Mộ Phần Trái Tim

Quyển 3 - Chương 11



Máu, toàn là máu. Trên chiếc chăn trắng kia là một mảng máu xinh đẹp, kinh hãi đập vào mắt.

Trong thoáng chốc, Dư Vấn như thấy được dáng vẻ ngây thơ của con gái.

“Mẹ đến đây, chúng ta cùng chơi nào!” Thụy Thụy chạy ở phía trước, vừa chạy vừa cười với cô, “Mẹ, đuổi con đi, đuổi con đi!”

Cô vươn tay, lộ ra nụ cười phảng phất. Mẹ đến đây, bảo bối, mẹ đến đây…

Sắc mặt Dư Vấn tái nhợt như tờ giấy, đã rơi vào hôn mê, anh ôm cô, chạy đến hướng bệnh viện. Mồ hôi lạnh chảy từng giọt xuống theo trán anh, nhưng không bằng tốc độ máu chảy ở cổ tay cô. Cô cắt rất sâu, sâu đến mức gần như có thể nhìn thấy xương, ngay lập tức, anh đã dùng khăn để bó chặt vết thương của cô, hạn chế lượng máu có thể chảy ra.

“Hạ phu nhân, em đừng chết, xin em đấy, ngàn lần đừng chết!” Người anh run rẩy, giọng cũng đang run.

Anh không thể tin, thời điểm cắt một dao này cô rất đau mới đúng, nhưng ở trong phòng khách, anh lại chẳng hề nghe thấy một tiếng rên dị thường nào cả. Cô căn bản không muốn sống nữa!

Anh vẫn tưởng rằng, Hạ phu nhân là con chim tuyết di trú, rất đặc biệt, chịu được rét, tính cách bướng bỉnh. Đàn chim đều đã bay về phía nam, chỉ có chim tuyết còn ngoan cố ở lại phương bắc, chỉ vì chờ đợi mùa đông tuyết trắng chưa bao giờ thấy qua. Bởi cô cố chấp, bởi cô kiên cường, bởi cô sẽ không rời xa, cho nên anh một mực bỏ mặc cô. Nhưng anh lại quên mất rằng, khi trời đông giá rét đến, khi tuyết lớn rơi khắp nơi, một ngày nào đó, chú chim tuyết cũng sẽ không thể chịu nổi giá lạnh mà bay về phía nam, rời xa khỏi anh.

Trái tim hoảng hốt, đau đớn. Anh bây giờ, đã chẳng còn tự tin như thế nữa. Bởi anh hiểu, cô thất vọng về anh, cô sẽ không ở bên anh nữa.

Mất đi Thụy Thụy rồi, anh không thể lại mất đi Hạ phu nhân!

Trời đã sáng, đèn trong phòng phẫu thuật cũng tắt, bác sỹ bước ra, tháo khẩu trang xuống: “Vết cắt rất sâu, may mà sớm phát hiện đưa đến viện, nếu không muộn một lát nữa là vô phương cứu chữa rồi!”

Nghe vậy, cả người anh thở dài nhẹ nhõm một hơi, bây giờ nhớ lại một màn kinh khủng kia, vẫn khiến anh bủn rủn muốn ngã xuống.

“Người bệnh có chứng thiếu máu rất nặng, chắc là thuộc loại thể chất thường xuyên bị ngất xỉu, hơn nữa lần này lại mất máu quá nhiều, phải nghỉ ngơi thật tốt…”

Anh giật mình. Hạ phu nhân bị bệnh thiếu máu nặng ư? Anh chưa bao giờ biết, thì ra sức khỏe cô lại kém đến thế.

Mỗi lần Thụy Thụy nói cho anh, thật ra sức khỏe mẹ con bé không tốt, anh chỉ cười nhạt, cảm nhận trong lòng anh, Hạ phu nhân là nữ hộ pháp vô địch, hai chữ ốm yếu này căn bản chẳng hợp. Thì ra, anh đã sai mất rồi, sai rất nghiêm trọng.

Bác sĩ dặn, “Phải khuyên cô ấy nhiều vào, nếu có lần sau nữa, cho dù có cứu được, sức khỏe cũng không thể gắng gượng nổi.”

Anh nên khuyên thế nào đây, khuyên cô nên nghĩ thoáng với cái chết của Thụy Thụy ư? Làm sao mà nghe, con mẹ nó lại mèo khóc chuột giả từ bi! Người hại chết con gái là anh, anh là hung thủ giết người, anh có mặt mũi nào mà nói lời này chứ! Chán ghét chưa từng có lướt qua.

“Vừa rồi trong phòng phẫu thuật, điện thoại của cô ấy vang không ngừng.” Bác sĩ đưa tay giao di động cho anh.

