Mối Thù Tơ Lụa

Chương 6: Những cuộc gặp gỡ ở công viên



Một trong những ưu điểm lớn nhất của công việc chúng tôi đang theo đuổi là thôi có thể dành nhiều thời gian cho Katie.Tôi đã mời một gia sư cho cô bé – cô Price – một cô giáo giỏi đủ thực hiện nhiệm vụ của mình hết sức chu đáo.Nhưng tôi thường giành Katie ra khỏi sự giám sát của cô, bởi vì con bé muốn ở bên tôi cũng nhiều như tôi muốn ở bên nó.

Hai mẹ con tôi thường đi dạo chiều chiều sau giờ học của bé. Đôi khi chúng tôi đến công viên St.James, nơi chúng tôi có thể xem thiên nga, đôi khi chúng tôi đến Serpentine.Katie thích giao tiếp và làm quen với những đứa trẻ khác rất nhanh. Tôi thích con bé vui vẻ chơi đùa với những đứa bạn đồng trang lứa.

Hai ngày sau chuyến đi của Ngoại và bà bá tước, chúng tôi đang ngồi ở băng ghế trong công viên bị thu hút vào cuộc trao đổi bất tận “tại sao” và cái gì” thì một người dừng lại, nhấc mũ lên và nói. “thế là tôi đã tìm ra quý vị.”

Đó là Drake Aldringham.

“Anh ghé qua chỗ em, cô Cassandra bảo anh là mẹ con em hoặc ở công viên St.James hoặc ở đây.Thạt không may, đầu tiên anh đi nhầm chỗ nhưng ít nhất bây giờ anh cũng được đền bù.”

Tôi rất mừng khi gặp anh.

“Đây là Katie.Katie con, đây là ông Drake Aldringham.”

Con bé nhiwng thằng vào ông khách. “Bác không phải là con vịt.Bác chỉ là một con người.”

“Tôi có thể thấy là mình đã làm cháu thất vọng.”

“Vậy mà cháu đã nghe mọi người trong nhà nói về một con vịt.”

Tôi cảm thấy xấu hổ nhưng anh lại phấn khởi ra mặt khi biết anh là chủ đề trong câu chuyện giữa chúng tôi.

Katie tặng khách một trong những nụ cười dễ làm mềm lòng người của nó. “Không sao. Cháu cố không nhớ những điều đó.”

Tôi có thể thấy anh nghĩ con bé thật là láu lỉnh và lấy làm vui về điều đó.

“Mẹ con ta thích chỗ này phải không Katie? Chúng ta thường đến đây.”

“Vâng ạ, Cũng giống như ở nông thôn ấy… nhưng bác có thể nghe thấy tiếng ngựa hí và điều đó làm cho mọi việc dễ thương hơn.”

“Cụ cố đang ở Paris”, Katie khoe với Drake.

“Phải”, tôi nói rõ, “ngoại và bà bá tước mới qua Paris.”

“Một ngày nào đó cháu sẽ đi. Với Mama, tất nhiên rồi.”

“Tất nhiên. Cháu thích được đến đấy lắm à?”

Katie gật đầu. “Còn bá đã ở đấy bao giờ chưa?”

Anh bảo với nó là anh đã sang đấy, rồi kể cho nó nghe về Paris và con bé say sưa nghe anh kể chuyện. Một cậu bé chạy đến. Nó thường đi dạo trong công viên với cô bảo mẫu và hay chạy đến chơi chung với Katie. Tôi có thể thấy con bé muốn đi chơi với bnaj, nó ngước nhìn tôi chờ đợi.

“Được, nhưng con đừng đi quá xa. Chơi ở chỗ nào mẹ có thể trong thấy con hoặc đi tìm con nhé.”

Nó quay lại mỉm cười với Drake và chạy đi.

“Một cô bé thông mình, đáng yêu quá!”

“Em thật may mắn có một đứa con như vậy.”

“Anh có thể hiểu được cảm xúc của em.”

Mắt tôi long lanh nhưng giọt lệ và tôi cảm thấy ngượng ngùng vì đã để lộ những cảm xúc của mình.

“Cô bé chắc phải là một nguồn an ủi lớn.”

Tôi gật đầu, “Con bé bao giờ cũng như thế . Em không thể hình dung em có thể làm được điều gì mà không có con.”

“Anh thật buồn vì những chuyện đã xày ra. Chắc đó là một điều đau lòng kinh khủng.”

“Mất anh ấy dưới bất cứ hình thức nào cũng là một đau thương không hàn gắn được, đằng này…”

“Em đừng nhắc đến chuyện ấy nữa nếu em chưa sẵn lòng.”

Tôi im lặng vài phút. Thật lạ lùng tôi lại muốn nói về điều đó. Tôi cảm thấy tôi có thể tin cậy nơi anh.

“Người ta nghĩ anh ấy tự sát. Ai cũng nghĩ thế. Đó là phán quyết của toàn án. Nhưng em không bao giờ tin thế.”

“Em biết anh ấy rõ hơn bất cứ ai khác.”

“Sao anh ấy có thể làm thế được. Chúng em vô cùng hạnh phúc. Chúng em đã quyết địng mua nhà riệng. Tại sao anh ấy đang hào hứng phấn khởi là thế mà chỉ vài giờ sau… lại làm thế. Nghe vô lý lắm.”

“Có thể có một cái gì đó em chưa rõ…”

“Hoàn toàn không. Điều này thật bí ẩn. Em có ý nghĩ có một ai đó đã thủ tiêu anh ấy… và đã cố làm điều ấy trước đó.”

Anh chăm chú nghe tôi kể lại chuyện Lorenzo bị giết trong khi đang mặc áo của Philip.

“Kể cũng kì thật,” anh tư lự.

“Mọi người dường như nghĩ là em biết một điều gì đó mà em không lộ ra. Nó làm cho em thật bất hạnh. Chả có chuyện gì hết… Mọi thứ đều hoàn hảo…”

Anh tìm tay tôi xiết chặt.

“Em xin lỗi. Em không nên mất bình tĩnh.”

“Lẽ ra anh không nên khơi ra.”

“Không mà.”

“Anh e là mình đã làm thế. Có thể một ngày nào đó… em sẽ quên được chuyện này.”

“Em đã làm được điều gì đó ở một mức độ nhất định. Katie giúp em rất nhiều. Tuy vậy… con bé rất giống anh ấy và đôi khi…. nó nhắc em nhớ đến anh ấy. Em nghĩ em sẽ không bao giờ quên được.”

“Tất nhiên em sẽ không quên. Nhưng rồi em sẽ hạnh phúc… bằng một cách nào đó.”

“Vâng em cũng cho là thế. Em có Katie… Ngoại… và những người bạn tốt.”

“Còn sự nghiệp nữa chứ! Em là một nữ doanh nghiệp bẩm sinh và điều đó có ý nghĩa nhiều đối với em.”

“Đúng thế. Chính em cũng không biết điều này cho đến khi Philip mất được một năm. Em không thể tiếp tục sống trong ngồi nhà ấy. Đó là nhà của Charles và em không thể quên điều đó.”

“Tất nhiên.”

“Bà bá tước có ý nghĩa to lớn đối với chúng em. Bà ấy thật sự là một người đáng mến, Em rất may mắn.”

“Công việc phát đạy cũng là một điều khích lệ rất lớn.”

“Không phải lúc nào cũng buôn may bán đắt đâu. Bà cháu em không có kinh nghiệm. Bà bá tước thì rất sành sỏi và em nghĩ chúng em được như thế này là nhờ sự hướng dẫn của bà ấy.”

“Cũng đừng nên quá nghiêng về khía cạnh thương mại.”

“Người ta phải như thê sneeus muốn thành côn trong việc kinh doanh như chúng em hay trong bất cứ lĩnh vực nào.”

“Em là một bà mẹ nhiều tham vọng.”

“Em chỉ có cao vọng về hạnh phúc cho đứa con thân yêu. Mà nãy giờ chúng ta nói nhiều về em rồi. Hãy kể cho em nghe về anh, về khu dân cư mà anh là đại biểu và bất cứ điều gì mà một ông dân biểu tốt có thể làm.”

Thế là anh trò chuyện rất hào hứng, vui vẻ và thú vị. Anh kể cho tôi nghe về những lá thư mà anh nhận từ các công dân. “Một thành viên Quốc hội được trông chờ như một vị thần đèn”, anh nói, rồi chuyển qua nói về những chuyến du lịch nước ngoài, cuộc sống nóng bỏng ở Bờ biển Vàng. Anh đã ước trở về Tổ quốc như thế nào và việc anh sung sướng ra sao khi cuối cùng cũng nhìn thấy những bờ đá dựng trắng phau của nước Anh, anh đã xúc động đến nỗi hát toáng lên làm tất cả các bạn đồng hành với anh đều kinh ngạc.

Chúng tôi đã trải qua những giò thú vị, vừa trò chuyện vừa quan sát Katie chạy nhảy, chốc chốc lại ngoái nhìn chúng tôi mỉm cười.

Đã lâu lăm rồi tôi mới cảm thấy hạnh phúc đến như vậy.

Khi ra về, Drake cùng đi với chúng tôi về nhà – Katie đi giữa hai người mỗi tay nắm một người.

Anh nói rằng anh rất thích cuộc gặp gỡ hôm nay.

“Ngày nào mẹ con em cũng đi công viên à?”

“Chúng em thường đi.”

“Anh mong được gặp hai mẹ con.”

Anh cúi xuống mỉm cười với Katie. “Chú hi vọng là chú đã được tha lỗi vì chỉ là một con người.”

“Cháu thật ngốc. Lý ra cháu phải biết những con vịt không đi thăm ai, đúng không ạ?”

“Không, chúng chỉ kêu quạp quạp.” Anh bắt chước tiếng vịt kêu làm Katie rất khoái. Nó cũng quạp quạp theo và vào nhà với tiếng kêu đó.

Cassie ra đóng chúng tôi.

“Drake Aldringham đến chơi.”

“Chị biết. Mẹ con chị gặp anh ấy ngoài công viên.”

“Em đã chỉ cho anh ấy đến đấy, cứ tìm chỗ có hồ nuôi thiên nga.”

“Phải, anh ấy đã tìm thấy mẹ con chị.”

“Chú ấy thật dễ thương. Chú ấy quàng quạc giống con vịt lắm… chỉ có điều chú ấy không phải là vịt mà là người.”

Mặt Cassie sáng lên nụ cười cảm động.

“Em thật mừng là anh ấy đã tìm thấy chị. Anh ấy thất vọng ra mặt khi em bảo chị vừa ra ngoài.”

Ngày hôm sau, chúng tôi lại gặp anh.

Thật ra là anh đã tạo thành một thói quen gặp chúng tôi ngoài công viên.

*

* *

Hai tuần sau, Ngoại và bà bá tước trở về nhà. Chuyến này họ đi lâu hơn mọi lần. Tôi nghĩ Ngoại có vẻ như bận tâm suy nghĩ một điều gì. Tôi hiểu bà rất rõ, bà không bao giờ giấu giếm cảm xúc gì của mình, vì thế mà tôi biết có một chuyện gì đó đã xảy ra – tốt hay xấu thì tôi chưa rõ, nhưng chắc chắn là nó làm cho bà phải suy tư.

Bà bá tước cực kỳ hào hứng như bao giờ bà cũng như thế sau mỗi chuyến đi Paris.

“Tôi đã tìm đến một chỗ có thể phù hợp với chúng ta ở khu Rue Siant-Honoré… một địa điểm lý tưởng.Nhỏ thôi nhưng sang trọng.”

“Chúng ta đã quyết định là không liều mạng mà,” tôi nói.

“Tôi biết”,bà nói, thở dài tiếc nuối. “Thật đáng tiếc. Đó là một cơ hội ở đời. Cô cần phải coi qua một chut… Phòng may đẹp, đầy ánh sáng. Tôi có thể hình dung nó được thiết kế với màu trắng và vàng. Nó sẽ là một nơi làm việc hoàn hảo.”

“Trừ một điểm là chúng ta không có tiền và Ngoại với tôi đã quyết định không dính vào chuyện nợ nần.”

Bà bá tước lắc đầu buồn bã nhưng không nói gì.

Khi còn lại một mình với Ngoại, tôi nói. “thôi mà. Hãy kể cho cháu nghe có chuyện gì xảy ra.”

Bà nhìn tôi sửng sốt.

“Cháu biết có một chuyện gì đó. Cháu có thể thấy rõ trên nét mặt bà. Vì thế tốt nhất là bà cứ kể cho cháu nghe.”

Bà im lặng một vài phút rồi nói. “Có một ý muốn bất chợt lôi cuốn bà. Thế là bà đi. Bà muốn về thăm lại chốn cũ một lần nữa. Bà để bà bá tước lại Paris, một mình đi đến Villers-Mure.”

“À ra thế. Và chuyện đí làm cho bà nghĩ ngợi.”

“Có một cái gì đó về nơi mình được sinh ra…”

“Tất nhiên. Và đó là cuộc hành trình dài của ngoại.”

“Bà đã quyết định.”

“Và đã tìm thấy cái gì ở đó?”

“Cảnh vật vẫn như xưa. Nó đưa bà trở lại… quá khứ. Bà đến thăm mộ mẹ cháu.”

“Thật là buồn phải không ạ?”

“Về một phương diện nào đó. Nhưng không hoàn toàn như vậy. Có một bụi hoa hồng… có ai đã trồng lên mộ. Vậy mà bà đã tưởng ngôi mộ bị bỏe mặc không có ai trông mon. Điều này làm bà vui lắm.”

“Ai đã làm điều đó?”

Bà nhún vai, nhướn lông mày. Có một cái gì ủ ê buồn bã trong đó.

“Có lẽ đi như vậy là không khôn ngoan”, tôi nói.

“Ồ không… không…” Bà chuyển sang đề tài khác. “Cassie bảo Drake Aldringham có ghé chơi.”

“Vâng, cháu vẫn gặp anh ấy ngoài công viên. Katie mến anh ấy lắm mà Drake cũng mến con bé.”

“Bà đã thích cậu ấy từ lần gặp đầu tiên.”

“Vâng, cháu biết.”

Bà cười với tôi. “Bà mừng là cháu vẫn gặp gỡ ấy”. Rồi nói thêm với nhiều ẩn ý. “Cháu có thể không còn buồn nhớ nữa.”

Đến lượt tôi đổi đề tài, “Còn bà bá tước, cháu nghĩ đã đến lúc làm cho bà ấy thôi cái ý định mở cửa hàng ở Paris.”

“Bà sẽ không bao giờ đồng ý vay tiền.”

“Cả cháu nữa. Có vẻ như đi tìm chỗ mở cửa hàng chỉ tốn thời gian thôi.”

“Bà ấy đúng trong giai đoạn mở đầu và chúng ta đã gặt hái thành công.”

“Bây giờ khác rồi. Độ ấy chúng ta đang tuyệt vọng. Còn hiện nay công việc của chúng ta phát triển đều đặn. Cháu không muốn rơi vào tình trạng bấp bênh nữa.”

“Chỉ có một cách duy nhất khiến bà đồng ý.”

“là gì ạ?”

“Nếu chúng ta có tiền. Nếu có một vị Mạnh Thường Quân nào đó tài trợ chúng ta.”

“Không bao giờ có chuyện đó đâu.”

“Rất khó nhưng không phải là không thể.”

Bà lại có vẻ trầm tư và tôi hỏi. “Ngoại ơi, có chuyện gì trong đầu Ngoại vậy?”

“Chỉ là cái cửa hàng ở Rue Sain-Honoré ấy thật tuyệt.”

“Bỏ chuyện ấy ra khỏi đầu thôi Ngoại. Chúng ta còn khối việc phải làm.”

“Bà không thể chờ đợi cho đến khi mọi việc đâu vào đấy được.” Bà hôn lên má tôi. “Thật khoan khoái khi lại về nhà mình.”

*

* *

Chúng tôi lại về với nhịp sống cũ. Katie và tôi thường xuyên gặp Drake và tôi nóng lòng chờ đợi những buổi gặp gỡ ấy. tất cả hình thành theo một cung cách nhất định. Chúng tôi thường thấy anh kiên nhẫn đứng đợi. Katie chạy vượt lên trước miệng kêu quạp quạp và anh đáp lại. Đó có thể là lời chào hỏi giữa hai người. Một câu chuyện vui cũng có thể làm Katie cười như nắc nẻ. Lần nào cũng vậy.

Nó thường chơi với bạn trong lúc chúng tôi chuyện văn. Có rất nhiều đề tài để nói cho nhau nghe. Tôi cảm thấy nói chuyện với anh thật thoải mái dễ dàng và chắc anh cũng cảm thấy như vậy. Anh phải ở Swaddingham một số ngày nhất định.

“Ước gì anh có thể đưa về nhà. Đó là một thái ấp thời Elizabeth. Đầu tiên nó một quán trọ vào đầu thế kỷ 15, rồi nó thành nhà riêng và được mở rộng, nâng cấp vì thế mà trong khi có một phần theo phong cách Saxon thì những tầng thấp hơn lại hoàn toàn theo lối Tudor. Đất rộng mênh mông. Ở một nghĩa nào đó, anh cũng là một loại chúa đất. Nếu có bao giờ anh mất chân trong Quốc hội, anh sẽ dành tấ cả thì giờ để thực hiện nghĩa vụ của một địa chủ nông thôn.”

“Anh có thích thế không?”

“Đó sẽ là điều tốt đẹp thứ hai.” Anh nhìn tôi, nghiêm trang. “Đến một lúc nào đó người ta cũng cần ổn định cuộc sống.”

“Đúng thế. Ít nhất thì anh cũng có một bến đậu thứ hai. Như thế anh vẫn là người may mắn.”

“Không biết em và Katie có thể đến thăm anh ở Swaddingham không?”

“Nghe có vẻ rất hấp dẫn.”

“Có lẽ em và bà ngoại mang Katie đi cùng.”

“Chắc là chúng em sẽ thích thế lắm.”

“Vậy thì khi thư thư việc ở Quốc hội, chúng ta sẽ đi. Người ta không bao giờ biết chắc được khi nào thì bị vời đến trong một cuộc bầu bán quan trọng… Vì thế cứ rảnh là đi thôi.”

Thế rồi tôi kể cho anh nghe về vấn đề của chúng tôi.

“Bà bá tước khác bà cháu em. Bà ấy hết sức năng động… có một cái gì có một cái gì của tay cờ bạc máu me. Bà ấy muốn mở rộng kinh doanh, muốn mở một cửa hàng ở Paris.”

“Còn em thì không? Em làm anh ngạc nhiên đấy.”

“Em cũng… muốn lắm, nhưng không dám mạo hiểm.”

“Mạo hiểm là sao?”

“Đây là một dự án cần rất nhiều tiền. Chúng em phải tìm một cửa hàng mà giá cả thuê mặt bằng ở khu vực ấy cực đắt. Rồi bọn em phải đàu tư vào hàng hóa… tuyển nhân công. Sẽ phải làm tất cả mọi chuyện như từ đầu. Khi mở cửa hàng ở đây chúng em mới chỉ là người bắt đầu và phải đi lên từ một vị thế khiêm tốn nhất. Hiện nay chúng em không thể làm việc đó. Vậy mà bà bá tước không muốn nghe, bà ấy khăng khăng cho rằng dự án này có nhiều triển vọng. Bọn em phải tiến hàng mọi việc một cách bảo đảm, có độ an toàn cao nhất. Bà và em biết rõ ý định của bà ấy. nếu mọi việc suôn sẻ thì thành công rất lớn, còn nếu mọi việc trì trệ thì bọn em sẽ lụn bại. Vì thế mà bà cháu em không muốn liều mạng.”

“Anh nghĩ bà cháu em quyết định khôn ngoan.”

“Anh cũng cho là thế à? Bà bá tước bảo chúng em không xó tầm nhìn xa trong kinh doanh.”

“Thế còn hơn là phá sản.”

“Đúng thế.”

“Vậy là em đang đau đầu.”

“Không hẳn thế. Ngoại và em rất kiên định.”

“Nhưng rất tiếc.”

“Quả có thế.”

Chúng tôi đang nói chuyện thân mật thì Judia đi đến. Cô ăn bận rất thanh lịch trong một bộ đồ màu xanh đậm gần như là màu xanh đen. Trông cô rất quý phái với chiếc mũ đi ngựa có một cọng lông chim đà điểu phất phơ trên vành mũ. Tôi đã từng ngắm bộ đồ và chiếc mũ này trước khi chúng ra khỏi phòng trưng bày chỗ chúng tôi và giờ đây nhìn Julia trong bộ đồ đó ý nghĩ đầu tiên của tôi là bà ngoại tôi quả là một nhà tạo mốt đại tài.

Julia mở to mắt ngạc nhiên, nhưng tôi có ý nghĩ bất chợt là vẻ ấy không bộc lộ cảm xúc thật sự của cô và tôi cho rằng cô đi ra đây để tìm chúng tôi. Có thể là cuộc gặp gỡ của chúng tôi đã lọt vào tai mắt của vài người bạn của Julia và nó trở thành một vấn đề đang được quan tâm. Với tư cách là một góa phụ có con nhỏ, tôi không được coi là có quyền tự do như một phụ nữ độc thân và việc tôi bị bắt gặp ngồi nói chuyện ngoài công viên với một

Do sai sót của NXB nên bản dịch tiếng Việt thiếu mất 11 trang, từ 313 đến 324, nên Yew quyết định thay phần thiếu bằng bản gốc.

As a widow with a child I was not expected to lead such a restricted existence as a young un¬married woman and the fact that I had been seen at the same spot on several occasions with an eligible bachelor would cause some speculation.

"Well, fancy finding you here! Of course . . . you come with Katie. Children do love the parks." She sat down beside us. I felt insignificant in my simple walking costume beside her in all her glory.

