Mối Tình Đầu Của Thiếu Úy

Chương 89: Ngoại truyện 4



“Đường Tuấn?” Đường Dật lẩm bẩm lại, tên vô cùng tốt, cũng đặc biệt dễ nhớ, ngồi bên cạnh Phó Sủng, nhìn con trai mình, nhìn Phó Sủng, Đường Dật hơi đỏ mắt.

Cô nhóc này chịu khổ, anh không biết khái niệm sinh con là gì, chỉ nghe nói rất đau, dĩ nhiên anh không biết khái niệm đau đớn, sau lại nghe mẹ mình nói Phó Sủng sinh thường, bác sỹ nói sinh thường đương nhiên tốt cho đứa bé, đứa bé sẽ trở nên thông minh, cũng sẽ càng khỏe mạnh, cho nên Phó Sủng kiên trì sinh thường.

Nhưng mẹ anh cũng nói cho anh biết, đau đớn khi phụ nữ sinh con, thân thể con người chỉ có thể chịu đựng tối đau bốn mươi lăm (đơn vị) đau, nhưng khi sinh người phụ nữ phải chịu đau cao gần năm mươi bảy (đơn vị), cơn đau này tương đương với hai mươi chiếc xương cùng gãy!

Đường Dật không cách nào tưởng tượng ra nổi, đã từng đi lính cũng biết, thương gân động cốt là chuyện thường xảy ra, có thể nhịn, nhưng biết đau bao nhiêu, anh chưa từng nghĩ Phó Sủng có thể vĩ đại như vậy, càng thêm quý trọng Phó Sủng, dĩ nhiên đây là nói sau.

“Được rồi, Đường Dật cũng trở lại rồi, chúng ta cũng về sớm chút, để cô nhóc Phó Sủng này nghỉ ngơi chút.” Ông cụ mở miệng trước, những người khác cũng đáp tiếng, chỉ trong chốc lát, toàn bộ lui ra ngoài.

Phó Sủng thấy lúc ông cụ rời đi hơi không đành lòng liếc nhìn Phó Sủng, mẹ của cô nói với cô rồi, dạy cho cô chút lương tri, ông cụ cưng chiều nhiều năm như vậy, cô lập gia đình, mặc dù vẫn ở đại viện, nhưng ông cụ giống như bị người đào đáy lòng.

Có lúc cũng không nguyện ý đi dạo ở tứ hợp viện, ngồi ngẩn người trong nhà, vốn tưởng ông cụ xem báo, nhưng đi qua nhìn lại thấy báo cũng cầm ngược, họ biết ông cụ chính là không bỏ được Phó Sủng, nhớ nhung cô nhóc này rồi.

Mẹ Phó Sủng thường sẽ nói: “Nhớ con bé thì đi thăm, cách cũng không xa.”

“Sao có thể? Con bé không trở lại, không có chuyện gì lại đi thăm, để mẹ chồng Phó Sủng nghĩ về chúng ta như thế nào?” Mặt ông cụ mất hứng, mọi người cũng không tiện nói gì nữa, bây giờ mặc dù không nói gả con gái như tát nước ra ngoài.

Nhưng gả đi chính là gả, không thể như ở trước mặt, bị uất ức, có thể dụ dỗ, bị thua thiệt, có thể nuông chiều.

“Ông nội, chăm sóc mình thật tốt, chờ ít ngày nữa cháu mang Đường Tuấn về chơi với ông.” Phó Sủng hơi phù phiếm nói với ông cụ, ông cụ già hơn nhiều,mặc dù mặc quân trang, vẫn khỏe mạnh như cũ, nhưng lớn tuổi rồi, không nhận mình già cũng không được.

Ông cụ khẽ gật đầu, cười hì hì, ngây thơ y như con nít, chọc cho Phó Sủng căng thẳng trong lòng, rồi nhìn thấy ông cụ đóng cửa rời đi.

Đường Dật nhìn Phó Sủng, lại nhìn đứa bé, cười đặc biệt vui vẻ: “Bảo bối, về sau anh sẽ bồi thường em gấp bội.”

Anh không nói được những lời khác, cũng không có tư cách nói, huống chi đều là lời hứa xuông.

“Ông xã, em rất vui vẻ.” Phó Sủng die.enda anle.equu ydonn cười vô cùng sáng lạn, cô chưa bao giờ nghĩ làm mẹ lại có thể vui đến vậy, nhìn Đường Tuấn, cảm giác hạnh phúc đó tràn đầy lòng mình.

Đường Dật khẽ gật đầu, tuyết tan rồi, xuân về hoa nở, tất cả đều sẽ trở nên tốt đẹp.

Thời gian trôi qua, đứa bé cũng dần lớn lên, đứa bé mấy tháng đã hoàn toàn phân biệt được vẻ ngoài rồi, đứa bé lớn lên giống Phó Sủng, nhất là ánh mắt, mọi người vừa nhìn đã thích không ngừng.

