Mộ Phần Trái Tim

Quyển 3 - Chương 27



Tất cả mọi chuyện chỉ xảy ra trong chớp mắt.

Hạ Nghị bước lên phía trước, đã chậm một bước, xe máy vọt đến chỗ Hiểu Văn. Hiểu Văn hét lên, vội vàng ôm bụng tránh đi, nhưng chẳng né kịp, xe máy vẫn đâm thật mạnh đến chỗ Hiểu Văn. Cô ngã về phía tường, mà Hạ Nghị tiến lên chỉ kịp đỡ được Hiểu Văn, kết quả anh ngã lên tường, mà lưng Hiểu Văn rơi xuống người anh.

“Rầm rầm rầm” xe máy uốn lượn, không ngừng tăng ga, “anh hùng” cưỡi ngựa ra oai, bắt đầu đánh giá nên làm gì, còn xem làm thế nào mới thành công.

Đối phương căn bản là có chủ mưu! Hạ Nghị bị Hiểu Văn đè đến mắt cá chân truyền lan ra đau đớn, nhưng anh không quan tâm nhiều, vội lấy điện thoại ra định báo cảnh sát. Mà hành động này của anh, làm cho tên đội mũ cưỡi xe máy, chần chừ một chút, cho đến khi nhìn đến người phụ nữ trong ngực Hạ Nghị đang ôm bụng, sắc mặt hoảng sợ đại biến, cuối cùng chọn các buông tha, không chiến nữa giữ khoảng cách.

“Hiểu Văn, em thế nào rồi?” Anh muốn đỡ Hiểu Văn, nhưng anh lại chạm đến một mảng ẩm ướt.

Hạ Nghị đông cứng. Tay anh toàn là máu tươi.

“Vì sao, anh không tha cho em, nhất định phải đối phó với em? Chẳng lẽ nhất định phải biến con thành thi thể lạnh băng như Thụy Thụy, anh mới vừa lòng sao?” Cũng nhìn thấy một tay máu tươi của anh, trên mặt Hiểu Văn không còn hạt máu, bụng cô truyền đến cơn đau, giữa bắp đùi còn có máu tươi chảy xuôi, khiến cô khủng hoảng không thôi, càng làm cho cảm xúc của cô rơi vào hỗn loạn.

Là anh, nhất định là anh, cố ý tìm người gọi điện thoại lừa cô ra ngoài, sau đó tìm xe máy đâm cô!

Không có thời gian giải thích, Hạ Nghị ôm lấy cô, vội vàng đưa vào sau xe, xe chạy thẳng đến bệnh viện. Dọc theo đường đi, Hiểu Văn đau đến rên rỉ không thôi. Thân thể đau đớn, trái tim càng đau.

Mười một giờ đêm.

Sau sáu tiếng, cơn đau bụng của Hiểu Văn cũng từ từ dịu xuống, lượng máu chảy cũng dần giảm bớt. Có điều.

“Em hận anh! Vì sao nhất định phải làm thế với em? Con không còn, em sẽ cùng chết với con!” Trên giường bệnh, môi Hiểu Văn vẫn lẩm bẩm đả kích. Anh không cần cô, nhưng lại muốn hại chết con!

“Không phải anh!” Anh phủ định lần nữa, nhưng mà, Hiểu Văn căn bản không nghe, dường như nhận định anh chính là hung thủ.

Không có cảm giác tin tưởng làm cho cả người anh vô lực tới cực điểm, đến cuối cùng thậm chí lười giải thích.

“Thụy Thụy là sinh mệnh, con em chẳng lẽ không phải là mệnh sao? Thụy Thụy đã chết anh còn thương tâm như thế, nhưng mà vì sao anh có thể máu lạnh với con em chẳng có chút tình cảm nào?” Cô vẫn không ngừng lên án.

Hiểu Văn nhắc tới hai chữ Thụy Thụy lần nữa, làm cho lòng Hạ Nghị bất ổn, di thể lạnh băng của bảo bối Thụy Thụy của anh lần nữa hiện lên trước mắt anh, đau đớn quét qua anh, tra tấn anh.

“Bác sĩ, có thể giữ đứa bé không?” Không nhìn cô, cuối cùng anh vẫn mở miệng hỏi bác sĩ. Con mẹ nó, anh là người xấu, anh thỏa hiệp được chưa?

“Dù may là không va chính diện vào bụng, nhưng phụ nữ có thai lại bị xe máy đâm ngã, cũng bị kinh động rất lớn, làm chảy máu tử cung, dù tiêm dịch axít sunfuric vào, tử cung đã co bớt, nhưng vẫn có thể bị sảy thai vào tháng cuối.”