"I like to take a walk now and then," she said. "Exercise is supposed to be good for you. I have the carriage waiting for me not far off. I thought, Drake, that you were in Swaddingham."

"I shall have to go down in a day or so."

''Of course. You have to get them all in a good humour before the election. When do you expect it?"

"In the not too distant future."

"I'll come and help," said Julia.

"That's kind of you."

"I find politics fascinating," she went on. "All that going among the people and kissing the babies . . . and you're half way there."

"It's not quite as easy as that," said Drake with a laugh. "Our opponents might be good baby-admirers, too."

"Poor Drake! He works so hard," said Julia, laying a hand on his arm. "He really is wonderful."

"You have too high an opinion of me."

"I am sure that would be impossible. You must come and dine tomorrow."

"Thank you," he said.

She smiled at me. "Sorry I can't invite you, Lenore. You see, it is so difficult. There is a shortage of men . . . and a woman on her own ..."

"Oh, I quite understand.''

"You ought to get married. Don't you agree, Drake?"

''I think that is a matter for Lenore to decide for herself.''

"Of course these things can be helped along."

I looked at my watch and said it was time I was going. I called Katie who came running up.

"Hello, Aunt Julia."

"Hello, my darling." Julia kissed Katie effusively.

"You smell nice," said Katie.

"Do I, dear? You must come and see me some time soon."

"When?" asked Katie.

"We must wait to be asked definitely, Katie," I said.

"We're asked now."

"Aunt Julia will tell us when she wants us."

"But she said ..."

"We really must go," I insisted.

"Of course," said Julia. "We'll excuse you, won't we, Drake?"

"I'll escort Lenore and Katie home," said Drake.

Julia pouted. Then she said brightly: "I'll tell you what. We'll ride in my carriage."

I was about to protest when Katie cried: "Oh yes . . . please."

And so we rode home.

Julia had somehow conveyed to me that she was displeased by my meetings with Drake. I remembered in the past how very taken she had been by him. She still was, I could see.

I was not sure of Drake. I think he was not pleased by the intrusion.

Katie was, however. She kept talking about the horses and sang clopetty-clop all the way home.

After that we often met Julia. She knew, of course, the time we should be there, and she would find us somewhere near the

Serpentine; or if we were in St. James's Park she knew we should be feeding the ducks.

"I do enjoy my little walks," she said. "So good for one. And it is such fun to come upon familiar faces and sit down and talk."

She dominated the conversation and managed to discuss peo¬ple whom I did not know, so that I was often excluded.

I wondered what Drake was feeling. He was too polite to betray this, and sometimes I wondered whether he was pleased to see Julia. He did smile quite often at her inconsequential chatter. It was very feminine, I supposed, and perhaps he found that attractive.

She had a way of disparaging me through supposed compli¬ments. "Of course, Lenore is such a wonderful business woman. I could never be that. It must be wonderful to be so self-reliant . . . such a wonderful manager . . . like a man really . . . Le¬nore doesn't need any looking after."

I don't know why I should let it annoy me, but it did. She was, of course, calling attention to her own helpless femininity which was supposed to be so attractive to the opposite sex.

In any case those mornings were spoilt, and because I felt so bitterly disappointed I tried to analyse my feelings for Drake.

I so much enjoyed being with him; I was intensely interested in all he was doing and I felt I should like to share in it.

In his turn, he was interested in the shop. The Countess had said I must not call it "the shop." It was "the salon." "What's in a name?" I had asked. "A tremendous amount," she had retorted. ''I have often told you that it is not so much what things are as what people believe them to be. A shop is somewhere where things are sold over the counter. A salon is where artists deign to sell their work.''

"I'm learning," I replied. "The salon it shall be."

When I had told Drake this he had been very amused. He had listened intently to the story of our beginnings. He was so in¬terested in everything I was doing. He enjoyed being with Katie and it was clear that she was fond of him. I had a cosy feeling that when we had walked back with Katie in between us, holding our hands, the Countess, who had seen us, had felt some ap¬proval. "You looked . . . right. . . like that," she said.

As for Grand'mere, she had never been one to hide her feel¬ings and her opinion was obvious.

I was very touched to consider how her one thought, through¬out her life, had been to care for me. She had been heartbroken when Philip died; she had seen through my marriage all her dreams coming true. But I had been without Philip for a long time and she was visualizing another dream with Drake at the centre of it.

It would have been impossible for me not to consider which way I was going. Drake's persistent visits to the park, our grow¬ing friendship, the manner in which a special light came into his eyes when he saw us—they were all significant. There was a possibility that he was falling in love with me.

He was eager for me to go down and see the manor at Swad-dingham and we were to pay the visit the first weekend after the Parliamentary recess.

And myself? I could never forget Philip and that honeymoon in Florence which had ended so tragically, and since my feelings for Drake were beginning to grow into something very serious, I thought of those days more and more.

I had grown up considerably since my marriage. I had been young, simple and innocent. I had known little of the world then. Perhaps Philip had been a little like that, too. We were like two children. Could we have gone on like that? I had sud¬denly been brought face to face with tragic reality. I had become a mother and there was now one person in my life who was more important to me than myself. I had learned something about the seriousness of making a living for myself and my child; and our close approach to failure and possible penury had matured me considerably. The worldly Countess had taught me a great deal about people. I no longer lived in that ideal world which I had believed lay ahead of Philip and me; there were things in life which were ugly and these had to be recognized and fully faced.

Now I was asking myself how deeply had my love for Philip gone; and had I built it up to such proportions since his death? Had I told myself I could never love a man again?

Had I really known Philip? Could it be possible that there had been some dark secret in his life and that he took his life rather than allow it to come to light? Was that just possible? No, I could not believe it. Philip had been good and true and inno¬cent ... as I was. Then why had it happened as it did? And if he had not shot himself who had and why? There was only one conclusion: Either Philip shot himself or someone else did. And in any case there must have been some dark secret in Philip's life of which I had known nothing.

I had loved Philip, but then, had I really known him? With him I had first learned the meaning of love between men and women. Our relationship had been tenderly romantic. But he was dead. Perhaps it was time that I ceased to mourn him. My meetings with Drake were beginning to tell me that I was not meant to lead the life of a nun.

When I watched him, coming towards me, my spirits lifted. I tried to see him dispassionately: a tall man dressed with quiet, good taste; he had always been distinguished looking as a boy; now that was accentuated. I admired him very much; I was happy to sit close to him and I was pleased when he touched my hand. Yes, I was attracted by him for the days when I did not see him were dull days and I found myself looking forward to that Swaddingham weekend with a joy that resembled Katie's.

Julia came to the salon. She always arrived in style with her carriage, her obsequious coachman and the little boy who was equally eager to please.

I dreaded her visits which was foolish. She was a very good customer. As she said, she simply adored clothes.

She was a great spender—so different from the Julia of our childhood. She had had her tantrums then and had always been self-indulgent, but she had lacked this overwhelming confidence which being a rich widow had brought her.

The Countess always greeted her effusively.

"I am so glad you came in. I was just saying to Madame Cleremont that the burgundy velvet is just you. I said to her that before we show it to anyone else Julia must see it."

Then she would hustle her off to the showroom where there would be tut-tutting from the Countess because of Julia's grow¬ing waistline. The burgundy dress had fitted but only just. "My dear child ..." (The Countess often fell back into that rela¬tionship they had shared during Julia's launching.) "You must cut out this penchant for food." And Julia would giggle and become almost a girl in the Countess's company.

Of course she bought the dress as the Countess intended she should. Then she sought me out.

"Charles is getting married, "she told me.

"Oh . . . really?"

"It's about time. Un manage de convenance. You know what I mean. I hear that Sallonger's are not doing so well now. Charles is not like Philip, you know. He needs money and he'll get it. She's a little older than he is and not the most beautiful woman in the world, but my dear, she is gold-plated."

"I hope it is successful."

"She'll get what she wants ... a husband . . . and he'll go his own sweet way ... as he always has done. I told him once he was a ruthless philanderer. He just laughed at me and said, 'Fancy your noticing that, little sister.' "

"Perhaps he'll settle down."

"What! Charles? Do you believe that? I wish I could find someone for Cassie."

"Cassie is happy enough."

"You'll probably get an invitation to the wedding."

I did not answer and she went on: "You're seeing quite a lot of Drake Aldringham, aren't you?"

"We meet in the park, as you know, as you are often with us."

"He's very much a man of the world, you know."

"Yes, I suppose so."

"A little like Charles in a way."

"Like Charles?"

"Well, men are mostly alike ... in one respect."

I stared at her in amazement.

''With women, I mean. I know him very well and in spite of all this. . . clever business and so on. . .you're a little innocent in some ways."

"I don't know what you are suggesting."

She laughed. "Don't you? Just think about it then. Drake is a very great friend of mine ... a very close friend. ... As a matter of fact . . . Never mind. Do you really think that bur¬gundy velvet suits me? I wish the Countess wouldn't go on so about my weight." She looked at me archly. "Some people tell me they like it. It's warm . . . and friendly . . . and womanly. I don't think men really like those beanpole types."

She was looking at me a little scornfully. It was true that I was very slender. Grand'mere worried that I did not eat enough.

I was glad when Julia went; and then I kept turning over in my mind what she had said.

I hated to think of Julia as a rival. Yet she did not like our meetings in the parks; she was eager to tell me he was her friend . . . close friend, she had pointed out. What did she mean by that? Was she warning me in comparing Drake with Charles?

I thought Julia was jealous, and I remembered her fury of long ago when she knew that Drake had left after a quarrel with Charles; and that had been on my account.

It was a few days later when I first noticed the man in the park. He was sitting on a bench near the one which we occupied and whenever I glanced casually his way he seemed to be look¬ing in my direction. I fancied I had seen him there before.

He was of medium height, dark-haired, greying at the tem¬ples; he might have been about forty years of age, distinguished looking in a foreign way. It was something about the cut of his clothes as well as his looks which made me feel that he was not English.

Julia had joined us as usual. Katie played happily; Drake, who had been talking animatedly before Julia's arrival, was now restrained.

I was beginning to think that as Julia resented my friendship with Drake so much, and made a point of joining us, I should find some excuse not to come. Cassie would be only too happy to take Katie to the park.

The next day I saw the man again. He really did seem to watch me intently. I might have thought I had imagined this but Julia had noticed.

''I do declare Lenore has an admirer,'' she cried.

"What?" said Drake.

"The not-so-young gentleman over there. He can hardly take his eyes from her. I saw him here yesterday. Lenore, have you a secret lover?"

"I have no idea who he is," I said.

"Well, he is gazing at you with a kind of rapture."

"What nonsense! I am sure he is unaware of us."

"Of us, my dear, but not of you."

I felt I wanted to get away.

"I have to go back early today, Katie," I called.

Katie was disappointed to be called from play, but she was of such a happy sunny nature that she never sulked.

"Come along," I said.

Drake đứng dậy chuẩn bị đi theo mẹ con tôi.

“Đừng đi nếu anh muốn ở lại”, tôi nói.

Julia đặt tay lên cánh tay Drake. “Chúng ta cứ ngồi lại một lúc đã, vâng, em muốn mời anh về nhà dừng cơm trưa. Chỉ là một bữa ăn thân mật và em đã tính cả anh vào đó.”

Tôi không chờ thêm một phút nào nữa. Tôi chộp lấy cánh tay Katie kéo đi.

Con bé kêu lên, “Từ từ đã mẹ, nhìn con thiên nga nhỏ kia kìa. Nó đang rỉa lông rỉa cánh. Con nghĩ nó đang giận dữ. Có lẽ nó đói. Giá có bánh mì cho nó ăn nhỉ?”

“Lân sau chúng ta sẽ mang thêm bánh.”

“Nhìn mặt mẹ đang đỏ lên kìa. Mẹ giận lắm phải không?”

“Tất nhiên là không.”

“Với cô Julia?”

“Không.”

“Vậy với chú Quác Quác?”

“Không, con yêu, mẹ không giận ai hết.”

“Nhưng mẹ có vẻ bực bội.”

“Không mẹ chỉ đang vội thôi.”

Nghe tiếng bước chân phía sau lưng, tôi đã nghĩ ngay là Drake đi về phía chúng tôi. Tôi liếc về phía sau. Đó là người đàn ông mà Julia cho rằng đã để ý đến tôi. Tôi cảm thấy bất an. Ngày hôm ấy tôi ở trong một tâm trạng rất nhạy cảm. Tất nhiên người đàn ông không đi theo tôi. Tại sao lại làm thế?

Chúng tôi rời công viên đi sang bên kia đường rồi rẽ vào một góc phố. Tôi liếc nhìn về phía sau. Người đàn ông vẫn bám theo. Khi chúng tôi vào nhà, ông ta chậm rãi lướt qua phía bên kia đường.

*

* *

Có vẻ như tất cả đã chín muồi cho một cuộc bầu cử vào năm tới. ai cũng nói chắc chắn Gladstone sẽ nghỉ hưu, ông đã 82 tuổi rồi – chắc chắn không phải là cái tuổi lãnh đạo đất nước.

Drake rất kích động trước viễn cảnh một cuộc bầu cử và nghĩ Đảng Tự Do sẽ có một cơ hội tốt. Mặc dù tuổi đã cao, Gladstone vốn quen thuộc với mọi người. Họ gọi ông là Ông già vĩ đại, là William của nhân dân. Và đúng là Ông già vĩ đại này không chịu bỏ cuộc.

Drake rất bận rộn và tôi ít gặp anh hơn. Với lại thời tiết cũng trở nên quá lạnh cho việc ngồi chơi ở công viên. Chỉ còn tôi và Katie đi dạo, Julia không thấy xuất hiện vì cô rõ hơn ai hết Dracke đang bận ngập đầu ở Swaddingham. Ngày nghỉ cuối tuần đầy mong ước đành phải bãi bỏ - nhưng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn – Drake khẳng định.

Charles làm đám cưới vào mùa thu. Tôi cũng được mời, tôi rất muốn từ chối, nhưng lẽ tự nhiên là Cassie phải đi dự đám cưới anh trai, cô nài nỉ tôi đi cùng. Chúng tôi may áo cưới cho cô dâu nên bà bá tước cũng được mời.

Lễ cưới được tổ chức ở quảng trường St.George Hanover sau đó có một bữa tiệc ở Claridges. Charles trông có vẻ mãn nguyện còn cô dâu tỏ ra rất hạnh phúc. Cái áo cưới thật đẹp, tôi bắt gặp ánh mắt bà bá tước ước lượng, ngắm ngía, đôi mắt bà sáng lên, chắc chắn là đang tính toán đến các mối lợi trong công việc.

Julia trông rất lộng lẫy. Cô ta nói vài lời với chúng tôi. “Sẽ mau chóng đến lượt em thôi, Cassie.”

“Em không mong gì có cái lượt ấy”, Cassie đốp lại.

“Nếu em cứ khăng khăng muốn làm một bà cô thì chẳng có ai giúp gì được em đâu” Julia đe.

“Em thích mọi việc cứ như thế này.”

“Ngày nay chẳng có cái gì mang lại sự thỏa mãn cho cả hai phía như một đám cưới.”

“Tôi hy vọng họ sẽ hạnh phúc.”

“Sẽ như thế nếu họ đủ thông mình. Chị ta mong có một tấm chồng còn Charles cần một người vợ giàu Tiểu thư túi đầy tiền là câu trả lời đúng cho những lời cầu nguyện của anh ấy. Ồ, em thấy chị như bị sốc. Em biết chị dễ dàng bị sốc.” Julia nhìn quanh. “Drake không có ở đây. Không được mời. Charles không đời nào quên món nợ cũ. Em bảo anh ấy thuộc loại thù dai. Sau cùng, bao nhiêu năm đã trôi qua kể từ ngày Drake quẳng chú rể xuống hồ.”

“Em cho là anh Drke bận quá không đến được”, Cassie nói. “Anh ấy còn phải nghĩ đến cuộc bầu cử.”

“Những cử tri đi bầu thích những ứng viên có vợ”, Julia nói. “Cũng dễ nhận ra thôi. Một nhà chính trị có biết bao nhiêu việc phải làm, cần phải có một người vợ giúp sức.” Cô nhìn tôi tinh quái. “Em phải bảo với anh ấy điều đó. Em biết anh ấy cần một người như thế nào. Một người từng trải, có tiền, biết hưởng thị cuộc sống, sành điệu… một người có thể hỗ trợ cho sự nghiệp của anh ấy…”

Tôi im lặng không nói gì.

“Anh ấy sẽ sớm quyết định thôi.” Julia tiếp tục. “Trên thực tế em tin là anh ấy đang cân nhắc… và với sự giúp đỡ nho nhỏ từ phía em… chắc là anh ấy sẽ chịn đúng người.”

“Vậy hãy hy vọng anh ấy tìm được người phù hợp với mình,” tôi nói.

“Em muốn nói đó phải là người có ích trong cuộc sống của anh ấy. Drake là người tỉnh táo, chị cũng biết đấy. Không phải là hạng người đem lòng yêu mê mệt một cô gái không một xu dính túi. Drake sẽ yêu một cái đầu sáng suốt.”

“Đó là một việc rất khôn ngoan.”

“Đứng, Drake là một người khôn ngoan cực kỳ. Điều quan trọng bậc nhất trong đời anh ấy là sự nghiệp. Em không ngạc nhiên đâu nếu anh ấy không mơ bước vào đôi giày của ông già Gladstone thân yêu. Tấ nhiên là không chỉ dừng lại ở đó. Ông già vĩ đại dường như chưa hoàn tất sự nghiệp của mình và còn nhiều bậc thang nữa phải leo. Drake của chúng ra giờ cũng để mắt mở to cho những cơ hội lớn. Rồi chị sẽ thấy. Anh ấy sẽ cưới một người biết trở thành một bà chủ một phòng khách quý tộc – nếu có một ít tiền thì cũng không phải là không được đón nhận.”

“Tôi không thích một người bạn quá vụ lợi.”

“Chị hiểu sai ý em rồi. Em nói anh ấy vụ lợi hồi nào? Em gọi đó là sự khôn ngoan. Hãy nhìn Disraeli coi. Bây giờ ai mà không thừa nhaanj sự khôn ngoan của ông. Ông đã cưới Alary Anne vì tiền. Ông ấy cần số tiền đó. Nếu chị leo lên cái cọc bóng mỡ như chuyện nhảy vào chính trường chị cần được bảo vệ bằng đồng tiền, khi chị đã trèo lên trên cùng thì chị cần có tiền để giữ mãi được cái vị trí ấy. À mà đôi tân lang và tân giai nhân hạnh phúc này sẽ đi hưởng tuần trăng mật ở Florence. Quái lạ sao ai cũng đến Ý để hưởng tuần trăng mật nhỉ?”

Ý nghĩ của tôi trở về những ngày xa xưa ấy, tôi đi dạo bên bờ sông Arno. Tôi làm sống lại trong đầu mình cáo đên Lorenzo biến mất.

“Florence là một trong những nới đẹp nhất thế giới.” Tôi nghe Cassie nói. “Đó là lí do nó phù hợp với những cặp vợ chồng mới cưới. Nền nghệ thuật ở đấy thật vượt trội… đặc sắc.”

“Charles không quan tâm đến nghệ thuật . Anh ấy chỉ đến đấy để điểm lại những may mắn của mình còn cô dâu thì tự nhủ mình may mắn biết chừng nào, nhờ vào số tiền của Papa mà mua được cho mình một tấm chồng điển trai là thế.”

Tôi nhìn Cassie. “Chị muốn về bây giờ.”

“Chị phải chứng kiến cảnh cô dâu chú rể lên đường đi hưởng tuần trăng mật chứ” , Julia cự lại. “ Không được lịch sự lắm nếu bỏ đi vào lúc này. Họ sẽ xong ngay thôi.”

Cassie nói, “ Em muốn thấy chị ấy trong bộ đồ màu nâu chín. Nó đẹp lắm.”

“Thật lạ là giờ đây chị trở thành một trong những nhà tạo mẫu nổi đình đám nhất.”

“Đó là nhờ tài năng của Ngoại tôi và hiểu biết của bà bá tước về chốn thương trường thôi.”

“ Dù vậy nó vãn mang tên chị và em nghĩ chị phải tự hào về nó lắm lắm.”

“ Tất nhiên rồi.”

“ Sẽ tuyệt vời hơn nếu chúng em có cơ sở ở Paris”, Cassie nói.

“ Không đâu. Chúng ta không có tiền,” tôi nói.

“ Bà chị nghĩ là chúng ta sẽ mở rộng hoạt động và cả bà bá tước nữa. Chị cũng muốn thế phải không chị Lenore? Em thấy mắt chị sáng lên khi chị nghe thấy một hiệu thời trang ở Rue Saint- Honoré.”

“Đến Paris!” Julia kêu lên. “ Thật là vĩ đại. Bọn này sẽ sang bên ấy mua quần áo.”

“Chúng tôi vẫn có salon ở London.”

“Ô, nhưng có một cái gì đó thật khác biệt về một món hàng mua từ Paris về. Ngay cả khi nó giống y hệt cái chị mua ở London thì chị cũng cảm thấy có một cái gì đó rất khác . Nó có hơi hướng của Paris.”

Cassie và tôi liếc nhìn nhau. Đó gần như là những lời từ miệng bà bá tước.

Julia bật cười, “Chị biết đấy, em dám chắc chị sẽ mở một salon ở Paris bởi vì chị đã định làm như thế. Sẽ có một cái gì xảy ra, rồi chị xem.”

“ Như thế không quá tuyệt vời sao?”.Cassie nói.

“ Nhìn kìa”, Julia kêu lên. “ Em không nhận ra là cô dâu đã biến mất và bây giờ chị ấy đã ở đây. Cái màu đỏ dâu ấy… thật tuyệt vời . Thậm chí trông chị ấy còn xinh đẹp hơn. Cái dải băng màu xám bạc quanh cổ và đôi găng tay… thật là tác phẩm của một nghệ nhân…”

Không khí sôi nổi hẳn lên trước khi việc ra đi của đôi vợ chồng mới cưới, cuối cùng cỗ xe cũng lăn bánh.

