Mộ Phần Trái Tim

Quyển 1 - Chương 10



Thật ra, cô cũng có lúc qua hệ khá tốt với Hạ Nghị.

“Dư Vấn, có việc gì?” Bạn cùng phòng đi qua hỏi cô.

Cô nhìn màn hình máy tính chăm chú, cũng không quay đầu lại, “Tìm tư liệu luận văn tốt nghiệp.”

Hai bạn cùng phòng hai mặt nhìn nhau. Đúng là gặp quỷ, tân sinh viên lại lên mạng tìm tư liệu luận văn tốt nghiệp, cô lại lo tính trước sau như thế.

“Anh ta đến Tây An tỏ tình, cậu ở đây giúp anh ta làm luận văn tốt nghiệp hả?” Bạn cùng phòng không phục.

Dư Vấn buông chuột ra, xoay người lại môi cong lên, thản nhiên nói, “Có sao đâu, có thể giúp một chút, hơn nữa mọi người cũng là bạn thân.” Về sau khi tốt nghiệp, có thể quen tay hay việc.

“Bạn thân? Ai mới là bạn thân của cậu?” Nét mặt bạn cùng phòng nhăn lại.

“Cả hai.” Đáp án của cô, mãi mãi không thay đổi.

“Dư Vấn, mình cổ vũ cậu theo đuổi Hạ Nghị, mình cũng không tin cậu không dập được Đỗ Hiểu Văn!” Chung phòng nửa năm, có một số việc dù không nói ra nhưng không có nghĩa là mọi người không nhìn thấy.

“Đúng thế! Cậu xinh đẹp, học giỏi, năng động, mình mà là con trai, mình sẽ chọn cậu!” Người bạn cùng phòng khác cũng gia nhập đội cổ vũ.

“Các cậu đừng nói vậy, mình không có thói quen tranh giành, đồ của người khác mình không tham!” Đề tài đó cô không thích nghe, cô cũng không để ý đến người đó.

“Bọn mình biết đồ người khác cậu không tham, nhưng chỉ cần là đồ của cậu, bị hủy cũng không cho người khác hưởng!” Hai bạn cùng phòng thở dài, bởi vì tính cách thật của cô.

Thực hiển nhiên, trước mắt Hạ Nghị căn bản không trong phạm vi “đồ” của Tống Dư Vấn.

“Dư Vấn, Hạ Nghị tìm kìa.” Một người bạn khác vào phòng, liền nói cho cô, “Anh ta gọi cậu xuống tầng.”

Nghe vậy, Dư Vấn đứng lên từ chỗ ngồi, mở cửa sổ ra trước, quả nhiên nhìn thấy gương mặt đẹp trai chói mắt dưới tầng, đón ánh mặt trời, ra sức vẫy tay với cô.

Anh ấy đã trở lại?

“Hạ Nghị hình như mỗi lần về Tây An, đầu tiên đều là tìm cậu nhỉ!” Các bạn cùng phòng bắt đầu ồn ào.

Cô coi như không nghe thấy, vội vàng xuống lầu. Cô bước rất nhanh, gió xuân hơi lạnh, theo tiếng bước chân của cô, phả vào má cô, mái tóc ngắn của cô. Từ lúc ban đầu, Dư Vấn không để tóc dài, mà là mái tóc ngắn đơn giản nhẹ nhàng khoan khoái.

Đi được nửa cầu thang, cô mới bước chậm lại.

“Trở lại từ Tây An?” Vững bước đi đến anh phong trần mệt mỏi, đeo ba lô du lịch màu đen, cô khẽ nhếch cao mày. Mỗi tháng, lại có một tuần anh bay đến Tây An, ngọt ngào vài ngày với Hiểu Văn.

“Đúng vậy!” Anh mặt mày hớn hở, tuyệt không để ý, vì tương tư vừa mới biến mất hai ngày.

“Tìm em có chuyện gì không?” Nét mặt cô thật bình thản.

“Hiểu Văn mua ít đặc sản, bảo anh mang cho em.” Anh rất tự nhiên vô cùng thân thiết khoác vai cô, đưa cô lên bãi cỏ.

Biết “một cái ôm ấp” của anh với nữ sinh như thế căn bản chẳng là gì, cô cũng không đặt trong lòng, học dáng vẻ bất cần của anh, tùy tiện ngồi xuống cỏ.

“Hiểu Văn nói em thích ăn hạt dẻ, dặn anh trước khi lên máy bay, nhất định phải mua cho em.” Anh lấy túi hạt dẻ sau ba lô, cố ý dùng khăn gói lại.

Cô cũng không khách khí, đưa tay nhận lấy. Từ khi vào đại học, cô cố ý gây bất hòa, cô và Hiểu Văn dần ít liên lạc, đối với nỗi nhớ của Hiểu Văn, cô rất cảm kích.

“Còn có cả táo đỏ Thiểm Bắc.” Anh lại lấy ra một túi lớn từ sau ba lô.

Dư Vấn nhíu mày: “Em không ăn táo đỏ.” Cô ghét nhất vị táo.

