Mộ Phần Trái Tim

Quyển 2 - Chương 12



Trước khi không có căn cứ chính xác, dựa vào chất dịch chỉ là một phán đoán chủ quan. Dư Vấn nói cho mình, duy trì thái độ bình tĩnh, tiếp tục dùng mắt, dụng tâm quan sát, không được kết tội oan cho ai. Cho nên, tâm tình lắng đọng xuống, cô không chất vấn, không điên cuồng gào thét.

Tính cô không thể như thế. Hơn nữa, rất nhiều năm trước, cô đã không xúc động như vậy.

Cô vẫn đi làm, nghiêm túc tự tin công tác, vẫn tan làm theo giờ cũ, đi đón con gái bảo bối đến các lớp học thêm. Cuộc sống của cô vẫn bận như thế, bình tĩnh, không nhìn ra nửa điểm khác so với quá khứ. Mà Hạ Nghị cũng bận nhiều việc, vội vã vẽ bản thiết kế, vội vã quay chụp, vội vã giải quyết chuyện hỗn tạp.

Với công việc anh càng chăm hơn trước kia, càng cần cù và thật thà, giống như đó có thể bù lại sai lầm của anh. Anh thật sự cũng rất bình thường, vừa nhìn không có gì khác thường cả, nhưng Dư Vấn phát hiện số lần anh ngẩn người, gọi điện cũng nhiều hơn.

“Tình Toàn, lại có chuyện gì à?” Khi anh trốn ra ban công gọi điện thoại, cô đúng lúc bước ra từ chỗ trà nước, vì thế bê chén hồng trà kia, cô dựa trên tường lặng lẽ nghe.

“Em muốn hẹn tôi?” Anh cười cười, giữ lịch sự, “Làm sao bây giờ, gần đây tôi bận nhiều việc, không rảnh hẹn em rồi.”

Là con hồ ly kia, cô đã sớm phát hiện, không phải lần đầu tiên.

“Để tôi nhường quảng cáo cho em à? Thẳng thắn đến thế ư.” Thẳng thắn của đối phương, làm cho anh cũng nở nụ cười, “Vì sao tôi phải chịu trách nhiệm với em? Tôi cũng không phải tình nhân của em.” Chân chính có quan hệ với anh, một lần lên giường kia chỉ im lặng, chưa từng chủ động đến quấy rầy anh, cũng càng không bắt anh chịu trách nhiệm, Tình Toàn cô sao giờ lại thế?

Chịu trách nhiệm? Hừ. Dư Vấn cắn môi.

“Em có ảnh trên giường của chúng ta? Chụp lúc nào thế?” Anh thu nụ cười.

Lại tự động chụp, đúng là bài cũ. Dư Vấn cầm chén, uống một ngụm hồng trà, hồng trà thản nhiên bay bay như sương mù, chiếu lên gương mặt lãnh đạm của cô. Không biết bên kia đã nói gì đó.

“Em có chắc nếu tôi không cho em quảng cáo lần này em sẽ gửi ảnh kia cho vợ tôi?” Anh lại cười nhạt, nhưng lần này không hề thoải mái nữa, khá lạnh lùng.

Cô không biết Tình Toàn thông minh hay là không thông minh, lại muốn uy hiếp anh ở nơi không có lợi cho cô ta? Cô đã nhịn, thấy cô không có phản ứng gì, Tình Toàn nghĩ Tống Dư Vấn cô yếu đuối à?

“Tình Toàn, em chắc chắn muốn chơi với tôi chứ? Muốn làm to chuyện ư?” Anh nén giọng, thầm nặng nề, để người ta có thể nghe thấy mà rét run.

Bạn bè anh quen có đủ hạng người, để họ chó cắn chó đi. Cô không hứng thú nghe xong, cất chén trà, dịch người khỏi bức tường.

“Giám đốc Tống!” Có cấp dưới đi qua chào hỏi cô.

“Ừ.” Cô nhẹ gật đầu.

Anh vội vàng ngắt máy trên ban công, quay đầu nhìn bóng hình kia sắc mặt khẽ biến.

Anh bước vội lên trước giữ lấy cô: “Hạ phu nhân…” Trái tim có chút hoảng.

Từ sau khi đi Nghiễm Châu về, anh luôn luôn chột dạ. Vì Thụy Thụy, anh không muốn gia đình bất hoà.

“Tổng giám đốc Hạ, phải mở hội nghị cuối năm rồi.” Cô bình tĩnh giơ văn kiện trên tay, nhắc nhở anh.

