Mỗi Ngày Không Đến Mấy Phát Cúc Hoa Liền Ngứa

Chương 4



Một bạch y thiếu niên nằm nghiêng người trên nhánh cây thô to của cây tùng bên đường, trong miệng ngậm nhánh cỏ nhỏ khép hờ mắt, hàm hồ ngâm nga, thần tình khoan khoái.

Bên người một tiểu trùng tử màu đen vỗ cánh vo ve xuyên qua lá tùng, ý đồ hấp dẫn lực chú ý của thiếu niên, thế nhưng thiếu niên căn bản không có ý tứ để ý tới nó.

Tiểu trùng tử đậu trên một phiến lá tùng, tròng mắt đen nhánh chuyển chuyển, ngay sau đó liền bay ào đến trên chóp mũi thiếu niên, thân thể chỉ lớn cỡ nửa hạt gạo thỏa mãn nằm úp sấp, nhìn kỹ còn có thể phát hiện tám cái chân nhỏ của tiểu trùng tử học bộ dáng cong người lay động của thiếu niên.

Cái đuôi dài mảnh quét qua trên chóp mũi thiếu niên, miệng đính hai cọng râu nhỏ mở ra lộ hai hàng răng nanh bén nhọn, cũng không cần dùng lực, liền nhẹ nhàng liếm cái mũi thiếu niên, như là đang làm nũng.

“Ta sát!” Thiếu niên giơ tay vỗ một cái thật mạnh trên mũi của mình, kết quả ngoại trừ lưu lại một cái dấu năm ngón trên mũi, ngay cả một tí mép trùng tử cũng không đụng tới được.

Tiểu trùng tử chuyển vòng vòng giữa không trung, làm như rất đắc ý, vô luận thiếu niên huy động bàn tay như thế nào vẫn không đụng tới nó.

“Mẹ nó, trùng tử thành tinh.” Hoa Tiểu Mạc dựa vào thân cây thở dài, kiếp trước đập muỗi đập một cái chuẩn một cái, bây giờ hai tay đều đập đỏ cũng không làm sao bắt được con trùng tử này.

Thấy Hoa Tiểu Mạc lại không thèm để ý mình, tiểu trùng tử bay vào trong một dúm tóc trên đỉnh đầu hắn.

Hoa Tiểu Mạc ra sức gãi đầu, hung tợn quát: “Đại Hắc, ngươi con mẹ nó nếu không đàng hoàng một chút, lão tử bảo Bạch Thần diệt ngươi.”

Tiểu trùng tử bị kinh sợ gật gật đầu, lặng lẽ tiếp thu cái tên hoàn toàn không hợp với nó, ngoan ngoãn bay vào trong ống tay áo thiếu niên.

Hoa Tiểu Mạc nháy mắt mấy cái, chẳng lẽ Đại Hắc có thể nghe hiểu lời hắn nói? Này không khoa học!

Cổ đại không có đồng hồ, cũng không biết đã qua bao lâu, nhưng là đoán chừng Bạch Thần ly khai ít nhất cũng hơn một canh giờ, hắn bắt đầu có chút lo lắng, ôm lấy hai chân, nếu như y không về, vậy hắn ở cái thế giới xa lạ này liền bi đát.

Hoa Tiểu Mạc từ trên thân cây nhảy xuống, vững vàng đứng trên mặt đất, hiện tại hắn chẳng những mau khỏi bệnh, ngay cả tính mềm dẻo của thân thể so lúc trước cũng hơn rất nhiều.

Lại đợi một hồi vẫn không thấy thân ảnh Bạch Thần, Hoa Tiểu Mạc rốt cục bình tĩnh không nổi nữa, hắn đi dọc theo con đường Bạch Thần rời đi.

Một chiếc xe ngựa chạy qua, bên trong xe mơ hồ có một thanh âm tràn ra, Hoa Tiểu Mạc đầu tiên là sửng sốt, sau đó liền y như phát điên đuổi theo chiếc xe ngựa kia, vừa chạy vừa la: “Trung Quốc! Mao chủ tịch!”

Cũng may con đường hẹp quanh co này không có người gì, nếu không chắc sẽ cho rằng gặp được kẻ điên.

Xe ngựa bỗng nhiên ngừng lại, màn xe bị xốc lên, từ bên trong nhảy xuống một đứa trẻ bảy tám tuổi, y bào lam sắc thêu hoa văn trắng.

