Mờ Ám

Chương 48: Động lực ở lại



Vu Tiệp ngẩn ra ba giây, giật mình nhìn xuống, không thể không tỏ ra cảnh giác trước sự xuất hiện của cô ta. Cái tát lần trước đã giúp cô hiểu được Lâm Ngữ Âm hễ nổi điên lên thì bất chấp mọi lý lẽ.

“Quen à?” nhóc Trịnh thấy cô do dự thì cũng tỏ ra nghi ngại. Cô gái trước mắt kia ăn mặc trang điểm rất nổi bật, lái chiếc xe cũng rất cao cấp, sao Vu Tiệp lại có bạn như thế được, chắc không phải đến để gây chuyện với cô đó chứ?

“Ừ!” Vu Tiệp khẽ đáp rồi ngước lên nhìn Lâm Ngữ Âm. Cô ta đến với mục đích gì?

“Tôi có chuyện muốn nói với cô”. Lâm Ngữ Âm cao giọng, lời lẽ như đang ra lệnh cho cấp dưới. Vu Tiệp thấy hơi bực mình, nhưng nhóc Trịnh phản ứng còn nhanh hơn cô, quay mặt đi nói thầm: “Mặc xác cô ta, chúng mình đi thôi”.

Vu Tiệp nhìn nhóc Trịnh vẻ cảm kích, mỉm cười rồi quay sang Lâm Ngữ Âm: “Có gì thì nói ở đây đi”. Vu tiệp nghĩ mình và cô ta không có chuyện gì để nói, đương nhiên, ngoại trừ 1 người mà cô ta để ý.

“Sao thế? Sợ tôi à?” Lâm Ngữ Âm đưa những ngón tay sơn màu đỏ rực lên vén tóc mái, nhướn mắt, ánh nhìn thoáng nụ cười khiêu khích.

Vu Tiệp nhếch môi cười, lần này không có A Nam, nếu Lâm Ngữ Âm lại giở trò thì cô chẳng cần phải kiêng nể, càng không cần phải sợ cô ta.

“Liên quan đến Tấn Tuyên” Lâm Ngữ Âm cũng không e ngại, nhìn thẳng cô, khoé môi thấp thoáng nụ cười khiến tim Vu Tiệp bất giác nói lên. Cô ta lại muốn gì đây?

Nhóc Trịnh nhíu mày, thì ra cô gái kia cũng quen Tấn Tuyên. Cái tên Tấn Tuyên kia đã độc chiếm Vu Tiệp lại còn lăng nhăng, trêu hoa ghẹo nguyệt, quá đáng thật! Cậu quay sang nhìn Vu Tiệp, cô có biết anh ta là loại người thế nào không? Cậu đã gặp nhiều cô gái khác nhau ở cạnh Tấn Tuyên nhưng lần này còn cao thủ hơn, tìm đến tận trường rồi.

Vu Tiệp thấy sắc mặt nhóc Trịnh tái xanh thì khẽ nắm tay cậu, đưa mắt ra hiệu cho cậu rằng cô không sao. “Lát nữa tôi tìm cậu sau” cô muốn xem Lâm Ngữ Âm định nói gì với mình.

Nhóc Trịnh trợn mắt nhìn cô, muốn nói gì rồi lại thôi, sau đó miễn cưỡng gật đầu, liếc nhìn Lâm Ngữ Âm rồi mới bỏ đi.

Lâm Ngữ Âm lái xe đưa Vu Tiệp rời khỏi trường, đến 1 quán gần đó rồi đặt riêng 1 phòng.

Vu Tiệp lẳng lặng đi theo cô ta, cười thầm trong bụng quả nhiên thiên kim tiểu thư có khác, có 2 người mà cũng bao riêng 1 phòng, mặc kệ cô ta, người ta có tiền không tiêu lại thấy khó chịu.

Chọn vài món rồi đợi phục vụ lui ra ngoài, Lâm Ngữ Âm quay sang nhìn Vu Tiệp nãy giờ luôn giữ im lặng. Cô ta không tò mò mục đích mình đến tìm hay sao? Xem ra cô đã quá xem thường cô gái bé nhỏ kia rồi. Dung mạo bình thường, gương mặt không có gì nổi bật, rốt cuộc cô nàng đã trói Tấn Tuyên bằng thủ đoạn gì?

