Mộ Phần Trái Tim

Quyển 3 - Chương 16



“Họ Hạ, hiểu chuyện tốt anh đã làm chưa? Nhờ anh ban tặng, đả kích anh cho đã vượt quá giới hạn chịu đựng của con bé, quá đau khổ quá tự trách, vì để sống, nó chỉ có thể trốn tránh, chọn cách đóng kín trí nhớ, quên đi tất cả…” Cha vợ lạnh lùng nói phía sau, “Anh đã thành công rồi, bây giờ nó không còn nhớ ai nữa, kể cả Thụy Thụy.” Một nhà đoàn viên? Nguyện vọng của Thụy Thụy? Đúng là buồn cười, bây giờ ngay cả Thụy Thụy là ai Dư Vấn cũng không nhớ rõ!

“Xin lỗi, xin lỗi, Dư Vấn, xin lỗi em…” Đối diện với ánh mắt hoàn toàn xa lạ của cô, lòng anh bị cắm sâu vào, chỉ có thể thì thào tự nói.

Đều là anh đã sai, anh nghĩ rằng “di thư” của Thụy Thụy sẽ kích thích cô khiến cô tỉnh lại, nào ngờ lại bị phản tác dụng…

“Chúng tôi không cần anh xin lỗi, chỉ cần anh cút khỏi cuộc sống của con bé!” Cha vợ đẩy anh ra ngoài, kiên quyết không cho anh vào phòng bệnh.

“Ba hãy để con chăm sóc cho cô ấy!” Anh đau lòng yêu cầu.

Dù Hạ phu nhân biến thành dáng vẻ gì đi nữa, anh cũng phải đưa Hạ phu nhân về nhà!

“Anh cút cho tôi, cút đi thật xa vào!” Cha vợ tức giận mắng.

Anh lại muốn xông tới, vì thế, cha vợ tức giận như nước ngập sàn.

Dư Vấn cau mày, hoang mang nhìn một màn ồn ào như thế ở cửa phòng bệnh. Người đàn ông này là ai? Mặc kệ anh ta là ai…

“Thật ồn ào!” Cô không kiên nhẫn oán giận.

Trong đầu cô đã có vài loại âm thanh đang đánh nhau, đã phiền muốn chết rồi, giờ họ lại còn làm ầm nữa chứ?

“Anh cút cho tôi!” Cô vô tình lạnh lùng ra lệnh. Muốn ầm ĩ cũng đừng làm trước mặt cô, đừng chọc cô phiền lòng!

Nhất thời, không khí đông cứng. Cứng đơ nhìn ánh mắt lạnh băng xa lạ hoàn toàn của cô, tâm tình Hạ Nghị rất nặng nề, cuối cùng, sụp vai, chỉ có thể xoay người, bước đi nặng nề không nổi.



Cô cần đi lại để tránh suy nghĩ hỗn loạn. Chính xác mà nói, cô phải ra ngoài, vì hàng ngày cô đều nằm bất động trên giường, tương đối gai mắt. Cô hiểu nhóm người kia cũng không muốn nghe cô nói, ví dụ như vấn đề sau khi cô xuất viện. Sở dĩ kìm lòng là bởi cô thật sự không có hứng thú mà nghe, bởi họ với cô đều là người xa lạ.

Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Cô chẳng nhớ rõ, chỉ biết khi vừa tỉnh dậy, đầu cô rất nhức, lòng rất loạn, hơn thế là, trong óc cô có rất nhiều âm thanh, thỉnh thoảng tư duy khá rõ ràng, thỉnh thoảng lại rối loạn, quan trọng nhất là cô chẳng nhớ nổi gì cả.

Theo lời bác sĩ điều trị Triệu Tuyết Minh, cô biết việc mất trí của cô có liên hệ rất nhièu đến việc trạng thái tinh thần không được tốt của cô. Cho nên, bác sĩ Triệu Tuyết Minh đề nghị cô nhập viện… trung tâm điều trị tâm lý. Đương nhiên, đây chỉ là một trong nhiều phương án.

Với đôi vợ chồng tự xưng là ba mẹ cô kia, muốn đưa cô về Thượng Hải chăm sóc, nhưng bởi bác sỹ nói bệnh tình của cô sẽ phát tác thường xuyên nên còn do dự chưa làm. Nghe nói, công việc kinh doanh của ba cô rất lớn, mỗi ngày đều bận nhiều việc, vì bệnh của cô, ông phải dành rất nhiều thời gian ra, nghe nói mẹ cô thật ra cũng không giỏi chăm sóc người, mà bệnh của cô thuộc loại đặc biệt, để bình phục không biết cần bao nhiêu thời gian, mẹ không tin ở tình hình này cô có thể khỏi hẳn.