Nét trẻ con trên gương mặt tinh xảo khéo léo chưa mất, khuôn mặt non nớt giống như là có thể vắt ra bọt nước, trong ánh mắt ngốc lăng của Hoa Tiểu Mạc đôi môi đỏ tươi của đứa trẻ khốc khốc phun ra thanh âm thanh thúy: “Anh em?”

Cả người Hoa Tiểu Mạc đều đơ ra, lúc xe ngựa đi ngang qua hắn nghe được một câu “shit”, không nghĩ tới đối phương là một thí đại tiểu oa nhi.

Cách hồi lâu, hắn toét miệng cười: “Hai.” [là Hi, Hey trong tiếng Anh đó :”>]

Hai kẻ đồng mệnh cùng xuyên việt nơi dị thế đại lục vô tình gặp mặt ngồi xổm ven đường đối diện nhau yên lặng không nói gì.

“Hoa Tiểu Mạc.”

“Đồng Niên.”

Hai người bắt tay, lại ôm nhau đồng thời than vắn thở dài một hồi.

Hoa Tiểu Mạc cười ha hả hỏi: “Ngươi quê ở đâu.”

“Thành phố T.” Đồng Niên cũng rất vui vẻ, khuôn mặt tinh xảo đỏ bừng : “Còn ngươi?”

“Ta cũng vậy.”

Đồng hương gặp đồng hương, nước mắt lưng tròng, vì thế hai người lại ôm nhau đồng thời khóc thương.

“Ta là thân xuyên.” Hoa Tiểu Mạc cười khổ ha ha nói: “Chẳng qua so với trước kia nhỏ hơn bốn năm tuổi.”

“Vậy ngươi không đáng thương bằng ta.” Đồng Niên nhu nhu mặt: “Ta là hồn xuyên, trực tiếp trọng sinh trên thân một đứa con nít.”

“Nói như vậy ngươi tới thế giới này…” Hoa Tiểu Mạc kinh ngạc hỏi.

Đồng Niên lão thành thở dài: “Đã tám năm.”

Làm như nhớ ra cái gì đó, Hoa Tiểu Mạc vội vàng kéo cánh tay nhỏ của Đồng Niên: “Mau nói cho ta nghe một chút tình huống thế giới này đi, ta mới tới đây tối hôm qua, cái gì cũng không biết.”

Ngồi xổm có chút tê rần, Đồng Niên đặt mông ngồi xuống đất: “Nơi này là Vân Thiên vương triều, triều đại không có trong lịch sử.”

Hoa Tiểu Mạc há to mồm, mặc dù đã có chuẩn bị nhưng khi nghe đến tin tức này vẫn là ngẩn ra.

“Trung Nguyên, Nam Cương, hoang mạc Tây Bắc, còn có băng nguyên Bắc Cực ta vẫn luôn muốn đi cơ bản chính là địa vực phân chia của đại lục này.”

Sau một hồi, Hoa Tiểu Mạc tiêu hóa xong tin tức biết được, sờ sờ thân thể nhỏ của Đồng Niên: “Ngươi có võ công chứ?”

“Đương nhiên.” Đồng Niên nói tới đây liền ưỡn ưỡn ngực nhỏ, thanh âm trẻ con lộ ra kiên quyết: “Tuy rằng ta mới luyện đến tầng thứ hai, nhưng mười năm sau trên giang hồ sẽ có một hiệp khách cướp của người giàu chia cho người nghèo.”

Hoa Tiểu Mạc vẻ mặt hâm mộ ghen tỵ.

“Ngươi về sau có tính toán gì không?” Đồng Niên tiếc hận vỗ vỗ vai Hoa Tiểu Mạc: “Bái sư học nghệ mà nói, ngươi cái này tuổi hình như hơi lớn.” [tuổi đủ đẻ con là được rồi :”>]

Khoé miệng Hoa Tiểu Mạc giật một cái.

“Ngươi nghe nói qua Bạch Thần chưa?”

Đồng Niên ngoẹo đầu nhỏ suy tư một hồi rồi lắc đầu.

Hoa Tiểu Mạc chưa từ bỏ ý định bổ sung thêm: “Mặc bạch y, lớn lên bình thường, bên hông có một cây sáo ngọc, một khi thổi sáo liền có tiểu trùng tử màu đen không đếm xuể xuất hiện.”

Nói xong liền cuốn ống tay áo lên, chỉa chỉa Đại Hắc đang nằm đó vù vù ngủ say: “Giống như con trên cánh tay ta này.”

