Mộ Phần Trái Tim

Quyển 3 - Chương 21



Buổi khám ngày hôm nay, Triệu Sĩ Thành liên tục thất thần.

“Anh hai, anh đang cười cái gì thế?” Dung Hoa ở bên hoang mang hỏi.

“Anh có cười sao?” Anh hỏi lại.

Có đấy. Khóe miệng cong lên, ý cười lại khó kìm nổi vui sướng, lần lượt chiết xuống gương mặt anh tuấn kia. Anh hai như thế, với Dung Hoa mà nói là xa lạ. Anh hai mà cô biết, vui không lộ rõ, cảm xúc lạnh nhạt như không có cảm giác tồn tại.

“Anh hai, hôm nay môi anh không thoải mái sao?” Dung Hoa hỏi ta tất cả nghi ngờ trong lòng.

Rất khác thường. Cả buổi sáng, anh hai có rảnh lại xuất thần, vừa cười nhẹ, còn vừa vuốt hai cánh môi của mình chẳng biết suy nghĩ cái gì.

Triệu Sĩ Thành vội vàng tỉnh táo lại, bên tai đã đỏ ửng lên, “Khụ, còn chưa bệnh nhân tiếp vào?” Nhưng mà, môi anh vẫn không giấu được nụ cười.

“Anh hai, năm mươi đơn buổi sáng khám xong rồi, bây giờ sắp đến thời gian cơm trưa.” Việc này cũng muốn cô nhắc nhở à? Anh hai hôm nay đúng thật là, cứ như chàng trai hoài xuân ấy.

Đáng sợ ghê!

“Có gọi điện thoại nhắc nhở… nhắc nhở Vấn Vấn, giục cô ấy đi chưa?…” Vừa mới tính nói thẳng ra tên cô, anh lập tức nhớ ra, cô đã dặn về sau phải gọi cô là Vấn Vấn.

Mới một ngày thôi, họ đã phát triển rất nhanh, nhanh đến mức khiến trái tim anh như muốn nhảy ra đến nơi. Đêm qua, bởi vì nụ hôn khẽ lướt kia đã khiến trái tim anh tý nữa thì tê dại rụng mất, rung động cũng đánh sâu vào, dùng lời nào cũng chẳng thể miêu tả nổi. Khi anh tỉnh táo lại trong kinh ngạc, môi mềm của cô đã rời khỏi môi anh, nhưng cảm giác ấm áp kia sớm đã khắc sâu rồi, khiến anh tham lam lại muốn phát triển thêm một bước nữa. Cho dù, cùng lúc đó, ác cảm tội lỗi và khiển trách lương tâm khiến anh mất ngủ gần một đêm.

“Em giục rồi, chắc chị ấy sắp đến đấy!” Dung Hoa vừa mới trả lời, anh đã nhìn thấy cái ô hoa nhỏ ngoài cửa sổ.

Anh đứng dậy, lại khó kìm lòng nổi khóe miệng nhếch giơ lên, mặt mày như đang vui mừng. Nhưng mà, khi ánh mắt đuổi theo cô nhìn thấy bóng hình điển trai phía sau cô, hơi thở đông lại, nụ cười ở khóe môi anh cũng cứng theo.

“Sao còn đi theo tôi? Cút!” Dư Vấn lạnh lùng muốn cắt cái đuôi kia.

Cô vào phòng, anh cũng đuổi theo vào, vì thế, cô mất kiên nhẫn, bị làm phiền, đứng trực tiếp nhìn thẳng anh. Không khí căng thẳng.

“Anh chỉ muốn hỏi em, rốt cuộc cái gì gọi là vừa đúng mấy tháng trước sảy thai vì anh?” Hạ Nghị cũng rất nôn nóng.

Nếu cô nói có con của anh, anh sẽ nghĩ đến Thụy Thụy, nhưng, sảy thai? Căn bản rất mâu thuẫn. Có chỗ nào đó không đúng, nhất định anh phải làm cho rõ ràng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì! Lại cảm thấy, hình như mình vừa tạo thành một sai lầm rất lớn.

Dư Vấn cũng chả muốn nói chuyện với anh.

“Tôi không quen anh, đừng làm trễ giờ cơm của tôi, mau cút đi!” Cô thầm muốn đuổi anh ta đi thật nhanh, không biết vì sao, từ lúc anh ta xuất hiện đến bây giờ, nhịp đập trái tim cô vẫn không bình thường.

Hai người họ thu hút rất nhiều người, đặc biệt là Hạ Nghị, anh trời sinh loá mắt. Cho dù bây giờ tóc anh rất rối, tóc mai dài quá tai, hơi gầy, nhưng góc độ này cũng rất có hương vị, phong cách. Người anh mặc trang phục màu xám, dưới chân cũng là đôi giày thể thao, vẻ đẹp khác thường, phối hợp rất bắt mắt.

