Mộ Phần Trái Tim

Quyển 1 - Chương 24



Sáng sớm hôm sau, Thụy Thụy được ông nội đưa về nhà.

“Thụy Thụy, chuyện gì không vui như vậy?” Ông nội thấy cháu gái từ sáng tinh mơ đã chu miệng, trên đường đi theo hỏi.

“Hừ!” Thụy Thụy quay mặt. Nó không vui, rất không vui, mẹ đi công tác, ba lại bỏ nó đi chơi, làm hại nó phải đơn độc đến nhà ông nội tá túc.

“Ba!” Nó về nhà liền tức giận hét to trong phòng khách.

Nhưng mà, cửa phòng vẫn đóng. Ba sẽ không đi cả đêm không về chứ? Thụy Thụy nhất thời bắt đầu nôn nóng.

Bé bự cùng lớp vì ba có gia đình khác bên ngoài, mẹ đã ly hôn với ba, hai người đánh nhau hàng ngày, kết quả bé bự bị nhịn đói thành bé còm, còn phải mặc quần áo bẩn xám ngắt đến trường mỗi ngày. Từ đó về sau, bé bự luôn hù dọa nó, ba Thụy Thụy đẹp trai như thế, sớm hay muộn cũng bị phụ nữ hư bên ngoài bắt cóc. Cho nên, mẹ không ở nhà, nó muốn chịu trách nhiệm, lúc nào cũng nhìn ba chằm chằm, tránh để ba phạm sai lầm đó.

“Ba!” Thụy Thụy đẩy cửa phòng ba ra, nhưng lại phát hiện chỉ trống trơn. Nhất thời, nó càng hoảng.

“Ông nội, ông nội, ba còn chưa về nhà, nhanh gọi cho ba đi ông, để ba về mau!” Nó vội chạy đi.

Nói nó muốn đi học không được rồi, vậy nói Thụy Thụy ốm đi, dù sao nhất định phải để ba về nhanh, để tránh ba bị phụ nữ xấu bên ngoài bắt cóc!

“Việc này…” Ông nội khó xử.

Chẳng may gọi đến người phụ nữ khác nhận điện thì sao? Con mình như thế nào, nó làm gì ông đều rõ, nhưng ông cũng không muốn tổn thương tâm hồn cháu gái đâu.

“Ông nội không gọi thì cháu gọi!” Thụy Thụy cầm lấy điện thoại, đã muốn bấm số. Cùng lắm thì, nó giả vờ đáng yêu một chút, ốm đi.

“Thụy Thụy.” Trong phòng truyền ra tiếng gọi rất nhỏ.

Nhưng mà Thụy Thụy thính tai vẫn nghe thấy. Mẹ? Mẹ ở nhà à! Cả người Thụy Thụy cũng nhảy dựng lên, hưng phấn chạy vào phòng. Một tuần không gặp, nó nhớ mẹ nhiều lắm đó!

Cửa phòng luôn luôn không khóa, nó lanh lợi xông vào: “Mẹ, con muốn…”

Nhưng mà, ngồi trên giường, quần áo mẹ hơi nhăn, lại làm một động tác “suỵt” với nó, ý bảo nhẹ giọng một chút. Thụy Thụy kỳ quái, tập trung nhìn vào, phía sau đầu gối mẹ có một người đàn ông đang nằm úp, cánh tay người đàn ông kia còn đang ôm eo mẹ, ngủ rất ngọt ngào.

“Ba!” Thụy Thụy cảm thấy vô cùng vui vẻ. Thì ra ba không đi chơi, mà ở chung với mẹ!

Thụy Thụy đang muốn tiến lên, nhưng bị Dư Vấn ngăn lại đúng lúc, cô kéo chăn, “Ba con còn đang ngủ, đừng chạm vào ba nhé.” Hạ Nghị được đắp chăn, không để cho con gái thấy thân người trần như nhộng.

Từ khi con gái vào phòng, cuối cùng cô cũng nghe thấy giọng con. Nhưng… cô vội vàng mặc quần áo.

Đêm qua, trước nửa đêm vẫn bình an vô sự, về sau trong lúc mơ màng, cô tìm kiếm theo thói quen, muốn đắp chăn cho con gái, không ngờ, lại sờ làm cho Hạ Nghị tỉnh. Kết quả… Sau khi bị đánh thức, anh xoay người trực tiếp đè lên cô, đưa vật nam tính của mình, không hề báo trước dịu dàng tiến vào chỗ sâu nhất trong cô, tạo ra trận triền miên thứ hai. Dây dưa dây dưa… Cuối cùng, hai người cũng không kịp lau mình, liền chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm, bị tiếng nói của con gái đánh thức, cô vội vàng mặc quần áo lại nhận ra Hạ Nghị ngủ trên gối cô, mà cô lại ngủ ở cánh tay anh.

“Đêm qua ba con thức khuya mới ngủ, con đừng làm phiền ba. Thụy Thụy ra ngoài ăn sáng với ông nội trước đi, mẹ tắm xong sẽ đưa con đến lớp.” Cô hạ thật thấp giọng dặn dò.

