Mộ Phần Trái Tim

Quyển 4 - Chương 6



Shakespeare nói, tình yêu là một đóa hoa trường sinh trên vách núi đen, muốn hái nó nhất định phải có dũng khí. Đối với Triệu Sĩ Thành mà nói, cô đúng là đóa hoa kia, muốn hái, anh không sợ vất vả, lại càng không thiếu dũng khí, tuy nhiên, cái giả phải trả chính là vứt bỏ mọi nguyên tắc của anh.

Tiêu Đồ chẳng nói thêm một câu, lại nhấc lên kinh hãi trong lòng anh. Từ buổi sáng đến bây giờ, Triệu Sĩ Thành xuất thần suy ngẫm, ánh mắt suy nghĩ mơ hồ dời về phía trong quầy kia lần nữa, đến đôi nam nữ xứng đôi kia.

“Anh hai, ăn đi.” Cho đến khi Dung Hoa gọi tên anh, anh mới tỉnh lại, chỉ là, anh tiếp tục nhìn chằm vào bát đũa của mình mà ngẩn người, không thấy ngon miệng.

“Anh chàng đẹp trai, cảm ơn anh mời nhé!” Nhân viên trong phòng khám ăn thật nhanh, vừa vui cười nói cám ơn.

Nhân viên khác của phòng khám vừa cắn ăn rất mau, vừa vui cười nói lời cảm tạ. Bữa cơm hôm nay vô cùng thịnh soạn, giống như đi ăn tiệc, cả bàn đầy đồ ăn, tất cả mọi người đều nghĩ mình thật may mắn. Mọi người đều mờ ám nhìn về phía Dư Vấn, mà nữ chính lại chỉ từ từ ăn bát cơm trắng.

“Hạ phu nhân, này, ăn tôm đi!” Hạ Nghị săn sóc lột vỏ một con tôm lớn bỏ vào bát cô.

“Cám ơn.” Nét mặt cô rất nhạt, hơn nữa, giả vờ không nhìn thấy ánh mắt bắn đến của Triệu Sĩ Thành.

Cả bữa cơm, từ đầu đến cuối, cô vẫn không chạm vào con tôm kia.

Triệu Sĩ Thành quan sát cẩn thận.

“Tôi nghe Hạ Nghị nói, Vấn Nghị là tâm huyết của tôi và anh ấy, chiều nay tôi muốn về công ty xem sao.” Đặt đũa xuống, Dư Vấn tuyên bố.

Nghe vậy, khóe môi Hạ Nghị khẽ nhếch.

“Dư Vấn, em theo anh ra đây một lát.” Triệu Sĩ Thành cũng buông đũa, không đợi đáp lại, anh đi lên tầng phòng khám trước.

Đúng vậy, anh không muốn chẳng kịp hối tiếc. Nhưng mà.

“Hạ Nghị, em nói xong rồi, chúng ta đi thôi!” Dư Vấn lại đứng dậy, không cho bất luận kẻ nào có cơ hội phản ứng, liền trực tiếp đi ra ngoài cửa.

Triệu Sĩ Thành dừng bước ở chân cầu thang. Nháy mắt, không khí quỷ dị, tất cả mọi người yên lặng, Hạ Nghị nhìn thoáng qua Triệu Sĩ Thành, không nghĩ nhiều liền đuổi theo.

Dư Vấn ngồi trên xe Hạ Nghị, cho đến khi Hạ Nghị từ từ khời động xe rời phòng khám, cô cũng không quay đầu, càng giả vờ không nhìn thấy Triệu Sĩ Thành đang đuổi tới. Cô không muốn nói chuyện cùng Triệu Sĩ Thành, tục ngữ nói đúng, không chung suy nghĩ không thể bước cùng một con đường. Cô phải đi con đường này, dù có tan xương nát thịt, cô không cần ai cả, không cần ai cổ vũ, cho dù, trong hai tháng kia, Triệu Sĩ Thành không cho là cô như thế.

Lúc cô không còn trí nhớ, mày không hề nhăn, hay cười, thậm chí làm nũng cũng thấy là một thú vui, cô như thế, thỉnh thoảng lại toát ra tính trẻ con, là dáng vẻ cô từng có khi 20 tuổi. Nhưng mà, bây giờ cô phải từ bỏ, dù không muốn rời yếu đuối cũng phải dứt bỏ, cho dù sau này buồn vui của cô, không ai có thể chia sẻ.

Đến công ty, trợ lý đã đến đón, thần sắc có chút kích động.

Cô ngồi trong văn phòng, ở trước mặt Hạ Nghị, lộ ra vẻ mặt mờ mịt, “Em không hiểu những thứ này lắm.” Cô đẩy văn kiện ra, dáng vẻ khá phiền chán.

“Không sao, nếu em có quyết định sai, anh cải thiện giúp em là được rồi!” Hạ Nghị nhún nhún vai, cười đến thoải mái.

Trước kia mỗi dựa án Vấn Nghị đưa ra, mỗi quảng cáo đều do anh chế tác, Hạ phu nhân điểu khiển tất cả, bây giờ chỉ cần Hạ phu nhân trở về bảo anh làm gì cũng được.