Anh vừa thấy, có số điện thoại gọi nhỡ. Tên người gọi là Triệu Sĩ Thành. Anh cứng lại, rất muốn mặc kệ, như cố tình muốn chống lại anh, di động lại vang lên.

“Dư Vấn, ngại quá, sớm như vậy đã quấy rầy cô! Tôi ở sân bay Tokyo… Tôi, đến Tokyo du lịch, cô ở Tokyo hay ở Fukushima? Tôi đi xe đến đón cô, chúng ta gặp mặt một chút!”

Đồ đần! Lý do nông cạn, ai lại chạy đến Tokyo du lịch sau động đất chứ? Chẳng lẽ tham vé máy bay đến Nhật giờ rất rẻ sao?

“Chúng tôi không rảnh tiếp anh!” Giọng anh buồn bực, tràn ngập địch ý.

Bây giờ anh ta có thể lập tức lên máy bay về Trung Quốc, không tiễn!

Tiếng nói bất ngờ, làm cho Triệu Sĩ Thành im lặng vài giây, “Tôi tìm Dư Vấn!… Tôi đã nghe nói chuyện của Thụy Thụy.” Khi ở sân bay Thượng Hải, bởi tiễn Dư Vấn đến sân bay, cũng đã gặp mặt cha mẹ cô một lần, vì thế vẫn giữ liên lạc. Cho nên anh đã biết một ít về chuyện của Thụy Thụy…

Hạ Nghị nhất thời nói không ra lời.

“Chúng tôi ở bệnh viện Tokyo.” Lau mặt, kéo dài lời nói, anh bất đắc dĩ thừa nhận.

Dù anh không vui, nhưng bây giờ có thể xuất hiện một “người bạn” đến thăm Hạ phu nhân, có thể khuyên được cô có lẽ cũng tốt. Chuyện đêm qua, anh đã lo nhiều lắm.

Triệu Sĩ Thành kinh sợ trong lòng, “Tôi đến ngay.”



“Mẹ, đáng ghét, mẹ chẳng đuổi theo con gì cả!” Thụy Thụy ở phía trước, tức giận chống nạnh.

Cô cố gắng vươn tay. Không phải cô không đuổi, mà là, cô không đuổi kịp. Thì ra, đuổi theo trong mộng cũng cần sức lực, mà mấy ngày nay cô đã không ăn uống gì rồi.

Trong phòng bệnh, Dư Vấn tỉnh lại. Trong ánh sáng xa lạ sáng rực, làm cho cô rõ ràng trong chốc lát, mình không chết. Tại sao cô còn chưa chết? Thụy Thụy sợ nhất là bóng tối, ở dưới đó nó sẽ sợ hãi lắm! Ánh mắt cô là một màu tro tàn, tay không ngừng tìm kiếm bốn phía.

“Là đang tìm cái này à?” Hạ Nghị đau đớn vội vàng đặt “Thụy Thụy” vào trong lòng cô.

Khi cô xảy ra chuyện, vẫn giữ chặt “Thụy Thụy” không buông. Vết máu ngoài hộp ngọc đã được anh lau đi cẩn thận.

Ôm “Thụy Thụy” vào ngực lần nữa, cô dựa vào gối, ngồi trên giường bệnh, trên cổ tay là gạc băng trắng rất dày, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.

Mông anh vừa mới dựa xuống bên giường bệnh.

“Cút!” Môi cô chỉ bật ra một chữ lạnh buốt này.

Cô không muốn để anh đến gần con gái chút nào nữa!

“Vì sao không dứt khoát giết tôi đi? Vì sao còn làm tổn thương bản thân?” Cô tức giận nhìn anh, trút hết những thống khổ trong lòng ra ngoài, nhưng anh không đi, anh không thể đi!

Mà cô chỉ nhìn anh cười lạnh lùng.

“Em sợ anh tranh con gái với em, em ghét anh, ghét đến mức ngay cả một cái nhìn cũng không muốn. Cho nên muốn xuống đó, để em vào con gái sống cùng nhau, mà không phải một nhà ba người chúng ta, đúng không?” Anh cũng cười, nhưng trong nụ cười ấy là đau thương nồng đậm.

Ham muốn chiếm giữ con gái của cô rất mạnh, rất sợ Thụy Thụy bị anh đoạt mất, nhưng người tính không bằng trời tính, chiến tranh giành Thụy Thụy khi ly hôn còn chưa bắt đầu, Thụy Thụy đã bị tử thần đón đi trước rồi.

May mà lúc ấy mình có thể đột nhiên nghĩ thông suốt, mới có thể phát hiện ra sự dị thường của cô. Tuy ý nghĩ thông suốt này thật sự đả kích anh.

