Mộ Phần Trái Tim

Quyển 4 - Chương 5



Trên đường về nội thành, Hạ Nghị không ngừng suy nghĩ, bắt đầu từ khi anh tìm được Hiểu Văn, đến khi tai nạn xe cộ xảy ra, tất cả đúng là quá khéo. Hơn nữa, nhân viên điều tra có đề cập qua, có một công ty khác đồng thời đang điều tra hành tung của Hiểu Văn. Anh càng nghĩ càng thấy lạ, xe máy kia đúng là có chủ ý.

“Có phải mẹ không?” Bấm điện thoại, mở đầu anh liền hỏi.

Hạ Lan nữ sĩ mẹ anh hình như còn chưa rời giường, bị điện thoại của anh đánh thức, cơn tức rất lớn, “Chuyện gì?”

“Tai nạn xe của Hiểu Văn có phải mẹ ra tay không?” Anh gọn gàng dứt khoát chất vấn.

“Hừ, tôi làm chuyện gì!” Hạ Lan nữ sĩ khinh thường lạnh giọng, “Thì ra lại làm anh hùng bất bình cho người khác, lại muốn xen vào việc của người khác à!”

Đúng là bà ta? Đây là anh xen vào việc của người khác sao? Mới trước đây, mẹ quản mọi chuyện của anh, cái gì cũng phải can thiệp, bây giờ quan hệ mới hơi tốt lên một xíu, lại biến thành như vậy!

Hạ Nghị căm giận, “Bà thiếu kiến thức pháp luật à? Bà có biết mình đã phạm pháp không?” May mà Hiểu Văn nghi ngờ là anh, cho nên không báo cảnh sát, nói cách khác, hậu quả thật sự không lường nổi.

“Tôi mà thiếu kiến thức pháp luật ư?” Hạ Lan chậc chậc lấy làm kỳ, trào phúng, “Nếu không phải bảo bối con tôi không quản được nửa thân dưới, nếu không phải con tôi bị nước mắt của mấy con hồ ly làm loạn, làm sao tôi lại mất não đến chó cùng dứt giậu chứ?”

“Cô ấy không phải hồ ly…” Hạ Nghị gầm nhẹ.

“Anh còn hồ đồ ư? Anh không cần Dư Vấn trở về nữa à?” Hạ Lan nữ sĩ cự gầm lên cắt ngang.

Một câu, anh tựa như bị lời chú nguyền rủa, chẳng thể cử động, muốn giải thích cho Hiểu Văn, lại chẳng thể nói một câu.

“Anh muốn Dư Vấn trở về, bụng Đỗ Hiểu Văn không thể giữ, nếu không cả đời đều là bom hẹn giờ!” Hạ Lan thấp giọng cảnh cáo, “Cho nên, anh đừng nhúng tay vào, chuyện anh không ra tay được thì để tôi!”

Anh ra giọng can thiệp, “Bà đừng dính vào!”

“Vậy anh muốn sao đây? Để Đỗ Hiểu Văn sinh đứa con ra? Dư Vấn rất kiêu ngạo, con bé chịu được loại nhục nhã này ư? Ang có lòng tin, có nắm chắc có thể thu phục Dư Vấn nhận một gia đình khác bên ngoài của anh không? Tốt nhất anh đừng có ngây thơ như thế cho tôi!” Hạ Lan tức giận nói.

Anh không nói gì, lặng im một hồi, bởi vì, anh thật sự quá “ngây thơ”.

“Nghĩ đến Thụy Thụy, anh thật sự còn mặt mũi tiếp tục chơi đùa với phụ nữ bên ngoài à?” Hạ Lan nói vào trọng điểm.

Những lời này, làm cho anh rất đau rất đau.

“Mặc kệ đứa trẻ kia có sinh ra hay không, con sẽ không sống cùng Hiểu Văn.” Anh kéo căng mặt. Thụy Thụy đã chết, làm sao anh có thể lại tiếp tục ở bên Hiểu Văn? Anh không thể.

“Nhớ kỹ, chuyện về Đỗ Hiểu Văn, anh không cần nhúng tay, tôi có cách giải quyết rồi! Bây giờ anh là người có tội, sống bình an với Dư Vấn, đối tốt với Dư Vấn chính là chuộc tội với Thụy Thụy.” Một câu cuối cùng làm cho người ta có áp lực rất lớn, Hạ Lan quyết đoán cúp máy.

Dọc theo đường đi, tâm tình Hạ Nghị cũng rất kém, anh bây giờ, dường như đã đi vào một ngõ cụt, thống khổ phát hiện ra, dù mình làm thế nào, phải trái đều không có người. Sao anh lại để mình rơi vào hoàn cảnh tệ như thế?

Ở trong phòng bệnh, bởi vì Hạ phu nhân khôi phục một phần trí nhớ, làm cho anh quá kích động có rất nhiều chuyện không kìm nén được, nhưng mà, có một phần thật ra là anh cố ý. Cố ý làm cho Hiểu Văn hết hy vọng.

