Mờ Ám

Chương 43: Bom nổ chậm



Gần đây Vu Tiệp không dám một mình đi gặp riêng Tấn Tuyên nữa, ông Vu còn cố ý nhấn mạnh thêm mấy lần, nhắc nhớ Tiểu Tiệp bây giờ phải lo học hành, không được nghĩ ngợi vớ vẩn, vẫn còn quá sớm để yêu đương. Vu Tiệp tuy trong lòng không phục nhưng cũng chẳng dám nói gì, cô biết rõ bây giờ mà có phản kháng thì chỉ bị ông quản nghiêm hơn mà thôi. Vu Tiệp dần phát hiện ra mình càng ngày càng vô tình quan tâm đến Tấn Tuyên nhiều hơn, mà Vu Lâm là kênh thông tin tốt nhất, mỗi lần lên mạng Vu Lâm đều kể hết mọt thông tin mà cô moi móc được cho toàn thiên hạ cùng nghe, đương nhiên không thể thiếu được chuyện Tấn Tuyên và đại tiểu thư nhà họ Lâm. Lần nào Vu Tiệp cũng vờ như không quan tâm, thực chất lại rất tò mò muốn biết nhiều hơn, rồi sau đó cô tự trách mình tại sao lại quan tâm đến anh làm gì.

Vu Tiệp vẫn học hành nghiêm túc và nhóc Trịnh vẫn ngày ngày bên cạnh. Dần dần cô đã quen với việc Tấn Tuyên luôn giấu giếm và mang đến cho cô những bất ngờ thú vị vào sâu trong đáy lòng, cô vẫn thích một cuộc sống đơn giản và bình lặng. Tình yêu là gì? Tình yêu có lẽ sẽ khiến người ta vui sướng, nhưng cũng vô tình khuấy đảo cuộc sống của họ, điều quan trọng là bạn không nên để tình yêu ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường ấy.

Còn Tấn Tuyên gần đây công việc cũng rất thuận buồm xuôi gió. Từ lúc anh hoàn thành hạng mục tranh thầu một cách hoàn hảo thì càng được Tổng giám đốc Lâm xem trọng, lại thêm Lâm Ngữ Âm lúc nào cũng nói vào giúp anh, điều đó khiến các nhân viên kỳ cựu trong công ty đều tỏ ra ganh tỵ, nhưng không ai dám nói năng gì, thỉnh thoảng chỉ chê bai sau lưng Tấn Tuyên dựa vào phụ nữ để thăng tiến. Tấn Tuyên tuy ngoài mặt vẫn rất khiêm tốn, nhưng trong lòng lại thấy vô cùng ấm ức, chỉ có thể cố gắng phấn đấu hơn để mọi người không còn lời ra tiếng vào nữa.

Những người yêu nhau đều nghĩ rằng tình yêu chỉ là chuyện của hai người, nhưng thường thì không đơn giản như vậy. Những bất ngờ của cuộc sống luôn khiến người ta không kịp trở tay, thậm chí còn như quả bom nổ chậm khiến người ta mất phương hướng.

Bảy giờ hơn Tấn Tuyên mới về nhà, gần đây Tổng giám đốc Lâm rất coi trọng anh, nhiều hạng mục lớn của công ty đều cho anh tham gia, hiện tại ngoài phòng tài vụ ra, tất cả những phòng còn lại anh đều có thể can thiệp. Tuy có lúc cường độ công việc khiến anh bị căng thẳng, nhưng Tấn Tuyên rất vui vẻ, đàn ông thì phải làm việc, phải tạo ra thành tích xuất sắc, anh ghét nhất là việc chỉ biết ăn không ngồi rồi, không có chí tiến thủ.

Tuần này vì công việc mà anh có phần lơ là với Tiểu Tiệp, nhưng Tiểu Tiệp đáng yêu nhất là ở điểm này, cô chưa bao giờ nghĩ ngợi linh tinh rồi bám theo truy hỏi, thậm chí còn lãnh đạm quá mức, nhưng đối với Tấn Tuyên một người luôn bận rộn vì công việc mà nói, khoảng cách như vậy rất thích hợp.

Sự nghiệp và tình yêu mãi mãi là hai thứ mà đàn ông phải lựa chọn, anh có thể tự do thoải mái trong tình yêu nhưng không dám lơ đãng khinh suất trong công việc. Anh biết rõ với kinh nghiệm còn non kém của mình, nhận được sự coi trọng của mọi người trong công ty là một điều khó khăn, những người luôn đứng sau lưng đợi anh thất bại lại quá nhiều, mà chủ đề bán tán nhiều nhất là chuyện anh mượn phụ nữ để thăng tiến, tuy ngoài mặt anh tỏ ra không quan tâm đến những lời đồn thổi đó, song thực sự lại rất để tâm đến.

