Mộ Phần Trái Tim

Quyển 4 - Chương 3



“Dư Vấn, chúng ta trở về đi!” Triệu Sĩ Thành nhẹ giọng nói.

Bây giờ trời sắp tờ mờ sáng, anh còn có phòng khám phải lo, không thể ở lại nữa, nhưng mà, để Dư Vấn ở chỗ này, anh lại lo lắng.

Cuối cùng Dư Vấn cũng chuyển mắt về phía anh.

“Em đã đồng ý với anh, trước khi cô thu ngân chưa đến được, em sẽ trông quầy giúp anh, chẳng lẽ em nói mà không giữ lời?” Giọng anh nhẹ nhàng như nước, giống như tranh chấp đêm nay chưa từng xảy ra, giống như chưa từng nghe cô nói họ không còn là bạn nữa.

Dư Vấn từ từ đứng lên. Cô không có những ưu điểm khác, nhưng chỉ cần là chuyện cô đã đáp ứng rồi, cô sẽ hoàn thành.

“Ừ.” Cô gật đầu, đáp ứng, “Tôi sẽ về với anh.”

Cùng với lúc cô gật đầu, ba người ở đây, cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi. Chỉ là, hơi thở chỉ đến cổ lại nghẹn lại.

“Đỗ Hiểu Văn, buổi tối tôi lại đến thăm cô nhé.” Dư Vấn quay đầu, mỉm cười dịu hiền với Hiểu Văn.

Một câu, làm cho Hạ Nghị sợ tới mức hết hồn, sắc mặt Hiểu Văn cũng tái đi.

“Cô, cô đừng đến…” Hiểu Văn vội vàng nói.

Cô ta còn muốn tiếp tục đến chê cười cô ư? Có Dư Vấn ở đây, ngay cả đứa con trong bụng cũng cảm thấy áp lực, kịch kiệt quẫy đạp không yên trong bụng cô. Bác sĩ nói, “tâm tình bình tĩnh, bản thân tự tin” sẽ dưỡng thai tốt hơn bất kỳ loại thuốc nào, nhưng chỉ cần Dư Vấn ở đây, loại trình độ này cô không muốn nghĩ, căn bản chẳng thể đạt tới.

“Không chào đón tôi à? Quan hệ của chúng ta trước kia chẳng phải rất tốt sao?” Thấy thái độ của Hiểu Văn mâu thuẫn như vậy, Dư Vấn mỉm cười, mặt mang nghi ngờ hỏi.

Trước kia?

Hạ Nghị nháy mắt liền đông cứng, “Dư Vấn, em…” Cô ấy nhớ ra rồi? Không thể nào?

Ánh mắt của cô cuối cùng cũng nhìn về phía Hạ Nghị.

“Ngày hôm qua, tôi đi lấy ảnh chụp kết hôn cho Sĩ Thành, nhớ ra một ít.” Dư Vấn cười nhẹ, bình tĩnh nói từng chữ.

Nhìn khóe môi lạnh nhạt của cô cười như hoa, Hạ Nghị không nhịn được ngây người. Đã bao lâu rồi anh chưa từng thấy Hạ phu nhân cười như thế? Khi học đại học, có thời gian anh bị vướng vào cãi vã, cô lại cười nhạt nhẽo như thế, khi đó thỉnh thoảng anh còn có thể bị điện giật.

Lúc này, Hạ Nghị bị điện giật, một lát sau mới giật mình tỉnh lại. Hạ phu nhân vừa rồi đã nói mình nhớ ra một ít? Điểm này, rốt cuộc là bao nhiêu?

Thấy anh muốn hỏi, lại không dám rất tùy tiện, Dư Vấn chủ động nói cho anh, “Tôi nhớ ra Hạ Nghị anh!”

Cô đã nhớ ra anh? Hạ Nghị rất kích động, nghe nói cô nhớ ra anh, tim đập thật nhanh thật nhanh, nhanh đến mức trái tim gần như sắp sửa nhảy ra. Nhưng mà kích động rất nhiều, anh lập tức có nỗi băn khoăn. Anh không hy vọng Dư Vấn quên mình, nhưng mà đồng thời, anh cũng không hy vọng Dư Vấn nhớ lại tất cả, đặc biệt là một đoạn về Hiểu Văn kia.

“Vừa vào trường học, lần đầu tiên gặp anh, tôi đã nhất kiến chung tình với anh.” Cô lại thản nhiên mỉm cười, “Vì để có thể sóng vai với anh, tôi mới vào hội học sinh.”

Hạ Nghị ngây dại, vì cho tới bây giờ Hạ phu nhân chưa từng nói suy nghĩ của cô về anh.

“Rất thích anh, vốn muốn thổ lộ với anh, có điều, ngay lúc đó anh đã chọn Hiểu Văn, chỉ có thể từ bỏ.”

“Anh…” Những điều này, lúc đó anh mơ hồ biết một chút, nhưng nghe chính miệng cô thừa nhận vẫn rung động và kinh sợ…

“Hạ phu nhân…” Chẳng kìm lòng được, anh cầm tay cô.

“Hạ Nghị, tôi có thể hỏi anh một câu không?” Mặc anh nắm, cô ngẩng đầu nghiêm túc hỏi.

“Em nói đi.”

Cô cười nhẹ, “Ở đại học, anh có từng động tâm với tôi không?”

Anh ngẩn ra không ngờ cô lại hỏi vậy. Hạ phu nhân chưa bao giờ hỏi vấn đề này.