“Đẹp trai quá, thì ra quần áo có thể mặc như vậy.” Tiểu Mễ không nén nổi tính háo sắc, sợ hãi than nói.

“Đúng thế, anh ấy đẹp ghê!” Anh chẳng làm gì cả, trời sinh hời hợt, các cô gái thu ngân bên cạnh cũng bị anh mê hoặc. Đi qua anh, nhún nhún vai, bày ra dáng vẻ quyến rũ.

Nhưng mà anh bây giờ, chẳng còn tâm tình nào mà tán tỉnh vài câu với mấy cô em gái này. Sau khi Thụy Thụy chết, anh không hề chạm vào rượu, không hề hút thuốc, ngoài làm việc, dấu chân anh không xuất hiện ở chốn ăn chơi nữa.

“Đẹp trai thế có mệt không?” Cô trừng mắt, đúng là nghe không lọt tai nữa.

Anh là một người rất biết sống, đồ dùng, trang phục, cũng rất chú ý đến chi tiết cuộc sống, anh muốn đóng vai kẻ phóng đãng, tuyệt đối sẽ mê chết không biết bao cô gái, bây giờ với dáng vẻ này, căn bản là không quan tâm đến bản thân! Tóc cô bình thường nếu không chải, hoặc chỉ đi dép lê ra ngoài, sẽ bị những người trong phòng khám cười chọc, cười cô lôi thôi, bây giờ người trước mắt này căn bản là lười biếng mà thôi, vì sao đãi ngộ lại khác biệt thế chứ? Chẳng lẽ đẹp trai thì được ưa thích, ngay cả tản mạn cũng được coi là phòng cách à? Kinh tởm ghê!

Nhưng những lời này còn chưa thành tiếng, cô đã giật mình kinh sợ. Vì sao, cô lại hiểu anh như thế? Cái hiểu này, như là hai người đã sống chung nhiều năm vậy.

Dáng vẻ của cô đã chọc cười Hạ Nghị, “Hạ phu nhân, người khác chỉ khen anh một câu thôi mà, làm sao em đã ghen như thế?”

Dáng vẻ của Hạ phu nhân bây giờ, siêu quái dị. Lúc anh vừa quen cô, cô chỉ mới 16 tuổi thôi, ăn mặc đã tao nhã thành thục khiến anh phát ngán lên. Nhưng cô bây giờ, tóc mái buồn cười, dưới mặc quần đùi thể thao, trên người là áo phông có nền bàn phím hoạt hình, mặc như thế… rất quái lạ, nhưng cũng thấy đáng yêu. Anh quen Tống Dư Vấn hơn mười năm, cho tới bây giờ anh cũng chẳng ngờ, có một ngày, mình lại dùng từ đáng yêu trên người cô.

“Tôi ghen hả?” Dư Vấn híp mắt, trong ánh mắt nổi lên mưa rền gió dữ.

Anh ta dám nói một câu nữa? Cô lập tức cho anh ta chết sặc luôn. Hai người giương cung đấu kiếm, làm cho không khí bốc cháy.

Tiểu Mễ và thu ngân bị dọa, vội ngập ngừng thanh minh, “Dư Vấn, chúng tôi chỉ chỉ đùa một chút…”

Cô có ăn dấm chua đâu! Bị oan uổng khiến cô muốn rống to.

“Mọi người ăn cơm trưa thôi.” Một giọng nói nhẹ nhàng xen vào giữa họ.

Dư Vấn vội quay đầu, thấy khuôn mặt Triệu Sĩ Thành, và Dung Hoa đang cầm đũa. Cô không hét lên, ngoan như chú mèo, ngồi vào vị trí, nhận chén cơm Triệu Sĩ Thành đưa đến.

Hạ Nghị xem đến ngây người ở phía sau. Tám người, tám món một canh, Hạ phu nhân ngồi trong đó, mọi người như sói rình mồi, nhanh “nhai” rồi “nhai”, cô lại không lộ dáng vẻ chán ghét, còn cố gắng tranh ăn. Đây đúng là Hạ phu nhân nổi tiếng tao nhã ư? Anh mở to mắt, “mở” đến mức khiến mình ngẩn cả ra.

“Cậu đẹp trai, cậu ăn không?” Bác gái quản lý thuốc Đông y lớn tuổi nhất trong phòng khám, vừa gắp rau, vừa nhìn Hạ Nghị đang ngẩn ra ở kia đùa giỡn.

“Từ đêm qua đến bây giờ, tôi cũng chưa ăn gì.” Hạ Nghị chuyển ánh mắt về, nén kinh ngạc trong lòng, lộ ra nụ cười thoải mái mê người.