Lâm Ngữ Âm chậm rãi rút 1 điếu thuốc lá ra khỏi bao, châm thuốc 1 cách tao nhã, ngậm trên môi rồi thở ra vài vòng khói xanh. Vu Tiệp cố nhìn để không cau mày.

“Cô có thích Tấn Tuyên không?”, Lâm Ngữ Âm đột nhiên mở miệng hỏi.

Vu Tiệp đờ đẫn nhìn Lâm Ngữ Âm, câu hỏi đột ngột ấy khiến cô như mất trí tạm thời. Cô ta hỏi chuyện này để làm gì?

“Yes or no?” Lâm Ngữ Âm nhướn mày, trừng mắt nhìn Vu Tiệp.

“Liên quan gì đến chị à?” Vu Tiệp khẽ cười nói. Lâm Ngữ Âm đến để khiêu chiến chắc?

Lâm Ngữ Âm thấy Vu Tiệp phản bác lại thì hơi đờ ra, sau đó khoé môi nhếch lên: “Đương nhiên! Vì tôi đã nhắm chắc anh chàng ấy rồi!”

Vu Tiệp nhìn ánh mắt đầy tự tin của Lâm Ngữ Âm mà thấy thật nực cười, Lâm đại tiểu thư trước nay luôn được các chàng trai theo đuổi, mà lần này lại phải van xin cô sao? Nhưng cô không giúp gì được, nếu cô ta có bản lĩnh khiến Tấn Tuyên hồi tâm chuyển ý thì cứ đi mà cố gắng, nói với cô thì có tác dụng gì?

“Cô có biết Tấn Tuyên định đi Singapore không?” lần này, Lâm Ngữ Âm nhẫn nhịn rất giỏi, không tức điên lên vì nụ cười khiêu khích của Vu Tiệp vì cô ta biết quân cờ đang nằm trong tay mình.

Đầu Vu Tiệp như ngừng hoạt động, Singapore? Tấn Tuyên không nói chuyện đó với cô.

Lâm Ngữ Âm thấy vẻ nghi ngờ trong mắt Vu Tiệp thì cười thầm. Xem ai cười đếm phút cuối?

“Công ty định mở rộng chi nhánh ra nước ngoài, cụ thể là ở Singapore, bố tôi và tôi đều cảm thấy Tấn Tuyên thích hợp nhất nên mong anh ấy có thể chấp nhận thử thách này”. Lâm Ngữ Âm rít 1 hơi, chậm rãi thở ra, thích thú quan sát vẻ mặt của Vu Tiệp qua làn khói.

Trái tim Vu Tiệp co thắt lại, cô ta nói với mình chuyện này là có ý gì? Tại sao Tấn Tuyên lại phải giấu cô?

“Có điều, Tấn Tuyên từ chối rồi” Lâm Ngữ Âm liếc nhìn vẻ kinh ngạc của Vu Tiệp.

Tấn Tuyên không nhận lời nên anh mới không nói cho mình biết? Vu Tiệp thấy cảm xúc thật phức tạp.

“Cô có biết lí do anh ấy từ chối không?”, Lâm Ngữ Âm cười nhạt nói. Cô ta đang từng bước ép Vu Tiệp nhảy vào hố bẫy của mình.

Vu Tiệp lặng lẽ nhìn ánh mắt lạnh lùng của Lâm Ngữ Âm, nhưng trong đầu đã mơ hồ đoán được câu trả lời, bỗng cô thấy tim mình lạnh ngắt.

“Là do cô”. Câu trả lời không thể đơn giản hơn đã thoát ra khỏi đôi môi đỏ mọng của Lâm Ngữ Âm.

Tim đau thắt lại! Vu Tiệp khẽ cắn môi, cố nhịn để không bật ra câu “Tại sao?”. Phải, còn hỏi tại sao ư, câu trả lời này quá rõ ràng mà! Tấn Tuyên đã vì cô mà từ chối cơ hội thăng tiến.

“Nếu đi Singapore, Tấn Tuyên sẽ là giám đốc ở đó. Anh ấy còn trẻ mà đã có được cơ hội này, cô nói xe có phải rất hiếm hoi không? Bao nhiêu người chen nhau toạc đầu chảy máu mà vẫn không được, còn anh ấy thì hay lắm, từ chối thẳng thừng”. Lâm Ngữ Âm cười khẽ, nhìn cô rồi nói tiếp “Cô có yêu anh ấy thật không?”.