Tôi quay sang Cassie, “ Nào bây giờ chúng ta có thể về được rồi đấy.”

*

* *

Tôi nhận được một lá thư của Drake. Anh rất bận rộn với khu vực bầu cử của mình và làm được khá nhiều chuyện. Anh rất nhớ những cuộc gặp gỡ của chúng tôi ngoài công viên và muốn biết liệu mẹ con tôi, bà ngoại và Cassie - cả bà bá tước nữa nếu bà muốn – có thể đến ăn mững Giáng sinh ở Swaddingham không.

Tất cả chúng tôi rất vui với lời mời này , nhưng bà bá tước cũng được mời đến nhà nghỉ ở nông thôn của gia đình Mellor và bà nghĩ sẽ đến đấy. Như vậy còn lại bốn chúng tôi sẽ đi.

Tôi rất hào hứng trước viễn cảnh nhìn thấy trang trại của anh ở Swaddingham. Những cuộc gặp gỡ ngoài công viên dường như đã xa xôi trong dĩ vãng và tôi nhận ra là càng ngày tôi càng nhớ chúng.

“ Chúng ta đã trở thành một nhóm lớn dù không có bà bá tước”, tôi nói, “ không biết có còn khách nào khác không?”

“Phải, cô không thể đến đây mà không có người đi kèm”, bà bá tước bàn, “ vậy là phải có Madame Cleremont. Mà cô không thể đi nếu không có Katie - rồi còn Cassie, không thể không mời cô ấy. Một quý ông chu đáo phải nghĩ đến tất cả những chuyện ấy. Cô cần phải may một chiếc váy đặc biệt cho dịp ấy.”

“ Tôi cũng đã nghĩ đến chuyện đó”, Ngoại nói. “ Một chiếc váy nhung đỏ sẽ rất tuyệt.” Bà nhìn bà bá tước và hai người gật gù với nhau.

Những cái liếc mắt bí mật trao đổi giữa hai người. Tôi hiểu họ đủ để biết họ đang trông chờ điều gì. Tất nhiên nó liên quan đến Drake và tôi.

*

* *

Katie và tôi đi chơi trong công viên, nó ôm một quả bóng màu mà nó rất thích. Nó đợi cho đến khi chúng tôi vào trong công viên mới tung quả bóng lên rồi hớn hở chạy theo bẳt bóng.

Miệng nó hát líu lo - rồi bật cười khanh khách rồi mỉm cười thật xinh và kêu lên một tiếng vờ thất vọng khi bắt hụt bóng.

Tôi bồi hồi nhớ lại những ngày ấm áp cho phép chúng tôi ngồi chơi trên băng ghế. Mùa này có ít trẻ con đến đây chơi. Các cô bảo mẫu không còn ngồi trên ghế đá hoặc đan lát hoặc trò chuyện với nhau về công việc của họ nữa.

Tôi nghĩ đến kỳ Giáng sinh sắp tới. Ngoại đang cắt cho tôi một chiếc xoarê bằng nhung đỏ. Nó sẽ là chiếc áo làm nổi bật tất cả những ưu thế của tôi.

Tôi nóng lòng mơ tưởng đến ngày ấy. Tôi nhớ Drake còn nhiều hơn là tôi tự ý thứ được. Tôi hình dung mình là người chia sẻ với anh niềm đam mê chính trị. Còn salon nữa, tất nhiên tôi sẽ đầu tư cho sự thành đạt của nó.

Tôi còn một linh cảm chắc chắn là trong dịp Giáng sinh, Drake sẽ ngỏ lời với tôi. Nếu linh cảm cảu tôi là đúng, tôi sẽ trả lời vâng ư? Tôi biết rằng nơi ấy là hạnh phúc. Mặc dù tôi còn chưa hồi phục sau cái chết của Philip nhưng tôi cũng nhận ra rằng chẳng có gì tốt cho tôi nếu cứ khổ đau mãi về chuyện đó. Tôi cần một sự khởi đàu mới và cùng với Drake là người mà tôi đang yêu say đắm, tôi sẽ có một cuộc sống mới hạnh phúc.

Katie kêu lên một tiếng thất vọng. Nó tung quả bóng quá cao làm cho bóng vượt qua khung rào sắt rơi xuống một bụi hồng thậm chí vào mùa này cũng lác đác điểm mấy bông hoa.

Tôi chạy về phía Katie nhưng đã có một người nhanh chân hơn tôi. Ông ta cúi người qua hàng rào dùng cây gậy khều quả bóng lên Katie đúng cạnh, nhảy lên nhảy xuống trong niềm hân hoan vui sướng bởi vì nó biết ông đang lấy quả bóng choi nó.

Cuối cùng ông cũng dùng tay cầm của cây gậy chống khều được quả bóng về phía mình, nhấc nó lên và với một cái cúi chào đưa quả bóng cho Katie.

“Ồ, cảm ơn ông. Thật là khôn ngoan quá trời. Một cây gậy thần kỳ. Nó có phép thuật không ạ?”

“À”, ông nói bằng giọng của một người ngoại quốc, “Pháp thật ư? Ai nói vậy?”

Katie nhìn ông với đôi mắt biết ơn. Nó quay sang tôi. “Mẹ ơi, con lấy lại được quả bóng rồi.”

Người đàn ông quay sang tôi. Trái tim tôi giật nảy lên một cái. Tôi đã nhận ông là người tôi đã gặp cách đây không lâu, thường ngồi trên một băng ghế hướng cái nhìn về phía tôi.

Tôi lắp bắp nói. “Ông thật tốt bụng quá. Xin cảm ơn ông.”

Katie chạy đi chơi bóng trong lúc người lạ chăm chú nhìn tôi. Hẳn cuộc gặp gỡ này không phải do tình cờ.

“Tôi… tôi nghĩ đã gặp ông trong công viên.”

“Đúng. Tôi đã tới đây. Thật là dịp tốt khi tôi có dịp nhìn thấy quả bóng bay qua hàng rào.”

“Tôi chắc con gái tôi cũng nghĩ thế!”

“Cô bé duyên dáng quá đi mất.”

“Vâng xin cảm ơn ông. Nó sẽ buồn lắm đấy nếu để mất quả bóng. Này Katie, mẹ nghĩ con không nen tung quả bóng quá cao gần hàng rào.”

Katie một tay ôm chặt quả bóng vào lòng, một tay nắm tay tôi.

“Xin cảm ơn lần nữa.” Tôi nói với người đàn ông. “Chúc một ngày tốt lành.”

Ông nhấc mũ lên, đứng đầu trần cúi chào mẹ con tôi, làn gió thổi tung mái tóc điểm bạc.

Khi đi khỏi tôi vẫn cảm thấy ánh mắt ông nhìn theo. Ông là người Pháp nếu căn cứ vào cách phát âm của ông và đó là một cung cách thật duyên dáng.

Katie cứ líu lo về ông. “Ông ấy vui tính mẹ nhỉ?”

“Vui à?”

“Ông ấy nói rất buồn cười.”

“Đó là vì ông ấy là người nước ngàoi. Nhưng ông ấy giỏi khều bóng.”

“Đúng thế. Ông ấy chỉ dùng gậy mà lôi được bóng lên. Ông ấy là một người thật dễ thương.”

Về đến nhà Katie kể cho cụ cố của nó nghe về người đàn ông đã lấy bóng cho nó.

“Một người thật dễ thương”, Ngoại bình luận.

“Ông ấy là người nước ngoài. Giọng nói… giống Ngoại… có một chút giống Ngoại. Ông ấy dùng từ bonne chance thay cho may mắn.”

“Ồ… người Pháp.”

“Và rất duyên dáng. Lịch sự.”

“Tất nhiên.”

*

* *

Chúng tôi đến Swaddingham hai ngày trước ngày lễ Giáng sinh. Drake ra tận ga đón chúng tôi, anh tỏ vẻ rất sung sướng. Katie không thể đứng yên được, nó quá hào hứng. Ngoại im lặng hơn thường lệ nhưng có một vẻ đặc biệt sung sướng.

“Tôi hy vọng mọi người sẽ thích trang trang trại của tôi. Càng ngày tôi càng thích nơi này hơn. Chị gái tôi, Isabel và chồng là Harry Denton cũng đang ở đây nghỉ Giáng sinh. Isabel nói tôi cần một bà chủ và tình nguyện đóng vai trò ấy. Tôi nghĩ mọi người sẽ mến chị ấy. Isabel mơ ước được gặp Lenore nổi tiếng… và tất cả mọi người nữa tất nhiên… nhất là cháu Katie.”

Katie tặng anh nụ cười xinh tuyệt của nó, nhảy tưng tưng trên chiếc ghế xe.

“Đi xe ngựa thế này thật tuyệt. Con thích ngựa lắm.”

“Mọi người sẽ dạy con cưỡi ngựa”, Drake nói.

“Vâng… vâng…”

“Không dễ cưỡi ngựa ở London đâu”, tôi nói.

“Ở đây thì dễ.”

Anh mỉm cười với tôi và tôi cảm thấy nôn nao hạnh phúc.

Tôi bị ngôi nhà mê hoặc ngya khi nhìn thấy nó. Một ngôi nhà chủ yếu được làm theo phong cách Tu-dor. Drake dừng ngựa lại, anh ngồi lặng vài giây ngắm tấc động của ngôi nhà đến tôi.

Tôi quay sang anh mỉm cười, “Tuyệt quá, em có cảm tưởng em đi ngược thời gian 300 năm.”

“Đó là do tác động của kiến trúc. Isabel than thở về sự bất tiện của nhà bếp vân vân. Nhưng anh quyết định không thay đổi một chút nào. Anh rất mừng là em lại thích nó.”

Anh nhảy xuống đất và giúp chúng tôi xuống xe.

Cánh cửa lớn bằng gỗ sồi mở ra, một người đàn bà bước ra ngoài. Chị có một làn da sáng, tươi mát và trông giống Drake, mách bảo tôi là đấy là chị của Drake.

“Xin chào. Tôi rất mừng khi cuối cùng quý vị cũng đến nơi. Mời vào nhà.”

Chúng tôi vào trong đại sảnh có hình mái vòm cao tít. Một ngọn lửa chiếu sáng trong chiếc lò sưởi đồ sộ.

“Các vị có đói và lạnh không? Ồ đây là chồng tôi, Harry, anh đến chào khách đi.”

Harry Denton vào cỡ 35, 36 tuổi. Phong cách duyên dáng dễ chịu, tôi thích anh ngay – cũng như tôi thích chị của Drake.

Rõ ràng là chúng tôi sẽ có một Giáng sinh vui vẻ.

Isabel khẩn khoản mời chúng tôi uống một ly rượu cho ấm người. “Sau đó các vị có thể về phòng mình.”

“Rượu Pân à? Con uống được không?” Katie reo lên.

“Rồi cháu sẽ thấy”, Isabel nói.

Tôi cho phép nó uống một chút. Katie có vẻ hưng phấn lắm. Nó nghĩ mình đang ở trong một ngôi nhà rất thú vị nơi ở của một người có cái tên nghĩa là con vịt – mặc dầu nó đã chấp nhận sự thật ấy nhưng nó không ngờ lại được uống rượu Pân.

“Thật là một ngôi nhà buồn cười.” Nó nói.

“Con yêu, đó là một ngôi nhà tuyệt vời đấy”’ tôi chỉnh.

“Phải… nhưng rất buồn cười.”

Isabel đưa chúng tôi về phòng riêng. Chúng tôi đi lên một cái cầu thang bằng gỗ sồi chắc chắn. Drake không thể cưỡng lại đã để lộ cho chúng tôi biết là cầu thang được làm để chào đón lần viếng thăm của nhà vua, bởi vì Henry Đệ Bát đã ở lại nhà này hai đêm. Đó là thời điểm tòa nhà này được sửa sang lại, đổi từ một ngôi nhà kiểu Saxon ọp ẹp thành một tòa nhà thời Tudor. Một mặt của tòa nhà mới thêm vào được chạm khắc hoa hồng còn phần bên kia là hoa huệ tây.

Chúng tôi đi về phòng mình, hai phòng nhỏ dành cho ngoại và Cassie, mẹ con tôi ở một căn phòng lớn hơn có trần cao và sàn hơi dốc nghiêng, cửa sổ có chấn song nhìn ra vườn.

“Chúng ta sẽ ngủ ở đây hả mẹ?” Katie thì thầm, trông con bé có vẻ ngỡ ngàng hết sức.

Nước nóng đã được mang vào trong phòng ngay khi chúng tôi đến.

“Hai người có thể xuống nhà trong vòng nửa giờ không?” Isabel hỏi. “Sẽ có thời gian cho hai mẹ con cô tắm rửa, dỡ hành lý.” Chị mỉm cười với tôi. “Tôi rất mừng là cuối cùng cũng gặp được cô. Drake nói rất nhiều về cô.”

“Chị có thường ở đây không?”

“Có. Kể từ ngày Drake trúng cử. Cậu ấy cần có một người chủ nhà ở đây. Tôi và Harry cũng thích việc đó. Tòa nhà này là một phần trong thời thơ ấu của tôi. Nó thuộc về dòng họ Aldringham ít lâu sau khi đc sửa sang thành nhà kiểu Tudor… vì thế cô có thể thấy chúng tôi dành cho nó tình cảm sâu đậm như thế nào.”

“Em có thể hiểu được.”

“Tôi sẽ rất vui lòng đưa được cô đi xem nhà nhưng hẳn Drake cũng muốn làm điều đó. Cậu ấy tự hào về nơi này lắm. Nó có cả một bề dày lịch sử. Charles Đệ Nhất đã ở lại một trong những căn phòng ngủ nơi đây khi ngài được người của Cromwell chọn. tất nhiên đức vua cũng nghỉ lại ở rất nhiều ngôi nhà… nhưng chúng tôi gìn giữ căn phòng của ông. Chúng tôi không bao giờ sử dụng căn phòng ấy. Nó được giữ nguyên trạng từ khi ngài ngủ ở đây.

“Là con cháu một dòng họ như thế này chắc là tuyệt vời lắm.”

“Phải, tất cả chúng tôi đều thuộc về dòng họ này. Có cây phả hệ ở phòng chính. Tôi sẽ giới thiệu với cô. Bắt đầu từ thế kỷ 16. Mời hai vị kia xuống luôn khi hai mẹ con cô sẵn sàng nhé.”

Katie chăm chú lắng nghe câu chuyện giữa hai chúng tôi.

“Người của Cromwell là ai ạ?”

“Mẹ sẽ giải thích sau. Đó là cả một câu chuyện dài mà mình không còn thời gian nữa.”

“Họ sẽ đến đây đuổi chúng ta… như họ làm với người đàn ông thứ nhất chứ mẹ?”

Tôi bật cười. “Sẽ không có ai đến đây rượt đuổi chúng ta hết. Chuyện đó xảy ra đã lâu lắm rồi.”

Tôi biết được rằng Harry cũng có một điền sản khá lớn ở cách đây chừng ba mươi dặm. Anh có một người quản lý rất giỏi cho nên anh có thể dễ dàng đi xa.

“Điều đó có nghĩa là chúng tôi hầu như có thể đến đây bất cứ khi nào Drake cần đến. Hiện nay, ở đây cũng có một số hình thức giải trí vì cậu ấy là thành viên Quốc hội. Cậu ấy chăm lo đến đời sống tinh thần trong khu vực của mình. Tất nhiên phần lớn thời gian cậu ấy ở lại London nhưng bao giờ tôi cũng có ý nghĩa như một người mẹ. Mẹ chúng tôi mất khi Drake mới lên 8 còn tôi thì 13. Tôi cảm thấy mình già dặn hơn cậu ấy nhiều lắm.”

“Em chắc anh ấy biết ơn chị lắm.”

“Ồ… cậu ấy là người đàn ông đáng yêu… chỉ sau Harry, tất nhiên. Tôi hy vọng cậu ấy sẽ có một cuộc hôn nhân hạnh phúc cũng giống như tôi. Drake là một người rất đặc biệt.”

Tôi có cảm giác chị đang đánh giá tôi và đi đến kết luận rằng tôi chính là người được em chị chọn, và vì trông chị có vẻ hài lòng tôi đoán rằng chị đã “chấm” tôi. Với tôi, chị là một người đàn bà duyên dáng, khả ái.

Katie được phép cùng ăn tối với người lớn bởi vì tôi không muốn nó bị bỏ lại một mình trong một căn phòng xa lạ. Nó có vẻ sung sướng vô ngần khi được ngồi ngang hàng với người lớn và bởi vì nó được ngồi giữa tôi và Drake nó cảm thấy như ở nhà mình.

Đó là một bữa ăn ấm cúng, vui vẻ. Ngồi trong một căn phòng cổ kính với cái trần chạm trổ và cửa sổ kình màu – nến lung linh trong những chiếc giá đỡ và trong cái chúc đài để ở giữa bàn – có một cái gì nên thơ. Chúng tôi nói chuyện về ngôi nhà, khu vườn, đất đai và chuồng ngựa. Katie hớn hở lắng nghe. Drake nói ngày hôm sau anh sẽ kiếm một con ngựa nhỏ và sẽ dạy Katie tập cưỡi ngựa. Nó sung sướng như điên với viển cảnh ấy và đặt ra không biết bao nhiêu câu hỏi. Tất cả chúng tôi đều thấy không khí ở đây thật vui tươi, cuối cùng thì Katie cũng buồn ngủ nhưng lại cố cưỡng lại vì không muốn bỏ mất một khoảnh khắc vui vẻ đầy kích thích; nhưng đó là một việc rất khó.

Tôi nói cần đưa con gái về phòng và sẽ ở lại đó để nếu thức dậy nó sẽ không thấy chỉ có một mình.

Con bé còn thì thầm hồi lâu về con ngựa và khi tôi cúi xuống hôn con chúc ngủ ngon thì nó lập tức ngủ thiếp đi.

Tôi ngồi một lúc bên cửa sổ mắt nhìn vào đêm đen bên ngoài. Ánh trăng yếu ớt soi cho tôi thấy đường viền của hàng cây xa xa. Tôi cúi nhìn xuống thảm cỏ bao quanh bởi những luống hoa không có gì phải nghi ngờ chắc là sẽ vô cùng rực rỡ vào mùa hè.

Tôi đâm yêu tòa nhà này và nhận ra rằng đó là điều Drake muốn làm cho tôi. Tôi hình dung mình trong vai trò bà chủ, giúp Drake trong tham vọng chính trị của anh, làm cho sự nghiệp của anh là mối quan tâm chính của tôi, cũng giống như salon thời trang. Nhưng sự nghiệp của Drake sẽ là ưu tiên số một của tôi nếu tôi lấy anh.

Tôi cũng chỉ là một phần của Salon Lenore. Ngoại mới là người tạo mẫu chính, là linh hồn của Salon và sau đó là sự sắc sảo cũng như mối quan hệ của bà bá tước trong giới khách hàng cao cấp… Phải, họ mới là những người không thể thiếu. Tôi có thể dễ dàng rút sang một bên hoặc giữ một vai trò thứ yếu… rồi Ngoại sẽ hiểu thôi. Hạnh phúc của tôi mới là điều Ngoại mong muốn và cả bà bá tước cũng vậy.

Tôi hơi mệt nhưng đầu óc lại tỉnh như sáo. Tôi lên giường nằm, lòng rộn ràng một tâm trạng hớn hở như nở hoa. Tôi biết chắc anh mời tôi đến đâu để cầu hôn. Anh có vẻ hơi thận trọng tôi đoán là bởi vì anh sẽ đề nghị tôi rút khỏi công việc kinh doanh – ít nhất thì cũng không tham gia quá sâu – và anh còn chưa biết rõ cảm nghĩ của tôi. Tôi cảm thấy anh có giữ ý và tôi nghĩ có thể đó là nguyên nhân duy nhất.

Sau bữa điển tâm Isabel đưa chúng tôi đi một vòng xem nhà. Ngôi nhà còn lớn hơn tôi có thể hình dung. Chúng tôi bắt đầu ở khu vực nhà bếp với những chiếc bếp lò bằng gạch đồ sộ có tiếng mỡ chiên xèo xèo.

“Bếp được làm từ những ngày người ta coi chuyện ăn uống là một niềm vui lớn. Với quý vị, tôi chỉ nấu một lượng nhỏ vì thế mà với chúng tôi, nấu ăn không có gì bất tiện lắm.”

Chúng tôi còn tham quan cả nhà làm bơ và phòng giặt giũ. Rồi chúng tôi đi đến đại sảnh với những bức tường bằng đá và cái trần hình mái vòm.

“Chúng tôi chỉ sử dụng phòng này khi có nhiều khách. Đôi khi chúng tôi cho giới quan chức địa phương mượn đại sảnh. Trong những bữa tiệc nhỏ hơn, chúng tôi dùng phòng ăn. Vào ngày Giáng sinh sẽ có một vài thực khách vì thế chúng tôi sẽ ăn tiệc Giáng sinh ở đây. Những chiếc cầu thang này sẽ dẫn đến phòng ăn và phòng khách, còn ở tầng tiếp theo là các phòng ngủ. Có cả thảy hai mươi phòng ngủ thuộc nhiều loại kích cỡ khác nhau. Trên tầng này là phòng trưng bày kéo dài suốt chiều dài ngôi nhà, trên nữa là phòng áp mái và khu ở cho gia nhân.”

Drake đi đến chỗ chúng tôi. “Chị tranh mất cái thú của em rồi, Isabel.” Rồi anh quay sang chúng tôi.

“Mọi người phải tham quan phòng trưng bày… đây là phần cổ kính nhất trong tòa nhà… những gì còn lại của kiến trúc Saxon. Nó không thay đổi khi phần dưới được trùng tu lại.”