Đồng Niên nhãn tình sáng lên: “Oa! Sủng vật thật đáng yêu.”

Đại hắc vẫy vẫy cái đuôi bò bò trên cánh tay Hoa Tiểu Mạc.

“…”

Mắt thấy Đồng Niên muốn sờ Đại Hắc, Hoa Tiểu Mạc đột nhiên giật mình nhảy dựng, thiếu chút nữa hắn đã quên con trùng tử này là độc trùng, vội bắt lấy tay Đồng Niên: “Nó có độc, kịch độc.”

Đồng Niên lườm mắt: “Keo kiệt.”

Hoa Tiểu Mạc trợn trắng mắt, cách lớp quần áo vỗ vỗ cánh tay của mình.

Một lát sau Đồng Niên bỗng nhiên kinh ngạc nói: “Tiểu Mạc, căn cứ miêu tả của ngươi, ngược lại rất giống một người, y là đại đệ tử Địch Hoa phái, bất quá nghe nói người này có dung mạo tao nhã.”

“Ngươi gặp qua?” Hoa Tiểu Mạc nhướng mày.

Đồng Niên bĩu môi: “Chớ có đùa, người nọ một thân đều là độc, người giang hồ gặp qua chân diện mục của y có thể đếm được trên đầu ngón tay.”

Hoa Tiểu Mạc sờ sờ cằm, như có điều suy nghĩ.

“Tiểu Mạc, ta hiện tại thực hoang mang.” Đồng Niên ghé sát vào vài phần: “Ngươi có thể giúp ta một chuyện hay không.”

“Được a.”

Hoa Tiểu Mạc mới vừa nói xong, Đồng Niên liền hôn xoạch một cái ngay trên mặt hắn.

“Cảm giác quả nhiên không giống, khi ta hôn hắn tim đập đặc biệt nhanh.” Cả người Đồng Niên ỉu xìu xuống: “Tiểu Mạc, có lẽ ta thích hắn rồi.”

“A?” Hoa Tiểu Mạc cũng quên chuyện bị dính tiện nghi, tò mò hỏi: “Người đó là ai a?”

“Cha ta.” Khóe miệng Đồng Niên tràn ra tươi cười hạnh phúc.

Hoa Tiểu Mạc bình tĩnh sờ sờ tóc Đồng Niên: “Người anh em, thiên hạ đại đồng*.”

[thiên hạ đại đồng: là lý tưởng Khổng Tử, ông giảng giải tứ hải giai huynh đệ, người dân Trung Hoa cần phải thân như một nhà, tình như thủ túc ~~ hiểu ý Tiểu Mạc rồi hén =))]

Trong xe ngựa phía trước truyền đến một thanh âm trầm thấp từ tính: “Niên nhi, giờ giao hẹn đến rồi.” Sau đó chỉ thấy một nam tử anh tuấn từ trong xe đi xuống.

Đồng Niên ngưỡng cổ ngọt ngào hô: “Cha.”

Mi nhãn nam tử mang theo sủng nịch tươi cười, trong thời gian nháy mắt liền ôm lấy Đồng Niên trở lại xe.

Từ trong màn xe thò ra một cái tay nhỏ bé: “Tiểu Mạc, sau này có đến Nam Cương tìm ta chơi.”

“Được.”

Hoa Tiểu Mạc đưa mắt nhìn theo xe ngựa rời đi, vừa quay đầu lại liền thấy một người đứng phía sau, lòng bàn tay hắn bắt đầu đổ mồ hôi, tên này vô thanh vô tức đứng đã bao lâu, càng mò không được y rốt cuộc nghe được bao nhiêu, Hoa Tiểu Mạc chân chó kêu: “Đại hiệp.”

Con ngươi đen của Bạch Thần lãnh đạm, che tầng hàn quang, giữa trán mơ hồ lộ ra một tia lãnh ý.

Thấy ánh mắt Bạch Thần dừng ở trên mặt hắn, giống như tuyết đọng, Hoa Tiểu Mạc cũng không biết sao lại hoảng lên, hắn đạp đạp chạy tới giải thích: “Đây là một tiểu hài tử hôn thôi.”

Mi mắt Bạch Thần khẽ chọn, thản nhiên phun ra một chữ: “Bẩn.”

==========================

Tác giả: tui sai rồi, lẽ ra tui nên phóng giáo chủ đại nhân ra trước, đại hiệp mặt than này không thích hợp chưng thịt sớm, ô ô ô ô ô ~~~~


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.