Mối Tình Đầu Của Thiếu Úy

Chương 79



Đi không từ mà biệt, thằng nhóc này lừa cháu gái bảo bối nhà lão Phó đến tay, còn khăng khăng một mực đi theo, lại nói mình ngu, trong đại viện đều nói, bụng Đường Dật tràn đầy gian trá.

“Nói thật khó nghe, người nào nói huyên thuyên bên cạnh ngài rồi hả?” Đường Dật khẽ nhíu mày, “Sao cháu lại một bụng đầy ý nghĩ xấu xa rồi? Hơn nữa, cháu không thể so sánh với cha, cha trừ làm lĩnh, chút lãng mạn không biết, Valentine, ngày kỷ niệm kết hôn gì đó, ông hỏi xem cha cháu có nhớ không?”

Cha Phó Sủng còn thường tặng quà cho mẹ cô, biến đổi đa dạng, không kém người trẻ tuổi gần đây.

“Thằng nhóc, con thích ăn đòn đó hả?” Cha Đường Dật vừa nghe, lập tức đốp chát, “Cha không xem trọng những thứ nghèo nàn đó, con cả ngày ở đơn vị, sao con biết cha con không hiểu lãng mạn?”

Mấy ngày trước ông còn mang theo mẹ Đường Dật đi chụp lại hình đám cưới, người khác khen ông đẹp trai, lãng mạn, tuổi này rồi còn dẫn vợ chụp hình đám cưới lần nữa, thật lòng không nhiều lắm, sao ông lại không lãng mạn rồi?

Đường Dật nhìn cha mình, vừa định nói gì nữa, trên lầu truyền đến tiếng Phó Sủng sau khi tỉnh ngủ, giọng hơi ấm ức: “Đường Dật, sao anh không gọi em rời giường hả?”

Đường Dật cũng thật là, đây là nhà anh, ông cụ cũng ở đây, cha mẹ Đường Dật cũng ở đây, lần này hay rồi, vừa vặn chạm mặt, lại gặp cô dậy trễ như vậy, rất mất thể diện trước người lớn?

“Ôi, vợ, đây không phải anh muốn em ngủ thêm một lát sao?” Đường Dật đứng dậy đi tới trước mặt Phó Sủng, ôm lấy Phó Sủng đi từ trên lầu xuống trước mặt ông cụ.

Phó Sủng lườm Đường Dật, nhìn ông cụ và cha Đường Dật nhẹ giọng cười nói: “Chào ông nội, chào chú Đường.”

Mới mấy ngày không gặp, tinh thần die enda anle equyy donn ông cụ vẫn như vậy, người đã từng làm lính, thân thể cường tráng.

“Gọi chú Đường cái gì, nên đổi cách gọi, phải gọi cha.” Đường Dật ở bên cạnh mặt dày mày dạn chỉ sai cho Phó Sủng, đã đến mức này còn gọi chú, có vẻ nhiều xa lạ, lần sau anh gặp cha mẹ Phó Sủng cũng sẽ đổi gọi cha mẹ.

“Cút.” Phó Sủng đưa tay đẩy Đường Dật, người đàn ông này nói nhăng nói cuội gì vậy, còn chưa đính hôn đã gọi cha, không phải để người ta chê cười chết?

Cha Đường cũng cười theo, cưng chiều nhìn Phó Sủng: “Gọi cha trước cũng được, không phải sau diễn tập sẽ làm hôn lễ sao, gọi cha trước, cha cũng vui vẻ.”

Ông không có con gái, chỉ có một con trai là Đường Dật, lấy vợ về cũng tính là nửa con gái, huống chi con trai ngốc lại thích cô nhóc này như vậy, ông cũng thật lòng thích Phó Sủng.

Thật ra trong cuộc sống, làm cha vĩnh viễn có yêu cầu cao với con trai, nhưng lúc con trai tìm được người phụ nữ mình yêu mến, cha cũng như anh em, đặc biệt ủng hộ.

“Oh, chú Đường, cha Đường.” Phó Sủng nhìn cha Đường Dật, đột nhiên đổi lời nói, vẫn hơi không có thói quen, nhưng nếu cha Đường Dật nói vậy, cô vẫn nên sửa lại.

Một câu cha Đường khiến mọi người lập tức bật cười lên, có lúc dáng vẻ đứa bé của Phó Sủng đặc biệt làm người ta thương yêu, mặc dù hơn hai mươi, nhưng tính trẻ con vẫn còn đậm nét như vậy.

Mẹ Đường Dật từ trong phòng bếp bưng đồ ra ngoài, cười nói: “Gọi mẹ cũng đừng kèm theo họ, gọi mẹ là được rồi.”