Tôi đứng trong phòng tranh. Có một cái gì đó thật kỳ lạ ở đây. Thậm chí đang là ban ngày mà dường như nới đây cũng có những cái bóng đen tỏa xuống.

“Cửa sổ ở đây hơi nhỏ.” Drake nói. “Chúng tôi có thể sửa chữa lại nhưng lại không tán thành một sự thay đổi. Tất nhiên chúng tôi không thể thay đổi đặc tính của nơi này nếu chúng tôi muốn sửa chữa bất cứ cái gì.”

“Nó có ma không?” Đột nhiên Cassie hỏi.

Isabel và Drake trao đổi với nhau một cái nhìn kín đáo.

“Có bao giờ cô nghe nói có bất cứ ngôi nhà cổ nào không bị cho là có ma chưa?”

“Vậy là ở đây có chuyện đó.”

“Đây là phần cổ xưa nhất của tòa nhà và trong một ngôi nhà mà người ta đã sống tôiới hàng thế kỷ chắc chắn là có những huyền thoại về nó.”

Cassie rùng mình. Tôi nhìn Katie, không muốn con bé phát hoảng nhưng nó đang nhìn ra ngoài cửa sổ nơi nó có thể nhìn thấy chuồng ngựa. Nó nói có một người đàn ông đang ngồi trên lưng ngựa. Drake đi đến bên nó.

“Phải, đó là chuồng ngựa. Con ngựa con của cháu ở đó.”

Drake đứng cạnh Katie trò chuyện với nó.

“Ai ngủ ở khu này?”

“Những người giúp việc”, Isabel nói.

“Có bao giờ họ thấy…”

“Chúng tôi không nói về chuyện đó. Cô cũng biết ngững người này đấy. Họ có khối chuyện trong đầu và bắt đầu tưởng tượng ra đủ thứ khác.”

Ngoại hỏi về các bức chân dung.

“Đây là toàn bộ thành viên trong dòng họ”, Drake nói, anh cùng Katie đã đi đến chỗ chúng tôi.

“Anh có mặt ở đây không?”

Anh lắc đầu. “Nhà của gia đình anh ở Worcestershire kia. Em của cha anh đến đây từ rất lâu và nơi này được coi là nhà cô. Cô không lấy chồng và dành cả đời mình cho nơi này và lợi ích của những người dân trong vùng. Khi anh đến đây, họ nói từ Swadding “nuôi dưỡng”, có nghĩa thật may mắn khi vùng này thuộc về dòng họ Aldringham. Anh có đến sống ở đây một thời gian với cô. Cô của anh là một người rất mực nghiêm túc… một phụ nữ có nhân cách cao quý, hai cô cháu yêu quý nhau lắm và khi cô qua đời ngôi nhà này được sang tên cho anh”

“Em nghĩ đây là một trang trại rất tuyệt.”

Anh cười với tôi khuôn mặt ánh lên vẻ hạnh phúc. “Anh rất mừng là em nghĩ thế.”

Drake giữ lời hứa dạy Katie cưỡi ngựa. Con bé có cái vẻ sung sướng của một đứa trẻ được làm điều mà nó mơ ước. Không có gì vui hơn khi nhìn nó cưỡi con ngựa non có Drake đi bên cạnh cầm dây cương dắt nó đi quanh sân cưỡi ngựa.

Ngoại và Cassie đứng cạnh tôi xem Katie cưỡi ngựa. Đó là một buổi sáng vui như chỉ có trong lúc ta còn trẻ con.

Sau bữa trưa Katie cảm thất mệt – tôi nghĩ chính sự phấn kích cao độ đã làm nó mệt vì thế mà tôi cho con bé đi ngủ trưa. Drake hỏi không biết tôi có muốn cưỡi ngựa đi dạo với anh không. Tôi đáp lại là tôi rất thích cưỡi ngựa. Ngày còn ở Nhà Tơ Lụa, tôi đã cưỡi ngựa rất nhiều nhưng từ khi lên London ít có dịp làm thế.

Ngoại nói cũng muốn về phòng nghỉ. Cassie tình nguyện ngồi chơi trong phòng tôi để nếu Katie thức giấc nó sẽ không cảm thấy cô đơn ở một nơi xa lạ.

Drake sửa soạn một tấm yên cương phù hợp cho tôi và cả hai phóng ngựa chạy đi.

“Anh muốn đưa em đi xem vùng này. Cũng đẹp lắm và em không thể tin là nó gần London đến thế. Không thể tiện hơn với anh được.”

“Vâng và chị anh đã giúp đỡ anh thật nhiều.”

“Anh hy vọng là em sẽ mến chị ấy. Isabel là một người rất tốt bụng.”

“Em nghĩ chị ấy rất duyên dáng.”

“Isabel quý em lắm.”

“Nhưng chị ấy còn chưa biết về em mà.”

“Isabel nghe nói về em… từ anh. Chị ấy hoàn toàn ngưỡng mộ công việc kinh doanh của em. Anh đã kể cho chị ấy nghe tất cả về em. Chị ấy nghĩ đạt được những thành tựu như thế thật tuyệt vời.”

“Em có phải nói là em rất thích công việc của mình.”

“Em có nghĩ là con người ta có thể thành công trong công việc mà họ không thích không?”

“Có lẽ không.”

“Vẫn còn lo lắng về chuyện mở rộng kinh doanh à?”

“Phải, chúng em vẫn suy nghĩ về điều này. Bà bá tước vẫn nói về chuyện đó, và em chắc Ngoại cũng nghĩ là tụi em nên đầu tư vào đó. Vì thế mà em…”

“Phải, và em đã dấn sâu vào việc này.”

“Chúng em rất may nắm. Quen biết bà bá tước là điều tốt đẹp nhấy có thể xảy ra.”

“Đó là một cách trốn thoát khỏi… nỗi buồn của em…”

“Vâng, chính là như thế.”

Nhưng bây giờ em đang quên đi rồi đây.”

“Đến… một lúc nào đó, em cho là thế.”

“Nhưng em vẫn còn vấn vương nhiều về quá khứ?”

“Vâng, đúng là thế. Người ta không thể trốn thoát khỏi quá khứ.”

“Anh hiểu. Em có nghĩ…” Anh dừng lại và tôi đợi anh nói tiếp. Nhưng dường như anh thay đổi ý định. “Đất của anh kết thúc ở đây.”

“Đất đai của anh rộng lớn quá.”

“Có nhiều việc vần phải làm lắm. May thay anh có một người quản lý rất giỏi. Đây là công việc bán thời gian của anh.”

“Công việc quan trọng nhất là trở thành một chính trị gia.”

“Phải, nhưng anh không cần phải lo lắng nhiều về điều đó. Nếu London làm cho anh mệt nhoài thì mọi thứ ở đây sẽ làm anh hồi sức nhanh chóng.”

“Có vẻ như anh làm cho tất cả mọi việc đều trở nên tốt đẹp.”

“Anh nóng lòng muốn em đến đây và… nhận ra mọi việc diễn ra như thế nào ở đây và ở… London. Anh có nhiều thú vui lành mạnh ở cả hai nơi. Tất nhiên chị anh đã giúp cho anh được rất nhiều… nhưng chị ấy cũng có nhà rieng…”

“Chị Isabel yêu quý anh lắm.”

“Phải, chị ấy bao giờ cũng như một người mẹ hiền đối với anh.”

Một niềm vui rạo rực khiến tôi chỉ muốn cất lên tiếng hát. Anh sẽ ngỏ lời muốn sống trọn đời với tôi. Và tôi sẽ sốt sắng trả lời Vâng Vâng Vâng. Sẽ có một sự thay đổi trong cuộc sống. Anh sẽ là một người cha tốt đối với Katie. Trẻ con cần một người cha - và một số phụ nữ - như tôi chẳng hạn – cần một người chồng.

Chúng tôi phi ngựa ra cánh đồng. Tôi reo lên “hãy phi nước đại đi.” Thế là chúng tôi phóng qua cánh đồng, đột ngột ghìm cương ngựa trước một hàng rào. Ôi, mọi thứ thật là tuyệt vời.

Tôi biết rất rõ là anh sẽ hỏi cưới tôi. Lúc này anh còn đang phân vân một chút. Nhưng rồi anh sẽ hỏi tôi trước khi tôi rời khỏi đây. Anh muốn tôi hiểu rõ với anh hôn nhân là một điều thiêng liêng như thế nào. Anh muốn hoàn toàn chắc chắn là tôi có thể quên quá khứ. Đó là lý do tôiại sao anh nóng lòng muốn tôi có mặt ở đây để mừng lễ Giáng sinh. Anh không thể quên rằng tôi là một Lenore và tôi là một trong những nhà tạo mẫu cao cấp ở thủ đô. Tôi sẽ phải thuyết phục anh rằng mặc dù tôi là một nhà kinh doanh thành công, tôi sẵn lòng coi tình yêu và hôn nhân cao hơn sự nghiệp riêng.

Thật là một buổi chiều thần tiên nhưng có một ngạc nhiên khó chịu đang chờ tôi.

Chúng tôi trở về chuồng ngựa, một tay giám mã dắt hai con ngựa vào chuồng và chúng tôi đi vào trong nhà.

Isabel đang đứng ngoài tiền sảnh với một phụ nữ lộng lẫy, sang trọng trong bộ áo lông chồn. Đó là Julia. Cô chạy đến bên Drake.

“Em đến đây rồi. Thật vui khi được gặp anh.”

Drake tỏ vẻ bối rối.

“Em chỉ ở lại qua ngày lễ thoi. Tôiất nhiên chúng ta sẽ cùng nghỉ lễ với nhau. Em hoàn toàn hieur ý anh khi anh nói sẽ nghỉ lễ ở đây.”

“Chào Julia,” tôi nói. “Tôi không nghĩ là cô sẽ đến đây.”

“Phải, Drake và em rất hiểu nhau. Anh ấy khăng khăng nói rằng anh ấy sẽ nghỉ Giáng sinh ở đây, vì thế em hiểu điều anh ấy muốn nói và điều anh ấy chờ đợi ở em. Drake thân yêu, xin lỗi em không đến sớm hơn được.Tối qua có một bựa tiệc ở nhà Harrington. Họ nhất định mời em, em không thể không đi. Nếu không em đã đến đây từ hôm qua.”

“Chúng tôi có một phòng sẵn sàng cho cô.”

“Chị chu đáo quá.”

“Và cô có cần một người giúp việc không?”

“Vâng, đó là Annette.”

“Cô ta sẽ ngủ ở một trong những phòng áp mái. Ở đấy cũng có phòng cho cô ta.”

“Thế thì tôiốt quá. Drake anh thật lơ đãng quá đi. Sao anh không nói với bà Denton là em sẽ đến.”

“Chính anh cũng bất ngờ nữa là…”

“Ồ Drake… khi anh bảo em… em nghĩ nó được hiểu…”

“Thôi, dù sao em cũng đã ở đây rồi… Isabel sẽ chăm nom mọi thứ.”

“Chỗ này dễ thương làm sao. Em thích ngôi nhà cổ kính này quá. Thật độc đáo. Thế Cassie cũng ở đây à?”

Tôi gật đầu.

“Em rất vui. Gia đình phải ở bên nhau… đặc biệt là vào dịp Giáng sinh.”

Bây giờ thì mọi việc đã thay đổi. Julia đã phá hủy bầu không khí thần tien của ngày lễ.

*

* *

Giáng sinh! Dù vậy vẫn là một khỏang thời gian hạnh phúc. Trời vừa tối các nhạc công và ca đoàn đã gõ cổng bước vào. Họ đứng ngoài tiền sảnh, tay cầm đèn lồng cao giọng hát những bài thánh ca ưa thích: “Một lần trong thành phố cung đình của David”, “Chúng ta tiến bước dưới niềm tin”, “Đức vua Wenceslas hiền minh…” và nhiều bài khác.

Katie vui sướng lắm, nó hòa cùng giọng hát với họ và sau đó giúp mọi người mang đến cho khách những ly rượu pha chế và bánh nhân thịt. Buổi tối hôm ấy nó đi ngủ vào giờ thường lệ và vừa mới đặt lưng xuống giường nó đã vội ngủ thiếp đi. Tòa nhà này đã trở thành nhà của nó.

Sau bữa tối, người lớn chúng tôi lên trên phòng truyền thống của gia đình nơi có một ngọn lửa bập bùng trong lò sưởi.

“Bao giờ chúng tôi cũng lên đây vào đếm Giáng sinh”, Isabel giải thích. “Chúng tôi nướng hạt dẻ, uống rượu vang portô. Con người ta bao giờ cũng cảm thấy muốn duy trì những truyền thống cũ được truyền lại tôi từ muôn đời nay.”

“Có một cái gì đó thật kỳ lạ”, Julia nói. “Ông già này nom như thể sẽ bước ra khỏi khung ảnh và trò chuyện với chúng ta.”

“Trông ông rất nghiem khắc”, Drake đồng ý. Đó là cụ tổ William. Cụ là đô đốc hải quân. Có một truyền thống hải quân rất mạnh mẽ trong dòng họ này.

“Vậy thì một trong những cụ tổ ở đây chắc là phải giận anh lắm vì đã không đi theo truyền thống gia đình.”

Cassie nói: “Anh có sợ là các cụ có thể bộc lộ sự giận dữ đó bằng một cách nào đó không?”

“Họ đã ở trong mồ… từ lâu rồi.”

“Có người nói họ vẫn còn sống sau khi đã trở về với đất”, Cassie tiếp, “và một trong số hồn ma vẫn quay về.”

“Dẫu thế thì anh cũng vẫn sẽ làm những điều mà anh muốn trong đời mình cũng giống như là họ đã làm cho họ.” Drake bảo cô.

“Tôiại sao người ta bao giờ cũng liên kết các hồn ma với những ngôi nhà cổ?” Tôi thắc mắc. “Mọi người chắc đã nghe về những ngôi nhà ma ám. Mà bao giờ cũng là các tòa nhà lớn.”

Ngoại nói,”Người chết là người chết… tuy vậy có ngững người mong quay lại mà họ đâu có quay lại.” Tôi biết Ngoại đang nghĩ đến mẹ tôi và chồng tôi.

“Căn phòng này có ma phải không?” Cassie hỏi, có vẻ rất thích thú đề tài này.

“Có lẽ thế”, Drake nói.

“Có một chuyện … về nó?”

Drake nhìn Isabel rồi nói. “Có.”

“Kể cho chúng tôi nghe đi.” Cassie van nài.

“Cassie”, tôi cảnh cáo, “em lại không ngủ được cho mà xem.”

“Không sao đâu. Em rất muốn nghe.”

“Chị kể đi”, Drake bảo chị gái.

“Phải, căn phòng này được cho là bị ám đó là hồn ma một thiếu nữ trong dòng họ chúng tôi, tôiất nhiên rồi. Cô ấy 16 tuổi và chuyện xảy ra đã được 200 năm rồi. Cô đem lòng yêu một chàng thanh niên nhưng cha cô không đồng ý cho cô cưới người mình yêu. Thay vì thế ông đã tìm một chàng rể khác – một người đàn ông có tuổi nhưng giàu có. Ngày ấy cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy.”

“Một điều mà các cô gái trẻ hiện nay không phải bao giờ cũng thực hiện.”

“Tôi dám khẳng định là ngày ấy cũng có những người không thuận theo ý cha mẹ.”

“Ồ, nhưng Anne Aldringham đã vâng lời cha. Cô ấy chia tay người tình và cưới người đàn ông mà cha cô đã chọn. Sau lễ cưới, tôiất cả thực khách tập trung ở đây để ăn mừng.” Isabel nhắm mắt. “Đôi khi tôi thường thức dậy vào lúc nửa đêm và tôi có cảm tưởng tôi có thể nghe tiếng đàn hát của những người hát rong. Mọi người khiêu vũ ở đại sảnh rồi bất thình lình họ phát hiện ra cô dâu đã đi đâu mất.”

“Nghe cứ như trò chơi ú tim ấy.” Cassie thì thầm.

“Không hẳn thế. Họ không trò trốn tìm và cô gái không trốn vào trong tủ và ở đó hàng trăm năm. Cô ấy ra khỏi phòng, phóng mình qua cửa sổ. Đấy người ta kể lại như thế. Cô nhảy xuống đất tìm cái chết.”

“Ôi, Anne đáng thương!” Cassie thì thầm.

“Lẽ ra cô ấy nên bỏ trốn với người yêu”, Julia nói. “Tôi thì tôi sẽ không làm thế.” Cô nhìn Drake một cách tha thiết nhưng anh không nhìn cô.

“Nhưng cô ấy không làm thế, cô ấy lại nhảy qua cửa sổ.” Isabel nói tiếp.

“Và ngày nay, cô ấy vẫn quay lại nơi này.”

“Trong một số trường hợp người ta nói như thế. Khi có bất cứ thành viên nào trong gia đình định cưới một người nào đó chỉ mang lại cho anh ta hay cô ta bất hạnh, hồn ma sẽ hiện lên đi qua cửa sổ ấy, đi dọc trong căn phòng này, vừa đi vừa đi vừa xua tay, kêu lên, “Hãy dừng lại. hãy dừng lại.”

“Chị đã bao giờ gặp cô ấy chưa?” Tôi hỏi Isabel.

Chị lắc đầu.

“Như thế, có thể giả định tất cả các cuộc hôn nhân trong gia đình này đều hạnh phúc,” Cassie nói.

“Nếu cô tin vào chuyện này thì đúng thế. Tôi không nghĩ hồn ma này sẽ hiển hiện ra với chúng tôi.”

Julia nhìn tôi xoi mói. “Thật là một chủ đề vui đáo để trong buổi tối Noel. Tôi hy vọng phòng ngủ của tôi ở xa hồn ma của người phụ nữ này.”

“Cô sẽ không nghe thấy tiếng của cô ấy từ dưới phòng cô đâu,” Isabel an ủi.

“Ơn chúa!”

“Để anh cho em thêm một chút rượu portô.”

“Một buổi tối như thế này không ấm cúng sao!” Julia mỉm cười, nhìn khắp mọi người. “Lễ Giáng sinh trong tòa nhà tuyệt vời này… với những con người thật dễ thương…” Cô nâng ly. “Giáng sinh hạnh phúc… cho tôi tất cả chúng ta.”

Đôi mắt cô đi tìm Drake và dừng lại ở đấy, đắm đuối.

Sáng hôm sau chúng tôi đi dự lễ ở nhà thờ. Julia cũng đi theo, một điều làm cho tôi ngạc nhiên, nhưng có vẻ như là Julia đã quyết định không để cho anh thoát khỏi tầm kiểm soát của cô nếu có thể.

Tôi cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ. Tôi không bao giờ quên được cơn cuồng nộ của cô khi chúng tôi còn bé lúc cô phát hiện ra Drake rời Nhà Rơ Lụa vì tôi. Lúc đó trông cô thật đáng sợ.

Giờ đây tôi biết chắc là cô muốn cướp Drake. Chắc chắn Drake không mời cô đến đây dù cô đã gần xa ngỏ ý hoặc là cô đã hiểu lầm ý anh và cho đó là một lời mời. Thật là trắng trợn. Nếu anh muốn mời cô thì anh phải đưa ra lời mời một cách chính thức chứ. Sự thật là Julia biết tôi đang ở Swadingham và lập tức mò đến. Tôi biết Julia uống rượu rất nhiều. Rõ ràng là cái màu đỏ trên mặt cô và thái độ đôi khi hung hăng trong những lúc không tỉnh táo là một dấu hiệu rành rành. Tôi tự hỏi không biết Drake có nhận ra điều đó không. Anh bao giờ cũng là một người lịch thiệp, sau khi tỏ vẻ ngạc nhiên thấy cô không mời mà đến anh đóng vai một chủ nhà hiếu khách.

Theo truyền thống có một bựa tiệc Giáng sinh vào buổi trưa, gà tây được mang ra sau món bánh putding và ăn kèm với bơ và rượu mạnh – sau đó bao giờ cũng có bánh nhân thịt. Ngoài chúng tôi còn có một vài người hàng xóm và một vài người bạn của Drake trong Quốc hội. Quanh bàn ăn sôi nổi câu chuyện về chính trị và cuộc bầu cử sắp tới.

Sau bữa ăn chúng tôi về phòng nghỉ. Tôi rất cảm động khi thấy Drake dành thời gian dạy Katie cưỡi ngựa vào buổi chiều - một điều làm Katie rất vui và tôi thích được thấy vẻ mặt hạnh phúc của hai người khi họ ở bên nhau. Có thêm khách đến chơi vào buổi tối khi chúng tôi có một bữa tiệc tự chọn rồi các nhạc công đến chơi đàn. Tiếp đó là mục khiêu vũ trong phòng truyền thống và với sự hiện diện của nhiều người, nó mất đi vẻ kỳ lạ. Drake nhảy với tất cả cánh phụ nữ, vì thế tôi chỉ có dịp nhảy với anh một bài. Anh hỏi tôi có thích ở đây không và tôi sốt sắng đáp là tôi rất hạnh phúc. Anh đáp lại là anh cũng hài lòng lắm. Anh tha thiết muốn tôi xuống đây xem xét mọi thứ. Anh muốn tôi nói thật những suy nghĩ của mình về cuộc sống của một chính trị gia.

“Anh cũng biết em nghĩ gì rồi mà. Đó là một sự nghiệp có thể nói là thú vị nhất.”

“Thậm chí còn tốt hơn là quản lý một salon thời trang cao cấp ư?”

“Chính là như thế.”

“Anh cũng nghĩ vậy.”

“Cái cách chị Isabel điều hành mọi việc thật tuyệt vời.”

“Chị ấy đã làm điều đó suốt dời. Đầu tiên khi chưa lấy chồng, rồi trong cuộc sống với Harry và bây giờ lại với anh. Isabel là một người trên cả tuyệt vời.”

