toàn biến mất, hiện tại giống như người bình thường, muốn khôi phục cũng muốn mất một đoạn thời gian, cho nên không có cách nào liên lạc các ngươi.”

“Cái gì? Công lực hoàn toàn biến mất? Tại sao có thể như vậy? Là ai làm?” Dư Huyền tràn đầy khiếp sợ, công lực của Nhan Nhiễm Tịch hắn biết rõ sâu không lường được, trên thế giới không có mấy ai có thể cùng nàng đối kháng, đương nhiên hắn không biết kỳ thật trừ bỏ nhân loại còn có tam tộc.

Nhan Nhiễm Tịch nhìn Dạ Bảo Bảo lộ ra bộ dáng áy náy, nhíu mi nói: “ Là ta chính mình làm, lần này công lực hoàn toàn biến mất đối với ta lại có thể xem như là tốt, trước không nói chuyện này, ngươi hiện thông tri bọn họ là ta không có chuyện gì, làm cho bọn họ đem mọi thứ khôi phục nguyên dạng, còn có nói cho Dạ Thương Minh ta muốn ở Tây Tần quốc lưu lại ít ngày, bảo hắn tới đây đón ta.”

Nhan Nhiễm Tịch nhưng là đối với Dạ Thương Minh chưa bao giờ bài xích. Mấy ngày nay, không có Dạ Thương Minh, nàng nhưng là khó chịu đến đòi mạng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.