“Vâng, con biết rồi!” Thụy Thụy ra sức gật đầu.

Thụy Thụy khẽ bước ra ngoài, nhưng còn chưa ra cửa đã nghe nó hét lên: “Ông nội, ông nội, Thụy Thụy sắp có em trai rồi!!!”

Âm lượng cao đến cả tòa nhà lớn cũng có thể nghe thấy hết.

Sắp có em trai? Hạ Nghị bừng tỉnh, anh cũng lập tức nhận ra, lúc này hai người vô cùng thân thiết.

“Khụ, Hạ phu nhân chào buổi sáng.” Anh lại lộ ra nụ cười, che giấu xấu hổ.

“Ừ, nếu dậy rồi thì đưa Thụy Thụy lên lớp đi.” Nét mặt cô bình tĩnh, vẻ mặt tự nhiên rời giường: “Vậy em muốn đến thẳng sân bay, lái xe không tiện lắm!”



Hôm nay lại là lớp học vẽ, khi đến trung tâm nghệ thuật “Đồng Mộng”, thời gian vẫn còn sớm.

“Cô Trần, cô Lý, đây là ba đây là mẹ con!” Ở trung tâm nghệ thuật, Thụy Thụy gặp các cô giáo, liền cẩn thận giới thiệu còn lễ phép cúi đầu.

Thụy Thụy đã học nhiều năm ở đây, năm nay còn học nhiều môn hơn, nó là học sinh ngôi sao ở trung tâm nghệ thuật “Đồng Mộng” này, ngoài vài cô giáo mới, các cô giáo khác đều quen nó.

“Thụy Thụy, mấy ngày hôm trước cô đã gặp ba con rồi, dáng vẻ rất tuấn tú, mẹ con cũng quen các cô, vẻ ngoài cũng rất xinh đẹp!” Các cô giáo được chào hỏi cùng đáp lại nó.

Thụy Thụy dậm chân một cái, các cô này thật ngốc, không hề hiểu nó đang đắc ý cái gì!

“Thụy Thụy, hôm nay ba mẹ cùng đưa con đi học cơ à!” Nhân viên tiếp tân được chào cũng thuận miệng nói một câu.

Mắt Thụy Thụy sáng lên, “Đúng ạ đúng ạ!” Nó liều mạng gật đầu. Rốt cục cũng có người chú ý tới!

“Dì à, dì nói con giống ba hay là giống mẹ ạ?” Thụy Thụy rất vui, ngồi bên cạnh cô tiếp tân, dáng vẻ chuẩn bị tán gẫu. Dù sao, giờ học vẽ của nó còn sớm mà.

Thấy cô bé vui mừng đến thế, cô tiếp tân nhìn người ba đẹp trai của nó trước, lại nhìn sang người mẹ xinh đẹp: “Thụy Thụy giống mẹ, cũng rất giống ba!” Chính thức lên tiếng không tồi.

Dư Vấn xoay đồng hồ ở cổ tay xem giờ. Thời gian con gái đi học đúng là còn sớm, nhưng thời gian cô ra sân bay sắp đến rồi.

“Anh Nghị, còn nửa giờ nữa mới vào học, anh ở đây chăm cho Thụy Thụy, em đến sân bay trước!” Kéo rương hành lý đơn giản, chuẩn bị chào con gái xong cô sẽ đi. Nhưng cổ tay lại bị người giữ lấy.

“Anh đưa em đi!”

Con gái gặp ai là lại giới thiệu ba mẹ cùng đưa nó đến trường, làm hại họ thành vật triển lãm cho người ta thưởng thức, làm anh da mặt vốn dày, cũng có chút như đứng đống lửa, như ngồi đống than. Căn bản là anh dần ý thức được, Thụy Thụy thông minh và trưởng thành sớm hơn anh tưởng, có lẽ, anh không hợp với Dư Vấn, ít nhiều cũng có chút ảnh hưởng đến sự trưởng thành của con gái.

“Hạ tiên sinh, ngài cứ việc đưa Hạ phu nhân đến sân bay đi, Thụy Thụy để chúng tôi chăm sóc được rồi!” Cho dù bận nhiều việc, cô tiếp tân vẫn khách khí nói.

Tâm tình anh hôm nay tốt như vậy, cô cũng sẽ không đánh mất nhiệt tình của anh. “Đi thôi.” Cô đi trước xoay người.

Anh đuổi theo sau.

Thụy Thụy ngồi ở bàn tiếp khách, cười đến cong mắt, sau đó đôi mắt sáng trong của nó thông minh đảo quanh, nhân lúc cô tiếp tân xoay người tiếp khách liền lẻn đi sau ba mẹ…

Anh dùng điều khiển mở khóa. Khi đến cạnh xe giày cao gót của cô mắc trong khe nước, thiếu chút nữa là ngã. Anh vội vàng đỡ lấy cô.

“Cẩn thận!”

