Mộ Phần Trái Tim

Quyển 4 - Chương 10



Mới đi dạo được vài vòng, Hạ Nghị liền cảm thấy chân mình có chút ăn không tiêu. Mỗi khi đến đêm, mắt cá chân phải của anh lại đau đớn, bây giờ lại bắt đầu, làm hại anh đi đường cũng có chút bất ổn.

Dư Vấn và Triệu Sĩ Thành đi phía trước, từ đầu tới cuối, họ cũng không quay đầu liếc anh một cái. Chân anh rất đau, đuổi không kịp họ, cũng không muốn để họ phát hiện lúc này mình chật vật khác thường. Vóc dáng Triệu Sĩ Thành rất cao lớn, anh im lặng bảo vệ bóng dáng mảnh mai của Dư Vấn bên cạnh. Mạnh mẽ và mềm mại, khỏe mạnh và mỹ miều, lại hài hòa như thế dưới ánh trăng, mờ ám như thế, phù hợp đến mức khiến Hạ Nghị hoảng hốt. Dường như có loại cảm giác, thế nào anh cũng chẳng đuổi kịp bước chân cô, cô đã chẳng thuộc về anh nữa.

Trái tim như bị thứ gì đó đâm trúng, đau đớn kịch liệt.

Anh không ngừng suy đoán trong lòng, họ đang nói gì với nhau? Thậm chí anh bắt đầu nghi ngờ, thật ra họ đang hẹn hò. Dư Vấn không cho anh chạm vào, có phải là vì Triệu Sĩ Thành không? Cho tới giờ Hạ Nghị vẫn chưa từng biết, thì ra tình yêu có nhiều mặt như thế, có thể lo sợ không yên, mất mát, độc chiếm, miên man suy nghĩ như vậy.

Một đường im lặng, Dư Vấn và Triệu Sĩ Thành lẳng lặng dạo đến ngã tư đường, rõ ràng không ôm, rõ ràng hai người cũng không sát nhau, nhưng bóng hình cao lớn của anh lại phủ lên bóng cô, như là bảo vệ chặt chẽ.

Gió lạnh ngày hè nhẹ nhàng thổi qua, làm cho trái tim người ta thoải mái và bình thản. Trước kia mỗi lần lẳng lặng đi đoạn đường này cùng Triệu Sĩ Thành, mỗi bước đi lên phía trước, bất an phiền chán của cô lại biến mất một phần, loại an bình này dễ dàng làm cho người ta khát vọng, làm cho người ta mê say.

Tiếng xe máy gào thét vang lên, tạp âm chói tai này làm Dư Vấn bừng tỉnh trong trầm tĩnh. Trong chốc lát.

“Bác sĩ Triệu, tôi giới thiệu đối tượng cho anh nhé.” Xác định Hạ Nghị cách họ đủ xa rồi, cô lên tiếng phá tan im lặng.

Triệu Sĩ Thành dừng bước, không thể tin nhìn về phía cô. Đây là đáp án của cô?

“Điều kiện của anh rất tốt, cho dù đã hủy hôn một lần, cũng sẽ không ảnh hưởng đến giá trị của anh.” Cô mỉm cười nói, “Người tôi quen rất nhiều, tôi sẽ kiểm tra, giới thiệu một hiền thê lương mẫu cho anh.”

Đây là chuyện duy nhất cô có thể làm vì anh.

Triệu Sĩ Thành bình tĩnh nhìn cô, mà ánh mắt của cô, không tránh, thẳng thắn.

“Em cũng là cô gái như thế.” Thật lâu sau, anh mới trả lời.

Cô có chút bất ngờ, vài giây sau, không nhịn được bật cười, “Chưa từng có ai hình dung về tôi như thế, bốn chữ hiền thê lương mẫu ở trên người tôi, không chỉ có người khác không chịu nổi, tôi cũng mất tự nhiên!” Người khác chỉ biết nói cô là nữ vương, cả vú lấp miệng em.

Anh không kịp nói gì, lại bị tiếng cười của cô cắt ngang. Cô cười không ngừng, anh lấy lòng cô thành công.

“Chúng ta quyết thế nhé! Tôi giới thiệu đối tượng cho anh, nhất định tôi sẽ giới thiệu một cô gái dịu dàng nhu thuận làm đúng bổn phận cho anh.” Khi ăn khuya ban nãy, cô nhớ ra mình có cô em họ vừa mới chia tay bạn trai, rất hợp với Triệu Sĩ Thành.

“Anh chỉ thích em.” Triệu Sĩ Thành nghiêm túc nhìn về phía cô.

“Anh đừng nói đùa, chắc anh đã biết chúng ta không thể.” Nụ cười của cô nhạt dần.

Vừa rồi ở trong cửa hàng, Hạ Nghị ở bên, cô không thể trả lời anh thuyết phục.

“Vì sao không thể? Trước kia em đã nói, em lựa chọn ly hôn.” Anh nhắc nhở cô.

Nụ cười của Dư Vấn càng nhạt, “Đó là bởi vì Thụy Thụy vẫn còn.”

Triệu Sĩ Thành chấn động.

