Mộc Cảnh Ngốc Nghếch, Lại Đây Anh Ôm Cái Nào!!!

Chương 10: Anh nói dối là để lừa em sao???




- tất nhiên là không rồi.Thôi em ngủ đây-

tôi vội nói và nhắm mắt đi ngủ.

Khi ánh bình minh chiếu vào mắt tôi,tôi 

thức dậy đã thấy Tiểu Ngôn nắm nhìn tôi 

mà cười mỉm.

Anh lấy tay chọc vào mũi tôi:

-Dậy rồi à?

-Ừm,chào buổi sáng.ANH À!-tôi vẫn chưa 

tỉnh ngủ hẳn lên miệng nói Linh tinh.

-Mộc Cảnh!Em nói gì vậy? Nhắc lại cho 

anh nghe coi!!-Tiểu Ngôn ngạc nhiên hỏi 

tôi.

-Hả?-Đến bây giờ tôi mới thật sự tỉnh ngủ 

và vẫn chưa bít cái mồm mình đang nói 

gì,thốt ra điều gì.

-Anh bảo em nói lại câu vừa nãy.-Tiểu 

Ngôn cười và cố hỏi lại.

-Em có nói gì đâu??-tôi bắt đầu đứng dậy 

vào trong phòng đánh răng.

-Chẳng phải em vừa bảo:Chào buổi sáng 

,Anh à đó!!!-Tiểu Ngôn nhạo giọng tôi,xem 

ra Anh rất vui thì phải.

Tôi sặc sụa ho trong phòng tắm.Chết,có 

thể vừa nãy do ko suy nghĩ mà tôi lỡ buột 

miệng nói ra thì có hơi.....

Tôi vội đánh răng xong và bước ra,chối:

-Em ko có nói.!!!

-Mộc Cảnh,em còn dám chối sao? Có 

Cần tôi cho em nghe lại đoạn băng vừa 

nãy không?-Tiểu Ngôn giơ đoạn băng trên 

tay lên cười khúc khích.Mà,ảnh thu giọng 

mình lúc nào không biết.Chậc,Mộc 

Cảnh,mày phải cướp cuộn băng 

thui.Không thì xấu hổ đến chết mất.

-Tiểu Ngôn,mau đưa cho em cuộn băng!!.- 

tôi chạy ra định giựt thì ảnh đứng lên.Ảnh 

cười đểu:

-Mộc Cảnh ngốc nghếch à,em làm sao mà 

với tới được chứ? Thật may mắn khi Anh 

sở hữu cô gái có chiều cao khiêm tốn như 

em.

-Anh cứ chờ đấy!! Em sẽ với tới được cho 

xem.- tôi chạy đến bám vào áo Tiểu Ngôn 

,kiễng chân lên cao,tay khua khua,chới với 

lấy cuộn băng thì Tiểu Ngôn cúi xuống.Anh 

đã MI tôi một cách bất ngờ... Tôi tròn to 

mắt ngạc nhiên...