Mộ Khuynh Cuồng Kiêu

Chương 10



« Duệ ! Ngươi sao lại chạy đến đây ? Thật là ! Không phải hẹn gặp nhau trong phòng sao ? Hiện tại đến chỗ này, cho dù là hậu hoa viên của ngươi, nhưng ngươi cho rằng dạng như chúng ta có thể ở bên ngoài được sao ? Huống chi ngươi còn có bằng hữu, chuyện chúng ta nếu người ngoài biết phải làm sao bây giờ ?! »

Dận nói xong thì « lặng lẽ » nhìn Cô Nguyệt bên cạnh ta, nếu có thể gọi như vậy là « lặng lẽ »…

Nam nhân này ! Không đi diễn kịch thật uổng phí a ! Rõ ràng là hợp tác, nhưng lại nói như thể ta và hắn yêu đương vụng trộm, muốn nói yêu đương vụng trộm thì yêu đương vụng trộm, dù sao ta cũng không có ý kiến, nhưng vấn đề ở chỗ Dận hắn tuyệt đối cố ý, cố ý làm không khí trở nên nóng lên như vậy.

« Quân Duệ, đây là… ? »

Cô Nguyệt hiển nhiên có chút ngây người, trong mắt bi thương nồng đậm.

« Vị này Liên vương sao ? »

Dận tên hỗn đản này không chờ ta nói liền đi tới bên cạnh Cô Nguyệt, cười vô hại.

« Lần đầu gặp mặt, ta là… »

Cố ý kéo âm cuối thật dài, ánh mắt thâm thuý hàm chứa ý đùa cợt, nóng bỏng nhìn về phía ta, « Là bằng hữu của Duệ, một người – hẳn là xem như « bằng hữu » đặc biệt đi ! »

« Phải… phải không …»

Cô Nguyệt lẩm bẩm nói.

« Ha ha ! Dận, ta chờ ngươi cả buổi ngươi cũng không đến, Cô Nguyệt tới ta làm sao có thể để khách chờ lâu được ? »

Người kia tuyệt đối cố ý ! Tuyệt đối ! Nhìn hắn cười gian trá như vậy !

Tuy rằng bề ngoài nhìn có vẻ cực kì ôn nhu, nhưng không trốn được mắt ta, chúng ta không phải cùng một loại người sao ? Không phải nói chỉ có lang mới hiểu rõ lang nhất sao ? Tuy hắn càng giống một con báo hoa lệ.

« Ai ! Vậy là lỗi của ta sao ? »

« Ha ha ha… »

Tiếp tục cười, ta thế nào lại nghĩ miệng có chút run rẩy.

« Ngươi hôm nay thực vui vẻ a ! Cười thích thú như vậy ! »

« Ân, thật lâu không thấy Quân Duệ cười thoải mái như vậy đi ». Cô Nguyệt nhìn ta, gật đầu nói, lại như thế nào tràn ngập một cỗ mùi vị là lạ?

« Không có gì, không có gì ! Nhìn hôm nay hai hảo bằng hữu tới đây, đương nhiên sẽ vui rồi ! Được rồi, đừng đứng ở chỗ này nữa, chúng ta đến lương đình ngồi đi ».

—————————————————————-

« Duệ, phong cảnh ở đây quả thật rất đẹp a ! Hậu hoa viên của ngươi thật đẹp ».

Dận thích thú vuốt sợi tóc bị gió thổi bay bay của mình, từ đầu đến cuối đều là ánh mắt « ấm áp ».

Được lắm ! Dận, ngươi muốn chơi, ta cùng ngươi chơi, xem chúng ta ai chơi ai !

Đương nhiên người như ta rất khó từ chối chủ động của mỹ nhân, « ấm áp » của hắn ta đương nhiên tiếp nhận toàn bộ !

« Ân ? Dận công tử tới đây lần đầu sao ? Không phải là hảo bằng hữu của Quân Duệ sao ? »

Cô Nguyệt nghi hoặc hỏi.

« A ! Vì lần trước đến vào buổi tối, trực tiếp tới phòng Duệ, không có đi loanh quanh »

Nói chuyện nói phân nửa, hắn đại khái chính là cái dạng ưa cắt câu lấy nghĩa này.

« Phải… phải không ? Trễ như vậy a ! »

Không khí hiện tại phải gọi là xấu hổ. Người này rõ ràng đang đùa giỡn ta, nếu không thu về một ít lợi tức sẽ rất xin lỗi chính mình.