Cô chỉ lạnh lùng nhìn anh. Anh đoán đúng rồi. Cô vốn muốn cùng đồng quy vu tận với anh, nhưng cô không muốn xuống dưới nền đất, cũng coi anh như con gián làm ô nhiễm môi trường!

“Giờ sao đây? Hạ phu nhân, anh sẽ không ly hôn với em, anh sẽ chăm sóc em cả đời!” Cho dù cô không muốn, rất hận, đời này anh cũng muốn nắm tay cô, chăm sóc cô cả đời.

Cô nở nụ cười, nụ cười khác thường.

“Chết? Muốn tha cho anh ư! Anh đã cõng một mạng của Thụy Thụy, dùng bất an và ác mộng cả đời, cùng Đỗ Hiểu Văn, cùng tình yêu vĩ đại của anh mà sống vui vẻ đi!” Cuối cùng cô cũng mở miệng, nhẹ nhàng nói, nhưng từng chữ từng câu là băng giá.

Cô chờ họ trong phần mộ, xem họ có thể cười bao lâu! Thụy Thụy chết, anh cũng phải chôn cùng tình yêu Đỗ Hiểu Văn.

Anh chấn động. Lời cô nói khiến anh đau hơn ngàn lần vạn lần so với đánh anh. Anh đau đến gập người. Hạ phu nhân quả nhiên lợi hại, đối phó với kẻ địch chưa bao giờ dùng đến đao thương, lại có thể đánh người ta đến chết đi sống lại!

“Làm sao đây, cho dù có bị em tra tấn cả đời, anh cũng bằng lòng tiếp nhận.” Anh cười khổ. Từ nay về sau, anh sẽ ở bên cô trong phần đời còn lại.

“Anh, cút cho tôi!” Cô phẫn nộ, cô phát điên, cầm lấy gối, dùng sức nện vào mặt anh. Cô không cần anh ở bên, nó làm cô thấy ghê tởm!

Hạ Nghị không tránh. Nhưng chẳng những anh không đau, ngược lại cô còn yếu ớt đến thở gấp không ngừng.

Khốn kiếp! Cô không thể để bọn tiện nhân này đánh ngã! Cô muốn bọn chúng sống không bằng chết! Nhưng mà, phải làm sao đây, đầu cô trống rỗng, tuyệt vọng trong ngực trùng xuống, cô giờ đây căn bản không thể chịu nổi sự bi thương này, làm sao mà có sức tra tấn anh đến chết?

“Em đừng kích động, bác sĩ dặn em phải nghỉ ngơi!” Thấy cô thiếu chút nữa té ngã, anh hoảng hốt.

Giả nhân giả nghĩa! Dư Vấn bị kích thích, ngực phập phồng không chừng.

Một bóng hình cao lớn lặng yên đứng giữa cửa. Triệu Sĩ Thành nhìn đôi vợ chồng không thể kìm nén trước cái chết của con gái này, tâm tình vô cùng nặng nề.

“Dư Vấn.” Cuối cùng anh cũng lên tiếng.

Nghe thấy tiếng nói, Tống Dư Vấn ngước mắt, mặt giận dữ đến nhăn lại từ từ dãn ra. Triệu Sĩ Thành? Sao anh ấy lại đến đây…

“Muốn ôm một chút không?” Anh muốn cho cô một cái ôm tình bạn, an ủi lặng yên nhất.

Tống Dư Vấn ngây ngẩn cả người. Giọng nói điềm tĩnh kia vẫn có một sức mạnh có thể khiến người ta tĩnh tâm lại. Cô bình tĩnh hơn.

Anh không đợi cô đồng ý hay lắc đầu, cất bước tiến lên, cho cô mượn ngực mình.

“Nếu buồn hãy khóc đi.” Cũng như ngày ấy, anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô, trầm giọng an ủi.

Cô cứng đờ mặc anh ôm. Nhưng cô không khóc nữa.

“Tôi đã đón Thụy Thụy về rồi.” Cuối cùng cũng có người có thể nói chuyện cùng cô.

Cô càng ôm hộp ngọc trong lòng chặt hơn, nhưng cô vẫn không chảy nước mắt.

Một màn này làm cho ngực Hạ Nghị có tư vị không vui, nhưng do dự một lát, cuối cùng anh vẫn thong thả đứng dậy.

“Làm ơn, hãy khuyên nhủ cô ấy.” Nơi cổ họng nghẹn đắng, anh chát chát mở miệng.

“Vâng.” Triệu Sĩ Thành gật đầu.

Bây giờ ai đúng ai sai đã chẳng còn quan trọng nữa, quan trọng là, người còn sống, nên sống cho tốt! Hạ Nghị cô độc quay lưng, bước đi chậm chạp, đóng cửa phòng cho họ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.