Đây là cái ý gì, thà đừng nói còn hơn? Không phải bụng không đau, máu cũng ngừng, con có thể giữ ư? Nét mặt Hạ Nghị mờ mịt, anh hoàn toàn không hiểu những thứ này.

Hiểu Văn ôm bụng nhô lên, cho dù cắn chặt môi dưới, vẫn run không ngừng. Đừng mà, đừng!

“Tử cung của cô ấy đã mở ra đến 2cm, cho dù tạm thời nhờ thuốc mà co lại, nhưng tử cung và phía ngoài đã thông nhau, miệng tử cung không thể tự động khép kín nữa. Nếu muốn giữ đứa con, phải làm phẫu thuật vá cổ tử cung. Bệnh viện nhỏ của chúng tôi không có kỹ thuật như thế, hai người có thể chuyển vào viện nội thành, nhưng đường vào nội thành đến hai ba tiếng, ở tình hình nguy hiểm lúc này, xóc nảy trên đường di chuyển sẽ ép thai nhi ra ngoài có lẽ nên trực tiếp bỏ đi.” Bác sĩ giải thích cặn kẽ.

Hạ Nghị và Hiểu Văn cùng ngây dại. Thì ra, tình hình của cô chưa ổn định.

“Bác sĩ, vậy làm sao bây giờ?” Hiểu Văn rơi lệ hỏi.

Bệnh viện nhỏ không thể làm phẫu thuật, đến viện lớn lại bị xóc trên đường, cô nên làm gì đây?

“Hơn nữa, phẫu thuật khâu lại cổ tử cung nhìn tưởng đơn giản, thật ra phải là bác sỹ phụ khoa có tay nghề mới làm được, nếu vị trí khâu quá thấp, sẽ không giữ được “miệng”, chưa đến vài ngày thai nhi sẽ ra ngoài, nhưng nếu ở vị trí quá cao, không cẩn thận chạm đến bào thai, sẽ dẫn đến sảy thai. Nói thật ra, thành phố Ôn Thành chúng ta tuy phát triển kinh tế mạnh, nhưng trình độ chữa bệnh vẫn không bằng các thành phố lớn Thượng Hải, Bắc Kinh, loại tình hình này, tỷ lệ phẫu thuật thành công rất thấp.”

Nghe vậy, Hiểu Văn khóc đến mất tiếng. Cho nên, cô chỉ còn cách bỏ con đi?

Trong tiếng khóc của Hiểu Văn, da đầu Hạ Nghị đau đớn, bây giờ chỉ có thể hi sinh đứa con? Anh chẳng nói nên nổi tâm tình. Thai nhi trong bụng không phải là Thụy Thụy đã sống nhiều năm, anh sẽ chẳng thể có tình cảm sâu sắc với nó, nhưng nói là hoàn toàn thờ ơ thì không phải.

“Bác sĩ, chẳng lẽ không còn cách nào hết?” Anh hỏi.

Bác sĩ suy nghĩ một chút, “Có, nếu hai người thật sự muốn giữ đứa con, có lẽ có một vị bác sỹ ở Ôn Thành chúng ta có thể! Đó chính là bác sĩ Tiêu Đồ làm việc ở bệnh viện phụ sản Marry, đã tốt nghiệp đại học Johns Hopkins ở Mỹ, hồi trước khá nổi tiếng đấy.”

Bệnh viện phụ sản Marry? Đó không phải… là bệnh viện của anh trai Triệu Sĩ Thành sao? Hơn nữa, cái tên Tiêu Đồ này rất quen, hình như trước kia cô đã nghe Dung Hoa nhắc đến, là tình địch của anh cả, cũng là bạn của Dung Hoa.

“Ngay cả phẫu thuật vỡ tử cung cậu ta cũng làm thành công, có thể thấy tay nghề rất cao, nghe nói cậu ta vừa chuyển đến đã lập công lớn cho bệnh viện phụ sản ở Ôn Thành chúng ta. Nếu hai người có thể mời cậu ta phẫn thuật thì tốt, giải phẫu thành công rồi chờ tình hình ổn định xong chuyển đến viện của cậu ta giữ thai, có lẽ như thế sẽ cứu được thai nhi.”

Nghe được mấy chữ “thai nhi có thể cứu chữa”, Hiểu Văn run rẩy.

“Bác sĩ, chúng tôi nên mời bác sỹ Tiêu Đồ thế nào?” Hạ Nghị tiếp tục hỏi.

“Vấn đề ở chỗ này.” Bác sĩ cười khổ, “Nghe nói bác sỹ Tiêu rất lạnh lùng càng đừng mong cậu ta sẽ thông cảm mà đến khám bệnh tại đây.”

Hạ Nghị nhăn mày, “Nếu tôi đưa ra giá cao?” Bởi vì tiền bạc chẳng là gì cả, anh không cần lương y như từ mẫu, chỉ cần kỹ thuật tốt là đủ rồi.