Cho nên thật phiền. Hình như chẳng có ai muốn cô cả. Cô thừa nhận, việc cô phiền nhất đến từ cô độc. Có lẽ lại cô độc nữa, cô thật sự muốn đáp lại một giọng nói khác trong đầu, trò chuyện với “nó”. Đó là… Bi thương, nó đang tìm mẹ của con gái…

“A, Tống Dư Vấn, sao cô lại ở đây?” Trong thang máy, có một bác sỹ mặc đồ trắng kinh ngạc chào cô.

Cô hờ hững xoay người. Lại là gương mặt xa lạ, cô hận cảm giác này.

“Đến tái khám à? Tính ra cũng hơn một tháng từ ngày cô gặp chuyện không may bữa trước rồi, cô nên tái khám đi, nhưng hôm nay tôi không khám, ngày mai cô hãy đến nhé!” Vị bác sĩ kia tốt bụng nói cho cô.

Tái khám? Ngoài bệnh thần kinh ra, cô còn bị bệnh khác nữa à? Cô bệnh nhiều thế sao? May mà sắp xuất viện nên cô không mặc quần áo bệnh viện.

“Sức khỏe cô dạo này thế nào?” Cửa thang máy mở, bác sĩ hỏi thêm một câu.

Cô mím môi, không nói. Trước khi chưa mất trí nhớ, cô nhất định không phải người phụ nữ ngốc, biết làm gì mới có thể không để người ta nhìn thấy sự dị thường của cô.

Như đã quen với tính cách lạnh nhạt của cô, bác sĩ cũng không tức giận, cuối cùng đi trước dặn dò. “Chứng thiếu máu của cô phải trị tốt, lần trước cô bị sảy thai rất hại đó, ngày mai cô đến tôi sẽ kê đơn thuốc bổ cho cô nhé.”

Sảy thai? Cô có chút kinh ngạc.

Mẹ, con không thích vẽ đâu!

Giọng nói trẻ con lại oán giận bên tai cô. Cho nên, vì cô sảy thai, mất đi đứa con trong bụng, không chịu nổi đả kích mới biến thành thế này? Bên tai không ngừng vang lên tiếng khóc xé lòng, khiến ánh mắt cô hiện lên hoang mang.

Cô lắc lắc đầu, khước từ an ủi giọng nói kia. Bác sĩ Triệu Tuyết Minh có dặn đừng mất kiểm soát đi quan tâm giọng nói ấy.

Cô muốn đi dạo ở hoa viên sau bệnh viện một lát, nhưng bất ngờ lại thấy một chiếc Hummer dừng trước cửa, có một người đàn ông với nét mặt kinh ngạc ngồi trong xe, dường như đang do dự có nên xuống xe không. Là người đàn ông đã “gây lộn” trong phòng bệnh hôm qua, nói muốn chăm sóc cô.

Cô đã quên anh ta là ai, có điều chẳng hiểu sao khi vừa thấy anh ta, ngực cô lại khó chịu, vô cùng bực bội. Dừng bước, cô xoay người quyết định về phòng bệnh. Có một loại trực giác rất mãnh liệt, cô nhất định phải tránh người đàn ông đó, chỉ cần về phòng bệnh sẽ an toàn! Cô tin tưởng, chỉ cần anh ta dám bước vào, người đàn ông tự xưng là ba cô kia, tuyệt đối sẽ ngăn cản anh ta.

“Để cháu chăm sóc cô ấy.” Trong phòng bệnh, truyền ra một giọng nói điềm tĩnh, làm của cô tạm dừng bước ở cửa.

Đúng rồi, người đó là Triệu Sĩ Thành. Lần đầu tiên cô gặp anh anh cũng nói thế, cũng hỏi qua anh là ai, cho nên cô vẫn nhớ kỹ tên anh.

Không chỉ có cô, những lời này của anh như tạo thành hiệu quả chấn động. Cả phòng lặng im.

“Bệnh của cô ấy thật ra không nặng, nếu có thể được chăm sóc đúng cách, sẽ từ từ khỏe lại.” Anh tin tưởng chắc chắn.

Cô mím môi, ai chẳng biết cô chỉ là kỳ đầu của tâm thần phân liệt, nhưng vấn đề này lại quan trọng ở hai chữ “đúng cách”.

“Cháu cảm thấy nên đưa cô ấy đến trung tâm trị liệu, tình hình bệnh có vẻ rất nghiêm trọng, khi cô độc và sợ hãi, bệnh của cô ấy sẽ có chuyển biến xấu.” Cho nên, anh phản đối.

Cô mím môi, không nói. Bởi tuy cô không nói, nhưng thật sự rất cô độc và sợ hãi, cô cô độc đến nỗi rất muốn tìm người nói chuyện, lại rất sợ tiếng nói chuyện vang không ngừng bên tai cô.

“Thời gian của cháu khá thoải mái, ban ngày cháu khám bệnh, có thể mang theo cô ấy, buổi tối tan làm, cháu có thể chăm sóc cô ấy, cho đến khi cô ấy bình phục mới thôi.” Người đàn ông tên Triệu Sĩ Thành kia thản nhiên mở miệng.