“Anh biết không, sáu năm trước, lúc tôi có thai Thụy Thụy, mỗi một lần nằm viện, Hạ Nghị cũng không ở bên cạnh, anh ấy đang theo đuổi phụ nữ khắp thế giới.” Sóng vai, dùng âm lượng chỉ đủ để hai người nghe thấy, cô nhẹ giọng trình bày, “Hạ Nghị là người rất lãng mạn, tình yêu với anh ấy mà nói như là phát sốt cảm mạo, có thể làm anh ấy choáng đầu hoa mắt trong nháy mắt.”

Cho nên, cô nắm chắc nó trong nháy mắt. Anh không hiểu, vì sao cô đột nhiên nhắc đến chuyện này?

Cuối cùng Triệu Sĩ Thành cũng không nhịn được nhìn cô, mày Dư Vấn nhíu sâu, trong mắt quanh quẩn u sầu và lạnh lùng, cô như vậy, làm cho anh xúc động, rất muốn làm cô vui vẻ. Nhưng mà, anh không biết mình nên làm thế nào, mới có thể khiến cô cười một tiếng. Bởi vì, cô rất kiên cường rất sắc bén, cuộc đời cô dường như không cần nụ cười thoải mái.

“Tất cả đau khổ tôi đã chịu qua, tôi muốn để Đỗ Hiểu Văn nhấm nháp từng chút một!” Cô nói từng chữ.

Bây giờ, chỉ là bắt đầu mà thôi!

“Bác sĩ Triệu, cảm giác của anh với tôi chắc cũng chỉ trong chớp mắt! Loại cảm giác này tới cũng nhanh biến cũng mau, không cần quá để ý.” Cô thuyết phục anh, bởi vì, cô đã sớm không tin vào tình yêu.

Triệu Sĩ Thành nhìn cô, “Là trong nháy mắt.” Anh thừa nhận, là trong nháy mắt anh có tình cảm, có đau lòng với cô. Nhưng mà, anh chắc chắn, “Loại trong nháy mắt này, cả đời chỉ có một lần.”

Dư Vấn đông cứng.

“Anh từng nghe một câu, nghe nói trên thế giới này, khi bạn đang chờ một người khác, cũng sẽ có một người đang đợi bạn như thế.” Triệu Sĩ Thành kiên định nói, “Em đừng phí công giới thiệu bạn gái cho anh, bởi vì, người anh muốn, mặc cho có phải chờ bao lâu, mặc cho có kết quả không, anh cũng nguyện ý chờ!”

Dư Vấn cứng đờ.

Hơn mười giây sau, cô mới nói: “Bây giờ, tôi không chờ ai cả.”

“Trước đây, tôi đã từng chờ, sau mới dần hiểu ra, tình yêu không phải yêu đủ sâu, chờ đủ lâu, sẽ nhất định được báo đáp.” Những lời này, cô đưa cho anh, cô muốn anh sẽ hiểu ý cô.

Nhưng mà, anh lắc đầu.

“Không có kết quả, anh vẫn chờ.” Lại nói người thành thật bướng bỉnh như đầu trâu, anh bây giờ chính là thế.

Cô đã xuất hiện, làm cho anh nếm được mùi vị tình yêu là gì, cho nên anh sẽ không buông tay.

“Tôi không phải người phụ nữ tốt như anh nghĩ.” Khóe môi cô khẽ động.

Bởi vì, chuyện cô phải làm, sẽ làm anh rất thất vọng.

“Ví dụ?” Triệu Sĩ Thành nhíu mày.

Bởi vì, anh biết mình sẽ không thuyết phục được cô, cô mạnh hơn, luôn không tiếc tổn thương bản thân. Anh cảm thấy, chuyện cô làm tiếp theo chắc chắn rất tệ.

“Ví dụ như…” Cô cười lạnh, nói từng chữ, “Tôi, cũng, sẽ, hồng, hạnh, vượt, tường!” Đây chỉ là bước đầu tiên, trong cuộc hôn nhân này, Hạ Nghị đã cho cô nhục nhã, cô sẽ ăn miếng trả miếng! Cô cũng mây mưa toàn thành, làm cho Hạ Nghị phải quay mặt khi gặp bạn bè ở Ôn Thành!

Triệu Sĩ Thành sững sờ.

Cho nên, khác suy nghĩ không thể chung đường, anh rất coi trọng phẩm hạnh, bây giờ còn có thể nói gì với cô nữa?

“Sao động tác chậm như vậy?” Nghe tiếng bước chân phía sau, Dư Vấn không cần phải nhiều lời nữa, nhăn mày nhìn về phía sau.

Cô thừa nhận, là cô cố ý không quay đầu lại, nhưng mà, Hạ Nghị lại không đuổi theo quấy rối như cô đoán, điều này làm cho cô sinh ra nghi ngờ.

Như gần như xa, cô muốn dìm sâu cuộc sống của anh, làm cho mình trở thành tình yêu của anh, như thế mới có thể khiến anh rơi thật mạnh, cảm thấy xấu hổ rất nhiều!

