Mờ Ám

Chương 28: Nắm tay và buông tay



Cuối cùng đã nhập học, Vu Tiệp đã có lý do để trốn tránh.

Nhưng khi không gặp lại khiến nỗi nhớ dày vò hơn, đầu óc con người đúng là thứ vừa kỳ diệu lại vô cùng phức tạp, giây sau đó nó sẽ nhớ đến ai, và bạn thì không thể biết trước được; và bạn sẽ gặp ai vào giây sau đó, cũng chỉ có vận mệnh và ông trời đoán được.

Vu Tiệp nhìn chằm chằm cái người lẽ ra không nên xuất hiện ở trước tòa nhà ký túc ấy, không nén được thầm cười khổ trong bụng.

“Đang đợi em gái nào vậy? Để tôi xem có quen không?” Cưa gái có rất nhiều lý do, bây giờ con gái đều theo chủ nghĩa hiện thực, chỉ cần có người chịu thì gọi là có ngay, đối với anh mà nói thì con gái đều là bạn tốt nhất.

“Buổi tối có rảnh không?” Nghe cô trêu chọc, Tấn Tuyên tỏ ra rất thản nhiên.

Vu Tiệp ôm chặt sách, tỏ ý phải đi tự học, anh rảnh, nhưng cô thì không.

“Ngày mai sinh nhật em, anh lại đi công tác, hôm nay muốn mừng sinh nhật em sớm.” Tấn Tuyên phớt lờ ánh mắt cự tuyệt của cô, tiến tới khẽ ôm choàng vai cô.

Tim run lên, anh vẫn còn nhớ. So với việc tổ chức sinh nhật hoành tráng hàng năm của Vu Lâm, Vu Tiệp chỉ muốn những lời chúc mừng đơn giản nhưng ấm áp, thậm chí còn yêu cầu bố mẹ không cần chuẩn bị bánh kem sinh nhật, mà sinh nhật cô chỉ sau ngày nhập học không lâu, nên thường thì cô chỉ mừng sinh nhật một mình ở trường, người nhà cũng dần quên chúc mừng.

Nhưng Tấn Tuyên lại không quên, vì sinh nhật anh chỉ muộn hơn cô vẻn vẹn mười hai ngày. Năm nào anh cũng là người đầu tiên nhắc cô sinh nhật sắp đến, hỏi cô muốn quà gì, nhưng lời chúc phúc của anh bao giờ cũng đặc biệt khiến người khác khó quên!

Vu Tiệp bị anh choàng vai đi mấy bước thì ngừng lại: “Không rảnh cũng không sao, tôi cũng không quen mừng sinh nhật, bình thường thôi.”

“Mới nhập học mà bận thế à?” Anh giữ lấy vai cô, không cho cô thoát ra.

“Tôi có hẹn.” Vu Tiệp nghiêng đầu mỉm cười với anh.

Vai nhói đau, mặt Tấn Tuyên dần dần lạnh giá.

“Vu Tiệp.” Một âm thanh ấm áp vang lên, hóa giải không khí lạnh lẽo, hai người cùng lúc quay lại, Trịnh Phong vai đeo ba lô đang đứng gần đó, trông rất đẹp trai.

Trịnh Phong yên lặng quan sát Tấn Tuyên, dáng người cao gầy, tay phải ôm choàng vai Vu Tiệp, ánh mắt nhìn cậu đầy vẻ chán ghét. Anh ta không thích mình, Trịnh Phong hiểu rõ.

Vu Tiệp khẽ tránh tay Tấn Tuyên ra, tiến lên gọi: “Đợi tôi một chút.”

Rồi quay người nói: “Xin lỗi, tối nay chúng tôi có việc thật, hay là đợi anh quay lại rồi tính sau.” Đối với ý tốt của Tấn Tuyên, tuy không thể đón nhận nhưng ít nhất cũng không nên tàn nhẫn quá.

“Anh có cái này muốn đưa em.” Tấn Tuyên kéo tay cô, tay khác thọc vào túi áo.

“Là gì thế?” Quà đã chuẩn bị cả rồi? Tim vẫn nhói đau, có lúc, anh thật sự rất dễ khiến người khác mềm lòng.

“Anh muốn đưa khi chỉ có hai chúng ta.” Tay Tấn Tuyên co lại rất chặt trong túi nhưng không rút ra, bắt đầu từ khi nào mà cô đã xa anh rồi.

“Vậy đợi anh quay lại.” Vu Tiệp quay sang Trịnh Phong nãy giờ vẫn luôn mỉm cười. “Tôi phải đi thật rồi.”

“Tiểu Tiệp.” Tấn Tuyên tức giận trừng mắt với Trịnh Phong, ủ rũ gọi cô.

“Để tôi nghĩ thử xem năm nay anh có thứ gì bất ngờ.” Vu Tiệp mỉm cười vẫy tay với anh, những ngón tay thon dài mềm mại linh hoạt, dáng lưng mỏng manh vẽ nên một đường cong nhã nhặn, rồi tiến đến bên cạnh một người con trai khác.

Tấn Tuyên bực bội nhìn gương mặt luôn nở nụ cười của Trịnh Phong, nụ cười ấy khiến anh thấy rất khó chịu, giống như đang đắc ý khiêu khích sự hụt hẫng của anh vậy!