“Em biết. Không có gì làm chị ấy mất thăng bằng. Chị ấy không chuẩn bị đón Julia nhưng không hề lộ ra.”

“Đúng. Chắc chắn chị ấy không làm thế.”

Tôi chờ nghe anh đoan chắc với tôi là anh không mời cô. Điều đó rất quan trọng đối với tôi. Nhưng anh không nói gì mà tôi cũng không hỏi.

Sau đó tôi theo dõi anh nhảy với Julia. Cô ta nở nang cả mặt mày và cười khanh khách suốt điệu nhảy, còn anh thì mỉm cười như thể anh rất thích điệu nhảy, khó có thể phân biệt được cảm xúc thực sự của anh.

Khi tôi trở về phòng đêm ấm, Katie đã ngủ say. Tôi cúi xuống hôn lên khuôn mặt ngây thơ thiên thần của con bé, rồi chẫm rãi chuẩn bị đi ngủ. Tôi biết tôi sẽ khó lòng ngủ được. Có một cái gì như một nỗi thất vọng. Nó đến cùng với sự xuất hiện của Julia.

Tôi cứ nghĩ mãi về Drake và Julia. Trước đôi mắt mở chong chong của tôi, họ cùng nhau nhảy múa. Cô có một vẻ độc quyền đối với anh mà anh lại không tỏ vẻ khó chịu gì hết. Hay là có nhỉ? Nhưng anh không để lộ cảm xúc của mình, phong cách của anh không chê vào đâu được, anh phải đóng vai một chủ nhà hoàn hảo. hay là anh có mời cô ta đến? Bây giờ tôi không chắc một điều gì. Tôi không thể nào ngủ được, chỉ nằm nhỉna ngoài cửa sổ. Rồi lại quay lại nhìn Katie đang nằm ngủ yên lành. Nó là của tôi hoàn toàn và trong khi tôi còn có bé thì tôi hạnh phúc… bất kể có chuyện gì xảy ra. Dù nói gì thì nói sự thất vọng và buồn bực vẫn ở lại cùng tôi không xua đi được.

Bât thình lình tôi hoàn toàn tỉnh táo. Có một cái gì đó đang diễn ra ngoài cầu thang. Tôi nhảy xuống giường khoác áo lên người và xỏ dép vào. Tôi ra ngoài bước lên cầu thang dẫn lên phòng truyền thống. Vài ngọn nến vẫn được thắp sáng. Tôi thấy Isabel, chị đang vỗ về một cô gái trẻ ngồi cạnh chị. Cô gái đang khóc.

“Không có chuyện gì,” Isabel nói khi nhìn thấy tôi. “Patty bị một cơn chấn động nhẹ.”

“Nhưng tôi nghe thấy, thưa Madame. Đó là một cái gì ma quái như…”

Drake vội vã chạy đến.

“Có chuyện gì xảy ra thế này?”

“Patty có một cơn ác mộng.”

“Ồ không, không phải…”

Ba cô hầu gái khác xuất hiện ra từ bóng tối.

“Con cũng nghe thấy nữa,” một cô nói. “Ồ nó kinh khủn lắm. Con chưa bao giờ nghe thấy một cái gì như thế… Một người kêu khóc thê thảm, rùng rợn. Rồi gào lên: “Hãy coi chừng!...” Người ấy nói như thế ba lần. Ôi nó kinh khủng lắm, thưa bà. Con rùng mình bởi vì có một cơn ớn lạnh bất thình lình từ bên trong.”

“Đó chỉ là vì cô nằm mơ vớ vẩn thôi.”

Julia hiện lên trên đầu cầu thang. Mái tóc buông xóa trên bờ vai và cô ta mặc một chiếc áo màu tím nhạt.

“Có chuyên gì vây? Ôi lạy chúa tôi. Có chuyện gì vậy? Cô bé tội nghiệp. Trông như thể cô ta sợ đến mất hết cả lý trí.”

“Patty có một cơn ác mộng.” Isabel lặp lại.

Patty lắc đầu, răng đánh vào nhau lập cập.

“Con đang thức thưa bà…”

“Chị nghĩ là cần một ít rượu mạnh cậu Drake à. Ồ Hary đây, Patty bị một cơn ác mộg. Các cô kia đang hoảng hồn. Mang rượu đến đây, nó sẽ làm các cô này dịu lại.”

Bà đầu bếp Gratten xuất hiện. Trông bà rất uy nghiêm mặc dù trên đầu bà cuốn đầy lô giấy.

“Có chuyện gì vậy?” bà ta hỏi những người giúp việc. “Có gì không ổn với Patty vậy?”

“Cô bé hơi bị chấn động, bà Gratten ạ,” Isabel nói.

“Không cần phải làm cho tôiất cả mọi người bị kích động. Tôi nghỉ chỉ là thần nốt nát thần tính do những câu chuyện ma họ nghe được trước lúc đi ngủ.”

“Không phải đâu, thưa Madame,” một cô nói. “Chẳng có ai nói chuyện ma quỷ gì hết. không chỉ xảy ra trong đầu óc Patty đâu. Con cũng nghe thấy nữa. Không phải là chuyện tưởng tượng đâu. Đó là chuyện xảy ra thật. Bà có thể nói thế được.”

Julia nói. “Đó có phải là hồn ma mà chị vừa kể hồi chiều về… một người đi qua cửa sổ, khóc lóc thảm thiết và kêu lên “Hãy coi chừng!”?”

“Thưa bà vâng, chính là nó”, Patty nói,”Tôi nghe thấy tiếng bước chân trong phòng truyền thống. Hồn ma kêu gào thảm thiết và nói “Hãy coi chừng!” Là thế đấy.”

“Ồ, Harry mang rượu đến rồi,” Isabel nói. “Cảm ơn anh Harry. Nào các cô làm một chút rượu rồi đi ngủ đi.”

“Tôi sẽ chăm lo đôn đốc họ, thưa bà Denton”, người đầu bếp nói. “Không biết chuyện gì sẽ xảy ra trong nhà nữa đây… Tôiự dưng lại có một chuyện như thế này.”

“Nhưng đấy là một con ma, bà Gratten”, Patty khăng khăng. “Thật đấy ạ.”

“Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều cần một cái gì nâng đỡ tinh thần. Thôi đi xuống phòng khách đi.” Drake nói.

Chúng tôi kéo nhau xuống phòng khách. Anh rót rượu mạnh vào ly cho mọi người và chẳng bao lâu sau Julia gia nhập bọn với chúng tôi.

“Tôi hy vọng những chuyện ồn ào này không đánh thức Katie dậy.” Isabel nói.

“Không, tôi đã nhìn vào rồi. Con bé vẫn ngủ ngon lành.”

“Thế thì tốt…”

“Thật là một việc kỳ lạ,” Julia nói. “Sau khi chúng ta nói chuyện…. Các vị có nghĩ cô gái này nghe thấy tiếng kêu không?”

“Chắc có ai đó kể cho cô ta nghe chuyện đó, tôi chắc thế.” Tôi nói.

“Có vẻ như vậy.” Isabel đồng ý.

“Nghe có vẻ thật lạ,” Julia tiếp tục. “Dù vậy, tốt nhất là anh nên cẩn thận Drake ạ.”

Drake nhướng lông mày ngạc nhiên.

“Phải, đó không phải là một điềm gở với cuộc hôn nhân sắp tới sao… một cái gì như lời cảnh báo phải không? Anh là người duy nhất trong nhà sắp lập gia đình. Có đồng ý với em không nào?”

“Bao giờ tôi cũng nghĩ Patty là một người dễ bị kích động.”

“Vẫn là việc kỳ quặc,” Julia nói. “Rượu này thật ấm và ngon.”

“Một chút nữa chăng?” Harry hỏi.

“Ồ vâng.” Julia nói.

“Thôi, tôi đi về phòng đây. Tôi không muốn Katie thức dậy không thấy có mẹ bên cạnh.”

“Lenore đáng thương. Chị có vẻ như bị sốc thực sự. Chị không tin vào ma, phải không?” Julia hỏi.

“Còn cô?” Tôi hỏi lại.

Julia bật cười giơ một tay lên lắc tôiừ bên này sang bên kia. “Không hẳn. Nhưng chuyện này thật kỳ. Em không biết cô gái kia có nghe thấy câu chuyện giữa chúng ta không…”

“Tôi dám nói cô ta nghe chuyện này ở đâu đó. Chúc mọi người ngủ ngon.” Tôi nói và bỏ về phòng.

Katie vẫn đang ngủ. Tôi không chờ đợi chuyện này. Tôi nằm im trên giường lắng nghe tiếng động trong nhà… bao giờ cũng có một âm thanh thoảng qua nào đó trong một ngôi nhà cổ… và gió đang rền rĩ qua các cành cây, thì thầm ghê rợn, “Hãy coi chừng!”

*

* *

Phần còn lại của một chuyến đi có một cái gì không như ý. Ai cũng có vẻ ngại ngùng trừ Katie. Nó muốn học cưỡi ngựa và Drake đã nhiệt tình dạy dỗ nó và nó hoàn toàn vui sướng.

Isabel bắt Patty nằm trên giường suốt ngày hôm sau.

“Cô có vẻ bị chấn động mạnh.” Isabel nói.

Mọi thứ hóa ra khác với những gì tôi mong muốn. Tôi có thể thấy Ngoại có phần thất vọng còn Cassie thì bối rối. Thật nhẹ cả người khi cũng đến lúc ra về - nhưng Katie cảm thấy rất buồn.

“Mọi chuyện tuyệt vời như thế,” nó nói, bám chặt lấy tay Drake. “Chú nhớ chăm sóc con Bluebell cho đến khi cháu quay lại nhé.”

Drake an ủi rằng anh sẽ chăm nom con ngựa thật chu đáo. Chúng tôi ra về chỉ con Julia ở lại. Ít nhất cô ta cũng là người vui hưởng Giáng sinh nhất.

*

* *

Khoảng hai ngày sau Ngoại có chuyện quan trọng muốn nói với tôi.

“Lenore, cháu cũng biết là cách đây không lâu bà đã đến Villers-Mure.”

“Vâng, thưa Ngoại.”

“Ở đó… bà gặp một người.”

“Ai ạ?”

“Bà gặp… cha cháu.”

“Ngoại!”

“Đó là sự thật.”

“Con nghĩ bà không biết cha cháu là ai mà.”

Bà im lặng. “Bà đã kể cho cháu nghe một điều gì đó về gia đình. Không phải bao giờ cũng dễ dàng giải thích mọi chuyện cho một đứa trẻ. Nói về một điều nghiêm trọng đến thế và Ngoại sợ rằng Ngoại đã có phần hèn nhát.”

“Vậy bà kể cho cháu nghe bây giờ đi.”

“Cháu cũng biết mẹ cháu, con gái bà. Marie Lousie là một cô gái có sắc đẹp đặc biệt. Điều tự nhiên là mẹ cháu thu hút bọn đàn ông như nam châm hút sắt. Mẹ con ta nghèo. Một góa phụ đơn côi phải làm việc cho nhà St.Allengère để nuôi bản thân và nuôi con. Khi lớn lên, Marie cũng sẽ làm việc cho gia đình này như bà. Cháu cũng biết mọi chuyện đã xảy ra. Mẹ cháu yêu say đắm. Sinh ra cháu rồi chết… có lẽ vì sợ hãi và đau khổ. Dù vậy phụ nữ vẫn có người chết khi sanh con dù có cả một tương lai tươi sáng đang chờ phía trước. Bà không biết gì hết… bởi vì mẹ cháu là cả cuộc đời bà… Rồi bà nhận ra mẹ cháu đã để lại cho bà… và điều này thay đổi tôiất cả.”

“Vâng, và bà đã cho cháu biết điều đó.”

“Cháu cũng biết Alphonse St.Allengère đã thu xếp cho bà sang Anh để làm việc cho nhà Sallonger. Lý do là bởi vì ông ra không muốn bà ở lại đấy.”

Tôiại sao ạ?”

Ngoại cảm thấy khó mà nói với tôi điều đó; bà không phải là người ăn nói giỏi như mọi lần.

Cuối cùng bà cau mày, nặng nề thốt lên. “Bởi vì cha cháu chính là người con trai út của ông ta.”

“Thế là… bà biết cha cháu là ai!”

“Mẹ cháu nói… ngay trước khi cháu chào đời.”

“Và ông ấy không muốn cưới…”

“Lúc ấy cha cháu chỉ là một cậu bé. Mười bảy tuổi, còn Alphonse St.Allengère, bà phải nói với cháu là một người đàn ông khét tiếng ác nghiệt. Cả vùng Villers-Mure chứ nghe thấy tên ông ta là đã sợ phát run lên. Ông ta nắm giữ mạng sống của chúng ta trong lòng bàn tay mình. Bất cứ ai cũng sợ cái cau mày của ông ta, các cậu con trai cũng không là ngoại lệ. Sẽ không có chuyện con trai nhà St.Allengère lại đi cưới một cô thợ dệt làm việc trong nhà máy của cha mình. Cha cháu đã làm hết sức mình. Cha cháu yêu mẹ cháu thật lòng nhưng ông già vẫn vững như đồng, không hề nhân nhượng. Cha cháu bị gửi ngay đến một nhà ông chủ sở hữu một vườn nho ở Burgundy. Khi trở về Mure, bà đã được cha cháu lúc ấy cũng về thăm gia đình. Nhờ vậy bà có thể kể cho cha cháu nghe về cháu… làm thế nào cháu trở thành một góa phụ trẻ với một đứa con côi. Ông ấy rất xúc động.”

“Cháu biết có một cái gì đó mà. Cháu có thể thấy trên nét mặt bà khi bà trở về.”

“Ông ấy hiện đang ở London.”

Tôi trố mắt nhìn bà.

Bà gật đầu sung sướng. “Phải, cha cháu muốn gặp cháu. Ông ấy muốn gặp con gái mình cũng là theo lẽ thường. Cha cháu sẽ đến đây.”

Bà chăm chú nhìn tôi như thể muốn đánh giá ảnh hưởng của cái tin chấn động này đối với tôi. Tôi phải thừa nhận rằng tôi sững người. Phải đối mặt với người cha mà hồi nào đến giờ mình không biết là có trên đời rõ ràng là một sự kiện gây choáng váng. Tôi không chắc tôi có muốn gặp người ấy không hoặc là có chịu được cảnh ấy hay không.

Ngoại nói tiếp. “Sẽ là không bình thường nếu những người gần gũi nhau như vậy lại chỉ là những kẻ xa lạ với nhau.”

“Nhưng sau bằng ấy năm, Ngoại…”

“Cháu yêu, ông ấy tha thiết được gặp cháu. Cháu phải làm cho cha mình hạnh phúc. Ông ấy đã đi bao dặm đường để đến đây gặp cháu.”

“Bao giờ ông ấy đến?”

“Tối nay. Bà đã mời cha cháu đến ăn tối.”

“Nhưng… đó là điều bất ngờ quá…”

“Bà nghĩ sẽ là điều khôn ngoan nhất nếu đợi cho mọi việc được dàn xếp ổn thỏa mới cho cháu biết.”

“Tại sao ạ?”

“bà không biết cảm xúc của cháu như thế nào. Có thể có một cái gì đó bất mãn. Đã bao năm rồi cha con không gặp nhau… Những năm chúng ta phải phấn đấu hết mình. Cha cháu là một người giàu có. Vườn nho của ông ấy có ở nhiều vùng trên đất Pháp. Dòng họ St.Allengère bao giờ cũng thành công dù họ làm nghề gì đi chăng nữa. Cha ông ấy hiện rất tự hào về con trai mình. Một điều thật khác khi cha cháu còn là một cậu bé…”

“Cháu không quan tâm gì đến ông cụ già… là ông nội cháu, chắc thế.”

“Ông già vẫn là người có nhiều quyền lực. Đôi khi điều đó không tốt cho mọi người. Hiện ông ta đã già rồi nhưng hẳn vẫn là một Alphones St.Allengère hét ra lửa. Vẫn thống trị cả vùng Villers-Mure và không còn nghi ngờ gì nữa, là một nhà sản xuất lụa lớn nhất thế giới.”

“Và tối nay…”

Bà gật đầu.

Đầu óc tôi rối bời đến nỗi tôi thấy khó có thể phân tích các cảm xúc của mình. Tôi có nên nói cho Katie biết? Mà sẽ nói gì? “Đây là ông ngoại của con ư?”

Nó sẽ hỏi những câu hỏi không thể trả lời được. “vậy từ hồi đó đến giờ ông ngoại ở đâu?”

Thật may là nó đã lên giường đi ngủ trước khi ông đến và tôi có cơ hội gặp cha mà có lẽ khả năng từ từ nói cho nó biết về ông ngoại nó mà ít gây ra bất ngờ nhất. Tôi cẩn thận mặc một chiếc áo màu đỏ ngồi đợi ông trong tâm trạng xáo trộn. Ngoại cũng có vẻ bứt rứt tợn. Tôi cảm thấy mừng là bà bá tước và Cassie cũng có mặt. họ làm dịu những cảm xúc của hai bà cháu tôi.

Vào giờ đã định chuông của reo lên. Rosie cô hầu gái của chúng tôi làm sao mà lưỡi líu cả lại không đọc họ ông đúng được.

Và cha tôi đứng đấy.

Tôi nhìn ông, bàng hoàng. Đó là người tôi gặp trong công viên, người đã lấy quả bóng cho Katie và vẫn hằng theo dõi tôi.

*

* *

Đó là một buổi tối đặc biệt. Có quá nhiều điều được nói ra và tôi cảm thấy khó mà nhớ hết và sắp đặt lại được. Tôi chỉ nhớ cha tôi cầm hai tay tôi, nhìn vào mắt tôi. “Chúng ta đã gặp nhau rồi… trong công viên.”

Tôi gật đầu.

“Nhiều lần bố suýt làm lộ mình, nhưng bố lại do dự. Bây giờ… cuối cùng bố con mình đã gặp nhau.”

Thật là kỳ cục, khi gặp ông ở ngoài công viên tôi tin rằng ông là một kẻ hoàn toàn xa lạ, ấy vậy mà ông lại là cha đẻ ra tôi.

Trong suốt bữa ăn có sự hiện diện của bà bá tước và Cassie, ông nói về những vườn nho của mình. Ông nói tiếng Anh và thỉnh thoảng dừng lại tìm từ mà ông cần diễn đạt. Ông muốn nghe về công chuyện làm ăn của chúng tôi và bà bá tước là người thuyết mình giỏi hơn cả về đề tài này.

Bà nói một cách hài hước về khách hàng của chúng tôi và cái cách họ bắt chước nhau như các con cừu trong một bầy cừu. Nếu một người có chiếc áo Lenore thì tất cả đều muốn có một chiếc y như vậy. Rõ ràng là bà có ý định nói về vấn đề đang choán toàn bộ tâm trí bà.

“Bằng cách này hay cách khác tôi cũng phải làm cho công việc của chúng tôi có mặt ở Paris.” Bà nói. “Đó là thủ đô của thời trang và những nhà tạo mẫu quan trọng nhất ở các thời đại cũng phải có mặt tại đây. Đó là bước quyết định trong cuộc chạy đường trường.

“Tôi có thể hiểu được,”cha tôi nói. “Vào lúc này mọi người còn chưa… đặt được cơ sở à?”

“Chưa, nhưng rồi chúng tôi sẽ làm được điều đó.”

“Khi nào thì mọi người dự tính mở salon ở đấy?”

“Khi chúng tôi có một dịp may lớn… có nghĩa là có đủ tài chính để làm thế,” bà bá tước nói. “Tôi thì quyết tâm lắm nhưng mấy vị kia còn ngại. Họ muốn đợi cho đến lúc chúng tôi cs đủ khả năng tài chính. Có trời mà biết được khi nào mới đủ.”

Cha tôi gật đầu vẻ nghiêm trang và Ngoại lập tức chuyển sang đề tài khác.

Sau bữa tối, bà bá tước và Cassie cáo lui để chúng tôi lại với nhau, thế là ba người nói tiếng Pháp một ngôn ngữ mà tôi nói rất thạo nhờ Ngoại và tất nhiên Ngoại thích nói tiếng mẹ đẻ của mình.

“Bố vẫn nghĩ về con rất nhiều. Bố thiết tha muốn đi tìm con, thế rồi bà ngoại con đến Villers-Mure và tình cờ bố cũng có mặt ở đấy để thăm người nhà. Bà đã kể nhiều về con. Con đã tiến hành mọi việc thật tuyệt vời. họ nhà ta bao giờ cũng thành công trong kinh doanh.”

“Sự phát đạt của chúng ta nhờ một phần lớn vào bà bá tước phải không Ngoại? Bà ấy mới là một nhà kinh doanh siêu việt, đã chỉ cho chúng ta thấy chúng ta đã ngây thở biết bao. Chúng ta đâu có được cơ ngơi này nếu không có bà áy.”

“Bố muốn biết mọi chuyện về cuộc kinh doanh của con. Nhưng trước hết hãy nói về cha con ta đã. Con phải hiểu là bố thực lòng yêu mẹ con. Việc đã để cho cha con mình khống chế và đưa đi nơi khác suốt đời vẫn là nỗi nhục của bố. Lý ra bố phải ở lại bên cạnh mẹ con. Phải cống lại cha mình. Nhưng lúc ấy bố còn trẻ… yếu đuối và ngu xuẩn. Bố không đủ mạnh. Đáng lý bố phải cưới mẹ con. Thế mà bố đã để cho người ta đem bố đi xa.”

Ngoại gật đầu.

Cha tôi nhìn bà rồi nói. “Bác đã căm giận cháu biết bao khi cháu làm thế.”

“Phải,” Ngoại nói bộc trực,”tôi căm giận ghê lắm, Marie không lên án cậu. Nó còn bảo vệ cậu. Nó nói cậu đã làm cái điều mà cậu buộc phải làm. Cha cậu là người không thể lay chuyển nổi, ông ấy lại có thế lực và tàn nhẫn.”