Tất cả nhân viên đang chờ, gạt tay anh cô bước đến phòng họp. Biểu tình quá bình tĩnh của cô khiến anh thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Anh lại đuổi theo, muốn chạm vào trán cô, “Hạ phu nhân, em sốt à? Người không thoải mái ư?” Giữa trưa thấy cô có dáng vẻ không tốt, cơm chỉ ăn vài miếng, cơ bản chỉ ăn rau và salad.

Cấp dưới bước vào phòng họp, thấy vợ chồng họ vô cùng thân thiết, cũng nhẹ ý cười.

Cô lại lập tức lui từng bước, giữ khoảng cách không xa không gần với anh, mang theo một tia lạnh lùng, “Anh phải biết lúc nào em cũng khỏe.”

Nghi ngờ đã ghim trong lòng cô, thỉnh thoảng cô lại hận mình là người phụ nữ có trực giác nhạy bén. Nếu cô có thể ngốc một chút thì sẽ không vất vả như vậy. Nhưng cô là Tống Dư Vấn, cho dù tất cả cuộc sống cũng đều đi đến cuối, nhưng cũng muốn sống cho xuất sắc. Nếu sau lần hứa hẹn đó anh vẫn phản bội cô, vậy thì anh không chỉ mang đi lòng tin giữa họ, mà còn là tự tôn của cô.

Có có thể chẳng cần gì cả, nhưng không thể bị người nhục nhã, kiêu ngạo là tảng đá có tường rào an toàn trong cô!

Nhìn cô như chú nhím, Hạ Nghị vừa thẹn vừa giận.



Từ chốn bồng lại trở lại “Nhân gian”, có một chút không thích ứng.

Sáng sớm kia khi vừa tỉnh dậy, tay anh còn đặt bên eo cô vẫn hiện lên trong óc cô. Lúc ở sân bay hai người chẳng rời một ly, cho đến khi anh nói anh muốn đi mua đồ.

Ngay lúc đó trong lòng cô có tư vị không vui. Tư vị loại này khiến cô cuối cùng cũng hiểu được cô còn yêu anh, vẫn rất muốn độc chiếm anh như cũ. Thì ra, mỗi lần quan hệ không phải là dấu chấm tròn mà là một loại dục vọng kéo dài.

Thật ra cô biết, anh mua quà cho Tống Dư Vấn. Ở chung ba ngày, anh không chỉ nhắc đến con gái Thụy Thụy của mình một lần. Có lẽ cảm giác yêu còn tồn tại, nhưng sự thật trước mặt, thật ra đã sớm biến chất, cô biết chứ.

Có lẽ, hai đường thẳng song song, là vận mệnh tốt nhất của hai người. Dù sao, bỏ lỡ thì cũng bỏ lỡ rồi. Cô đã trả thù xong Tống Dư Vấn, cô cho mình tiếc nuối, cũng là dấu chấm hết.

Nhưng vì sao, trái tim lại quá đau?

Ở sân bay, khi Triệu Sĩ Thành đến đón, cô bước theo các vị khách khác ra, nhìn thấy vị hôn phu kiên nhẫn chờ đợi trên lan can dù cho thân thể không khỏe.

Nói không cảm động là giả. Nhưng dừng bước lại, bóng hình vẫy tay với cô, chúc cô hạnh phúc lại làm lòng cô chát đến cực điểm.

Cuộc sống vẫn đang tiếp tục. Hôn lễ được chuẩn bị còn đang tiếp tục. Áp lực bên cô khiến không thể thở nổi khi những lời đồn kia bay lên vẫn tiếp tục. Ở trường học cũng có kết quả phán quyết nhưng lại khiến người ta bất ngờ:

“Cô Đỗ, cô luôn có biểu hiện rất tốt ở trường, nếu vì chuyện này mà sa thải cô, chúng tôi cũng rất tiếc.” Hiệu trưởng dừng một chút, nói ra quyết định, “Thế này đi, trường học chúng ta sắp có một đợt học tập ở nước ngoài, nhà trường sẽ chịu một nửa chi phí, cô đến đại học nghệ thuật Đông Kinh học thạc sĩ, tiếp tục học vẽ đi! Tôi tin hai ba năm sau khi cô về nước, sẽ không còn ai nhớ chuyện này nữa.”

Cô kinh ngạc tại chỗ, với tất cả giáo viên mà nói đây giống như trời sập. Sau khi tan làm, cô và Triệu Sĩ Thành thương lượng chuyện này.