Tiểu Tiệp thật sự đã vì thằng nhóc ấy mà gác anh sang một bên!

Trịnh Phong nhìn Vu Tiệp tiến đến gần thì nụ cười càng đậm, kéo ba lô trên vai rồi ân cần đón lấy sách của cô: “Anh ấy không sao chứ?” Gương mặt Tấn Tuyên sắp đanh lại thành thép rồi, đôi mắt trừng trừng nhìn cậu như tóe ra lửa ấy.

“Chẳng sao đâu.” Anh chỉ muốn tìm người ở cạnh, cần gì cô phải lo? Sánh vai nhau đến khu giảng đường, cánh tay tự nhiên chạm vào nhau, Vu Tiệp mỉm cười nhìn thẳng về phía trước, nếu dễ bị tổn thương như thế thì anh đã chẳng là Tấn Tuyên.

Tay trái bỗng thấy ấm áp, một bàn tay rất ấm đang bao bọc lấy bàn tay của cô, Vu Tiệp giật mình, muốn rút tay lại theo phản xạ, nhưng bị bàn tay ấy nắm lại rất chắc, cô quay sang nhìn cậu với vẻ lạ lùng, nhưng lại nhìn thấy nụ cười vô cùng rạng rỡ của nhóc Trịnh, đôi mắt cong lại thành hình trăng non rất đáng yêu.

Trịnh Phong mỉm cười nắm tay cô, cậu rất thích cảm giác này. Dần dần, cô không vùng vẫy nữa, để mặc cậu nắm chặt tay mình.

Trịnh Phong nắm lấy bàn tay mềm mại một cách hài lòng, da thịt mịt màng mang đến một cảm giác mát mẻ, khiến tim cậu đập loạn nhịp! Cậu biết tất cả!

Cậu đã nhìn thấy tất cả, nước mắt của Vu Tiệp, ngoài người đó ra thì không còn lý do nào khác. Mà sự lạnh nhạt và khách sáo của cô với Tấn Tuyên, cậu cũng hiểu, cô chỉ đang cố ngụy trang, vì trái tim tổn thương đã khiến cô như một con ốc sên yếu ớt, cố trốn vào trong vỏ ốc của mình, cố ý bỏ qua sự yếu đuối của mình, cô bị người đó ảnh hưởng rất nặng, nhưng lại cố tình làm như không có gì xảy ra.

Cậu không biết Tấn Tuyên đã làm gì mà niềm vui của cô lại biến thành nỗi buồn phiền như thế, cậu cũng chẳng muốn biết, mà chỉ muốn tìm lại niềm vui trước kia cho cô. Nếu Tấn Tuyên chỉ biết khiến cô tổn thương thì tại sao mình lại ngại ngần gì mà bỏ mặc cô?

Vu Tiệp tỏ ra lạnh nhạt với Tấn Tuyên, và mượn sự thân mật với cậu để biểu hiện điều đó. Mà cậu thì đang cần, lúc con gái yếu đuối nhất, cũng là lúc cần được quan tâm nhất, trái tim cô không thể xóa sạch, nhưng cậu có cách giữ cô lại bên mình.

Trịnh Phong cười thầm, không quan tâm trong lòng cô có ai, chỉ biết mình thật sự rất thích rất thích cảm giác được nắm tay cô.

Tấn Tuyên đứng như hóa thạch tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm hai bàn tay đang nắm chặt kia, mà cô ấy lại để mặc cho cậu ta nắm tay! Hai bóng người phía trước dần dần biến thành hai chấm nhỏ, còn mọi suy nghĩ của anh đang bay loạn trong không trung.

“Đi vào trong, em đi phía trong.” Cậu bé với giọng măng sữa lên tiếng uy hiếp.

“Tôi không cần anh dắt đi.” Giọng cô bé tỏ ra sự nóng nảy cực kỳ.

“Tiểu Lâm cho anh nắm tay mà.” Cậu bé nắm chặt bàn tay đang vùng vằng của cô bé.

“Thế thì anh nắm tay chị ấy, đừng nắm tay tôi.” Cô bé tức tối giằng tay ra, bĩu môi dài thượt, gương mặt cũng đỏ bừng bừng.

“Mẹ anh nói, anh phải bảo vệ các em, đặc biệt là Tiểu Tiệp.” Cậu bé thấy cô dần dần không vùng vằng nữa, đắc ý vênh mặt lên, rất có dáng vẻ của một ông-cụ-non.

“Tôi không thèm anh bảo vệ, tôi dũng cảm nhất.” Cô bé để mặc cậu nắm chặt tay, lên tiếng với vẻ không phục.

“Tiểu Tiệp chỉ cần anh bảo vệ, chỉ có thể là mình anh bảo vệ thôi.” Cậu bé nắm chặt tay cô bé kéo đi, không chịu buông ra.

Cảnh tượng xa vời ấy dần dần nhòa nhạt, tan thành sương mù, những lời trẻ con non nớt đâm vào tai anh, khiến trái tim anh đau nhói, cảm giác như một vật anh luôn yêu quý giữ gìn, bỗng dưng bị người khác cướp khỏi vòng tay, sự hụt hẫng bơ vơ ấy giáng mạnh vào tim anh, cô không còn cần anh nữa rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.