“Và bây giờ vẫn thế,” cha tôi đồng ý một cách buồn bã. “Thật may là bố đã trốn thoát sự khống chế của ông ấy. Bố đã tìm thấy cuộc đời ở giữa vườn nho hơn là ở vườn dâu. Nhưng mọi chuyện đã xảy ra lâu lắm rồi.”

“Và không có gì có thể đem Marie của tôi quay trở lại.”

“Có thể là mẹ con cũng vẫn ra đi trong bất cứ trường hợp nào,” tôi nói.

Hai người im lặng.

Rồi cha tôi kể cho tôi nghe là ông được gửi đến một ông chú có một vườn nho và ông đã quan tâm đến việc làm rượu vang như thế nào. “Bố để mình đắm chìm trong công việc. Nó làm cho bố khuây khỏa. Ông chú nói bố sẽ trở thành một nhà sản xuất rượu giỏi. Thế là bố ở lại với ông. Sau đó bố cũng tậu được những vườn nho cho riêng mình. Bố làm việc rất chăm chỉ. Bố lấy vợ, một người cũng có gia sản và thế là bố có một gia đình riêng.”

“Và bố hạnh phúc?”

“Bố chả có gì phải than phiền. Bố có một con trai và một con gái.”

“Tôi thấy mộ của Marie Louise không bị bỏ hoang.” Ngoại nói.

“Bao giờ bố cũng đến thăm mộ mẹ con mỗi khi về thăm quê. Bố cũng trả tiền cho một người nông dân để chăm sóc mộ mẹ con. Nếu có thể, mẹ con ở trên trời kia cũng nhận thấy là bố không quên mẹ.”

Ông và Ngoại tôi nói về mẹ tôi một lát rồi chuyển sang nói mẹ tôi chắc sẽ sung sướng và tự hào như thế nào về Katie và con gái – và bản thân ông cũng cảm thấy con bé Katie đáng yêu như thế nào.Ông thật sung sướng khi nhận ra con bé là cháu ngoại của ông.

“Con đã phải chịu nhiều thiệt thòi,” ông bảo tôi. “Madame Cleremont đã kể cho bố nghe về cái chết của chồng con và con đã sống hết lòng cho đứa con thân yêu.”

“Con bé là niềm vui lớn nhất trong đời con.”

Có một quãng dài im lặng, sau đó ông nói, “Bố rất quan tâm đến câu chuyện bà bá tước nói về salon của con và việc bà ấy nghĩ là con nên mở một salon ở Paris. Con biết đấy, bà ấy nghĩ rất đúng.”

“Ồ vâng, chúng con hiểu quan điểm của bà ấy, nhưng bà Ngoại và con chống lại ý tưởng này… bởi vì chưa phải lúc tỏ ra liều mạng. Chúng con còn chưa có một quá trình kinh doanh lâu dài ở đây và một khi… với lại ở giai đoạn đầu chúng con suýt bị phá sản. Điều này khiến chúng con phải cảnh giác.”

“Nhưng đó là một bước chuyển mà con phải thực hiện.”

Ngoại chăm chú nhìn cha tôi và tôi bất chợt có ý nghĩ rằng bà biết ông muốn gì.

“Có lẽ bố có thể hỗ trợ.”

Tôi kinh ngạc nhìn ông. Bố tôi tiếp tục. “Đó là1 cái gì mà bố hết lòng muốn làm. Bố không phải là một người nghèo con ạ. Bố có nhiều vườn nho. Có nhiều năm mưa thuận gió hòa, ông trời rất thương chúng ta, nho chín mọng và lũ sâu bọ quyết định để cho chúng ta yên… Thế là chúng ta có những vụ nho bội thu. Bố làm việc cũng không đến nỗi tồi. Bố sẽ coi như đây là một đặc ân nếu như con cho phép bố giúp vốn cho con mở rộng kinh doanh ở Paris.”

“Ồ”, tôi nói ngay, “bố thật tốt quá nhưng tất nhiên chúng con không muốn vay mượn…”

“Con nói đúng. Đó là câu mà ông Shakespeare của con đã nói: “Cả người vay lẫn người cho vay…” Nhưng bố không nghĩ đến chuyện cho vay. Con là con gái của bố. Không có những chuyện vay mượn giữa một người cha và con gái của ông ta, phải không? Hãy để cho bố lo mọi chuyện mở chi nhánh ở Paris… như là một loại của hồi môn cho con gái của bố.”

Tôi giật mình kinh ngạc. Tôi nhìn Ngoại với ánh mắt nghi ngờ. Ngoại ngồi đó mắt nhìn xuống đôi tay đặt trong lòng. Ngoại không dám nhìn tôi bởi vì bà biết là đôi mắt ấy sẽ sáng lên tia nhìn chiến thắng.

“Con không thể chấp nhận”, tôi nói một cách rắn rỏi.

“Điều đó sẽ mang đến cho bố một niềm vui vô bờ bến.”

“Xin bố đừng nghĩ đến điều đó nữa.”

Ông nhìn tôi với ánh mắt buồn bã. “Như vậy con không chấp nhận ta là cha.”

“Con mới chỉ gặp bố lần đầu tiên, không kể những lần gặp nhau trong công viên. Bây giờ bố đề nghị cho con tiền! Bố có nhận ra là để một salon ở Paris tôiốn hết bao nhiêu tiền không?”

“Bố nghĩ rằng nó không vượt quá khả năng của bố.”

“Không, không! Chuyện này đi ra ngoài vấn đề. Chúng con đang làm ăn phát đạt ở London. Như thế là cũng đáng mong ước rồi. Con đã nhận được số vốn mà chồng con để lại cho con. Con có thể nuôi dạy bé Katie – nếu không phải là sống xa hoa, một điều chưa chắc đã tốt với nó thì cũng thoải mái sung túc.”

“Chúng ta sẽ suy nghĩ về điều này.”

“Không ạ. Xin bố hãy quên chuyện đó đi. Bố thật là chu đáo và con thật lòng cảm ơn bố. Nhưng con không thể chấp nhận.”

Ông cúi đầu suy nghĩ.

Vì muốn đổi đề tài tôi hỏi ông nhiều câu về vườn nho của ông. Cha tôi vẫn còn tràn đầy nhiệt tình đối với công việc của mình. Ông say sưa nói về phong thổ và ảnh hưởng của nó đối với mùa màng. Thời tiết là kẻ thù lớn nhất nhưng cũng như nhiều kẻ thù khác, nó cũng có thể là một người bạn tốt. Người trồng nho sẽ mất hết hy vọng nếu mùa hạ cí mưa nhiều và họ đến nhà thờ cầu xin có một mùa thu đầy nắng và ấm áp, bởi vì nó sẽ cứu được vụ nho. Ông làm cho tôi cảm thấy thật hứng thú với công việc trồng nho và làm rượu.

“Con sẽ tận mắt chứng kiến tất cả”, ông nói. “Con và cháu Katie. Bây giờ chúng ta đã đoàn tụ thì sẽ không bao giờ để mất nhau lần nữa. Cháu gái Katie sẽ thích vườn nho lắm.”

“Con chắc thế.”

“Và hạnh phúc sẽ mang chúng ta lại với nhau.”

“Nhưng còn vợ bố và gia đình?”

“Bà ấy đã qua đời được hai năm rồi. Bà ấy lớn tuổi hơn bố. Cuộc hôn nhân của bố cũng rất đầm ấm. Cả cậu con trai Georges lẫn con gái Brigitte của bố đều đã lập gia đình. Bố tin là họ sẽ vui mừng được gặp con.”

“Chúng con sẽ đến thăm họ, phải không Ngoại?”

Bà gật đầu.

Lúc ấy đêm cũng đã khuya và cha tôi đứng dậy. “Gặp lại mọi người vào ngày mai nhé. Tôi có thể đến chơi không?”

“Ông có thể đến bất cứ lúc nào ông muốn.” Ngoại khẳng định.

*

* *

Ngoại vào phòn tôi khi tôi đã lên giường đi ngủ. Tôi biết Ngoại sẽ đến nên chuẩn bị đón bà. Trông bà trẻ hơn tuổi, mái tóc tết thành hai bím trông như một cô học trò, bà mặc một chiếc áo ngủ đơn giản nhưng sang trọng.

“Thật là một đêm đáng nhớ!” Bà nói.

“Không phải ngày nào một người con gái cũng trình diện trước cha mình, một người mà cô ta không biết là có mặt trên đời. Bà đã sắp đặt tất cả những chuyện này phải không?”

“Phải…” Bà bắt đầu.

“Cháu rất hiểu bà mà. Với lại khuôn mặt bà bao giờ cũng phản bội bà. Đó là khuôn mặt biểu cảm nhất cháu từng biết. bà sang Pháp với dự định tìm cha cháu rồi bảo ông là phải gặp cháu?

“Bố cháu không cần đến bất cứ một sự thuyết phục nào.”

“Vậy bao nhiêu năm qua thì sao?”

“Làm sao ông ấy biết con gái mình đang ở đâu?”

“Vì thế mà bà bảo ông chỗ cháu ở để ông có thể đến gặp?”

“Ngay khi cha cháu biết có cháu trên đời, ông ấy đã muốn đến gặp.”

“Và bà đã tìm một cơ hội nào đó để nhắc đến cửa hàng thời trang… và vấn đề mở rộng kinh doanh ở Paris?”

“Bà bá tước đã nhắc đến trong bữa ăn đấy chứ?”

“Nhưng có vẻ như ông ấy không lấy gì làm ngạc nhiên.”

“Ồ, có thể là bà có nói qua…”

“Và bây giờ ông đưa ra đề nghị rộng rãi này. Cháu cho đó không phải là điều ông ấy quyết định trong một chốc một lát.”

“Tại sao cháu lại đa nghi như vậy? Điều ông ấy muốn làm không phải là chuyện tôiốt đẹp hay sao?”

“Vì thế mà Ngoại đã gợi ý cho ông?”

Bà ngoại tôi nhún vai. “Ông ấy cần biết về tình hình của cháu… chuyện gì đang xảy ra… Chuyện ông ấy muốn nghe tất cả mọi việc về con gái mình cũng là một điều tự nhiên. Mà thôi như thế là đủ rồi. Cháu cần chấp nhận món tiền đó.”

“Ngoại thân yêu, cháu không thể làm như thế. Cứ như là có sự đổi chác vậy. Như thế thật đáng xấu hổ. Giống như buộc ông phải trả giá vì đã bỏ rơi mẹ cháu.”

“Cháu phải nghĩ dến bản thân mình cháu ạ. Cháu cũng nên nghĩ đến những người khác. Việc này sẽ đem đến cho ông ấy một niềm vui lớn. tại sao ông lại bị từ chối chỉ bởi vì lòng kiêu hành của cháu?”

“Ngoại ơi, chắc chắn là Ngoại không muốn lấy tiền của cha cháu đâu!”

“Ngoại sẽ sung sướng nhận số tiền đó, hoàn toàn sung sướng. Nó sẽ đưa ra cái mà chúng ta đều cần… một cửa hàng ở Paris. Bà bao giờ cũng biết là nó cần cho chúng ta. Bao giờ bà cũng tự nhắc mình “Một ngày nào đó”… bây giờ bó thành sự thật thì cháu của bà lại quay lưng đi.”

“Nhưng cháu không thể, Ngoại ạ.”

“Như thế, tất cả chúng ta phải khổ vì cái thói ngu ngốc của cháu. Cháu, bà, bà bá tước, Cassie… và cha cháu.”

“Nhưng chắc chắn…”

Ngoại lắc đầu. “Hãy nghĩ về con người này. Ông ấy hết lòng ăn năn hối lỗi. Ông ấy muốn có một cơ hội để sửa sai những gì ông ấy đã làm với mẹ cháu. Điều này đã cắn rứt lương tâm của ông ấy bao nhiêu năm qua. Ông ấy sẽ cảm thấy mình đền bù được phần nào cho những mất mát đã qua. Nhưng Madame Lenore… trả lời không. Niềm tự ái của cô ta, niềm tự ái quý báu… phải là cái ưu tiên số một.”

“Ngoại ơi, sao bà có thể nói như vậy được?”

“Bà đã nói như nó đúng như là vậy. Bây giờ thì bà đi đây, con lừa nhỏ cứng đầu của bà ạ. Chúc cháu ngủ ngon. Có những giấc mơ đẹp. Mơ về tất cả những điều tốt đẹp mà cháu có thể làm và những gì cháu đã từ chối chỉ vì lòng tự hào ngu ngốc chẳng có ích gì đối với Chúa trời hoặc phụ nữ.”

“Chúc Ngoại ngủ ngon.”

Ra đến ngoài cửa Ngoại tôi quay lại gửi cho tôi một cái hôn.

“Có lẽ Chúa lòng lành sẽ ở bên cháu, cháu bỏng của bà.”

*

* *

Khi bà bá tước nghe nói đến lời đề nghị của cha tôi, bà vỗ tay sung sướng rồi quàng tay quanh cổ bà ngoại. “Chẳng có gì phải vui mừng, Lenore đã quyết định không nhận.”

“Cái gì?” bà bá tước kêu lên.

“Một cái gì có tên là lòng kiêu hãnh.”

“Ồ không…”

“Thế mà… đúng đấy,” Ngoại nói.

Bà xoay người tôi từ bên này qua bên kia, một nụ cười rất đặc trưng của bà nở trên môi.

“Người thiếu phụ đáng thương, và người cha yêu thương. Ông ấy sống trong tủi hổ vì một chuyện đã xảy ra từ lâu. Bây giờ ông ấy tìm thấy con và muốn chứng tỏ mình sung sướng như thế nào. Ông ấy muốn làm một điềugì đó để chứng tỏ niềm hạnh phúc làm cha thế mà cô con gái ông nói. “Không, ông phải tiếp tục ăn năn hối lỗi và trách móc mình. Tôi sẽ không giải phóng cho ông khỏi nỗi đau khổ ấy đâu.” Ông bố đáng thương. Lòng kiêu hãnh là một cái gì thật độc ác. Đó là một trong bảy trọng tội đấy, cháu có biết không?”

“Không phải như vậy đâu. Bây giờ thì cháu biết rằng bà đã đi tìm cha cháu chỉ vì chuyện này. Bà dự định đi tìm ông bởi vì chúng ta cần tiền để mở chi nhánh ở Paris. Bà thú thật đi.”

“Bà đã gặp cha cháu. Ông ấy muốn biết con ông ấy làm ăn thế nào chứ. Bà chỉ kể cho ông biết… mà làm sao bà cí thể không cho ông ấy biết được? Ông ấy lắng nghe… rất chăm chú… và tự nhủ: “À đây là một cơ hội để ta sửa sai những điều đã làm cho Marie Louise đáng thương của ta. Đây là con gái của nàng với ta… Ta sẽ làm con gái của nàng với ta hạnh phúc. Ta sẽ cho con gái một số tiền để đầu tư kinh doanh. Ta có rất nhiều tiền mà. Ta có thể làm điều đó một cách dễ dàng. Nhưng trời ạ, nó lại không chấp nhận. Lòng kiêu hãnh đã chặn nó lại. Vậy đấy, cần gì phải để ý đến sự hối hận, sự buồn phiền của cha già. Chẳng có gì so được với lòng tự hào… lòng tự hào bướng bỉnh, mạnh mẽ…”

Tôi không thể không phá lên cười và những người khác cũng cười theo.

Bà bá tước muốn ăn mừng. “Cassie ơi, hãy mang ra đây một chai champagne.”

“Nhưng tôi còn chưa đồng ý mà.”

“Đây là một cơ hội vàng không thể bỏ qua. Cô không được tỏ ra độc ác với tất cả mọi người.”

“Nhưng mọi người không thấy…”

“Tôi thấy tương lai. Tôi nhìn thấy salon của ta ở thủ đô Paris hoa lệ. Đó là điều mà chúng ta bao giờ cũng thiếu để là chính mình.”

Cassie bước vào với một chai champagne.

“Có chuyện gì vậy?”

“Cha của Lenore đề nghị sẽ cung cấp tiền để chúng ta mở một salon ở Paris.”

Khuôn mặt Cassie sáng lên niềm vui. Cô đặt cái khay lên bàn và quay về phía tôi.

“Chị Lenore, thế thì tuyệt vời quá.”

Tôi nghĩ: cả em cũng vậy sao Cassie! Và như thế tôi phải đầu hàng.

*

* *

Kể từ đó chỉ còn niềm vui và không khí phấn khích. Dần dần tôi được thuyết phục là tôi đã quyết định đúng. Cha tôi thường đến chỗ chúng tôi, lắng nghe các dự án với một vẻ nhiệt tình.

Một hôm, Julia xuất hiện.

“Điều tuyệt vời nhất trên đời đã xảy ra.” Bà bá tước hớn hở thông báo, “Chúng tôi sẽ tiến về Paris.”

Julia nghe với đôi mắt mở to.

“Chúng tôi có một vị Mạnh Thường Quân,” bà bá tước nói giọng vui như tết. “Cha của Lenore đã cho tiền.”

“Cha của Lenore!”

“Phải, Ông ấy xuất hiện thật bất ngờ. Một quý ông mới duyên dáng và hào hiệp làm sao.”

Vừa lúc đó cha tôi bước vào và tôi giới thiệu ông với Julia.

“Cháu đã gặp bác rồi,” Julia nói.

“Cô đã ngồi với chúng tôi trong công viên,” tôi nahwcs cô.

“Ồ, phải em nhớ ra rồi. Người hâm mộ. Chúng ta đã nói đùa về chuyện đó. Chúng ta nói Lenore có một người hâm mộ.”

“Vâng, Lenore quả có nhiều người hâm mộ,” cha tôi nói.

“Mọi chuyện thật tuyệt vời. Bác phải kể cho chúng cháu nghe mới được.”

Bà bá tước không thể không nói về chuyện này. Ngay cả tôi cũng bị cuốn vào không khí tưng bừng của các dự định và khi tôi thấy niềm vui mà mình đã mang lại cho cha, tôi bắt đầu nghĩ tôi đã làm đúng.

Rồi Julia chuyển sang nói chuyện về ngày lễ Giáng sinh. “Thật là vui vẻ phải không… cho đến khi có một cô gái phát rồ lên ở phòng trưng bày. Mọi người ai cũng có vẻ lo nghĩ về chuyện đó. Em cho là ở nông thôn người ta nghĩ nhiều về những chuyện ấy lắm. Có lẽ Drake sẽ làm việc cật lực ở đây. Anh ấy nói cần phải làm một cái gì đó để “chăn dân”. Đây đúng là thời điểm để làm việc đó. Anh ấy cần phải sẵn sàng cho cuộc bầu cử… để cho dân chúng biết là anh ấy quan tâm đến họ như thế nào.”

Cô ôm hôn tôi một cách nồng nhiệt rồi quày quả ra về. Ngày hôm sau chúng tôi sắp xếp để tôi cùng cha mình và bà bá tước đi Paris. Chúng tôi sẽ ở lại đấy cho đến khi tìm ra được một địa điểm thích hợp và bắt đầu tiến hành việc kinh doanh.

Bây giờ thì tôi cũng háo hức như bất cứ ai trong bọn vì cha tôi rất hạnh phúc. Ông sẽ giúp chúng tôi được rất nhiều theo lời bà bá tước vì không những ông là một nhà doanh nghiệp mà ông còn là người Pháp, mà chúng tôi phải luôn ghi nhớ là giờ đây chúng tôi đang ở trên đất Pháp.

“Chúng ta không có vẻ quên điều đó đâu,” tôi cười.

Bà vỗ hai tay vào nhau, thì thầm “Paris!” cứ như thể Paris là thiên đường vậy.

*

* *

Thế là tôi giao Katie cho bà ngoại và Cassie chăm nom rồi cùng cha tôi và bà bá tước lên đường sang Pháp. Ngay giây phút rời bến Gare du Nord, tôi đã bị cuốn vào không khí đặc biết của một trong những thành phố quyến rũ nhất thế giới và tôi được thuyết phục – cũng như bà bá tước – là chuyến đi của chúng tôi sẽ thành công. Thật là một an ủi lớn khi ở dưới sự chăm sóc của cha ruột trong một thành phố rộng mênh mông và hoàn toàn xa lạ. Cha tôi dàn xếp mọi cuộc gặp mặt, ông biết đúng cái điều đầu tiên chúng tôi phải làm. Ông ở trong tâm trạng sung sướng đầy hào hứng và tôi nhận ra mình đã làm cho cha hạnh phúc như thế nào khi chấp nhận lời đề nghị của ông.

Ông thuê một cỗ xe và chỉ dẫn cặn kẽ bảo người đánh xe đưa chúng tôi đến khách sạn trên đường De la Fayette. Tôi sẽ không bao giờ quên cuộc đi dạo trên cỗ xe ngựa dọc thành phố Paris lần ấy. Dường như mỗi gương mặt tôi thấy trên đường đều tràn đầy sức sống. Chúng tôi đi qua những khu vực họp chợ nơi tôi thoáng thấy những chiếc xe cút kít trên vỉa hè, những quán café và tiệm ăn nơi mà, theo lời cha tôi, vào mùa hè người ta thích ngồi ăn uống ngoài trời bởi vì dân Paris thích sống bên ngoài bốn bức tường. Xe cộ dường như chạy về tứ phía và các bác đánh xe quát tướng lên át cả tiếng huyên náo trên phố phường. Cha tôi chỉ cho tôi xem những nơi nổi tiếng khi xe chạy qua.

“Rồi con sẽ thích khám phá thành Paris. Cha sẽ dẫn con đến khu Montmartre… Nhà thờ Đức Bà… Ồ có biết bao nhiêu chỗ cần tham quan.”

“Trước hết,” bà bá tước không lúc nào quên nhiệm vụ xen vào, “chúng ta phải tìm một cơ sở làm ăn đã.”

