Mộ Phần Trái Tim

Quyển 2 - Chương 9



Hạ Nghị đi theo Đỗ Hiểu Văn đến trung tâm giao dịch nhà đất. Toàn bộ quá trình khá thuận lợi, nhìn họ đi thành đôi, giám đốc Hoàng nhếch môi tự đắc, cuối cùng, vẫn chẳng thể mở miệng, ảm đạm ký xuống rồi bỏ đi.

Sau đó họ đi dạo phố. Ba ngày này là thời gian Đỗ Hiểu Văn cảm thấy vui sướng nhất trong năm năm. Nghiễm Châu không có nơi nào đặc biệt, nhưng Hạ Nghị vẫn đi theo cô đến những danh lam thắng cảnh ở Nghiễm Châu, núi Bạch Vân, chùa Quang Hiếu, Hổ Môn, đường tưởng niệm Trung Sơn, cũng đều in lại dấu chân họ.

Tính cách của họ rất khác nhau, cô thích yên lặng anh thích náo nhiệt, những nơi này luôn khiến anh mất hứng, nhưng anh luôn dùng mười phần nhẫn nại bầu bạn với cô. Chỗ đông người, anh sẽ tự nhiên nắm lấy tay cô, dẫu cho đám đông có chật chội thế nào, cũng chẳng thể khiến họ rời tay. Cũng giống hệt như trước kia. Từ khi mặt trời mọc đến hoàng hôn, dấu chân hai người cũng đi qua, khiến cô cảm thấy hoảng hốt trong chốc lát, nghĩ đến đây đã là vĩnh hằng.

Anh cũng nghĩ như cô.

Đi dọc theo Châu Giang, họ ngồi cùng xe buýt, vì cô nói muốn ngồi, anh nhún vai chẳng dị nghị gì. Hai người ngồi ở ghế sau cùng của xe buýt, bầu không khí khó có thể nói nên lời. Xe buýt nghiêng ngả trên đường.

Hồi niệm ngọt ngào kia, cùng nhiều ngày nắm tay nhau là ấm áp như thế, Hiểu Văn giả bộ ngủ, lại không nhịn được mong muốn nhích lại gần anh trong lòng, an tâm dựa vào vai.

Thật ra, kỹ thuật giả vờ ngủ của cô chẳng ra sao, Hạ Nghị gặp biết bao cô gái, làm sao có thể qua mắt anh được? Nhưng anh vẫn cởi áo khoác choàng lên người cô, không đẩy cô ra.

“Trước kia khi chúng mình cùng ngồi xe buýt, em cũng dựa vào vai anh thế này nhỉ.” Biết không qua mắt anh được, cô lựa chọn “tỉnh”, khép hờ hai mắt, thầm mở miệng.

“Ừ, khi đó tính em quá bảo thủ, muốn gần gũi anh, nhưng lại không dám thân mật với anh ở trước mặt người ngoài, chỉ có thể lựa chọn cách này.” Anh dựa vào ghế, cũng rơi vào hồi tưởng.

“Chuyện trước kia anh vẫn còn nhớ ư?” Cô khẽ ngước mắt, tựa cằm lên vai anh, cánh tay ôm eo anh.

Họ lúc này như chưa hề phân ly.

“Ừ, cũng nhớ kha khá.” Anh gật đầu.

Cô nở nụ cười, “Em cũng vậy, em còn nhớ trước kia anh thường bị em dựa vào, vừa hát Mặc Tiêu Diêu .”

Cô hát vài câu theo giai điệu: “Anh hùng chẳng kể xuất thân, có chí khí trời cao đến đâu vẫn kiêu ngạo, nhưng một chữ duyên tình lại quá khó khăn, cả đời nghĩ không bền nhưng yêu sâu đậm đến tận trời cũng không nhìn thấy…”

Bảo anh có thể quên được em, để anh sầu bi cũng được, để anh hối hận cũng được, hận ông trời không cần em hiểu.

Để anh say cũng được, để anh sai cũng được, để mỗi ngày anh đều có thể thấy nụ cười của em…

Giai điệu xưa quen thuộc cũng ngâm lên qua giọng mũi của anh.