Sau khi tan làm hôm qua, nghe nói tìm thấy Tống Dư Vấn, khi anh vội vàng lái xe đến Trà Sơn, đã vườn không nhà trống, tiếp theo đó, lúc anh vội lái xe đến nhà A Lôi, đã qua thời gian cơm tối rồi. Anh không dám đánh rắn động rừng, thật vất vả mới chờ đến sáng, anh hỏi thăm suốt dọc đường, tự nhiên ngay cả ăn sáng cũng chưa.

Bây giờ. “Lời thầm thì” của dạ dày anh phát ra rất đúng lúc.

“Anh là bạn Dư Vấn hả? Đến đây cùng ăn đi!” Zai đẹp rất được ưa thích, bọn Tiểu Mễ vô cùng nhiệt tình.

Anh không lập tức đồng ý, chỉ là, mỉm cười nhìn chằm chằm Dư Vấn phía sau. Nào biết, cô không thèm quan tâm đến anh, tiếp tục ra sức nghiêm túc ăn thức ăn. Không khí có chút lúng túng.

“Lời thì thầm” của bụng anh lại lên tiếng kháng nghị.

“Không chê thì ngồi xuống ăn đi.” Cuối cùng Triệu Sĩ Thành cũng mở miệng.

Nghe vậy, mọi người cũng chen chúc, nhường ra một chỗ trống, vị trí đó, tự nhiên là bên cạnh Dư Vấn, điều này làm cho Dư Vấn nhíu mày.

“Được.” Hạ Nghị thoải mái ngồi xuống chỗ trống.

Chỉ là, anh ngồi xuống rồi liền xuất hiện một nan đề, một bàn này là cơm văn phòng, tự nhiên đồ ăn cũng có hạn, đồ ăn thì không sao, cơm thì chẳng còn một hạt.

“Dung Hoa, gọi điện thoại cho quán cơm, gọi họ đưa thêm thức ăn và một bát cơm đến đây.” Triệu Sĩ Thành nhẹ giọng dặn em gái.

“Vâng.” Dung Hoa gật đầu, đang định đứng dậy.

“Không cần phiền phức như vậy, tôi và Dư Vấn ăn chung một bát được rồi.” Hạ Nghị ngăn lại.

Dung Hoa dừng bước, nhìn anh hai. Triệu Sĩ Thành không mở miệng, ánh mắt anh tối lại. Dư Vấn còn đang cố gắng gắp rau, nhưng mà, bát cơm của cô đột nhiên bị người lấy đi, mười giây sau, cô chỉ có thể giật mình ngẩn ra nhìn tay mình lần nữa, chỉ còn lại một nửa bát cơm.

“Nếu anh nhớ không nhầm, căn bản em ăn không hết một bát, đúng không? Anh ăn phần của em, như vậy sẽ không lãng phí.” Hạ Nghị cười cười.

Mọi người ra sức gật đầu, anh đẹp trai nhớ không lầm, nơi này mọi người dều biết, Dư Vấn vẫn chỉ ăn có nửa bát mà thôi, còn thừa đều bỏ cả. Dư Vấn dời ánh mắt qua, kinh ngạc nhìn Hạ Nghị đang cúi đầu ăn cơm cô đã ăn, cổ họng anh động động, mỗi một lần nuốt xuống, có thể cũng có nước miếng của cô.

Mọi người đều im lặng, rất muốn xem náo nhiệt, lại không dám hỏi rõ. Bởi vì, quan hệ của hai người Hạ Nghị và Dư Vấn, không cần đoán, đã có thể chắc chắn, dù sao chỉ có tình nhân mới có thể tự nhiên ăn như vậy. Nhưng mà, vậy bác sĩ Triệu phải làm sao bây giờ? Dung Hoa chú ý tới, anh hai đã sớm khó chịu, anh lặng im đến không ăn miếng cơm nào nữa.

“Anh hai, thức ăn của em, đưa anh một chút nhé.” Dung Hoa thật cẩn thận lên tiếng hỏi.

Anh ngước mắt, lúc này mới chú ý tới, mình vẫn chỉ ăn cơm không, mà bàn thức ăn đã không còn mấy nữa.

“Không cần…” Anh vừa dứt lời, trong bát anh đã có thêm một con tôm lớn.

Trừ tôm, Dư Vấn còn bỏ thịt mực, rau xanh cướp được trong bát mình, gắp hết vào bát anh.

“Không cần, đủ rồi.” Triệu Sĩ Thành ngăn lại, bởi vì Hạ Nghị gần như cũng chỉ ăn cơm trắng thong thả buông đũa xuống, dùng ánh mắt vô cùng nghiêm túc, nhìn họ chằm chằm.