“Thật không?” Cô hừ lạnh.

“Em cứ chơi cũng được, nếu như thực sự có chuyện, anh sẽ đỡ.” Anh không chú ý đến cô cúi đầu xuống, chỉ cười an tâm, hứa hẹn trước mặt mọi người.

“Vậy được rồi, trợ lý Phương ở lại, mọi người cũng đi ra ngoài trước đi, tôi muốn bắt đầu làm quen công ty một chút.” Cô dựa vào ghế ông chủ, khí thế trời sinh ngầm lộ ra.

Cả buổi chiều, bởi vì sự trở về của cô, công ty từ trên xuống dưới đều bận rộn.

Hạ Nghị ngồi trong văn phòng tổng giám đốc, cách cửa sổ thủy tinh trong suốt, nhìn văn phòng đối diện, nhân viên bận rộn ra vào, không phải họp thì báo cáo nghiệp vụ. Bà chủ như cô, hoàn toàn có tác phong nữ vương, sắc bén nói một không hai, so với trước kia, bây giờ cô quả thực đã tìm lại chính mình, bảo thủ lại hại cấp dưới siêu áp lực và có trách nhiệm, nơm nớp lo sợ.

Anh không thích người phụ nữ quá mạnh mẽ như thế, anh lại càng không thích cô làm việc đến mất hết tình người. Nhưng mà, bây giờ anh nằm xoài lên bàn, xem xét một màn đối diện, nhưng lại không kìm lòng được bật cười, trong lòng lại cảm thấy vô cùng kiên định, có hạnh phúc thản nhiên.

Trước khi tan làm, anh hỏi đến thành tích làm việc của cô hôm nay thông qua trợ ký, nhưng vừa thấy, anh đã ngây dại. Tất cả quyết sách của cô, gần như đều làm đến rối tinh rối mù, như một người mới tốt nghiệp hoàn toàn không có kinh nghiệm, không còn vẻ lão luyện của cô lúc trước. Mà anh có thể làm vẫn chỉ là cười cười giả lả.

Mười giờ tối.

Cô tắm rửa xong, chỉnh lại điều hòa đến độ ấm thoải mái, xốc chăn trên giường, nhưng mà đầu giường vẫn để đèn, cô ngồi trên giường cẩn thận nghiên cứu báo cáo tài chính của công ty trong ba tháng này. Biểu hiện trên báo cáo tài chính, trong ba tháng này, dù là nghiệp vụ hay tài chính, công ty vẫn khá ổn định. Hạ Nghị duy trì rất khá.

Cô đang chuẩn bị lật trang tiếp, cửa phòng bị đẩy ra, phía bên kia giường ngủ chùng xuống, bị người nào đó chiếm cứ. Hơi thở nam tính đặc trưng xâm nhập, đôi cánh tay có lực đã bò lên eo cô, Dư Vấn cứng lại, nhăn mày.

Hạ Nghị mặc chiếc áo phông trắng cổ chữ V, lộ ra hơn nửa lồng ngực, ôm cô vào lòng, cười cười ôm tay cô, gợi cảm và biếng nhác nói không lên lời.

“Còn làm việc à?” Anh dùng chân cọ cọ bắp chân cô, ngập tràn khiêu khích.

Mà cô chỉ nhếch khóe môi, “Anh đến phòng em làm gì?”

Bị chất vấn không khách sáo như thế, anh lại nhíu mày, “Hạ phu nhân, anh giường đơn khó ngủ, muốn ôm em ngủ.”

Mày cô nhăn mày càng sâu, khi chuẩn bị về nhà, cô cũng không lo đến điểm ấy, dù sao trước kia cô và Hạ Nghị đều phân phòng mà ngủ.

“Em không quen ngủ với người khác.” Cô quả quyết từ chối, phun ra lời nói khẳng định, đơn giản mà dứt khoát.

Nhưng mà.

“Không, em quen mà, trước kia chúng ta chỉ ngủ cùng nhau!” Khóe môi anh nhếch lên.

Anh không nói dối, họ ở chung kéo dài đến nửa năm, họ ngủ cùng nhau, thậm chí trước khi yêu nhau, thỉnh thoảng anh đến nhà cô qua đêm, thỉnh thoảng cô lại ở lại công ty, hai người họ ngủ bên nhau.

Anh tiếp tục dáng vẻ khinh bạc, “Hạ phu nhân, muốn anh giúp em khôi phục trí nhớ một chút không?”

Cô mặt không chút thay đổi nhìn anh.

“Hạ phu nhân, trước kia em vận động trên giường rất bạo lực, rất thích bay… anh!” Anh cười hèn hạ.

Cô bị khiêu khích, vẫn mặt không đỏ tim không đập nhanh. Cô nói cho mình, đời người phải biết nhẫn nại.

“Thật không, cái gì gọi là bạo lực?” Cô học anh nhíu mày.

“Anh làm mẫu cho xem!” Vừa dứt lời, anh liền dùng tay giữ cô, ấn thân thể mềm mại xuống giường, hôn mạnh bạo, hung hăng che môi cô lại, kịch liệt cắn nuốt môi cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.