Nhưng mới được một nữa, anh như nhớ đến chuyện gì, lập tức dừng lại cười gượng, “Ha ha, bây giờ ngẫm lại, bài hát này thật hay…”

“Anh lúc trước đã sớm đổi thành “Con trai hãy lắng nghe, đầu tiên là cầm tay, tôi và em hôn nhau ở chốn không người, bài hát hát ra tâm tình của tôi..”!” Anh cười ha hả, cố ý hát lên thật cao.

Người đàn ông hát, gió xuân theo ký ức đi xa, hát lên tâm tình không dám nói.

“Đến đây đi, chúng ta xuống xe thôi!” Anh cười hì hì kéo cô xuống xe.

Anh không còn cách khác. Năm năm trước, anh có thể quyết tâm bắt Tống Dư Vấn bỏ đứa con, năm năm sau, làm sao anh có thể quyết tâm không cần Thụy Thụy chứ? Bằng tính cách âm hiểm của Hạ phu nhân, nếu anh yêu cầu ly hôn, anh chỉ sợ từ nay về sau ngay cả gặp Thụy Thụy cũng rất khó.

Buổi tối, hai người chậm bước trên cát đảo Châu Giang. Trên quảng trường dựng buồm giống như lưới đánh cá thu vào, dưới ánh đèn lập lòe là ý cành “Bài hát đánh cá chiều muộn”. Ngày mai, họ sẽ trở về, trở lại trong hiện thực, cũng quay lại cuộc sống.

Khi ở trong nhà ăn, cô uống hơi nhiều, lúc cô về phòng bước đi cũng không vững vàng.

“Anh Nghị, em rất hối hận.” Khi đỡ cô lên giường, đang muốn rời đi, tay anh bị giữ lại.

Khóe mắt cô chảy ra nước mắt. Lệ này là đau lòng chân thật. Ba ngày, thật sự quá mức ngắn ngủi. Anh dừng bước nhìn cô.

“Em hối hận lắm, lúc trước tại sao không thể dũng cảm hơn, bắt mình thoải mái hơn, nhưng kết quả lại phát hiện, tất cả mọi thứ chỉ dùng để chứng minh, mình không bỏ được, mình rất hối hận mà thôi.” Những lời này, nếu không uống say, cô không thể nói ra miệng bởi vì chẳng còn mặt mũi nào.

“Vì sao, rõ ràng cảm nhận được chân tình của anh lại không thể dũng cảm hơn, cố gắng thích ứng với bước đi của anh?” Cô hối hận thật lòng.

Hạ Nghị nói không nên lời.

“Nếu năm đó em không đòi chia tay, có phải hiện tại chúng mình đã sớm kết hôn và có một đứa con gái đáng yêu như Thụy Thụy rồi không?” Hai mắt cô rưng rưng hỏi.

Đúng. Anh trả lời trong lòng. Đó vốn chính là kết hoạch của anh, chỉ cần cô tốt nghiệp xong anh sẽ đón cô qua cửa.

“Nếu như năm đó em không biến mất, dũng cảm đối mặt với Tống Dư Vấn cùng anh, bây giờ có phải chúng ta vẫn ở bên nhau không?” Cô lại hỏi.

Cuối cùng anh thong thả gật đầu. Khi đó, phương pháp giải quyết của anh là, dù cho Dư Vấn có để lại Hạ Thụy Thụy hay không, anh cũng kiên quyết ở bên cô.

“Đủ rồi, như vậy là đủ rồi.” Nói lời trong lòng ra đến đây, chiếm được đáp án mình muốn, thật sự đủ rồi.

Là cô đã tự tay hủy đi tình yêu của họ, một tình yêu đẹp đến thế, từ đó về sau chẳng thể nào vui vẻ được nữa.

“Anh Nghị, nhiều năm như vậy, anh có yêu Tống Dư Vấn không?” Hít một hơi, cô hỏi.

Hạ Nghị ngây ngẩn cả người. Anh yêu Tống Dư Vấn không? Hai người cùng nhau kề vai sát cánh, lúc cô quản anh cảm thấy thật phiền, hận không thể nhanh giãy bỏ. Khi cô mặc kệ anh, lại cảm thấy thật khó chịu, luôn muốn làm chuyện xấu hấp dẫn chú ý của cô, khiêu khích cô không vui mới cảm thấy thoải mái.

Đây là yêu sao? Không phải, cùng lắm chỉ là thói quen thôi. Anh lắc đầu. Tình yêu của anh đã mất đi trên người Đỗ Hiểu Văn, người khác không thể chạm đến tình yêu của anh được nữa.