Vu Tiệp cau mày nhìn Lâm Ngữ Âm, ánh mắt khinh thường của cô ta khiến Vu Tiệp bực bội. “Chuyện của chúng tôi không cần cô lo!”

“Cô có biết thứ đàn ông khao khát có được nhất là gì không?” Lâm Ngữ Âm mỉm cười hỏi: “Sự nghiệp”.

“Cho dù cô có yêu anh ấy đến mấy, nhưng nếu bắt anh ấy đánh đổi sự nghiệp để lấy tình yêu của cô thì cái giá đó quá đắt. Cô không thấy mình quá ích kỷ à?” Lâm Ngữ Âm nhìn vẻ mặt mỗi lúc 1 nặng nề của Vu Tiệp thì biết lời mình nói đã đụng đến nỗi đau của cô.

“Tóm lại là chị muốn gì?” Vu Tiệp lạnh lùng nhìn Lâm Ngữ Âm, cô đã không muốn nghe nữa, nếu cô ta muốn gì thì cứ nói thẳng đi.

Lâm Ngữ Âm thấy Vu Tiệp đã bắt đầu nóng nảy thì cười thầm. Cô ta chậm rãi dập điếu thuốc, ánh mắt lạnh lùng, nhếch đôi môi màu đỏ tươi của mình lên nói: “Tôi muốn cô buông tay, thả Tấn Tuyên ra!”

Vu Tiệp thấy tim đau nhói, lồng ngực dường như bị tảng đá ngàn cân đè xuống, hô hấp như bị đứt đoạn, nhất thời không nói được gì.

“Chỉ có cô mới khuyên được anh ấy. Tự cô suy nghĩ đi, hoặc níu giữ anh ấy ở lại bên cô, hay là nên để anh ấy bay đến nơi cao hơn”. Ánh mắt Lâm Ngữ Âm loé lên nụ cười thắng lợi, hôm nay, cô đã đạt được mục đích của mình.

Vu Tiệp nắm chặt tay, cố gắng không để người mình run lên, cơn lạnh buốt từ trái tim lan rộng toàn thân.

Vu Tiệp cố sức chống cự lại cái lạnh giá ấy, khó nhọc mở miệng: “Còn chị…mục đích của chị…là gì?”

Lâm Ngữ Âm nhếch môi cười khẽ: “Tôi sẽ theo anh ấy đến Singapore”.

Trước mắt Vu Tiệp tối sầm, cơn giá lạnh từ tim xuyên thẳng lên đỉnh đầu. Đó…mới là mục đích thật sự của cô ta, cô ta muốn trói Tấn Tuyên lại bên cạnh! Lợi dụng chuyện công để ép buộc Tấn Tuyên. Một 1 người phụ nữ đáng thương!

“Tôi không cần biết cô đã mê hoặc Tấn Tuyên bằng cách nào, I don’t care, tôi chỉ biết là tôi có thể cho anh ấy những thứ tốt hơn”. Lâm Ngữ Âm thấy vẻ khinh bỉ trong mắt Vu Tiệp nhưng vẫn tỏ ra thờ ơ. Cô ta đang dùng ưu thế của mình để đánh bại mọi đối thủ cạnh tranh, đó là luật chơi!

“Chị sẽ không có được anh ấy” Vu Tiệp lắc đầu.

“Đàn ông đều có dã tâm”. Lâm Ngữ Âm cười, cô hiểu rõ đàn ông muốn gì, trái tim họ luôn tồn tại 1 con sư tử dục vọng, với danh lợi, tiền tài và cả đàn bà…

Vu Tiệp đột ngột đứng phắt dậy, cảm giác choáng váng xâm chiếm đầu óc, cô tựa vào mép bàn nói: “Chọn lựa này phải do chính Tấn Tuyên quyết định” nói xong cô quay người bỏ ra khỏi phòng.

Lúc đến cửa, sau lưng cô vẫn văng vẳng giọng nói lạnh lùng của Lâm Ngữ Âm: “Cô thật sự muốn làm tảng đá trên con đường sự nghiệp của anh ấy à? Có thể bây giờ anh ấy sẽ không hối hận nhưng tôi dám đảm bảo rằng, sau này nhất định anh ấy sẽ hỗi hận! Chính cô đã cản trở tiền đồ của anh ấy!”.