“Nghe nói bác sĩ Tiêu là con một của tập đoàn bất động sản Tiêu Tuấn.”

Nghe đến cái tên Tiêu Tuấn, Hạ Nghị sửng sốt một chút. Ở Ôn Thành, tiền tài của Tiêu Tuấn cực vang dội, gần như chẳng ai không biết. Mà anh, cho dù rất giàu, nhưng tài sản nhà vẫn không thể đánh đồng. Dưới tình huống như vậy, ai sẽ có hứng thú với hai chữ “giá cao”?

“Hơn nữa, bác sĩ Tiêu vừa tân hôn, cậu ta rất ghét trực đêm.” Nhìn đồng hồ, bác sĩ lắc đầu.

Mời bác sỹ Tiêu đến, gần như không có khả năng.

Bác sĩ chỉ có thể khuyên nhủ, “Nửa đêm đến rạng sáng, nếu cổ tử cung lại mở ra, Từ bỏ thai nhi.”

Có điều.

Đỗ Hiểu Văn lại vùng vẫy cầm lấy di động, phát điên thì thào, “Tôi muốn gọi điện thoại cho Sĩ Thành, tôi phải cầu xin anh ấy, xin anh ấy giúp con tôi!” Dung Hoa quen Tiêu Đồ, chỉ cần Triệu Sĩ Thành ra mặt giúp cô, con của cô sẽ được cứu!



Triệu Sĩ Thành tìm nơi nơi không thấy Dư Vấn, gọi di động cô cũng không nhận. 11 giờ đêm, anh chạy nơi nơi, kéo thân thể mỏi mệt đẩy cửa phòng ra. Chăm chú nhìn vào phòng khách, trong phòng cô lộ ra ánh sáng mơ hồ, làm cho trái tim anh nhẹ đi. Anh vội vàng bước vào, cửa phòng vẫn chưa đóng, anh khẽ đẩy, sau lớp cửa, thấy Dư Vấn ngồi yên bên bàn, dưới chân cô có thứ gì đó, là quyển sách rất dày.

“Em về nhà lúc nào? Sao không gọi điện cho anh.” Cho dù tìm cô cả đêm, nhưng mà, anh cũng không oán giận.

Chỉ là, sách bên chân cô là gì? Triệu Sĩ Thành ngồi xuống nhìn rõ ràng. Sách này, cơ bản đều là ảnh của Thụy Thụy. Một trăm ngày, một tuổi, hai ba tuổi, bốn năm tuổi…

Cô đã về nhà? Triệu Sĩ Thành nhíu mày. Còn nữa, hai cuốn kia là gì? Sắc mặt Triệu Sĩ Thành khẽ biến, không hiểu vì sao mà cuốn sách đó lại xuất hiện trong phòng anh.

Dư Vấn ngơ ngác ngẩng đầu, Triệu Sĩ Thành lúc này mới chú ý tới, hai mắt của cô sưng lên, rõ ràng đã khóc. Nhìn anh vài phút, môi mới bật ra ba chữ:

“Bác sĩ Triệu.” Giọng cô cũng khàn đi.

“Ừ.” Anh lên tiếng trả lời, không hiểu sao hôm nay cô bỗng gọi anh là bác sỹ Triệu.

“Làm phiền rồi, cám ơn mấy ngày này anh đã cẩn thận chăm sóc tôi.” Dư Vấn bình tĩnh nói lời cảm tạ.

“Ừ.” Anh cảm thấy kỳ lạ, lại không hiểu lạ nơi đâu.

“Tạm biệt, tôi đi đây.” Cô đứng dậy, không lên tiếng lau nước mắt nơi khóe mắt, bình tĩnh bắt đầu thu dọn sách và hành lý.

Đợi đến khi anh về nhà, nói tạm biệt xong, cô có thể đi rồi.

Triệu Sĩ Thành sửng sốt. Cho dù đã sớm biết, một ngày nào đó cô sẽ ra khỏi sinh mệnh của anh, nhưng anh không ngờ sẽ đến nhanh như vậy.

“Em… muốn đi đâu…” Anh đứng dậy.

Đưa lưng về phía anh, cô thẳng lưng, nắm chặt tay, móng tay tạo thành dấu hồng, cô gằn từng tiếng, kiên định đưa ra đáp án, “Quay về làm Hạ phu nhân.”

Đáp án này làm cho Triệu Sĩ Thành hoàn toàn đông cứng. Đông cứng đến mức điện thoại của anh vẫn vang không ngừng, Triệu Sĩ Thành cũng chẳng hề hay biết.

“Bác sĩ Triệu, điện thoại của anh kìa.” Cho đến khi, Dư Vấn nhẹ giọng nhắc nhở anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.