“Hiểu Văn nói em huyết áp thấp lại thiếu máu, ăn táo đỏ tốt cho sức khỏe.” Anh rất nghịch ngợm, bắt đầu kéo tóc cô.

Thật không ngờ, thân thể nữ vương đại nhân cũng bị bệnh lông ngắn, anh còn tưởng cô làm bằng sắt chứ! Anh thích nghịch tóc cô, rõ ràng là một cô gái ngang bướng, nhưng tóc lại đẹp như thế, rất mềm mại. Đáng tiếc…

“Em không phải lại cắt chứ?” Anh gào lên.

Anh rõ ràng đã nói, cô để tóc dài rất đẹp, có thể làm cô ra dáng con gái một chút.

Cô dùng sức hất tay anh, “Em không cắt, chúng nó lại rơi vào ma chưởng của anh à?” Cô ghét nhất là có người kéo tóc cô, dù cô nói nhiều lần, Hạ Nghị lại càng thích chống đối cô, cố ý cố tình, đúng là như đứa trẻ chưa lớn.

Lần đầu tiên cô cắt tóc ngắn là vì anh đến Tây An tìm Đỗ Hiểu Văn làm hòa, sau đó, mỗi lần anh đi Tây An là một lần cô đến tiệm sửa tóc. Cắt tóc với cô mà nói, chỉ là một loại hình thức.

“Anh mà kéo nữa, em sẽ mách Hiểu Văn!” Cô uy hiếp anh.

“Em đánh à! Em dám mách, anh sẽ chém chân em!” Anh cười ha ha, đoán cô không phải là người thích đâm chọc sau lưng.

“Anh mê tóc em đó, thì sao nào? Nói xong, lại đưa tay ra kéo kéo.

Tống Dư Vấn có đôi khi rất lạnh, có đôi khi lại rất cao ngạo, vì thế, anh bắt đầu càng ngày càng thích chọc cô. Dư Vấn vội vàng trốn. Anh giữ áo cô lại, dùng sức kéo cô về. Vì muốn anh buông tay, Dư Vấn cù vào eo anh, quả nhiên, anh cười đau cả bụng, chịu không nổi ngứa liền thả tay ra.

“Hạ tiên sinh, xem ra về sau anh sẽ sợ vợ đấy!” Vì thắng lợi, Dư Vấn đứng trước mặt anh, đắc ý chớp mắt.

“Bậy bạ, có thằng hèn mới sợ vợ!” Anh không phục lại đuổi theo cô.

Anh thật muốn xem, Tống tiểu thư cô về sau có sợ chồng không.

“Không được quấy rầy em!” Sợ anh ra tay động cước, Dư Vấn quát bảo ngưng lại.

Bạn học cũng nhìn thấy, anh sẽ mất thể diện! Đến lúc đó, hai người họ sẽ bị người ta đồn ầm lên!

Tình bạn với Hạ Nghị bắt đầu tự lúc nào? Khi trung học, vì Hiểu Văn, hai người thỉnh thoảng lại tán gẫu, cũng coi như là quen. Nhưng chân chính quen là một tuần Hiểu Văn “mất tích” kia, Hạ Nghị quấn lấy cô, mặt dày mày dạn hỏi thăm tung tích của Hiểu Văn. Tự nhiên như vậy, có qua có lại, quan hệ hai người lại càng đến càng tốt.

Bị cô đột nhiên lớn tiếng quát, Hạ Nghị hoảng sợ. Đang muốn công kích, một tay khoác lên eo cô, một tay lại giữ vai cô, lại vừa vặn, cầm…

Thật là xúc cảm mềm mại.

Anh đông cứng lại. Dư Vấn cũng thế.

“Xin hỏi Hạ tiên sinh, rốt cuộc anh muốn nắm đến khi nào?” Dư Vấn rất bình tĩnh hỏi.

Hạ Nghị vội vàng rút tay mình về, buông nơi mềm mại kia ra, nhưng dư âm lại không thể tiêu tan trong lòng bàn tay anh.

Sắc mặt Dư Vấn không thay đổi, bình tĩnh kéo áo mình, thái độ của cô rất tự nhiên, dù là các học sinh ở gần cũng không phát hiện, vừa rồi không ngờ nơi này lại xảy ra sự kiện xâm phạm rồng đen. Chuyện xấu hổ như thế, dưới sự bình tĩnh của cô, có thể không một gợn sóng, không dấu vết trôi qua, nhưng có người lại cố tình nói.

“34C! Hơn nữa lại còn mặc ren mỏng! Tống Dư Vấn, em thật lợi hại đó, không ngờ dáng người em được thế!” Cho đến giờ anh cũng không coi cô là con gái, hôm nay lại bất ngờ phát hiện đấy!

Anh lại huýt sáo, chỉ muốn xem cô có xấu hổ không!!

“Hiểu Văn lại là cup A, bình thường cũng độn thêm, không ngờ, điểm này em lại có thể thắng cô ấy!” Cảm xúc ở ngực thật hơn Hiểu Văn rất nhiều.