Vu Tiệp nhắm nghiền mắt, đẩy mạnh cửa bỏ đi.

Không khí trong lành, không gian thoáng đãng khiến cô lấy lại bình tĩnh. Cô sắp ngạt thở trong căn phòng đó, lại thêm khí thế bừng bừng của Lâm Ngữ Âm khiến trái tim cô như bị đè nghiến.

Vu Tiệp hít thở thật sâu rồi bước nhanh ra ngoài. Trong đầu chỉ có 1 câu hỏi, rốt cuộc thì Tấn Tuyên nghĩ thế nào?

Tấn Tuyên xuống taxi, xách chiếc cặp đựng laptop vào khu nhà. Mới vào đến cổng đã liếc thấy 1 bóng dáng vụt thoáng qua. Anh quay lại nhìn, Tiểu Tiệp?

“Vu Tiệp” Tấn Tuyên bước nhanh đến, kéo Vu Tiệp lại. Sao cô lại ở đây? Hôm nay không phải đi học ư? “Có chuyện gì thế?” Tấn Tuyên thấy tim đau nhói, sắc mặt cô tệ quá!

“Tấn Tuyên, em có chuyện muốn hỏi anh”. Vu Tiệp thẫn thờ nhìn gương mặt điển trai của anh. Nhớ đến cuộc đối thoại với Lâm Ngữ Âm hồi trưa là cô lại thấy chua xót.

“Sao vậy? Nói cho anh biết đi”. Tấn Tuyên lo lắng khẽ vuốt má cô, vẻ bi thương trong mắt cô khiến anh đau đớn. Đã xảy ra chuyện gì vậy?

“Anh…” Vu Tiệp ngập ngừng, do dự không biết phải nói gì. Cô đã quá hoảng loạn rồi, không thể chịu được bất kì biến cố nào nữa.

“Nói đi! Có chuyện gì?”, Tấn Tuyên cuống quít hỏi. Cô bé này đang phiền muộn chuyện gì? Đừng doạ anh sợ chứ!

Vu Tiệp thầm hạ quyết tâm, đang dịnh mở miệng hỏi thì….

“Tấn Tuyên! Tiểu Tiệp!” một giọng nói bất ngờ chen vào. Hai người cùng lúc quay lại. “Mẹ! Dì Châu!” Tấn Tuyên và Vu Tiệp cùng ngẩn người ra. Người ấy chính là mẹ của Tấn Tuyên.

“Tiểu Tiệp, đến tìm Tấn Tuyên à? Sao không lên trên đi?” vừa nhìn thấy Vu Tiệp, 2 mắt dì Châu sáng rỡ, đã lâu lắm cô bé này không đến thăm bà rồi. “Lấu quá mà chẳng thấy đến thăm dì!” Tuy miệng trách móc nhưng bà vẫn cười tươi như hoa.

“Thưa dì Châu”. Tiểu Tiệp hơi né tránh bàn tay ôm vai mình của Tấn Tuyên, bước đến ôm chầm lấy dì Châu rồi len lén liếc nhìn Tấn Tuyên. Cô vẫn chưa hỏi được!

“Đi thôi, bố con đang đợi cơm đấy, mẹ xuống mua rượu cho ông ấy” dì Châu ôm Vu Tiệp vui vẻ kéo về nhà.

Tấn Tuyên nhìn theo bóng cô, lòng thầm nghĩ, rốt cuộc Tiểu Tiệp phiền não vì chuyện gì? Thôi kệ, ăn cơm xong hẵng tính.

Bốn người cùng ăn cơm với nhau nhưng không khí có phần kì quặc. Hình như Tấn Tuyên đang chiến tranh lạnh với bố, suốt buổi tối chả mấy khi nói chuyện với ông, chỉ có bà Tấn ngồi cạnh tíu tít chuyện trò, liên tục gắp thức ăn cho Vu Tiệp.

“Tiểu Tiệp năm sau tốt nghiệp rồi nhỉ?” dì Châu vừa ăn vừa hỏi với vẻ quan tâm.

“Vâng ạ!” Vu Tiệp lơ đễnh trả lời, ánh mắt luôn vô tình lén nhìn Tấn Tuyên, còn anh thì trầm mặc suốt buổi. Nhà họ Tấn sao thế này? Cảm giác thật kỳ lạ.