Đời này, anh không thể, dù đứa trẻ có sinh ra không, cũng phải phụ cô. Hạ phu nhân nói đúng, là tình yêu vĩ đại của anh đã hại chết Thụy Thụy.

Loại tâm tình u ám này kéo dài mãi cho đến khi Dư Vấn bước đến xe anh.

“Này, xuống xe đi!” Gõ gõ cửa kính xe, cô chỉ vào phía chiếc hòm.

Hạ Nghị xuống xe, hoang mang nhìn cô. Bên trong là thứ gì?

“Không phải hy vọng em về nhà sao? Em dọn xong hành lý rồi.” Cô nhẹ giọng nói.

Về nhà? Lĩnh ngộ được hàm nghĩa kia, nháy mắt, anh xúc động.

“Hạ phu nhân, hoan nghênh về nhà!” Anh dang tay, cho cô một cái ôm chặt mà nghẹt thở.

Cô đã trở lại! Anh có thể bắt đầu với cô lần nữa, đúng không? Dưới ánh mặt trời sáng bừng, anh chôn khuôn mặt tuấn tú trên vai cô, không nhìn thấy gương mặt cô, trong nháy mắt bị anh ôm phủ một lớp băng mỏng.

Cô hít vào, mùi vị mê người khêu gợi của anh tràn đầy lồng ngực, nhưng trái tim cô lại đập rất chậm, vô cùng bình tĩnh. Cuối cùng, từ từ, cô kéo khóe môi mình lên, để vẻ lạnh lùng dịu xuống. Cô đẩy nhẹ anh ra, ngoắc ngón tay với anh, chỉ về phía phòng khám, hàng dài đang chờ kia.

“Em còn phải đi làm, nếu có người đồng ý giúp em, vậy em có thể tan làm sớm về nhà cùng anh rồi!”

“Hạ phu nhân, còn bắt anh làm việc giúp em à?” Đã hiểu ý cô, Hạ Nghị nở nụ cười.

Tan làm sớm về nhà cùng anh, câu nói đơn giản này, làm cho người ta nghe đến ấm áp, rất nhớ nhung!

“Không phải muốn đồng cam cộng khổ sao?” Dư Vấn lạnh nhạt hỏi lại.

Anh căn bản không có lý do từ chối.

“Được.” Anh vui vẻ gật đầu, dẫn đầu đi vào trong quầy.

Trong mắt Dư Vấn, hiện lên giọng mỉa mai không thể nghe không thể thấy. Nếu Đỗ Hiểu Văn biết cô ta đang vất vả giữ thai ở đó, mà anh lại vì Hạ phu nhân cô sớm tan làm, lại ở đây giúp thu tiền, không biết Đỗ Hiểu Văn có thương tâm đến muốn tự sát không? Nhưng, cô cũng không muốn để họ chết sớm như thế.

“Anh và Hiểu Văn sao lại như thế?” Trong quầy, Dư Vấn đang tìm tiền mặt cho khách, cũng không ngẩng đầu lên hỏi.

Vấn đề này, làm cho anh cứng lại.

“Bọn anh…” Anh nói không nên lời.

Khi anh ích kỷ, cô mất đi trí nhớ, anh không muốn lại góp thêm một viên gạch vào đây.

“Chỉ là bạn bè bình thường đúng không?” Vừa bận rộn đăng ký giúp khách, Dư Vấn vừa lạnh nhạt trả lời hộ anh.

Anh đang khiếp đảm, nghe một câu này của cô, do dự vài giây rồi kiên trì trả lời, “Đúng thế…” Anh chột dạ vùi đầu tiếp tục giúp cô chuẩn bị tiền mặt.

“Chia tay rồi, hai người vẫn không liên lạc, chuyện cô ấy có thai là vừa đúng lúc anh có mặt ở nơi đó rồi đưa cô ấy đến viện, đúng không?” Cô thận trọng, tiếp tục hỏi.

“… Đúng….” Xương sống anh run lên, không thể không nói dối.

Dư Vấn thở dài nhẹ nhõm một hơi, xoay người, nhìn anh, khóe môi cười như hoa, “Em tin tưởng anh!”

Một nụ cười, bốn chữ mà thôi, lay động anh. Cô nói, cô tin tưởng anh.

Anh muốn bắt đầu một lần nữa cùng Hạ phu nhân, muốn cô có thể quên đau đớn về Thụy Thụy, ngoài những thứ đó ra, khát vọng lớn nhất trong lòng anh, chỉ hy vọng có thể nghe thấy cô nói một lần nữa: cô tin anh. Dù anh có trả giá gì anh cũng đồng ý! Nghĩ đến cuộc sống vợ chồng hạnh phúc ấm áp sắp đến đây, bây giờ anh lại tràn ngập sức mạnh!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.