Di động Dư Vấn vang lên, nhìn thấy dãy số, cô nhận máy, sau đó nói với anh cách đó không xa: “Hạ Nghị, anh không cầm điện thoại à? Mẹ anh gọi cho anh kìa!”

Nghe vậy, Hạ Nghị lại đi chậm chạp, bước từng bước một, khác hẳn cá tính năng động và bước đi vội vàng của anh.

Nhận điện thoại của bà, anh nghe xong vài câu, biến sắc, “Được, con đến ngay!”

Thấy anh vội vàng như vậy, vẫy tay đón xe, Dư Vấn nhăn mày, “Xảy ra chuyện gì thế?”

“Mẹ anh đã gặp tai nạn trên đường từ công ty về nhà, bây giờ đang ở bệnh viện!” Đều là anh không tốt, biết rõ mỗi ngày Hạ Lan nữ sĩ đều làm việc đến nửa đêm mới ngủ, sáng sớm anh đã gọi điện đánh thức bà, hại bà nghỉ ngơi không đủ dẫn đến tai nạn xe.



Lúc gặp chuyện không may, Hạ Lan đang gọi điện thoại.

“Tôi sẽ gửi hai vạn vào tài khoản của anh, hai tuần nữa cô ta sẽ chuyển viện, đến lúc đó anh hãy nhân cơ hội này cướp xe 120, bắt con đàn bà chướng mắt đó đi!”

“Nhớ kỹ, không được giết người, nhưng dù dùng cách gì, nhất định phải đảm bảo xóa sạch khối thịt trong bụng cô ta đi!” Hạ Lan lạnh lùng ra lệnh, “Thành sự rồi, tôi sẽ gửi tám vạn còn lại cho anh!” Mười vạn để giải quyết chuyện người ta đau đầu nhất, đúng là đáng giá.

Bởi vì xao nhãng tư tưởng qua cuộc gọi, Hạ Lan không thấy một chiếc xe khác lao đến, cho nên đã xảy ra va chạm.

Lúc này Hạ Lan đang run sợ nghiêm mặt, nghe bác sĩ tuyên bố kết quả kiểm tra.

“Bà Hạ Lan, bà không bị ngoại thương gì, nhưng mà, lúc lái xe, chân của bà bỗng bị đau, tất nhiên có liên quan đến việc bà nghỉ ngơi không tốt, nhưng qua kết quả X quang, bà có một khối u lớn trong xương, cần tiến kiểm tra thêm một bước mới có thể chẩn đoán chính xác.”

Hạ Nghị và Dư Vấn chạy đến bệnh viện cũng ngây dại.

“Bác sĩ…” Đầu Hạ Nghị trống rỗng, mờ mịt đi vào.

Cổ họng anh khô lại, quan hệ của anh và mẹ luôn không tốt, nhưng mà, không nghĩa là anh không hy vọng mẹ khỏe mạnh.

“Ông ngoại con đã bị ung thư xương chết lúc bảy mươi tuổi!” Mặt Hạ Lan không chút thay đổi, tuyệt không bất ngờ.

Thấy anh bị dọa, Hạ Lan lạnh băng, tức giận nói: “Đừng có nhìn ta, loại bệnh này là di truyền của gia tộc, nếu là con của ta, đến sáu bảy mươi tuổi, anh cũng chẳng thoát được vận mệnh này đâu!”

Lạnh băng cũng nói nhiều lời với anh, Hạ Lan kéo tay Dư Vấn qua, thái độ dịu đi: “Các con đã sống chung rồi?”

“Vâng.” Dư Vấn đáp nhẹ.

“Vậy là tốt rồi, các con an tâm cùng một chỗ đi, chuyện khác mẹ sẽ thu xếp hết cho các con!” Hạ Lan vỗ vỗ tay cô, “Dư Vấn, chỉ cần con ở bên cạnh Hạ Nghị, cho dù lập tức chết, mẹ cũng có thể an tâm.”

Dư Vấn nhắm mắt, thủy chung không hé răng.

Nhìn thấy một màn này, cổ họng Hạ Nghị khô khốc. Bác sĩ vỗ vai anh, ý bảo anh đi ra.

“Anh là con bà ấy à! Đầu xương bệnh nhân có một khối u, mới dẫn đến thường đau ngầm hoặc đau nhói, trước hết chúng tôi cần xác định là u lành hay ác tính, nhưng khi đã có chuẩn đoán chính xác nhất thì phải làm phẫu thuật cắt bỏ.” Bác sĩ khoa chỉnh hình cho anh xem phim x quang, chỉ vào những điểm khả nghi, giải thích với anh.

“Tôi sẽ sắp xếp thời gian phẫu thuật cho mẹ anh trước, anh ký tên vào đây.” Bác sĩ chỉ nơi ký tên cho anh.

Anh cầm bút, nặng nề viết tên mình xuống.

Lẳng lặng nhìn bóng bác sỹ đi xa, anh túm chặt tờ X quang, đón ánh đèn, anh nhìn về vị trí bệnh kia, đã được bác sỹ vẽ vòng quanh, có thể thấy được khối u đang mở rộng.

Khóe mắt anh cay xè.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.