Đặt đồ trong tay lên bàn ăn, tiểu Lục cũng bưng cháo còn dư lại, từ trong phòng bếp đi ra, mẹ Đường đi tới, Phó Sủng nhìn mẹ Đường Dật, cười yếu ớt, những năm này tuy nói chuyện đã qua đều là quá khứ.

Cô muốn cùng cuộc sống với mẹ Đường Dật, những lời nói trong quá khứ vẫn khắc sâu đáy lòng, không thèm nghĩ nữa, cũng không trách tội mẹ Đường Dật, bởi vì yêu Đường Dật, cái gì cũng tha thứ.

Nhưng nhìn thấy mẹ Đường Dật, vẫn thận trọng không tự chủ được, có một số việc nhỏ, mài phẳng rồi vẫn có thể thấy dấu vết, chính là như thế.

“Dì!” Định gọi mẹ, nhưng Phó Sủng vẫn không gọi được ra khỏi miệng, cô là người vô tâm, một khi bỏ xuống, trong lòng nghĩ, nhưng nói ra không giống vậy.

Gọi xong lại lập tức lúng túng, Phó Sủng nhìn mẹ Đường Dật, tay cầm tay Đường Dật, giống như đứa bé phạm sai lầm, sẽ lập tức gả cho Đường Dật rồi, mình gọi như vậy chắc chắn không được.

“Ôi được rồi, chúng ta đi ăn cơm đi.” Mẹ Đường Dật cười cười, trong lòng hơi thất vọng, nhưng người làm việc dieendaanleequuydonn gì sai, luôn phải gánh vác chút hậu quả, bà làm Phó Sủng bị thương, dấu vết gương bể vẫn còn đó.

Đột nhiên để Phó Sủng thay đổi lời nói, đứa bé nhất định không đổi được.

Đường Dật cũng nở nụ cười, ôm Phó Sủng: “Được, được, đi ăn thôi, đói chết.”

Ôm Phó Sủng đi qua, cha Đường Dật đi theo phía sau, khẽ ôm bả vai mẹ Đường Dật, hạ thấp giọng: “Đứa bé còn nhỏ, từ từ rồi cũng sẽ tốt thôi.”

“Em biết rõ, ăn cơm đi.” Mẹ Đường Dật cười khẽ, xoay qua chỗ khác đỡ ông cụ, đi phòng ăn, thời gian có thể xóa nhòa tất cả, bà có thể thay đổi suy nghĩ, tin tưởng về sau, khi Phó Sủng gả đến nhà họ Đường, sau khi chung đụng, tất cả sẽ biến đổi thật tốt.

Phó Sủng ngồi trước bàn ăn, ông cụ cũng đã được đỡ tới, ngồi trước mặt, Phó Sủng hơi xấu hổ, cầm chén múc cháo cho ông cụ trước: “Ông nội, cháo này rất thơm, mời ông ăn.”

“Ừ, cùng ăn.” Ông cụ giống như bình tĩnh, không nhìn ra tâm tư gì.

Phó Sủng lại bới thêm chén nữa cho cha Đường Dật và mẹ Đường Dật, lúc đặt trước mặt mẹ Đường Dật, mím mím môi, giống như dùng nghị lực rất lớn: “Mẹ, mẹ, cho ngài cháo.”

Một câu mẹ khiến mẹ Đường Dật dừng lại nhìn Phó Sủng, mắt hơi đỏ, trước kia không thích Phó Sủng, cảm thấy đứa nhỏ này rất lỳ, bây giờ mới biết con bé rất biết nhìn mặt mà nói chuyện, cũng sẽ suy nghĩ thay người khác.

“Được, con cũng ăn.” Mẹ Đường Dật nhận cháo, cúi đầu bắt đầu ăn, một câu mẹ, là câu nói rất nặng với bà và Phó Sủng.

Đường Dật nắm tay Phó Sủng dưới bàn ăn, nhìn Phó Sủng, dùng khẩu hình nói: “Cám ơn, vợ.”

Không phải lời khách khí, anh thiếu Phó Sủng một câu cảm ơn, phải nói cô nhóc này vì anh đã nhượng bộ rất nhiều, không thể thay đổi sửa lại toàn bộ, lúc này sợ mẹ mình khó chịu, cũng liều mạng gọi câu mẹ.

Đây đúng là không khó với người khác, nhưng với Phó Sủng thì khó như lên trời, cô gái cao ngạo chịu được như vậy.

Phó Sủng cười nhìn Đường Dật, thuận tay cầm một cái bánh bao nhét vào trong miệng Đường Dật: “Ăn cơm đi, anh nói nhiều.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.