“Đi chứ, em đi đi, anh cảm thấy đó là một cơ hội rất tốt.” Anh cũng đồng ý với cách nói của viện trưởng.

Rời khỏi đây hai ba năm, không những tăng tài sản của bản thân, hơn nữa, quả thật cũng có thể thêm danh tiếng

“Đại học nghệ thuật Đông Kinh khai giảng đầu tháng tư, giữa tháng ba anh có thể đi qua thích ứng hoàn cảnh với em một chút.” Anh tìm cách giúp cô, Triệu Sĩ Thành luôn làm cho cô có cảm giác bình tĩnh.

Xuất ngoại lưu học là chuyện tốt, hơn nữa khi đó họ vừa tân hôn, cũng có thể thuận tiện hưởng tuần trăng mật ở Nhật Bản.

“Về phần sinh con, chúng ta có thể hoãn hai ba năm nếu muốn.” Trầm ngâm một chút, anh lại trả lời.

Khi giao thừa, vì anh trai tìm được đối tượng khiến mẹ rất hài lòng, thái độ của mẹ cũng dịu đi, cuối cùng bỏ qua cho họ bắt đầu giục giã. Dù sao, tuần trăng mật của anh là hai tuần, mẹ cảm thấy, khi đó anh và Hiểu Văn có thể có con. Nhưng anh thấy đợi vài năm nữa cũng không sao, học hành quan trọng hơn, phụ nữ chỉ cần mang thai không quá 35 tuổi, với anh mà nói cũng được.

Như vậy được không? Cuộc sống thật sự dường như hoàn hảo không chê được, có thể xuất ngoại lưu học, chồng tương lai đồng ý có thể hoãn việc sinh con hai ba năm, còn có ai may mắn hơn cô? Nhưng Hiểu Văn lại thấy mất mát âm ỉ trong lòng. Cô bắt đầu tích cực chuẩn bị hôn lễ, tham dự hôn lễ, cô mua rất nhiều trang sức tinh xảo đáng yêu, rèm cửa sổ mới, sô pha, khăn bàn cũng là cô cẩn thận lựa chọn, cố gắng tạo bầu không khí thoải mái ấm áp cho gia đình tương lai.

Đây từng là giấc mơ của cô. Cô sắp thực hiện giấc mộng gia đình của mình. Nhưng vì sao trái tim vẫn đau đớn? Cô thậm chí không dám cùng phòng với vị hôn phu, sau khi đi Nghiễm Châu về, cô bắt đầu mâu thuẫn không muốn tiến thêm một bước với anh. May mà tính Sĩ Thành lãnh đạm, cho dù đêm giao thừa cô không ở lại, anh cũng không có nửa câu yêu cầu.

Ngày kết hôn, càng ngày càng gần, cô cũng càng ngày càng nôn nóng. Đặc biệt, kỳ kinh giữa tháng của cô lại chưa đến.



Năm nay, là cái tết âm lịch bình yên nhất của Hạ Nghị từ khi hết hôn đến nay. Ngoài thỉnh thoảng đi đánh bài, anh không ra ngoài nằm bừa, chỉ ở nhà làm người ba người chồng tốt. Anh không chỉ dạy con gái làm bài, khi nhàn rỗi cũng xuống bếp để Hạ phu nhân nếm thử tay nghề của anh.

Tết âm lịch này, thái độ của Hạ phu nhân với anh, vẫn có chút thản nhiên như trước, chưa từng chê tay nghề của anh, nhưng cũng keo kiệt một câu tán thưởng, chuyện gì cũng rất xa cách, cũng không thân thiết với anh. Hơn nữa, cô đặc biệt thích ngủ. Nếu trong phòng không có tiếng cười của Thụy Thụy, thật là bình tĩnh đến đáng sợ.

Chín giờ tối, Hạ phu nhân đã sớm đi ngủ. Trong phòng anh xuất hiện tiếng tin nhắn. Anh cầm di động bên giường, vừa thấy, không có. Vì thế, anh nhảy dựng lên, lập tức tìm điện thoại di động khác mình giấu trong cặp da.

Điện thoại kia giống hệt cái anh đang dùng, ngay cả màu cũng như thế.

Tin nhắn là: “Em có thai rồi.”

Cả người anh đông cứng lại. Vì dãy số này là sau khi trở về từ Nghiễm Châu, cố ý mượn của một người bạn vì người phụ nữ khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.