“Chắc khó tìm việc lắm” dì Châu lại gắp miếng cá cho cô.

“Vâng, nghe nói hình thức tuyển dụng năm nay còn khắc nghiệt hơn” Vu Tiệp vội vàng tiếp lời.

“Thanh niên phải nắm bắt cơ hội, có người thì phúc ngay cạnh lại không biết”. Ông Tấn đột nhiên lên tiếng, nói xong lại uống 1 ngụm rượu.

Dì Châu vội vàng kéo tay chồng, khuyên ông uống ít lại.

“Bọn trẻ bây giờ…chẳng thể hiểu được trái tim người làm cha làm mẹ, đúng là nuôi cho phí công”. Ông Tấn không nghe vợ khuyên, tiếp tục uống rượu.

“Bố nó!” di Châu trừng mắt, ngăn ông không nói nữa, ra hiệu rằng có Vu Tiệp ở đây.

“Tôi nói không đúng à?” ông Tấn đanh mặt lại, trừng mắt với Tấn Tuyên “Bỏ lỡ cơ hội tốt mà không biết quý trọng, suốt ngày chỉ biết đàm đúm chơi bời, nuôi thằng con này có ích gì?”

“Bố! Con biết mình đang làm gì!” cuối cùng, Tấn Tuyên không chịu nổi, đặt bát cơm xuống, nhìn ông.

“Con hiểu cái gì? Cô Lâm đã nói rồi, công ty trọng dụng con là nhân tài nên cử đi bồi dưỡng, còn trẻ mà không biết cầu tiến thì cuộc đời sẽ đi về đâu?” ông Tấn nghe ông đáp lại thì càng tức giận hơn.

Vu Tiệp đờ đẫn bưng bát cơm, không dám ngước lên. Hình như chú Tấn muốn Tấn Tuyên đi Singapore!

“Con vẫn còn trẻ, sau này cơ hội còn nhiều” Tấn Tuyên lo lắng nhìn Vu Tiệp, anh vẫn chưa nói với cô, bố nói như thế e rằng cô lại suy nghĩ lung tung.

“Mày thưởng cơ hội nào cũng chờ mày à? Đàn ông phải xem trọng sự nghiệp, còn mày thì ngoài chơi bời ra còn biết làm gì?”, ông Tấn đặt mạnh ly rượu lên bàn, chỉ vào Tấn Tuyên quát.

“Tấn Tuyên, đừng nói nữa, đừng làm bố con tức giận!” bà Tấn vội kéo tay Tấn Tuyên khuyên giải.

“Tại bố đấy chứ!” Tấn Tuyên hừ 1 tiếng rồi ngồi xuống.

“Tao nghĩ thế cũng vì muốn tốt cho mày, nghĩ cho tương lại của mày. Tổng giám đốc Lâm đã yêu quý cho mày làm giám đốc chi nhánh mà mày lại chần chừ e ngại, thật không biết trời cao đất dày. Sau này thua thiệt rồi biết!” ông Tấn đập bàn, lớn giọng dạy dỗ. Bình thường, thằng con này của ông làm việc rất nghiêm túc, chăm chỉ, lần này cơ hội tốt như thế mà lại chẳng coi ra gì, đúng là đầu bị kẹp vào cửa rồi.

“Bố muốn đi thì tự mà đi” Tấn Tuyên đứng phắt dậy, đẩy chiếc ghế ra sau đánh “Rầm” 1 tiếng rồi kéo Vu Tiệp về phòng: “Mặc kệ họ đi”.

Vu Tiệp không biết phải phản ứng thế nào, chỉ nghe thấy tiếng chú Tấn đang gầm lên ngoài kia, còn dì Châu đang khuyên nhủ ông bớt giận.

Tấn Tuyên quay lại nhìn Vu Tiệp mặt mày đờ đẫn, cười khổ sở: “Công ty muốn cử anh đi Singapore nhưng anh từ chối rồi”.

Vu Tiệp thấy tim mình như sa xuống vực thẳm. Quả nhiên là thế, cô bỗng thấy cay đắng xen lẫn chua xót.

Tấn Tuyên tiến đến khẽ ôm cô vào lòng, dụi dụi cằm vào đầu cô: “Em là động lực để anh kiên quyết ở lại”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.