“Ồ phải, tôi không quên đâu bà bá tước thân mến ạ. Đó là mục đích chuyến đi này mà.” Cha tôi cười.

Chẳng bao lâu sau chúng tôi đã có phòng riêng trong khách sạn. Tôi có một căn phòng lớn có cái trần rất cao và một ban công nhìn xuống đường. Cha tôi gợi ý mọi người nên nghỉ sớm để ngày mai bắt đầu cuộc tìm kiếm.

Tôi cảm thấy rất sung sướng và kích động khi ở Paris nhưng vẫn nghĩ đến bé Katie và tôiự hỏi không biết nó có đang nhớ mẹ không. Tôi nghĩ về Drake về kỳ nghỉ ở nhà anh và làm sao mà nó lại khác hẳn với điều tôi mong muốn như thế. Tất nhiên, tôi bị cuốn hút vào triển vọng làm ăn mới ở Paris nhưng tổ ấm của tôi, trái tim tôi là ở London. Có phải vì Drake ở đấy? Thật lạ lùng, dường như tình cảm của tôi dành cho anh trở nên mãnh liệt hơn sau kỳ lễ Giáng sinh. Trước đây tôi cảm thấy không có gì là chắc chắn, rồi sau lại thất vọng tràn trề khi anh không ngỏ lời… tất cả chuyện đó đã để lộ tình cảm thật sự của tôi đối với a. Sự xuất hiện của Julia đã phá hủy mọi thứ - cũng như cái cung cách lạ lùng của cô đầy tớ gái nghĩ là mình gặp ma.

Bây giờ tôi phải tôiập trung cho dự án ở Paris. Trong tôi chỉ có một ý nghĩ: Mình sẽ trông coi cho mọi việc đâu vào đấy rồi… sẽ lấy Drake. Bao giờ tôi cũng say mê công việc nhưng mối quan tâm đầu tiên và cũng là lớn nhất của tôi lại chính là gia đình… Katie và Drake. Tôi muốn có thêm một vài đứa con… một đứa con trai và một cô con gái nữa. Cuộc sống của tôi chính là cho gia đình và vì gia đình. Tôi sẽ là vợ của một chính trị gia và tôi từng nghe nói rằng trong một cuộc hôn nhân hạnh phúc không có chỗ cho sự thành đạt của cả hai phía.

Sáng hôm sau chúng tôi dậy sớm. Café và bánh ngọt được mang đến tận phòng để chúng tôi có thể sẵn sàng bắt tay vào cuộc tìm kiếm. Cha tôi đã có sẵn một vài địa chỉ và chúng tôi có thể bắt đầu từ những địa chỉ này. Một địa chỉ khá gần khách sạn nên chúng tôi đi bộ đến đó.

Có một cái gì giống như nguồn sinh lực dồi dào có từ phố phường ở Paris. Sáng hôm ấy lại là một buổi sáng rực rỡ ấm áp trong năm. Mùi café thoảng trong không khí, trời mới sáng mọi người đã đi lại nhộn nhịp trên vỉa hè và xe cộ đã bắt đầu trở nên tấp nập.

“Con đã bắt đầu cảm thấy cái không khí đặc trưng của Paris chưa? Ngay khi có cơ hội, cha sẽ đưa con đến một trong những điểm cao nhất của thành phố - đó là đỉnh nhà thờ Đức Bà Paris, tôiừ đây con có thể phóng tầm mắt nhìn xuống trung tâm thành phố.”

“Cảm ơn bố, chắc là mọi việc sẽ diễn ra tuyệt vời lắm.”

Bà bá tước tỏ ra sốt ruột. Chúng tôi sang đây là để lo công việc và bà nóng lòng muốn xúc tiến ngay.

Trong những ngày ấy, chúng tôi đi xem rất nhiều nhà – tất cả đều không có cái nào làm chúng tôi ưng ý. Cha tôi cũng dẫn tôi đến những điểm tham quan ở Paris, đôi lúc bà bá tước cũng đi nhưng thường thì bà thích đi dạo trong những cửa hiệu ngắm nghía trang phục. Bà bao giờ cũng sôi sục những dự định cho công việc làm ăn.

“Bà ấy là một phụ nữ năng nổ đầy nhiệt tình”, một hôm cha tôi nói, “nhưng đôi khi thật sung sướng được thoát khỏi bà ấy. Phải vậy không?”

Tôi đồng ý với ông. Tôi cảm thấy hoàn toàn thoải mái và sung sướng khi ở bên cha. Hai cha con tôi đang tìm hiểu nhau. Ông rất dịu dàng, trìu mến, bao giờ cũng sốt sắng muốn bù đắp những năm tháng không có tôi trong đời và tôi càng ngày càng thêm kính phục ông. Chẳng có gì phải nghi ngờ, cha tôi là một người có những khả năng vượt trội. bà bá tước nghĩ thế. Bà cũng biết tôiận dụng khiếu kinh doanh của ông, bà chiếm của ông một số thời gian để nói về công việc… giá cả… những khả năng bắt đầu và gây dựng một công cuộc làm ăn. Thật thú vị khi nghe câu chuyện giữa một người và càng ngày tôi càng nhận ra điểm khác biệt giữa bà và tôi, tôi sẽ không bao giờ có ngọn lửa ấy của bà bởi vì bà chỉ có một mối quan tâm: sự thành công trong kinh doanh, còn tôi lại có những thứ khác.

Tôi hoàn toàn buông mình cho niềm vui ở Paris. Chúng tôi đi dạo với nhau rất nhiều – cha và con gái. Chúng tôi khoác tay nhau đi dạo dọc bờ sông Seine và ông kể cho tôi lịch sử cái đất nước tuyệt vời mà ông vô cùng yêu mến. Ông chỉ cho tôi lâu đàu của dòng họ Tuilere, cái tượng đài độc đáo mà Gustave Eiffel đã xây dựng chỉ một vài năm trước. Dường như đó là cái tháp vĩ đại nhất ở Paris và giờ đây nó trở thành một kỳ quan.

“Chỉ là một phần trong số tiền khổng lồ mà chính phủ bỏ ra”, cha tôi nói bằng cung cách của một nhà kinh doanh giàu kinh nghiệm, “đó là một cái gì nhắc nhở tôiới ngài Eiffel. Cha nghe nói là ông ấy hy vọng sẽ lấy lại vốn – và tất nhiên phần lớn là do những người hâm mộ trả - có thể là trong vòng 20 năm tới.”

“Bố có nghĩ là ông ta sẽ làm được điều đó?”

“Bố không chắc. Hiện giờ ông ấy đang vướng vào những vụ rắc rối với việc vi phạm tín hiệu ở kênh đào Panama. Ngài Eiffel là một nhà đầu tư… và đó có thể là một nguy cơ.”

“Con cũng nghĩ thế. Đó là lý do tại sao…”

“Bố hiểu. Cẩn trọng cũng là biểu hiện khôn ngoan… nếu đầu tư để rồi mất sạch thì chẳng thà không làm ăn gì còn hơn. Nhưnng có người nói… không mạo hiểm cũng chả có gì hết…”

“Vâng ạ, con nghĩ bao giờ cũng có một bài thuyết giáo dông dài về tất cả các kiểu hành động. Đó là lý do tại sao chọn đúng việc phải làm lại khó đến thế!”

Cha tôi cũng kể cho tôi nghe ít nhiều về gia đình ông – mà bây giờ cũng là gia đình tôi.

“Ông nội của con là một người sắt đá. Ông đã nắm trọn quyền hành trong gia đình bao nhiêu năm qua – nên bây giờ cũng thế. Ông tin mình bao giờ cũng đúng và chỉ hành đọng theo ý chí của mình. Ông không có lòng từ tâm đối với bất cứ ai và cũng không thể hiểu được sự yếu đuối của con người. Vậy mà ông lại là một người đáng thương dù là một người có nhiều quyền lực nhất ở Villers-Mure và chắc chắn cũng là một người đáng ghét nhất. Ai cũng đi đến chỗ sợ hãi ông… thậm chí cho đến bây giờ bố vẫn còn run bắn cả người khi đứng trước ông. Trước mặt ông dường như bố trở thành một con người khác. Đó là lý do tại sao bố ít khi ló mặt về Villers-Mure. Bố cũng có một vườn nho ở gần chỗ ông nội. Đó là một trong những vườn nho tốt nhất của bố. Bây giờ ông nội tỏ vẻ quý trọng bố vì bố đã rời bỏ gia đình và xây dựng sự nghiệp theo cách của mình mà không cần đến sự giúp đỡ của ông. Ông không muốn chấp nhận điều đó đâu… nhưng nó là như vậy. Đó là lý do bố được đón tiếp trong ngôi nhà của ông.”

“Sau bao nhiêu năm mà ông nội vẫn nhớ ư?”

“Ông nội sẽ nhớ suốt đời. Không bao giờ lãng quên hoặc tha thứ. Con chỉ cần làm ông phật ý một lần thôi và như thế là đủ. Các anh chị em của bố vẫn sống trong nỗi sợ cha. Dân làng vẫn run rẩy trước mặt ông mà ba chân bốn cẳng chuồn lẹ khỏi con đường ông đi.”

“Như vậy ông nội giống như một kẻ độc tài kinh khingr nhất. Chắc chắn là ngày nay…”

“Ông nội sống trong quá khứ. Mối quan tâm bao trùm của ông là tơ lụa. Ông là một nhà sản xuất tơ lụa lớn nhất thế giới. Đó là cái mà bao giờ ông cũng hướng tới và là cái mà ông muốn nắm giữ.”

“Bây giờ chắc ông nội đã già rồi.”

“Bảy mươi tuổi.”

“Và vẫn hành xử như một bạo chúa.”

Cha tôi gật đầu. “Phải. đó cũng là một truyền thống ở trong vùng và ở nhà máy. Sau cùng, Villers-Mure cũng là quê lụa mà. Người ta lệ thuộc vào ông. Nếu mất việc thì người ta sẽ chết đói. Thế là ông trở thành chúa tể trong vùng.”

“Nghe như thể ông nội là một ông già tàn bạo. Con hy vọng có ngày được gặp ông nội tàn bạo.”

“Khó có chuyện đó. Ông nội sẽ không bao giờ nhìn nhận con.”

“Chẳng lẽ ông không muốn gặp lại cháu nội?”

“Ông cụ không bao giờ coi con là cháu nội. Đó là một người mộ đạo… nếu con có thể nói là ông là con chiên của Chúa. Ông không thể chấp nhận cái mà ông gọi là vô đạo đức. Ông cụ thường nói ông sinh ra để giữ cho đất Villers-Mure được trong sạch. Khi các cô gái đến làm lễ ở nhà thờ, ông sẽ tính thời gian từ đám cưới đến ngày sinh đứa con đầu lòng. Nếu không đủ 9 tháng 10 ngày thì liệu chừng đấy, nhất định sẽ có một cuộc điều tra.”

“Con chẳng có cảm tình gì với con người này.”

“Chẳng thành vấn đề vì con sẽ không bao giờ gặp ông.”

“Thật đáng tiếc. Vậy mà con lại thích đến thăm Villers-Mure.”

“Con sẽ đến gàn đấy khi đến thăm bố ở trang trại trồng nho. Chị của bố đã lập gia đình sống ở gần đấy sẽ đón nhận con.”

“Như vậy chỉ có ông nội là người mà con sẽ không bao giờ gặp.”

Cha tôi gật đầu. “hãy vui lên. Con sẽ vui hơn nếu không có ông cụ. Ông ấy dành một phần lớn thời gian cho nhà thờ… đi lễ Mass hàng ngày và hai lần vào những ngày Chủ nhật. Một quan điểm lạ lùng, ông cho những việc mình làm là đúng. Khó có thể tuân thủ niềm tin Thiên Chúa giáo của ông. Bố tin là ông cụ muốn thành lập tòa án dị giáo ở Pháp. Cụ nghĩ tất cả những ai không phải là thành viên của nhà thờ Thiên chúa giáo đều là tội nhân. Cụ không bao giờ tha thứ cho việc một chi trong dòng họ đã tách ra từ hàng trăm năm trước… họ là những người theo đạo Tin Lành… mặc dù ông cụ vẫn theo dõi những gì họ đang làm ở Anh. Ồ phải, cụ vẫn nhận ra mối quan hệ huyết tộc… dù họ từ bỏ gia đình từ rất lâu, đến sinh sống ở một đất nước khác thậm chí còn tự gọi mình là Sallonger. Cụ cũng gặp họ khi họ sang Pháp. Vẫn nuôi hy vọng giáo hóa để họ trở lại trở thành tín đồ Thiên Chúa Giáo.”

“Thật thú vị khi được nghe những câu chuyện về gia đình, trước đây con chỉ biết có một mình bà Ngoại.”

“Bà cụ là một người thật tốt đẹp. Bà đã đương đầu với ông cụ. Xưa nay chỉ có một người dám làm thế. Bố nghĩ ông cụ cũng chỉ ngưỡng mộ bà ngoài ý muốn của mình. Cụ đã con cho bà và đưa hai người sang cái nhánh của dòng họ tự gọi mình là Sallonger. Và sau đó con đã cưới một người con trai của dòng họ này.”

Mỗi ngày qua đi tôi lại học hỏi được nhiều hơn và cha con trở nên thân thiết hơn.

Trong lúc đó bà bá tước đã tìm được đúng cái bà cần. Đó là một cửa hàng nhỏ nhưng sang trọng và rất gần điện Champs-Elysées.

“Một địa điểm thật tốt. và chỉ có nó là xứng đáng.” Bà nôn nóng muốn chỉ cho cha tôi xem và ông hoàn toàn nhất trí với bà.

Tôi yêu khu Champs-Elysées, Cours la Reine và Khải Hoàn Môn. Tôi thích nhìn trẻ tung tăng chơi đùa trong các vườn hoa. Tôi nghĩ đến việc sẽ dẫn Katie ra đấy chơi. Nó sẽ có một chiếc đu quay để chơi. Vườn hoa sẽ trở nên tuyệt đẹp vào mùa hè khi những chiếc bàn nhỏ được bày ra dưới những chiếc dù đầy màu sắc.

Tôi bị hút vào với không khí hào hứng của việc tổ chức một cửa hàng thời trang mới. Ít những cuộc đi dạo hơn vì cha tôi cũng hào hứng không kém gì bà bá tước trong việc chuẩn bị. Riêng bà thì làm việc không biết đến nghỉ ngơi. Bà nóng lòng muốn sắp đặt mọi thứ đâu vào đấy, bà nổi khùng với bất kỳ sự trễ nải nào, bà muốn thấy ngay những tác phẩm của Ngoại tôi được trưng lên người các manơcanh và có một vài người thợ may có nghề làm việc say sưa sau phòng trưng bày.

Giai đoạn thương lượng lâu hơn chúng tôi dự tính. Chúng tôi đã xa nhà mất sáu tuần. Tôi cảm tưởng tôi đã xa Katie thân yêu hàng thế kỷ và nóng lòng muốn về nhà. Tôi mua cho con bé vài món quà trong đó có một con búp bê thật to khác với tất cả những con búp bê mà tôi từng được thấy. Đó là một cô gái Paris thanh lịch mặc bộ quần áo có thể cởi ra mặc vào được và khi cô nhắm mắt lại, lúc ngả đầu ra sau, bộ lông mi tuyệt đẹp làm tôn lên đôi má màu men sứ hơi ửng hồng.

Thật tuyệt vời khi lại được về nhà. Tôi đứng trên boong tàu để được nhìn thấy những gờ đá trắng của bờ biển quê hương khi tàu đi vào bến.

Mọi người đứng đợi chúng tôi. Katie nhào đến ôm mẹ.

“Ôi Mama… mẹ đi lâu quá chừng!”

“Chúng ta sẽ không phải xa nhau lâu nữa”, tôi hứa.

Và đây, Ngoại đã đứng đấy sẵn sàng đón chờ tôi… hình như có một cái gì đó không ổn. Trông Ngoại có vẻ gì là lạ.

“Có chuyện gì không ạ?” Tôi gặng hỏi.

“Tốt lắm. Mọi chuyện đều tốt đẹp”, bà trả lời với một vẻ quá sốt sắng làm cho tôi biết ngay là bà nói dối. Nét mặt của Ngoại bao giờ cũng phản lại bà. Có bao nhiêu chuyện để nói. Bà bá tước ríu rít lên với những tin tức sốt dẻo về cuộc tìm kiếm khó nhọc nhưng đã thành công của chúng tôi. Chẳng bao lâu nữa salon mới sẽ khai trương. Những triển vọng của nó khiến bà phát cuồng lên vì sung sướng. Tại sao lại thế này mà không là thế kia… tất cả cứ rộn ràng trong miệng và trong đầu bà bá tước.

Cassie rất mừng khi gặp chúng tôi.

”Bọn em cứ chờ, chờ hoài đến ngày chị trở về, có phải thế không cháu Katie?”

Con bé trịnh trọng gật đầu, nó cứ giữ riết lấy tay tôi như thể muốn nhăn không cho tôi đi đâu nữa làm tôi rất cảm động.

Đêm ấy, tôi nghe tin từ bà Ngoại sau khi mọi người đã đi ngủ hết. Tôi đi vào phòng bà, hỏi bà xem có chuyện gì không ổn.

Ngoại chăm chú nhìn tôi trong giây lát rồi nói:

“Drake sắp cưới vợ.”

“Cái gì?” Tôi thảng thốt.

“Cưới Julia.”

Tôi chỉ còn biết trợn tròn mắt nhìn bà, tất cả những ước mơ của tôi về tương lai bất thình lình tan vỡ như bong bóng xà phòng.

“Julia đã gửi thiệp mời. Chỉ còn hai tuần nữa.”

Tôi không nghĩ ra cái gì để nói ngoài một câu. “Nhanh… như vậy ư?”

“Phải. Có vẻ như đó là hai quyết định chóng vánh.”

Bà ngoại không thể gặp được ánh mắt của tôi.

“Ồ… vâng… chúc bà ngủ ngon.”

Tôi muốn ở một mình. Tôi đã bị đánh gục hoàn toàn. Bất thình lình cả người tôi tê dại vì một nỗi đau đớn chưa tôiừng thấy. Cho đến bây giờ tôi mới nhận ra tôi đã yêu anh biết chừng nào.

*

* *

Tôi cũng không biết bằng cách nào mà tôi sống qua được ngày hôm sau. Thật khó mà giữ một vẻ mặt tươi cười với Katie. Nó muốn biết tất cả mọi chuyện về Paris. Tôi kể lại cho nó nghe những gì cha tôi đã cho tôi biết. Tôi biết cả bà bá tước lẫn Cassie đều bị sốc căn cứ vào cái cung cách mà họ thận trọng không nhắc đến cái tên Drake.

Tôi cay đắng gặm nhấm nỗi đau này. Chắc không bao giờ tôi còn có thể tin vào trực giác của mình nữa. Tôi đã tin như tin chính bản thân mình rằng anh yêu tôi. Nhưng làm sao tôi có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra trước con mắt của Ngoại.

Đêm hôm sau, Ngoại đến phòng tôi sau khi mọi người đi ngủ cả, cũng như bao lần Ngoại đến khi có một cái gì đó cần trao đổi giữa một người.

“Cháu thân yêu của bà, cháu không cần giả vờ với bà làm gì. Bà biết nỗi lòng cháu. Đó là một cú sốc lớn đối với cháu. Bà tự hỏi không biết có cách nào tốt hơn để nói về chuyện này không. Bà sợ rằng bà đã quá vụng về.”

“Không… không phải thế. Cháu cần phải biết rõ mọi chuyện.”

“Và cháu rất quan tâm đến con người ấy?”

“Vâng ạ.”

“Bà không hiểu nổi. Bà nghĩ có lẽ cháu biết một cái gì đó… có lẽ cháu bảo cậu ta là cháu không muốn có tình cảm với cậu ấy… và bà đã vui mừng biết bao vì cho rằng đó là một người tốt. Ôi cháu thân yêu, đừng có kềm nén những cảm xúc của mình. Hãy giải phóng… Đây là bà ngoại thân yêu của cháu mà… Chúng ta quá thân thiết với nhau không cần giấu giếm tình cảm của mình…”

“Ngoại ơi… Ngoại yêu quý của cháu. Cháu cảm thấy… quá mất mát… quá tổn thương và hoang mang. Cháu cũng không biết nên nghĩ thế nào nữa.”

Bà đến bên tôi, ôm tôi vào lòng đung đưa như thể tôi chỉ là một đứa trẻ.

“Rồi nó sẽ qua thôi. Tất cả đều trôi qua tất. Có lẽ thế tốt hơn… Cháu không nên lấy một người đàn ông như vậy. Cậu ta thật dễ thay lòng… không phải như chúng ta tưởng.”

“Chỉ bởi vì anh ấy thích Julia hơn.”

“Nhưng cậu ta thể hiện một cách rõ rang là cậu ta yêu cháu. Thế rồi có chuyện như thế này… thật không sao hiểu nổi. Cháu đi được một ngày thì cậu ta tới tìm cháu. Cassie tiếp cậu ta. Bà đã bắt Cassie thuật lại mọi chuyện. Cassie tội nghiệp! Cô ấy nghĩ đã làm điều gì đó không phải. Cậu ta chỉ ngồi lại khoảng năm phút, hỏi về cháu. Cassie nói, “Chị ấy đi Paris với ngài Allengère và bà bá tước. Họ đi tìm một địa điểm để mở một cửa hàng thời trang. Họ đang đầy ắp những dự định tốt đẹp về nó.” Cassie chỉ nói chừng ấy, cô ấy bảo mặt cậu ấy tái đi, rồi nói. “Tôi hiểu. Tôi không thể ở lại. Tôi phải rời khỏi đây ngay.” Drake không muốn gặp bà, Cassie thuật lại rằng cậu ta không tỏ ra thô lỗ nhưng muốn đi ngay lập tức.