Quả nhiên, Đỗ Hiểu Văn cười châm biếm. Cô nghiêng người, chỉ dịu dàng vuốt ve mặt anh, đồng thời in lên nụ hôn mềm mại.

Hạ Nghị quyết tâm xoay người muốn trốn, nhưng trong mắt cô lại chứa tình cảm làm đau lòng người.

“Em rất tiếc, đó là tiếc nuối…” Vừa nói vừa chảy nước mắt, cô cởi nút áo của mình ra.

“Hiểu Văn, anh nên trở về phòng!” Anh biết cô muốn làm gì, lập tức muốn lui.

Bởi vì trong lòng anh, thật ra cũng chất tiếc nuối như thế.

“Em không muốn tranh giành với Tống Dư Vấn, nhưng mà, ít nhất hãy cho em một đêm cùng anh, một đêm đẹp nhất trong hồi ức..”

Những lời này, đâm nát trái tim anh. Không thể kìm nén được, anh hôn cô mãnh liệt. Từng mảnh quần áo rơi xuống đất… có cô cởi giúp anh, có anh kéo giúp cô… Lý trí giãy dụa trong đau khổ, trong điên cuồng, hoàn toàn đắm chìm.



“Hắt xì”

Hơn hai giờ đêm, Tống Dư Vấn hắt xì trước bàn học.

Xoa xoa gáy mỏi mệt, cô tiếp tục chiến đấu với một chồng văn kiện cao trên bàn. Ở giường lớn phía sau, Thụy Thụy dụi mắt buồn ngủ ngồi dạy, mơ hồ nhìn nhìn xung quanh.

“Mẹ, mẹ còn chưa ngủ à!”

Tập trung tinh thần trước bàn học, vừa tổ chức thông tin trong đầu vừa đọc tư liệu vừa gõ bàn phím, cô vội vàng quay đầu.

“Thụy Thụy, là mẹ đánh thức con à?” Cô lộ ra vẻ mặt hối lỗi.

Thụy Thụy không ngủ, nó xoa eo.

“Mẹ, không phải mẹ bị cảm à? Sao lại dậy rồi?” Nó rất tức giận, “Mẹ, mẹ đúng là cuồng công việc!”

Cô vội vàng cất văn kiện, đóng laptop lại.

“Thụy Thụy, gần đây hơi nhiều việc, mọi người cũng bận lắm, mẹ không thể nhàn hạ một mình đâu?” Cô cười yếu ớt dỗ con gái.

Mấy ngày này, tất cả mọi người trong công ty đều làm việc như điên, mà Hạ Nghị lại đến Nghiễm Châu, cô chăm sóc Thụy Thụy, cho nên phải nhân lúc con gái đi ngủ, mới có thể xử lý công việc đọng lại.

“Nhưng mà, mẹ sốt mà, không muốn sống nữa ạ?” Thụy Thụy như là bà quản gia.

Cô bước đến bên giường, cầm lấy bàn tay con gái, để con chạm vào trán mình, “Mẹ không sốt, không phải sao?”

Ngủ cùng con một giấc, cô khá hơn nhiều rồi.

“Đây mà không sốt?” Thụy Thụy hậm hực. Tuy không nóng như lúc trước, nhưng rõ ràng mẹ còn sốt mà!

“Mẹ uống thuốc tiếp tục trở về ngủ, được rồi chứ?” Con bé đúng là quỷ.

“Vâng, được!” Thụy Thụy gật đầu rồi ra lệnh, “Mẹ, nằm xuống!”

Cô xốc chăn lên, ngoan ngoãn nằm xuống. Ánh đèn trên bàn trà lại tối xuống.

Thụy Thụy vừa lòng. Trong chốc lát, cô nghe được hơi thở ổn định của con gái.

Ánh đèn bàn lại sáng lên. Cô khẽ đi đến bàn học tiếp tục bật laptop, trong lúc chờ khởi động máy, cô nhìn lướt qua lịch trên bàn học, ở ô tô đỏ kia đã qua mất hai ngày. Có lẽ do bận quá, có lẽ là do tháng này uống thuốc tránh thai hai lần, hại người quá mức nên kỳ kinh của cô đã chậm mất hai ngày.

Day trán có chút nhức, miễn cưỡng lên tinh thần, cô lại bắt đầu làm việc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.