Nhưng mà Dư Vấn mặc kệ, cho đến khi đồ trong bát mình đã vơi phân nửa, cô mới dừng tay lại, tiếp tục thanh nhã ăn cơm.

“Dư Vấn, chúng mình về nhà đi.” Hạ Nghị đã hoàn toàn mất hứng, cũng cười không được nữa.

Cô chẳng thèm nhìn anh, cũng chả liếc anh, tiếp tục ăn cơm.

Nực cười, cô lại không biết anh, đó mới là nhà cô đấy! Lạnh lùng của cô khiến Hạ Nghị cảm thấy không thể chịu đựng được, cho dù là hận cũng được, nhưng mà, vì sao lại hờ hững bị coi thường như người xa lạ chứ? Chẳng lẽ, bây giờ anh thật sự chỉ có thể làm người xa lạ thôi ư? Anh không cam lòng!

Hạ Nghị không hỏi ý kiến của cô, anh chỉ ngước mắt, cười lạnh lùng với Triệu Sĩ Thành, “Bác sĩ Triệu, tôi nghĩ, bây giờ tôi muốn dẫn vợ tôi về nhà, chắc anh không có ý kiến chứ?”

Triệu Sĩ Thành cứng đờ.

“Hai tháng trước, anh bắt cóc Dư Vấn đang mất trí nhớ, loại này hành vi này chẳng phải không ổn ư?” Tốt xấu gì, bây giờ Hạ Nghị anh vẫn chồng của Tống Dư Vấn, đối phương công nhiên bắt có như thế, có phải rất không nể mặt không?

Bị khiển trách, một câu Triệu Sĩ Thành cũng nói không được.

“Ai là vợ anh hả?” cuối cùng Dư Vấn cũng có phản ứng, cô cau mày.

Luôn nói cô là vợ anh ta, anh ta không phiền, cô nghe cũng phiền! Cô nào có quen anh ta!

“Hạ phu nhân, về nhà thôi!” Hạ Nghị đưa ra kiên nhẫn, hạ thấp giọng, dỗ dành cô.

“Tôi không đi!” Dư Vấn kiên quyết lắc đầu, nhà cô ở đây, vị hôn phu của cô ở đây, cô không ngu thế đâu, lại chạy trốn với gian phu!

Cô không muốn lại thành bạn bè bình thường, cô muốn được Triệu Sĩ Thành tha thứ, bắt đầu một lần nữa với anh! Tuy nhiên.

“Em về nhà với anh ta đi.” Một giọng trầm thấp, gằn từng tiếng mở miệng.

Dư Vấn không tin ngước mắt, nhìn lại Triệu Sĩ Thành.

“Bệnh của em cũng tốt rồi, em không thể lại trốn tránh tiếp, là lúc nên nhớ lại tất cả, sống một lần nữa.” Triệu Sĩ Thành thản nhiên nói.

Ba mẹ Tống gia không muốn để Dư Vấn tiếp xúc với Hạ Nghị, nhưng anh cảm thấy tránh né không phải cách. Có lẽ sự thật rất tàn nhẫn, song, một người không thể cả đời mang theo ký ức trống mà sống. Đi theo anh, cô vẫn có thể tiếp tục chỗ trống, tiếp tục trốn tránh, đây là lĩnh ngộ của anh, cũng là lo lắng của anh. Tống Dư Vấn trước kia sống rất tự tin, không nên như bây giờ, ngoài phòng khám, chỉ ngủ ở nhà mà thôi.

“Anh đừng tiến quá nhanh, đừng kích thích cô ấy quá độ, tất cả từ từ sẽ đến, bỏ ra chút kiên nhân, để cô ấy dần nhớ ra.” Anh dặn dò.

“Cám ơn.” Nghĩ đến trận đánh ác liệt phải đánh, Hạ Nghị thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Lúc ngủ buổi tối, bật đèn cho cô ấy, bệnh cô ấy bây giờ rất sợ tối…” Anh đưa danh thiếp ra, “Thỉnh thoảng cô ấy rất dễ chăm sóc, thỉnh thoảng lại rất khó, đây là danh thiếp của tôi, nếu thấy chỗ khó có thể gọi điện cho tôi.”

Hạ Nghị vội vàng nhận danh thiếp của anh.

“Mỗi tối thứ tư, ba tôi sẽ đến nhà tôi khám cho cô ấy… Nếu anh cảm thấy không tiện, về sau có thể hẹn ba tôi khám tại trung tâm…” Dặn xong, Triệu Sĩ Thành đứng lên, xoay người trở về phòng, hết buổi trưa bận rộn chuẩn bị khám tiếp.

Anh không quay đầu, bởi vậy, không nhìn thấy, Dư Vấn dễ dàng bị “vứt bỏ” hóa đá toàn thân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.