Mộ Phần Trái Tim

Quyển 3 - Chương 23



Hạ Nghị vẫn không ngủ. Anh lưỡng lự ở ngoài cửa phòng cô.

Từ khi kết hôn đến nay, anh và Hạ phu nhân bởi vì Thụy Thụy, bởi vì tình cảm không hợp, hai người vẫn phân giường mà ngủ, nhưng mà, anh bây giờ, lại chẳng muốn tách ra. Cô có thể tìm thấy hưng phấn này, đến nay ngực còn đang phập phồng run rẩy, anh muốn ôm chặt lấy cô.

Thụy Thụy, phù hộ cho ba.

Muốn xông vào, muốn ôm lấy cô cùng ngủ, nhưng bước chân anh vẫn chỉ dám đi đi lại lại trước cửa phòng cô. Anh không dám chọc giận cô, anh sợ cô lại biến mất.

Cuối cùng, anh thật vất vả dẹp yên rối loạn trong lòng, trở lại phòng rồi, không đến nửa giờ, anh mới có thể nhắm mắt lại…

“Hạ tiên sinh, hôm nay là ngày 15, ngày nộp thuế lương thực!” Cô đẩy cửa phòng ra.

Những lời này của cô, làm cho cả người anh liền nhiệt huyết sôi trào trong nháy mắt. Nhưng mà, không đúng. Cho dù vui mừng cực độ, nhưng anh còn chưa mất não đến mức ấy, lại nghĩ mới chỉ vài giờ thôi, Hạ phu nhân đã khôi phục trí nhớ.

Anh bật đền bên giường lên, bước đến trước mặt cô, dựa theo kinh nghiệm Triệu Sĩ Thành đã nói, quan sát cẩn thận, quả nhiên, mắt cô mở, nhưng ánh mắt lại không có tiêu cự.

Anh lắc lắc năm ngón tay trước mặt cô. Quả nhiên, cô không có phản ứng.

Hạ phu nhân đúng là đang mộng du. Chính mắt thấy, loại rung động này rất mạnh. Anh đứng trước người cô, tâm tình khó chịu, lần đầu tiên anh nhận thấy, thật ra Hạ phu nhân rất gầy, mạch máu màu xanh ẩn dưới làn da, cả người như trong suốt dưới ánh đèn.

Anh trước kia đúng là có mắt như mù, chưa bao giờ để ý đến vất vả của cô, sau khi Thụy Thụy chết, cô càng chưa có một ngày yên ổn, mà thống khổ này cũng là do anh mang đến. Là tự tay anh đã hủy gia đình này, là anh hại cô.

“Hạ phu nhân, trong giấc mơ của em có anh à?” Anh cười hỏi, tay khẽ chạm vào hai má cô, lời nói dịu dàng, động tác nhẹ như sợ cô vỡ mất.

Cô không trả lời, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía sau anh.

“Giấc mơ” của cô chắc chắn vẫn đang tiếp diễn, trong mơ Thụy Thụy còn ở phòng bên cạnh, mà anh vẫn không kiềm chế được như con ngựa hoang.

“Hạ phu nhân, em mở mắt ra nhìn xem, anh đã bị em chinh phục rồi.” Anh không hề là con ngựa hoang, anh đã ngừng chạy rồi.

Cô không nói lời nào, vẫn đắm chìm trong “mộng”.

Người có thể mơ, thật tốt, mà anh ngay cả tư cách nằm mơ cũng không có. Thụy Thụy chết rồi, anh chẳng dám mơ về con gái một lần, anh rất sợ nhìn thấy con gái máu chảy đầm đìa trước mặt anh, chất vấn anh: Ba, vì sao ba không cứu con? Con hận ba!

“Trong mơ Thụy Thụy có khỏe không? Hỏi thăm bảo bối hộ anh, nói cho con bé, ba rất nhớ con.” Anh lại vuốt má cô, mặt mày nhìn như đang cười nhẹ nhàng, lại cười đến chua xót như thế.

Cô không trả lời, chỉ giật mình nhìn anh. Cô giờ đang bị vây bởi giấc mơ, trong thế giới thật, chẳng nhìn thấy gì. Cô chỉ bắt đầu cởi quần áo.