Tình cảm mà Lâm Ngữ Âm dành cho anh, anh hiểu rất rõ, Lâm Ngữ Âm vẫn muốn ôm hy vọng với anh, anh cũng chẳng còn cách nào khác. Hơn nữa cô có thể giúp anh trong con đường sự nghiệp, vì vậy anh cũng không có lý do gì để từ chối. Lý do anh thuyết phục chính bản thân là, dã tâm của mình đồng hành với sự phát triển của công ty, Lâm Ngữ Âm chẳng qua chỉ là một trong số đó, đàn ông một khi đã không có tình yêu với một người con gái nào đó, thì việc lợi dụng và bị lợi dụng đã trở nên đơn giản hơn rất nhiều, mọi chuyện đều là sự trao đổi bình đẳng mà cả đôi bên cùng tình nguyện.

Anh không cho rằng mình nợ Lâm Ngữ Âm, đặc biệt là sự việc lần trước cô đánh Tiểu Tiệp, anh đã mắng cho cô nàng một trận, cuối cùng Lâm Ngữ Âm đã chịu cúi đầu nhận lỗi với anh. Tấn Tuyên vừa đẩy cửa bước vào đã thấy bố anh đang ngồi bàn chuyện cùng một người phụ nữ trong phòng khách, người ấy ngồi quay lưng lại, nhưng quan sát từ phía sau thì có vẻ đó là một cô gái trẻ trung.

Tấn Tuyên trong lòng đầy nghi hoặc bước vào, đặt chiếc cặp xuống bậc thềm rồi đi vào phòng khách.

"Về rồi à?" Ông Tấn quay ra hỏi anh.

"Bố." Tấn Tuyên bước đến, cuối cùng cũng nhìn thấy rõ gương mặt cô gái ấy, anh giật nảy mình, Lâm Ngữ Âm!? Sao cô ta lại ở đây? "Ngữ Âm?"

"Tấn Tuyên về rồi à?" Lẫm Ngữ Âm ngồi trên salon mỉm cười.

Tấn Tuyên càng kinh ngạc hơn, Lâm Ngữ Âm đã nhuộm tóc thành màu nâu đậm, không còn là màu đỏ rực trước kia nữa, gương mặt cũng không còn lớp trang điểm kỹ càng, thay vào đó là kiểu trang điểm của dân văn phòng, không những vậy trên tai không còn hai ba lỗ khuyên nữa mà chỉ có một chiếc hoa tai nhỏ, đơn giản và mộc mạc, không giống cô tí nào! Cô định làm gì?

"Sao em lại ở đây?" Tấn Tuyên hỏi thẳng thừng, rốt cuộc cô ta muốn gì?

"Tấn Tuyên," bố anh lên tiếng, "sao bất lịch sự thế hả? Cô Lâm thay cha mình đến thăm chúng ta, đúng là ông nhà khách sáo quá."

Tấn Tuyên hơi nhíu mày, trên mặt đầy vẻ hoài nghi, Tổng giám đốc Lâm? Rốt cuộc cô nàng muốn giở trò gì? Tấn Tuyên đưa mắt ra hiệu với Lâm Ngữ Âm, sau đó quay sang nói với bố anh: "Bố, con nghĩ Ngữ Âm đến tìm con có việc, bọn có muốn nói chuyện riêng với nhau".

"Chú Tấn cứ ngồi đi ạ." Lâm Ngữ Âm thấy ông Tấn đang do dự gật đầu thì đứng dậy theo Tấn Tuyên vào phòng anh.

"Ngữ Âm, em định giở trò gì?" Tấn Tuyên nghe thấy tiếng đóng cửa phía sau, quay lại chất vấn cô ngay.

"Bố em khen anh là nhân tài hiếm có, ông cho rằng sự khích lệ của gia đình là rất quan trọng, nên bảo em phải đến cảm ơn gia đình anh." Lâm Ngữ Âm cười khẽ, xem ra cô nàng đã có sự chuẩn bị từ trước!

"Nói năng vớ vẩn!" Tấn Tuyên vừa trách móc vừa suy nghĩ mục đích thật sự của cô ta.

"Sao? Em đến nhà anh mà anh không hoan nghênh à? Chẳng lẽ anh muốn đuổi em đi?" Tính khí tiểu thư Lâm Ngữ Âm lại bộc phát.

"Sao em lại biết nhà anh?" Tấn Tuyên hít một hơi thật sâu, tuy không biết rõ ý đồ của cô, nhưng bất ngờ đến nhà anh như thế này khiến anh thấy rất khó chịu.

"Tra trong hồ sơ công ty là ra ngay thôi mà." Đời tư cá nhân đối với Lâm đại tiểu thư như cô mà nói thì hoàn toàn chỉ là thừa thãi, những chuyện cô muốn làm, trong công ty ngoài bố cô ra, còn ai dám nói câu nào.