“Có.” Anh thẳng thắn, cười vang một tiếng, “Em là người đẹp mà.” Anh thích ngắm người đẹp, lúc còn trẻ tính anh lông bông, cho dù có thích Hiểu Văn, ánh mắt vẫn sẽ bị người đẹp hấp dẫn.

Cô nở nụ cười, giống như là cười vì sự hài hước của anh. Song, Hiểu Văn trên giường bệnh, lại liều mạng cắn môi. Khi đó, tình yêu của cô và Hạ Nghị là thuần khiết nhất, nhưng mà, hôm nay để chính tai cô nghe thấy anh thừa nhận mình đa tình, khi đó cũng động lòng với người khác! Nghi kỵ và ngờ vực từng có lại là thật, tâm tình như tan nát.

“Trí nhớ của tôi chỉ tới nơi này, về sau tôi không thể nhớ nữa, thậm chí tôi còn không nhớ ra vì sao anh lại chia tay với Hiểu Văn? Mà vì sao chúng ta lại ở bên nhau? Điều này làm cho tôi cảm thấy rất kỳ lạ!” Dư Vấn buông xuôi tay, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Họ sau này, cô ấy vẫn chưa nhớ ra? Hạ Nghị cảm thấy đây là lời chúc phúc của ông trời tặng anh, cho anh cơ hội.

“Việc này không cần phải gấp gáp, em cứ từ từ nghĩ!” Anh vội vàng cắt ngang.

Anh thi chạy với thời gian, trước khi cô nhớ đến những tổn thương lúc trước, anh muốn có được trái tim cô một lần nữa!

Nhưng mà, vẻ mặt cô nghi ngờ, dáng vẻ cảm thấy cổ quái, “Nhưng chúng ta kết hôn, có phải là bị ép không? Là ý của phụ huynh hai nhà sao?”

“Không, ba mẹ em và ba mẹ anh căn bản không biết! Chúng ta là tự do yêu đương, ở lúc anh khó khăn nhất, là em bên cạnh anh, chúng ta cùng lập “Vấn Nghị”, cùng trải qua nhiều sóng gió, rất nhiều cửa ải khó khăn! Chúng ta cùng đi làm, cùng nhau tan ca, gặp khó khăn, em cổ vũ anh, anh khích lệ em, chúng ta ở chung là chuyện rất tự nhiên, căn bản không có gì mà kỳ quái!” Anh vội vàng nói.

Khi nói đến điều này, trong đầu anh hiện lên nhiều hình ảnh, đều là về anh và Dư Vấn. Thật ra nhiều lúc ngẫm lại, anh với Hiểu Văn chỉ là phong hoa tuyết nguyệt, mà tình cảm Dư Vấn là thật, tích lũy từng chút từng chút một. Tình yêu của anh với Hiểu Văn chỉ đơn thuần là của đàn ông với phụ nữ, nhưng với Dư Vấn, nhiều tình cảm phức tạp, có tình bạn, có tình vào sinh ra tử, có tình thân, rất nhiều rất nhiều, nhiều đến mức khiến cả bản thân anh bây giờ cũng không phân biệt rõ ràng nổi.

“Tôi còn tưởng là chúng ta tay trái nắm tay phải, anh chẳng có chút cảm giác nào với tôi, dù gì thì biểu hiện của anh hình như cũng không thích tôi!” Dư Vấn nhíu mày, cũng hài hước một phen, “Kết hôn với tôi chẳng lẽ chỉ vì tôi là người đẹp?”

Anh vẫn cười. Nụ cười thật lòng.

“Hạ phu nhân, em cũng quá tự tin, nghĩ đến mình đẹp đến mức ấy sao? Lấy em, là vì em là một bàn tay của anh!” Anh cười nói, nhíu mày, phản kích, “Người đẹp chỉ dùng để dưỡng mắt, nhưng không có em sẽ như mình thiếu mất một bàn tay, anh còn chưa muốn tàn phế đâu!”

Gần như theo thói quen, tốc độ anh “phản kích” quá nhanh, thốt ra rồi, anh kinh hãi thấy trong phòng còn có những người khác. Nhưng mà, đã quá trễ.

Triệu Sĩ Thành lặng im, trên mặt đã hoàn toàn không còn một tia huyết sắc.

“Cho nên, tôi rất quan trọng? Cám ơn đã khen! Tôi có tự tin anh chọn tôi, bên ngoài vừa trẻ lại đẹp với anh cũng chỉ là một cảnh đẹp thôi, chơi chán rồi anh sẽ vô tình ném bỏ!” Cô thẳng lưng, tự tin trả lời.

Hạ phu nhân đã trở lại! Hạ Nghị vì tự tin của cô, gần như cũng muốn vỗ tay. Nhưng mà, không khí trước mắt không đúng. Đỗ Hiểu Văn bị ám chỉ là một cảnh đẹp, chơi ngấy sẽ bị vô tình ném đi, sắc mặt tái nhợt sắp khóc.

“Đúng không?” Dư Vấn cô lại cố tình hỏi lại một lần.

“… Đúng…” Kiên trì, do dự một chút, cuối cùng Hạ Nghị vẫn chỉ có thể gật đầu.

Đúng, cô rất quan trọng, phụ nữ bên ngoài, chỉ là một cảnh đẹp.

Ầm một tiếng, trái tim Hiểu Văn nổ tung, Tống Dư Vấn ra đòn phủ đầu này, làm cho cô cảm thấy nhục nhã và thương tâm trước nay chưa có.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.