Mẹ Đường Dật càng thêm vui vẻ, mang về quân khu mấy lần, người trong đại viện thấy đều thích.

Phó Mặc thấy Đường Tuấn, trợn to mắt, không thể tin nói: “Thằng nhóc này trưởng thành sẽ không đáng tin cậy giống mẹ nó chứ, làm bậy chung quanh?”

“Cút!” Phó Sủng không chút khách khí mắng ngược lại Phó Mặc, “Em nói cho anh biết, Phó Mặc, về sau anh dám phá hỏng hình tượng hoàn mỹ của em trước mặt con trai em, em sẽ dạy con trai anh biết thế nào là yêu nghiệt.”

Phó Mặc này miệng cũng quá bỉ ổi? Cô đã rất được tín nhiệm rồi, Phó Mặc lườm Phó Sủng, đây là đức hạnh gì, mọi người đều cho rằng đã sửa lại giống như trước kia, còn nói anh đáng khinh sao?

Tuy nói vậy, nhưng Phó Mặc vẫn không dám nói tuyệt tình, Phó Sủng thật sự chuyện gì cũng cóthể làm được, mặc dù khi đó anh còn chưa có đứa bé, cũng không biết có phải con trai không?

Chủ nhật, Đường Dật từ đơn vị trở lại, khó có được mấy ngày nghỉ, đó chính là để cha mẹ nghỉ ngơi, Phó Sủng sảng khoái, Đường Dật toàn chức làm ông vú.

Tạp dề này, trang phục vô cùng khả ái này, đó là có hình có dạng, tiểu Hoa đến thăm đứa bé, nhìn thấy trang phục này của Đường Dật, cười ở cửa ra vào không đứng thẳng lên được.

Trong nhà họ Đường, Đường Dật ôm đứa bé, ngồi trên ghế sa lon đút sữa bột cho bé cưng, Phó Sủng ở bên kia đang đứng trên máy chạy bộ, khẽ nhíu mày: “Không phải chứ, em đang chạy nhiệt tình gì vậy?”

“Giảm cân.” Mục tiêu lớn nhất của Phó Sủng chính là trước khi bé cưng nửa tuổi, khôi phục vóc người ma quỷ của mình.

Đường Dật lườm Phó Sủng, anh không ngại, cô nhóc này giảm cái gì, mọi việc thuận theo tự nhiên chứ, cúi đầu nhìn Đường Tuấn, Đường Tuấn mở to mắt nhìn chằm chằm, vừa mút núm vú cao su, dáng vẻ rất hưởng thụ.

Trong chốc lát, bé cưng đã bắt đầu nhả ra, xem chừng uống no.

“Không phải chứ, nhóc thúi, sữa này vừa pha, ngược lại con không uống? Sao lại không uống?” Nhìn Đường Tuấn dieendaanleequuydonn đột nhiên không uống, Đường Dật thúc giục, vừa mới hỏi, cục cưng đã bắt đầu khóc, Phó Sủng ở bên kia thuận tay tháo tai nghe, rời khỏi máy chạy bộ, quát Đường Dật: “Đường Dật, để anh cho con ăn sữa bột, anh coi con như thế nào?”

Đường Dật thật hài hước? Cho con ăn sữa bột còn không được, đòi làm ông vú, đây không phải nói giỡn sao?

“Anh không làm gì nó cả, nó khóc, anh cho nó bú sữa, nó lại không uống, cũng không nói một tiếng, đây không phải chọc anh chơi sao?” Anh nào dám đắc tội với thằng nhóc tiểu tổ tông này, bây giờ cả nhà cưng chiều, vừa khóc lập tức kinh thiên động địa, cả nhà đi ra.

Tiếng nói vừa rơi xuống, mẹ Đường Dật từ trong phòng đi ra, vừa đi vừa trách móc: “Lớn tiếng như vậy làm gì? Hù dọa cháu mẹ thì làm thế nào? Thằng bé bao lớn, sẽ không nói chuyện, hơn nữa không uống chính là ăn no, con làm lính thành ngốc à?”

Trong nháy mắt Đường Dật hết ý kiến rồi, Phó Sủng lườm Đường Dật, ôm đứa bé trong ngực Đường Dật giao cho mẹ Đường Dật ôm, trịnh trọng tuyên bố với Đường Dật: “Nhớ tuyên ngôn của vú em không, không dụ dỗ được đứa bé, không vào phòng vợ, nếu có dị nghị, mời làm theo điều thứ nhất, tối nay ngủ ghế sa lon đi anh!”

Ban đầu, sau khi biết Phó Sủng sinh con khổ sở, Đường Dật thề ngày nghỉ sẽ làm tốt ông vú, cũng liệt kê ra một đống tuyên ngôn của ông vú.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.