Cô lúc trước, mỗi lần đến ngày nộp thuế, luôn đến phòng anh, đánh nhanh thắng nhanh. Bây giờ ngẫm lại, trong sáu năm hôn nhân, thật ra cô không chỉ hạ thấp mình một lần, chỉ là, tư thái cúi mình của cô giấu bên trong kiêu ngạo, vì thế anh vẫn không hiểu, hoặc là, anh vẫn chưa từng biết.

“Hạ phu nhân, em thật sự muốn cùng anh hả?” Anh đứng ở kia, nở nụ cười. Cô còn như vậy, anh sẽ không khách sáo đâu.

Đồ ngủ rơi xuống sàn nhà, cơ thể trắng nõn lộ ra trước mắt anh, cô nằm thẳng lên giường, giống như trước kia.

Thật sự làm à? Đầu đưa ra nghi vấn, thân thể đã có phản ứng trước. Anh muốn yêu cô, anh muốn sinh đứa con khác với cô.

Anh không phủ nhận, từ ngày Hạ Lan nữ sĩ nói lời ấy, ít nhiều cũng có ảnh hưởng với anh. Mấy ngày này, anh luôn tính khả năng, kết quả, anh nhận ra mình không gạt bỏ, hơn nữa, bắt đầu đặc biệt hy vọng. Về sau, khi anh chân chính có ý định này, là vì chuyện nhà của một nhân viên nam cấp dưới ở công ty. Vợ của anh chàng kia từng mang thai đôi, nhưng khi thai được 28 tuần, không ngờ lại bị ngã, khiến hai thai trong bụng bị sảy, sau lần đó, tinh thần của vợ anh chàng kia cũng lo sợ, cho đến khi mang thai lần nữa, tất cả lại bình thường. Có lẽ sinh thêm một đứa con nữa, không chỉ có ích với bệnh tình của Hạ phu nhân, hơn nữa, có thể củng cố hôn nhân của họ.

Cô căn bản không nghe thấy lời anh, chỉ mặt không chút thay đổi tiếp tục nằm thẳng ở kia, giống như đang chờ đợi anh.

Anh cởi từng khuy áo của mình ra, cho đến khi tất cả đều tự do, sau đó từ từ cởi đồ ngủ xuống, lộ ra lồng ngực gợi cảm mà mạnh mẽ, anh cũng bò lên giường, đè lên người, cười lưu manh với cô: “Hạ phu nhân, hoan nghênh!” Anh mặc cô đánh, ta cần ta cứ lấy.

Anh vươn cánh tay, kéo cô vào trong lòng, ôm chặt lấy cô.

“Dư Vấn, chúng ta cùng hoàn thành nguyện vọng của Thụy Thụy, được không?” Anh chăm chú nhìn vào mắt cô, dùng nhu tình chưa từng có, thì thào bên môi cô, hơi thở nam tính mê người đảo qua chóp mũi cô.

Ngực anh nóng lên, mồ hôi từ từ chảy xuống, chảy xuống theo tóc anh. Ôm cô vào ngực, ý muốn cô ngày càng mạnh trong đầu, muốn đến mức cả cơ thể nóng lên. Loại nóng này, không liên quan đến nguyện vọng của Thụy Thụy, đơn giản chỉ là khát vọng của đàn ông với phụ nữ. Anh muốn Hạ phu nhân, muốn cô giống như trước kia, có thể tận tình cùng anh.

Họ là vợ chồng, dù làm cái gì, cũng đều hợp tình hợp lý, trong phạm vi nghĩa vụ, không phải sao? Anh muốn làm cô mang thai, ý niệm này trong đầu, lóe lên trong óc anh, căn bản không thể đè nén. Ý niệm thúc đẩy trong đầu, dục vọng tăng vọt, đè xuống như mãnh hổ, dựa vào một cỗ khát vọng, anh đã cúi người, hôn lên môi cô.

Nụ hôn này rất nóng bỏng. Anh có tình yêu tràn đầy, áy náy nồng đậm, cùng với nhiệt huyết mạnh mẽ. Dưới cơn nóng này, cô dần phản ứng. Loại phản ứng đó, là vừa thức tỉnh cơn mê.

Anh tiếp tục cắn nuốt môi cô, đặt cô lên giường mềm mại, vừa hôn, vừa cắn, dụ dỗ, dây dưa làm cho cô có thể buông cánh tay ra, hoan nghênh sự xâm nhập của anh. Anh tách hai chân cô, cách lớp vải dệt dùng nóng rực ma sát chỗ riêng tư của cô, hai tay càng không ngừng dạo chơi trên thân thể cô.