"Rốt cuộc là em có ý gì?" tấn Tuyên nhìn chằm chằm vào nụ cười vẫn luôn nở trên môi cô ta, sau khi thay đổi cách trang điểm đã trở nên dịu dàng hiền thục hơn nhiều, nếu là cách trang điểm, ăn mặc như trước kia thì bố anh nhất định không ưa thích gì, chắc chắn là có mục đích, nếu không cô ta đã chẳng tốn công, nhưng rốt cuộc là chuyện gì nhỉ?

"Đã nói là muốn đến thăm bố anh mà." Lâm Ngữ Âm nhếch môi, bước đến bên kệ sách của anh, ngón tay thon dài lướt qua từng quyển sách trên đó, rất nhiều và đủ các thể loại.

Tấn Tuyên định lên tiếng hỏi cho ra lẽ thì bên ngoài bỗng có tiếng mẹ gọi: "Cơm xong rồi đấy!". Anh nhìn nụ cười của Lâm Ngữ Âm, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, cùng cô ra ngoài ăn cơm.

Trên bàn ăn, Lâm Ngữ Âm tỏ ra khá hòa hợp với bố mẹ anh, Tấn Tuyên thì không nói gì nhiều, len lén dò xét thái độ của bố mẹ mình, bố anh thì có vẻ rất thích Lâm Ngữ Âm, luôn giục anh gắp thức ăn cho cô, còn mẹ anh thì tỏ ra xa cách hơn.

"Cô Lâm mới từ nước ngoài về?" Không ngờ bố anh lại tâm đắc với cô ta như thế.

"Chú Tấn, cứ gọi cháu là Ngữ Âm thôi ạ. Trước kia cháu học ở Anh", Lâm Ngữ Âm trả lời rất thoải mái.

"Về nước giúp bố cháu quản lý công ty à?" Ông Tấn lại hỏi tiếp.

"Vâng, nghiệp vụ công ty nhiều quá, cháu vừa về cũng chưa quen lắm, cũng may có Tấn Tuyên thường xuyên giúp đỡ, hơn nữa bố cháu cũng rất xem trọng tài năng của anh ấy, ông nói là anh rất có chí tiến thủ." Ngữ Âm vừa khen Tấn Tuyên, vừa liếc nhìn anh.

"Nó à, vẫn còn quá trẻ, còn phải học hỏi nhiều, cám ơn cha cháu đã xem trọng nó, cho nó cơ hội để rèn giũa." Ông Tấn hiếm khi thấy có người khen Tấn Tuyên nên trong lòng rất thích thú, ánh mắt nhìn Tấn Tuyên cũng tỏ ra ít nhiều tự hào.

"Chú Tấn, Tấn Tuyên rất giỏi, bố cháu cứ than vãn tiếc rằng cháu là con gái, nếu là con trai thì ông đã mong cháu được rèn luyện nhiều hơn, ông luôn cho rằng nam nhi chí tại bốn phương." Ngữ Âm cười nói vui vẻ, rồi quay sang lén nhìn Tấn Tuyên.

"Ngữ Âm, nghe cháu nói thế thì cũng đủ biết cháu rất giỏi, đúng không, Tấn Tuyên?" Ông Tấn nhìn Tấn Tuyên bắt anh phải lên tiếng.

"Vâng, vâng" Tấn Tuyên miệng vẫn đang ngậm cơm, đành gật đầu cho qua chuyện.

"Chú Tấn, nhà chỉ có mình Tấn Tuyên là con trai, nếu anh ấy phải đi xa lập nghiệp, cô chú có yên tâm không?" Ngữ Âm nghiêm túc nhìn hai ông bà.

Ông Tấn thoáng chút ngỡ ngàng, trao đổi ánh mắt với dì Châu rồi mới nói: "Chỉ cần sự nghiệp của nó có thể phát triển thì cô chú không ngăn cản, con trai vốn phải xông pha ngoài thiên hạ."

Tấn Tuyên nghe bố nói thế, trong lòng cũng không nén được nỗi xúc động, từ nhỏ đến lớn, bố anh thường trách mắng nhiều hơn khen ngợi, mà cách sống chơi bời của anh cũng khiến người nhà không trông mong gì nhiều.

Lâm Ngữ Âm nhìn Tấn Tuyên, rồi quay sang nhìn bố mẹ anh, khóe mội khẽ nhướn lên, chầm chậm nói ra mục đích đến đây ngày hôm nay của mình: "Chú Tấn, thực ra lần này đến thăm cô chú, là có việc muốn xin ý kiến, rồi cháu mới nói với Tấn Tuyên được."

Cả nhà ba người đều ngỡ ngàng, đổ dồn ánh mắt về phía cô, đợi câu nói tiếp theo.

"Bố cháu định mở một công ty con ở Singapore, vì vậy ông muốn cử một người trong công ty sang bên đó làm giám đốc." Lâm Ngữ Âm quan sát thật kỹ sự thay đổi trên khuôn mặt Tấn Tuyên, "Cháu đã tiến cử Tấn Tuyên."

Câu nói ấy giống như quả bom, khuẩy đảo tạo ra một con sóng lớn trong nhà họ Tấn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.