Sắc mặt Dư Vấn nhất thời trở nên rất khó coi.

Thấy cô sắp giận dữ bỏ chạy, Hạ Nghị vội cười hì hì giữ chặt cô lại, “Đợi chút, trước đừng nóng giận, không nhìn xem anh mang gì từ Tây An về cho em?”

“Hiểu Văn lại đưa gì cho em?” Cô miễn cưỡng làm sắc mặt mình tốt hơn chút.

“Không phải, anh mua cho em.” Anh cũng có nhớ cô trong lòng đó.

Dư Vấn trầm mặc, nhưng mà rõ ràng tức giận đã không còn lại chút gì trên gương mặt.

Anh lại lấy ra từ trong ba lô một tượng binh mã nhỏ bằng lòng bàn tay. Đồ như vầy nhiều lắm chỉ khoảng mười đồng.

Dư Vấn không hề ghét, nhận lấy, giữ chặt trong lòng bàn tay. Thần thái của dũng sĩ rất sống động, nhưng…

“Vì sao là tượng quỳ?” Cô thích đứng vững uy phong lẫm liệt.

“Anh vừa thấy đã nhớ đến em! Để thỏa mãn nữ nhân đại vương cao cao tại thượng của chúng ta, làm nô bộc cho em.” Miệng anh thật vô sỉ. Vừa vào đại học, cô đã an vị ở ngai vàng hội trưởng hội học sinh, đúng là uy danh bốn phương mà!

Dư Vấn mím môi, một hồi lâu, mới nở ra nụ cười như hoa: “Em muốn sống!”

Nghe vậy, anh lập tức đã hiểu, còn rất phối hợp, cắt vỏ táo, đưa tới bên môi cô, cung kính nói: “Tiểu nhân cung kính mời nữ vương.” Cố ý làm dáng vẻ của nô tài. Về công, họ là chiến hữu, về tư, họ là hai người bạn thân.

“Cám ơn, con ngoan!” Một câu, anh nhất thời biến sắc.

Cô còn cố ý vuốt vuốt gương mặt anh tuấn của anh, cười đến thực thoải mái.

Phía sau họ, một mảnh lá xanh, mùa xuân đã đến, cả vùng đất vùng lên sức sống.



“Nghe nói tối mai Hạ Nghị muốn cùng một đám bạn đi xem thoát y vũ, làm bạn gái cậu ta đúng là tốn không ít sức nhỉ!” Đúng là hoàng đế núi cao, làm bạn gái anh mà hoàn toàn chẳng hay biết gì.

“Sợ cái gì, Dư Vấn sẽ đi cùng, vừa thấy tình hình bất thường, dù anh ấy muốn hay không, lập tức dắt anh về!” Thích cũng chẳng sợ, bên cạnh còn có “nữ cảnh sát” đi theo mà.

“Cho nên, họ thật sự không phải đang yêu chứ?” Vài người bạn cùng phòng nhìn màn đẹp mắt ngoài cửa sổ, cùng phát ra tiếng nghi ngờ.

Hai người kia rất xứng đôi, thật sự rất xứng đôi.

※※※※※※※※※※※※※※

Dư Vấn nghỉ một tuần, trở về công ty, nhận ra có chút khác thường.

“Vì sao lại ký với Tình Toàn làm người phát ngôn cho nhãn hiệu này?” Cầm lấy hợp đồng đã ký làm cô khá khiếp sợ.

“Không phải nói hiệu quả rất tốt, người mẫu là do chúng ta tìm sao?” Nhìn vào gương mặt xinh đẹp và nhãn hiệu kia, cô cảm thấy khó hiểu.

Hơi quá đáng rồi!

Vấn Nghị tiếp nhận văn kiện, mỗi phiếu quảng cáo, cô cũng đều quản chặt chẽ, lấy việc như người thân. Nhưng mà, hiện tại xin nói cho cô, đây là cái gì? Tình Toàn, là dựa vào chiếc giường để đổi lấy hợp đồng! Dù cô ta giờ đang đại diện cho thương hiệu khác, nhưng toàn thân cao thấp, chính là mùi hồ ly.

Cô kéo điện thoại qua, định trực tiếp gọi cho quản lý Vương, nhưng mà, trợ lý ngăn cô lại đúng lúc.

“Tống, giám đốc Tống, là, là thế này, Tình Toàn là tổng giám đốc Hạ tự quyết định…” Công ty bên kia cũng vì tin tưởng vào sản phẩm của Vấn Nghị, chính vì cam đoan chất lượng, nên mới không suy nghĩ đã ký.

Cô ngạc nhiên.

“Tống, giám đốc Tống, Tổng giám đốc Hạ dường như, bị Tình Toàn mê hoặc, với cô ta, nhất kiến chung tình, ngài, ngài ấy nhiều lần…” Dù khó khăn, trợ lý vẫn báo lại chuyện ồn ào huyên náo truyền trong công ty một tuần này cho cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.