Cô híp mắt nhìn anh qua khe cửa. Dưới ánh sáng đến khô cứng kia, khiến cô nhìn chẳng vừa mắt quần áo trắng, bây giờ nhìn, hình như cũng không chói mắt đến thế. Tuy cô vẫn ghét màu trắng. Chán ghét không hiểu.

“Anh tình nguyện chăm sóc nó?” Vì bất ngờ, cha mẹ cô rất xúc động.

Nếu anh tình nguyện chăm sóc Dư Vấn, không phải lúc nào cũng có bác sỹ ở bên cạnh cô ư? Việc này cứ như nhặt được vàng vậy.

“Sĩ Thành, cháu đưa con bé đi đi, đừng để Hạ Nghị tìm thấy nó!” Mẹ cô dùng loại phương thức nắm tay con rể giữ tay anh.

Dù có đưa Vấn Vấn đến Thượng Hải, tên Hạ Nghị kia cũng chắc chắn sẽ tìm được, đến lúc đó lại không chịu nổi phiền phức nữa. Để Triệu Sĩ Thành đưa con gái đi, đề nghị này thật sự là quá tuyệt vời!

Triệu Sĩ Thành lúng túng rút tay mình về. Càng lúng túng hơn…

“Con chắc không, con chỉ coi con bé là bạn bè bình thường?” Ba anh Triệu Tuyết Minh thật sự không nhịn được, cuối cùng cũng mở miệng hỏi.

Bạn bè mất con, anh lại chẳng sợ nguy hiểm chạy đến Tokyo lúc động đất. Tinh thần bạn bè không còn đúng nữa, là bạn mà có thể khiến anh buộc ba anh dành toàn bộ thời gian buổi chiều để khám bệnh. Bây giờ, bạn bè không có người chăm sóc, anh lại đơn giản như nhận một con mèo đi lạc, chủ động xin đi giết giặc. Như vậy mà là bạn bè bình thường? Trên thế giới có bạn bè bình thường tốt đến thế ư? Chỉ sợ là thật lòng thích rồi! Nhớ năm đó, ông thật lòng thích mẹ anh, cũng làm ra rất nhiều chuyện ngốc nghếch.

“Mẹ con biết cũng nói, cô ấy nhất định sẽ phát điên, sẽ gây rắc rối cho con!” Triệu Tuyết Minh ra kết luận.

Không phải nói người phụ nữ này không tốt, mà là, có nhiều nhân tố không thể trở thành con dâu, ví dụ như, vẫn còn đang trong hôn nhân.

“Con sẽ thuyết phục mẹ.” Anh thản nhiên mở miệng.

Anh chỉ là giúp bạn bè, anh không cảm thấy cần thiến phải bé xé ra to.

“Được rồi, chăm sóc cô ấy nếu có vấn đề gì, có thể hỏi ba.” Triệu Tuyết Minh không nói nhiều nữa.

“Dạ.” Anh lãnh đạm gật đầu.

“Cứ quyết định thế đi!” Cha mẹ Tống gia gặp cảnh này, cực sung sướng.

Không có phương án nào tốt hơn cả! Không chỉ có hi vọng con gái bình phục, còn có… không chừng còn có con rể! Tuy mới tiếp xúc một thời gian, nhưng họ rất vừa lòng Triệu Sĩ Thành, vô cùng vừa lòng!

Nếu họ đã bàm ra kết quả, Dư Vấn mặt không chút thay đổi đẩy cửa ra.

“Cho nên, tôi phải đi theo anh?” Gằn từng tiếng, cô lãnh đạm hỏi người đàn ông với cô cũng chỉ là xa lạ trước mắt.

“Ừ, nếu như cô đồng ý.” Triệu Sĩ Thành gật gật đầu.

Cô suy nghĩ một chút, hỏi, “Chúng ta rốt cuộc có quan hệ gì?” Lại khiến anh đồng ý chịu thiệt như thế?

Đối mặt với chất vấn của cô, Triệu Sĩ Thành cứng lại, dừng một chút, anh đưa ra hai chữ: “Bạn bè.”

Bạn bè? Hả, thật sự chỉ là bạn bè sao? Đầu cô còn chưa hỏng đến mức đó đâu, song, cô chỉ chôn nghi ngờ trong trái tim.

“Được rồi, đi thôi!” Cô hờ hững nhún nhún vai.

Dù sao cũng là đến nơi xa lạ, cô cũng vô tư, huống chi, liếc mặt một cái là có thể nhìn ra người đàn ông này rất thành thật rồi, như anh ta cũng chẳng thể làm ra chuyện gì xấu, hơn nữa, anh ta còn có thể cho cô cảm giác an toàn. Huống chi, hình như người đàn ông dưới tầng kia cũng sắp lên đây, cô ghét cãi nhau, muốn đi với anh trước, nhanh chóng rời khỏi đây!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.