Họ không ai chú ý, một bóng người nhỏ bé rón rén đi ra sau mở cửa xe bước vào.

Cô cúi đầu nhìn nhìn “tình hình tai nạn”, nhăn mày nhăn mi.

“Có trẹo chân không?” Anh hỏi cô.

Chân cô hơi đau, dùng lực kéo giày cao gót ra lại phát hiện gót giày lung lay: “Không, em khỏe.” Hơi đau thôi mà, không đáng nhắc tới.

Nhưng mà, giày cao gót của cô hỏng rồi.

“Em không đi đôi này đến Hongkong được, anh chở em đi mua giày trước.” Nếu đi nhanh chắc còn kịp lên máy bay.

“Không cần, em có chuẩn bị rồi.” Cô mở vali ra, lấy bên trong một đôi cao gót khác kiểu khá đẹp. “Em quen đi đâu cũng mang theo một đôi dự phòng, vậy mới không có chuyện gì bất trắc.” Trên cơ bản cô cũng đặt giày trong xe, đi làm việc lại thả thêm một đôi vào hành lý.

Anh quả thực ghen tị muốn chết, vì sao cô làm việc mãi mãi luôn cẩn thận như thế?

“Hạ phu nhân, khi nào thì em có thể không độc lập, không kiên cường một chút?” Anh cảm thấy thật sự là phục cô.

Cô nhìn anh.

“Ở thương trường, em còn có bản lĩnh hơn cả đàn ông, trong cuộc sống, em luôn làm mọi chuyện rất tốt, em không biết làm nũng, không biết yếu đuối, làm đàn ông của em, cứ như làm một người bạn gái của em, không hề có cảm giác thành công.” Anh nói ra suy nghĩ trong lòng.

Như loại chuyện này, những cô gái anh quen, chân không đau cũng giả vờ đau, anh bảo đưa họ đi mua giày, có người vui đến muốn chạy đi, còn cô lại xoay chân nói mình không đau, thậm chí còn bảo anh khi mình ra ngoài có chuẩn bị một đôi khác nữa. Cô kiên cường như vậy, đàn ông không ở cạnh cô thì có gì khác?

Hiện tại, anh nói ra có nghĩa là anh đồng ý bắt đầu một lần nữa với cô. Thụy Thụy dần dần trưởng thành, có lẽ, anh không nên lại tùy hứng như vậy nữa.

Cô im lặng. Bởi vì, chuyện anh nói cũng là chuyện cô không làm được. Cô không biết làm nũng, không hiểu yếu đuối, cô yêu theo cách của riêng mình, chỉ biết không lúc nào là không suy nghĩ cho gia đình và sự nghiệp để giúp đỡ cho anh.

“Tốt lắm, chúng ta đến sân bay.” Anh mở cửa xe thay cô, giục cô lên xe.

Anh biết, thật ra mình đang cố tình gây sự mà thôi. Nhưng mà, muốn bắt đầu lại lần nữa, không phải chỉ mình anh có thái độ muốn thay đổi, mà cô cũng phải thu lại gai nhọn của mình.

Dọc theo đường đi, hai người chỉ yên lặng không nói gì. Ai cũng không chú ý tới, ở phía ghế sau, bóng người nhỏ bé vốn nghe lén chuyện ngọt ngào mà buồn nôn của người lớn, đã nhàm chán mà ngáp.

Đến sân bay.

“Mùng 6 về, đúng không?” Anh rốt cục cũng phá tan im lặng.

“Ừ.” Cô đẩy cửa ra xuống xe.

“Mấy giờ thì bay về?” Anh lại hỏi.

“Tám giờ tối.”

Cô cố ý chọn thời gian bay khá đẹp, xe taxi rất nhiều, trị an lại không tệ.

“Đến lúc đó anh đến đón em.” Bỏ lại một câu, anh nhấn chân ga.

Không cần. Cô vừa định mở miệng từ chối, nhưng mà, nhớ tới lời anh vừa nói nhất thời không nói nên lời.

Anh lái xe đến trung tâm nghệ thuật lần nữa. Đúng lúc này, điện thoại của anh vang lên, anh ấn tai nghe:

“Chào anh, tôi là cô giáo ở trung tâm nghệ thuật “Đồng Mộng”, anh là phụ huynh của Hạ Thụy Thụy ạ? Giờ cô bé có ở chung với anh không?” Vừa nhấc máy từ di động đã vang ra tiếng hỏi dồn dập.

“Tôi là ba Hạ Thụy Thụy, con gái của tôi không phải ở trung tâm nghệ thuật sao?” Anh nghi ngờ.

“Chúng tôi tìm nơi nơi cũng không thấy Hạ Thụy Thụy, anh có thể lập tức đến đây không?” Giọng ở bên kia di động cũng rất sốt ruột.

“Đi, tôi đến ngay lập tức!” Anh cũng nóng ruột, cúp điện thoại, dẫm chân ga phóng nhanh một đường.

Nhưng giọng nói lo lắng bên điện thoại kia, sao lại có chút quen như thế?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.