“Thật lạ lùng. Anh ấy bao giờ cũng thân thiện với tất cả chúng ta cơ mà.”

“Sau đó cậu ta không đến đây nữa. Cách đây ít lâu có một thông báo về việc hứa hôn giữa hai người rồi cô ta đến đặt may đồ cưới.”

“Ồ… không…”

“Bà không thể từ chối yêu cầu của cô ta. Làm vậy coi không được. Nó sẽ làm người ta hiểu lầm chúng ta. Bây giờ áo cưới đã may xong rồi. Cô ta cũng đã thử. Bà ghét phải may cái áo ấy. Nhưng… suy cho cùng nó cũng chẳng có nghĩa lý gì.

“Cô ta có nói gì về cháu không?”

“Có. Cô ta nói luôn miệng. Nào là không phải là chuyện kỳ diệu khi cuối cùng cháu cũng vươn tay tới được Paris sao? Cô ta biết đấy là điều cháu hằng ao ước. Một cuộc sóng tuyệt đẹp… đầy ắp những bất ngờ… Và bây giờ cô ta sắp cưới Drake tuyệt vời. Đó là một hạnh phúc trong bầu không khí của một nhà chính trị… một điều cô ta sẽ chia sẻ với Drake. Nó sẽ liên quan đến những thú vui lành mạnh nhất. Đàn ông ai cũng cần một người đàn bà đứng sau lưng mình… một người đàn bà phù hợp. Cô ta sẽ hy sinh tất cả cho sự nghiệp của chồng.”

“Chắc chắn cô ta sẽ là một bà chủ thực dụng.”

“Bà nghĩ đó là lý do cậu ta cưới cô ấy.”

Bà chậm rãi gật đầu.

“Chúng ta đã lầm về con người ấy, cậu ta thật khéo che đậy. Julia quay ra quan tâm đến cháu. Cô ta nói cháu không nên cứ là một góa phụ suốt đời. Cô ta bảo có kế hoạch tìm cho cháu một ông chồng.”

Tôi lấy hai tay che mặt.

“bà biết mà, cháu yêu của bà. Có một cái gì đó… một cái gì hiểm ác ở cô ta. Không, bà không tin con người ấy. Cô ta là… một con rắn nấp trong bụi cỏ, chính thế đấy. Không sao cháu yêu quý của bà. Họ xứng đôi với nhau, ngưu tầm ngưu mã tầm mã mà. Không có chuyện yêu đương ở đây đâu.”

“hai người họ hiểu nhau. Rõ ràng cháu không hiểu anh ấy.”

“Cậu ta cưới Julia vì tiền.”

“Có một cái gì đó làm cho cháu không tin điều đó Ngoại à.”

“Ai cũng nghĩ như thế đấy. Mấy hôm trước phu nhân Traver ghé qua đây. Cháu biết bà ấy nói gì không. Bà ấy biết hết mọi chuyện. Lẽ tự nhiên bà ấy nói về chuyện Julia sắp lên xe hoa. “Julia tội nghiệp,” bà ta bình luận, “đã qua những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời mà vẫn còn ham muốn rừng rực. Bao giờ cũng bám lấy anh chàng Drake Aldringham và ít nhất thì cô ta cũng đã làm cho chàng kia hiểu là cô ta có thể làm gì cho chàng.” Bà bèn hỏi, vờ như không biết gì. “Cô ta có thể làm được gì?” “Drake có một cái gì đó trong đầu. Anh ta có tố chất một nhà chính trị tài băng… thậm chí còn khao khát đến địa vị Thủ tướng… Phần lớn bọn họ đều như thế, biết rõ như vậy. Cô ta chẳng có cuồng vọng trở thành phu nhân Thủ tướng sao? Cô ta nhìn mình như một Mary Anne Disraeli hoặc Catherine Gladstone. Tôi tin là cô ta bì làm sao được với họ. Nhưng ít nhất thì cô ta cũng có tiền. Đó là cái mà Drake lại không có. Gia đình anh ra cũng đủ giàu nhưng Drake là một kẻ đặc biệt kiêu hãnh, anh ta muốn có tiền mà không cần sự giúp đỡ của cha mẹ.” Nghe thế bà mới bảo, “Nhưng cậu ta không đến nỗi cưới một người chỉ vì tiền đâu.” Bà khách lại nói, “Đó lại là một vấn đề khác. Với lại Julia có khả năng làm vừa lòng những người cần tranh thủ. Mặc dù cô ta không có lấy một ý niệm mơ hồ về các hoạt động chính trị cô ta cũng sẽ mau chóng có được ngay cái dáng vẻ bề ngoài phù hợp với sự nghiệp của chồng. Chúng ta có thể thấy rõ điều đó. Vì thế cuộc bầu cử sắp tới là thời điểm hoàn hảo cho một hôn lễ. Người ta bao giờ cũng thích đám cưới. Julia muốn Drake còn Drake thì muốn tiền của Julia – một sự kết hợp hợp lý cho một đám cưới thành công. Cô ta sẽ phải bỏ rượu. Cô ta đã quá đà mất rồi. Nhưng có lẽ Drake có khả năng hãm cô ta lại.” Đấy, bà Traver đã nói như thế đấy.”

“Không, Ngoại à. Con không tin là Drake lấy Julia chỉ vì tiền.”

“Bà chịu chẳng nghĩ ra được một lý do nào khác.”

“Ôi Ngoại ơi, cháu biết làm gì bây giờ?”

Bà vuốt tóc tôi. “Chỉ có một điều duy nhất cháu có thẻ làm, là cứ để cho mọi việc trôi đi. Hãy nhớ lại tình cảnh của cháu như thế nào khi Philip chết. Cháu nghĩ cháu đã rơi xuống đáy vực. Nhưng thời gian cũng giải tôiỏa tất cả, phải không? Và giờ đây dường như có một cơ hội để hạnh phúc mỉm cười với cháu… nhưng nó lại vuột mất. May thay chúng ta còn có công việc làm ăn ở Paris. Nó sẽ làm cho tất cả chúng ta bận túi bụi; xem đấy Katie sung sướng như thế nào khi cháu trở về. Đứa trẻ đáng thương ấy buồn bã khi vắng mẹ và luôn miệng hỏi khi nào mẹ nó trở về. Cậu ta đã làm cháu thất vọng. Lenore, cháu yêu của bà, nhưng ở đây còn có nhiều người yêu thương cháu.”

Tôi bật khóc. Tôi cảm thấy mình không có khả năng che giấu tâm sự của mình trước đôi mắt của bà.

Ngoại pha cho tôi một ly nước làm dịu tâm trạng rối bời của tôi và nhất định ngồi bên tôi cho đến lúc tôi ngủ thiếp đi.

*

* *

Bà bá tước chẳng nói gì ngoài chuyện salon ở Paris. Bà quá bận rộn đến mức không nhận ra sự thay đổi nơi tôi – hoặc có thể là tôi rất giỏi đè nén những cảm xúc của mình.

Katie, như bao giò cũng thế là một nguồn an ủi của tôi. Nó muốn tôi kể nhiều nữam nhiều nữa về Paris. “Con sẽ ở đó chứ?”

Tôi cam đoan với nó điều đó. Tôi kể cho nó nghe về những đứa trẻ chơi đu quay trong vườn hoa.

Cha tôi quay lại Paris tiếp tục những cuộc thương lượng. Tôi sẽ gặp lại ông ở đấy cùng với Ngoại và bà bá tước. Cassie ở lại đây, chúng tôi có một người quản lý giỏi có thể trông nom mọi việc trong vòng vài tuần lễ.

Rồi đến đám cưới Julia.

“Cháu không muốn đi.” Tôi nói.

Ngoại im lặng và tôi biết điều đó có nghĩa là bà nghĩ tôi nên đi. Tôi đã hiểu tất cả những cử chỉ của bà. Rồi bà nói. “Không làm như thế được… làm như thế là… đeo trái tim đau buồn lên trước ngực áo cho mọi người chứng kiến. Cassie bắt buộc phải đi. Cô ấy là em cô dâu… còn cháu là chị dâu của Julia. Các cháu đã lớn lên với nhau. Người ta sẽ nói gì. “Thế Lenore đâu? Cô ta có mắc mớ gì đến chú rể không? Có chuyện ghen tuông hay ghen tị gì ở đây không? Quái lạ làm sao lại không thấy mặt cô ta.”

“Thật là quá đáng khi thiên hạ nhúng quá sâu vào cuộc sống riêng tư của chúng ta.”

“Cũng không quái lạ lắm đâu… Người ta cứ việc quan sát và chúng ta cứ sống như chúng ta muốn thế.”

“Nếu cháu đi…”

“Bà sẽ may cho cháu một chiếc áo thật đẹp vào dịp này. Bà nghĩ một chiếc váy nhung cổ lót lông chồn. Một chiếc váy nhung dài màu xanh… với một độ bóng hợp lý… không quá nổi bật… thật thanh lịch. Nó sẽ hoàn toàn phù hợp với cháu và một cái mũ nhỏ có dính lông đà điểu… thật tuyệt.”

“Cháu không muốn đi chút nào.”

“bà biết. Nhưng cần phải xuất hiện ở chỗ quan khách. Cháu có thể về sớm. Giới báo chí cũng sẽ có mặt ở đây. Chú rể là một chính trị gia đang lên, cô dâu nổi tiếng với những buổi tiệc tùng chiêu đãi toàn giới tai mắt thủ đô. Cô dâu trông thật tuyệt trong chiếc váy cưới nhãn hiệu Lenore… Thế mà chính Lenore, người có quan hệ gần gũi với cô dâu lại vắng mặt. Không thể được. Lenore phải đến không thì cả bàn dân thiên hạ sẽ kháo nhau về chuyện đó ngay.”

“Ngoại nói đúng.”

Từ ngày nghe tin đám cưới tôi có cảm tưởng đang ngủ một giấc đầy mộng mị và có lúc nào đó tôi sẽ tỉnh dậy. Drake không thể cưới Julia… không thể… sau những gì anh đã có đối với tôi. Tôi thường nhớ lại những buổi gặp gỡ ngoài công viên và vào những ngày này những kỷ niệm sống lại tươi mới hơn bao giờ hết. Thế mà… tất cả đã kết thúc. Những cuộc trao đổi có biết bao ý nghĩa với tôi lại hoàn toàn vô nghĩa với anh.

Thế là vào ngày cưới, tôi mặc chiếc áo mày xanh, đội một chiếc mũ có lông đà điểu tới dự. Ngoại và bà bá tước vỗ tay tán thưởng khi thấy tôi trong bộ đồ này.

“Hoàn hảo… hoàn hảo…” bà bá tước xuýt xoa.

Bản thân bà cũng ăn mặc cực kỳ trau chuốt bởi vì bà cũng là khách mời. Julia đã từng được bà dìu dắt vào xã hội thượng lưu, và chính bà đã tác thành cuộc hôn nhân đầu tiên của Julia – không được may mắn lắm – thế nên mới có đám cưới này. Cũng giống như ngoại, bà đã muốn tôi lấy Drake biết bao.

Tôi không đi đến Nhà thờ. Có một cái gì đó vượt quá sức chịu đựng của tôi. Tiệc cưới được tôiổ chức trong phòng khách nhà Julia, cũng đủ lớn cho một dịp như thế này.

Tôi thoáng thấy Drake đứng cạnh cô dâu lúc cắt bánh, lúc người ta nói những lời chúc tôiụng và lúc người ta cụng ly chúc đôi uyên ương trăm năm hạnh phúc. Tôi sửng sốt thấy anh không có vẻ gì mãn nguyện mặc dù anh vẫn luôn miệng mỉm cười.

Tôi cảm thấy tim mình nảy lên choáng váng khi anh bắt gặp ánh mắt của tôi từ đầu kia gian phòng. Tôi nhìn xuống đất. Tôi không thể tin vào cảm nhận của mình khi nhìn anh.

Tôi phải đi về ngay. Tôi đi tìm Cassie. Cô đang trò chuyện với một nhóm bạn bè. Tôi đi đến gần họ định hỏi xem cô đã muốn về chưa.

Nhưng anh đã đi đến bên tôi.

“Lenore ơi!”

“Ồ…” Tôi buộc phải nhìn vào mặt anh. “Chào anh Drake. Xin chúc mừng…”

“Và anh cũng gửi lời chúc mừng… tới em.”

“Mừng em?”

“Về chuyện làm ăn ở Paris.”

“Vậy là anh đã nghe được chuyện đó.”

“Có. Ai cũng nói về chuyện đó cả. Em thật may mắn.”

“Vậy … ư?”

“Thật sung sướng khi có những người bạn giàu có.”

“Cha em đã đầu tư cho công việc này.”

“Cha em?”

“Chắc anh biết rồi. Cassie đã chẳng cho anh biết khi anh đến chơi là gì?”

“Cassie chỉ nói em đang ở Paris… chuẩn bị cho công cuộc đầu tư ở đấy. Anh không biết gì về cha em hết.”

“Anh đã gặp cha em ở ngoài công viên.”

Nom anh có vẻ hoàn toàn rồi trí.

“Anh không nhớ à? Ông có theo dõi em vài lần. Chúng ta cũng đã nhận ra. Julia gọi ông là người hâm mộ em.”

Drake lặp lại. “Cha em!”

“Đó là một câu chuyện lãng mạn nhất. Trước đây em chưa tôiừng được gặp cha. Mẹ em mất khi sinh em . Họ còn chưa làm đám cưới và gia đình ông đã gửi em và ngoại sang bên Anh.”

Drake lại lẩm bẩm. “Cha em!”

“Có chuyện gì vậy Drake, anh có vẻ rất sững sờ.”

“Julia nói… Lenore, chúng ta cần nói chuyện. Chúng ta phải đi khỏi đây ngay.”

“Anh không thể rời khỏi tiệc cưới của anh. Chỉ ít phút nữa là anh đã lên đường đi hưởng tuần trăng mật.”

Anh nói khẽ. “Anh không hề biết đó là cha em. Anh nghĩ ông ấy… là người hâm mộ em… và em đã nhận tiền của ông ấy vì chuyện làm ăn ở Paris rất quan trọng đối với em.”

“Anh nghĩ thế…”

“Phải, anh nghĩ đó là người tình của em.”

“thật ngớ ngẩn! sao anh lại có thể nghĩ thế. Chắc chắn anh không nghĩ… Sao lại có thể như thế được. Em còn ngần ngại mãi mới chấp nhận tiền của cha. Chỉ vì Ngoại và bà bá tước hết lòng thuyết phục… Mới lại cha em thực tâm muốn chuộc lại những gì mà ông đã làm từ thời niên thiếu và ông cũng chỉ mới biết đến sự tồn tại của em.”

“Không thể nào…” Anh nhìn quanh như con hươu bị người ta quăng lưới. “Anh đã làm những chuyện gì thế này?”

Tôi bắt đầu hiểu ra mọi sự. Anh tin là tôi có một người tình, rằng tôi bắt bồ với người hâm mộ tôi ở ngoài công viên để có tiền làm ăn. Sao anh có thể chấp nhận một điều vu khống đê tiện đến thế? Bởi vì Julia đã đầu độc anh?

Tôi cảm thấy căm ghét con người ấy, mà cô ta kia, khuôn mặt đỏ rực của một người nghiện rượu bừng bừng vẻ chiến thắng đứng lẫn trong đám khách mời. Cô ta đã thắng.

Toàn thân tôi tê điếng. “Em muốn đi khỏi đây ngay.”

“Không”, anh khăng khăng. “Anh cần phải nói chuyện với em. Anh phải giải thích.”

“Không cần phải nói thêm cái gì hết, anh Drake.”

“Có nhiều chuyện cần phải giải thích. Em cần phải biết.”

“Biết cái gì?”

“Rằng em mới là người mà anh yêu. Anh thật ngu ngốc. Anh muốn nói cho em điều đó. Nhưng anh nghĩ em vẫn còn thương nhớ Philip… và quá khứ vẫn còn đè nặng em khiến em khó lòng quyết định đi bước nữa. Chỉ có em là người anh khao khát. Anh phải làm gì bây giờ?”

“Anh sẽ là một người chồng tôiốt của Julia”, tôi nói kèm theo một tiếng cười cay đắng. “Cô ấy sẽ tổ chức những bữa tiệc thịnh soạn và anh sẽ gặp gỡ những người có thế lực. Đó là một điều mà một nhà chính trị đầy tham vọng mong muốn. Có lẽ đã đến lúc Julia có thể nói, như phu nhân Beaconsfield đã nói. “Ông ấy lấy tôi vì tiền nhưng nếu ông ấy có thể lần nữa thì sẽ là vì tình.”

“Tiền!” Anh kêu lên. “lại có một ám ảnh tiền bạc ư?”

“Nó là một thứ bẩn thỉu nhưng đắc dụng.”

“Em nghĩ anh lấy cô ta vì tiền?”

“Cũng như anh đã nghĩ em bán mình vì tiền đấy thôi.”

“Thật là một sai lầm chết người. Ôi, Lenore, chúng ta cần gặp nhau.”

“Em không nghĩ chúng ta nên gặp riêng.”

“Em biết là có nhiều điều anh phải cho em biết.”

“Phải, em biết anh nghĩ em có một người tình giàu có để có thể làm ăn ở nước ngoài. Phải, anh nghĩ em có thể làm một việc gì ghê tởm đến thế. Anh chẳng biết gì về em hết. Em hiểu nỗi thất vọng của anh. Thế là anh tự nhủ. “Được cô ta đã đổi chác một cách bẩn thỉu như vậy chỉ vì lợi lộc thì mình cũng sẽ làm vậy.” Anh nghĩ đòn trả đũa của anh là chính đánh, còn hơn cái điều mà anh đã quy cho em – nhưng dù có là như vậy thì việc làm của anh cũng vô đạo đức dưới con mắt của em.”

“Lenore… em.”

“Thôi, chúng ta đã trở nên quá xúc động rồi. Đây được coi là một bữa tiệc vui. Anh nên nói cho em biết về tuần trăng mật của anh. Hai người sẽ đi đâu? Anh hy vọng thời tiết sẽ đẹp như thế nào vân vân và vân vân…”

“Khi nghe tin, anh đã tan nát cả cõi lòng. Rồi anh đến nhà em. Dường như mọi chuyện lại khẳng định điều Julia đã nói với anh.”

“Nhưng Julia biết đó là cha em. Cô ta biết chính ông đã bỏ tiền ra cho em.”

“Sao cô ta có thể… Anh căm thù cô ta.”

“Anh đang nói về người vợ mới cưới đấy à?”

“Phải. Chúa sẽ giúp anh.”

“Sao anh có thể?” Tôi kêu lên. “Sao anh có thể làm như thế?”

“Là thế đấy. Anh choáng váng… hoang mang… phát điên phát dại vì đau khổ… rồi anh đến chỗ em, biết em đi Paris… với người đàn ông ấy. Anh biết bà bá tước cũng đi với em. Anh hình dung trong lúc bà ta đi tìm chỗ để mở cửa hàng thì em làm tình với người đàn ông đã trả tiền cho em.”

“Drake!...”

“Bây giờ… anh hiểu ra rồi. Nhưng lúc ấy anh đi lang thang ngoài đường hàng giờ… cố nói với mình rằng anh đã thoát hiểm đầy may mắn.”

“Cũng như em đã tôiự nhắc nhở mình.”

“Sao chúng ta có thể như thế… Lenore… em và anh, cả hai chúng ta!”

Tôi không nói gì còn anh thì tiếp tục. “Anh đi tìm Julia. Anh ăn tối với cô ta. Anh uống rất nhiều. Cả Julia cũng thế. Cô ta nốc rượu như uống nước lã. Với anh có vẻ như đấy là cách tốt nhất để quên hết mọi chuyện. Sáng hôm sau, anh thấy mình đang nằm trên giường cô ấy. Anh thật xấu hổ vô cùng… Anh muốn biến đi đâu mất. Anh quay lại Swaddingham, ở lì dưới đấy cố quên, để gột rửa tất cả ra khỏi đầu… Cô ta viết cho anh. Sẽ có một đứa trẻ ra đời. Thế là anh chỉ có làm mỗi một việc duy nhất… Anh quyết định cưới cô ta.”

“Ôi anh Drake… Chúng ta đã làm cho mọi chuyện rối tinh lên.”

“Chúng ta phải làm gì bây giờ?”

“Chỉ có một điều có thể làm. Chúng ta phải tiếp tục sống kể từ bây giờ. Em có vui hơn một chút khi biết là anh có yêu em… Nó cũng an ủi em phần nào. Em đã không nhầm về chuyện này.”

“Anh yêu em. Anh bao giờ cũng yêu em. Bắt đầu tôiừ cái lúc anh bế em ra khỏi khu hầm mộ.”

“Thật lạ lùng. Chúng ta đứng ở đây trong đám cưới của anh với một người khác để tuyên bố về tình yêu dành cho nhau. Sao trước đây không có dịp nào để nói?”

Anh cầm lấy tay tôi xiết chặt.

“Lenore ơi, anh sẽ không bao giờ quên em.”

“Đó là điều chúng ta phải làm ngay khi có thể, hãy quên nhau đi.”

“không thể được.”

“Chào chị Lenore!” Đó là Julia. “Tất cả tốt chứ? Anh Drake đang đi tìm chị ư?”

“Tôi phải về thôi.” Tôi nói, mặt lạnh lùng.

“Lúc nào bận rộn với dụ án Paris! Chúng em hiểu mà, phải không anh yêu? Chúng ta cũng cần thay đồ rồi lên đường.”

Drake im lặng. Trên mặt anh chỉ có một nỗi đau không lời, và khi cô ta cầm lấy tay anh tôi thấy anh rùng mình gớm ghét.

“Tôi cũng phải đi tìm Cassie đây. Tạm biệt!” Và tôi quay đi để hai người phía sau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.