« Rất ngạc nhiên đi ! Ta cũng không ngờ Dận trễ như vậy đến tìm ta, bất quá lại vội vã ly khai »

« Ai ? Giọng điệu ngươi sao lại nghe thất vọng như vậy a ? »

« Đúng vậy ! Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ ở lại ! »

Ta ngồi xuống bên cạnh Dận, vô cùng thân thiết lấy tay sửa sang sợi tóc bị gió xuân thổi mất trật tự của hắn, ngón tay chạm vào da thịt, từ đầu ngón tay truyền đến ấm áp.

« Ha hả ! Nếu vậy ngươi nên nói sớm với ta ! »

Dận từ góc độ Cô Nguyệt không nhìn thấy hướng ta phát ra tín hiệu nguy hiểm, con mắt nhướn lên ý bảo ta lấy bàn tay càn rỡ ra.

Vờ như không thấy, ta tiếp tục càn rỡ trên người hắn, tay sửa sang tóc hắn, cảm giác ngẫu nhiên chạm đến ấm áp thật tốt, tâm tình thật tốt, tốt tốt tốt !

« Ha hả ! Liên vương tới tìm Duệ sao ? Xem ra các ngươi có việc muốn nói, ngoại nhân như ta ở đây không thích hợp, ta nên đi trước »

Dận không dấu vết cố sức chặn lại tay ta, nét mặt « áy náy » cười, đứng dậy tỏ ý phải đi.

« Đâu có chuyện gì quan trọng? Không phải chỉ tụ tập vui vẻ thôi sao ? »

Ta cúi người, hai tay đặt trên bả vai rắn chắc của Dận, cố sức đè trở về cái người đang muốn chạy trốn này, tựa sát vào mặt hắn, tựa thật gần a ! Ngay cả hơi thở ấm áp của hắn ta cũng cảm nhận được, có thể tưởng tượng hiện tại chúng ta nóng bỏng biết bao nhiêu a !

Nhìn người dưới thân trong mắt ngầm phẫn nộ, thực sự, thực sự là quá sung sướng ! Quá sung sướng ! So với tiêu diệt một tổ chức còn sảng khoái hơn…

Ách… Tuy rằng muốn tiếp tục, nhưng ngại Cô Nguyệt vẻ mặt tối tăm bên cạnh, vẫn nên thu lại tay đi, dù sao trong lúc hợp tác sẽ có thời gian, có cơ hội.

«Quân, Quân Duệ… »

Cô Nguyệt đột nhiên đứng dậy, trên gương mặt tuấn dật tràn ngập thần sắc phức tạp.

« Ta có chuyện đi trước, bất quá… »

Ánh mắt vốn ôn nhu như thuỷ trở nên sắc bén, trừng mắt thẳng người nào đó dưới thân ta.

« Ta sẽ không bỏ cuộc ! »

« A ? »

« A cái gì a , không thấy người ta đi rồi sao ? »

Dận không chút khách khí đẩy ra ta, giống như đụng phải cái gì rất bẩn, dùng sức vỗ qua nơi bị ta chạm đến.

Tên hỗn đản này… Thực sự càng ngày kích thích dục vọng chinh phục của ta !

« Ai ! Ta là lo lắng cho ngươi, ngươi không phải không thấy Cô Nguyệt trong mắt tràn ngập địch ý với ngươi nha ! »

Ổn định thân thể, ta khôi phục trạng thái ban đầu, bắt chéo chân gác ở lan can.

« Hừ ! Thế nhưng giúp ngươi đạt được mục đích không phải sao ? »

Khinh miệt hừ một cái, Dận ngồi xuống đối diện ta. Chậc chậc ! Có cần cách xa vậy không ? Thực khiến người ta đau lòng a…

« Ngươi vốn không phải muốn Liên vương mê luyến ngươi, sao đó một lần nữa giành lấy tín nhiệm của hắn sao ? Ta lúc này đến chính là giúp ngươi nhanh chóng đạt thành mục đích »

Nói xong liền truyền đến ánh mắt uy hiếp.

« Trừ bỏ hợp tác, đừng nghĩ đến cái khác, cũng đừng quá phận, ta khó có thể cam đoan ta sẽ không làm ra chuyện gì ! »

Chậc chậc ! Uổng phí cho chất giọng thu hút như vậy! Sao lại gay gắt thế ?

« Nga ? Vậy ngươi định làm ra chuyện gì ? »

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.