Anh muốn kích cô dâng lên nhiệt tình. Anh chờ đợi, Hạ phu nhân có thể lại trở thành nữ vương.

Nhưng mà, cô cũng đã mở to mắt, tỉnh lại từ “mộng”, cô lúc này, vừa hoảng sợ lại dùng ánh mắt lạnh băng nhìn anh. Trùng hợp, tay anh còn đang thực hiện tội ác trước ngực cô, đang kích động vuốt ve.

“Anh dám sờ xuống nữa thử xem!” Cô cắn răng, dáng vẻ muốn chặt tay anh.

Ánh mắt của cô không hề mê mang, mà là trở nên cực kỳ sắc bén, nụ hôn và tay anh, cũng đông cứng dừng lại.

Dư Vấn “tỉnh” lại, còn không kịp nghi ngờ làm sao mình có thể ở trong này, đã phát hiện mình đang bị người ta sỗ sàng, hơn nữa, lại còn rất vui vẻ mà kịch liệt.

Nếu cô lại tỉnh trễ vài phút thôi, chẳng phải bị ăn đến hết cả xương à?

“Khốn kiếp!” Cô nóng nảy đến muốn đánh người, đẩy mạnh anh ra.

Hạ Nghị bị đẩy ngã xuống giường.

Cô vội vàng bắt đầu mặc quần áo, cả người rất tức giận. Cô và Triệu Sĩ Thành ở chung hai tháng, chưa bao giờ lại xảy ra loại tình huống này! Nhưng mà, cô mới ở nơi này ngày đầu tiên, suýt nữa thì lên giường với gã. Quả nhiên, Hạ Nghị rất nguy hiểm, trực giác của cô là đúng.

“Anh dám cưỡng hiếp tôi, tôi sẽ kiện anh, ngay cả quần lót cũng đừng muốn mặc!” Tay đang mặc quần áo vẫn run rẩy, cô nghiêm mặt, phô trương thanh thế.

Kiện anh á? Nào có bà vợ nào đi kiện chồng cưỡng hiếp? Hạ Nghị cúi đầu thiếu chút nữa cười thành tiếng.

“Hạ phu nhân, chúng ta nghiêm túc bắt đầu sinh một đứa con nữa đi!” Vài giây sau, cuối cùng Hạ Nghị cũng không cười nữa, nghiêm túc nói.

Dù là con gái hay con trai, lúc này anh nhất định sẽ làm người ba tốt, coi nó như bảo bối trong tay, dùng yêu thương chưa kịp trao cho Thụy Thụy, đặt hết lên người đứa bé kia.

Dư Vấn rùng mình. Sinh đứa nữa? Những lời này, làm cô chịu kích động mạnh. Chẳng hiểu sao cô không thể bình tĩnh, nỗi sợ hãi này đến từ bốn phương tám hướng, gần như đánh ngã cô. Cô lui từng bước một về phía sau, mỗi một bước lại nhìn anh như quái vật.

“Dư Vấn!” Hạ Nghị cũng chú ý tới khác thường của cô, anh muốn giữ chặt cô, hơn nữa lập tức thanh minh, “Anh không muốn ép em đâu, em đừng kích động!”

Nhưng mà, đã quá muộn rồi. Cô mở to mắt, sợ hãi đến muốn hét lên, nhưng cổ họng lại như bị ai khóa lại, không phát ra được nửa chữ. Cô lập tức xoay người, như bị rắn độc mãnh thú đuổi theo, chạy như bị cướp.

Hạ Nghị vội vàng đuổi theo. Nhưng mà, cố gắng quá vội, lảo đảo một cái, anh tí nữa thì ngã.

Anh chống lại mắt cá chân và đốt ngón tay của mình, nơi đó rất đau, là vì vừa rồi bị Dư Vấn đẩy ư? Không, trên thực tế, gần đây mắt cá chân của anh lại sưng lên bất thường, đau đớn, càng về đêm càng rõ. Có lẽ là khi ở Fukushima, anh bơi trong nước biển lạnh băng quá lâu, mới khiến anh bị viêm khớp rồi! Anh lúc này chỉ lo đến đuổi theo Dư Vấn, nhưng lực bất tòng tâm, chân phải đau đớn chẳng thể đứng dậy nổi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.