Mối Tình Đầu Năm 14 Tuổi

Chương 18: Hãy kiên trì !



I‘ll keep holding on

Có tiếng nhạc.

Một người tâm trạng đang mâu thuẫn.

Nicky cảm giác được ai đụng rất nhẹ vào hắn. Hắn không có mở mắt. Rốt cục ngừng lại hôn nhẹ trên môi Nicky. Hắn vẫn giữ bộ dáng ngủ say như cũ.

Nicky~. Hắn nghe thấy Shane gọi tên của hắn khe khẽ.

Yêu là ý muốn của thượng đế. Ngươi cho ta cảm giác mà không một ai có thể mang lại được.

Nicky~.

Thời điểm ôm ngươi, ta nguyện ý vĩnh viễn không cần tỉnh lại. Ta nghĩ chúng ta là hai hạt bụi ôm nhau bay giữa không trung. Gió thổi chúng ta đi khắp nơi, quan sát các vì sao trên trời, ngắm vạn vật sinh lại diệt. Chúng ta vĩnh viễn không tan biến, cho dù thời gian có kéo dài bao lâu, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau phiêu du đến tận cùng.

Nicky, ta cho rằng đây chính là hạnh phúc. Yêu, là vĩnh viễn mong được bên cạnh nhau.

Nicky~, kỳ thật lòng ta chưa từng thay đổi.

Nhiều năm như vậy, vào mỗi đêm, ta thường ảo tưởng . Hai ta là hạt bụi nhỏ bé, bé nhỏ nhưng lại vĩnh hằng bất diệt, không có thế gian hỗn loạn nào có thể tách rời chúng ta.

Ngươi có thể như vậy sao.

Vô luận ngươi biến thành bộ dáng gì, ngươi đều là thiên sứ của ta, trong lòng ta chỉ có duy nhất ngươi. . . . . .

Nicky~

Ngươi thật sự cũng như vậy sao.

Nicky không mở mắt, hắn rất muốn mỉm cười. Nhưng nước mắt lại chảy xuống.

Hắn thật không ngờ nội tâm của Shane là như vậy.

Shane hôn lên mí mắt uơn ướt của Nicky, rồi dừng lại trên cổ.

Âm nhạc dường như vô hình bao bọc quanh họ.

Du dương động lòng người. Từng chút từng chút dung hòa lại.

I‘ll keep holding on, ta sẽ kiên trì , mãi không thay đổi.

Nicky bên tai nghe được thanh âm tuyệt vời này, nhất là lời thổ lộ của Shane. Hắn cảm giác đôi tay của Shane cũng thực dịu dàng mềm mại. Hơi thở của Shane nhẹ nhàng vây quanh tâm trí hắn. Nicky cảm giác cùng Shane đang dung hòa thân thể với nhau. Mỗi một tế bào đều chung nhịp hô hấp.

Biến thành hai hạt bụi tới vũ trụ. Vĩnh viễn bên nhau. Shane.

Nicky nhịn xuống cơn đau cuả mình một lẫn nữa hóa thành hạt bụi.

Buổi sáng ngày hôm sau.

Mụ mụ Shane từ cửa phòng ngủ của mình nhìn thấy Shane đi xuống cầu thang, đến phòng bếp tìm bữa sáng. Hắn lấy hai chén nước trái cây, sau đó đem khối chân giò hun khói cắt thành lát đặt lên một cái đĩa. Tâm tình hắn tốt lắm, cẩn thận chọn chiếc đĩa màu bạc viền hoa để mang lên phòng hắn cùng Nicky ăn bữa sáng.

Mụ mụ Shane lén lút đi vào phòng bếp , đứng ở phía sau hắn .

“Trong tủ lạnh có chuẩn bị sandwich cho ngươi.” Mụ mụ nói.

Shane hoảng sợ, xoay người nhìn mụ mụ hắn, lập tức bảo trì trấn tĩnh.”Đã biết.”

“Ngươi chui ra muốn lấy bữa sáng lên lầu ăn hả?”

Shane không trả lời, động tác thái chân giò vẫn không ngừng, hắn rất không tự tại.

“Để ta đoán nha, kỳ thật cũng không phải Trác Biệt Lâm đoạt đi vị hôn phu của Gillian, đúng không?”

“?”

“Mà là Nicky. Thôi, không cần phủ nhận. Ta là mẹ của ngươi, không ai so với ta hiểu thấu ngươi hơn.”

Shane không nói gì.

“Ta vốn không nghĩ quấy rầy hảo tâm tình của ngươi. Chính là ngươi có biết ta một đêm đều ngủ không được. Shane, con ta, ta như thế nào cho tới bây giờ cũng chưa cảm giác được, ngươi là. . . . . .”

“Mụ mụ!” Shane cắt ngang lời mẫu thân hắn, hắn không muốn nghe nàng nói ra.

Mụ mụ liền nuốt trở về lời muốn nói, cuối cùng nàng cố ý thoải mái mà nói: “Nicky đúng là một hài tử mê người.”

“Mụ mụ, ta biết ta đang làm cái gì.” Shane nói dứt khoát, hắn không có dũng khí nhìn mẫu thân, lại làm cho chính mình cố gắng bảo trì một bộ kiên định.

Mụ mụ không nói nữa, nàng lấy hai phần sandwich đặt ở trên khay cho Shane, liền xoay người đi ra phòng bếp.

Từ nhỏ đến lớn Shane có thói quen được nghe mẫu thân cổ vũ cùng tin tưởng, cũng bởi vậy nội tâm hắn luôn muốn làm việc gì đó khiến cha mẹ tự hào. Lúc này đây mẫu thân hắn không cổ vũ cho hắn. Tuy rằng nàng cũng không có nói sẽ phản đối , chính là trên mặt từ đầu đến cuối đều là hoảng sợ, điều này làm cho lòng Shane rất đau.

Shane tiến đến bàn ngồi xuống, không có chút tâm tình nào.

Nhìn thấy Shane bưng khay tiến vào, Nicky lập tức cố ý giả bộ ngủ. Nghe được thanh âm Shane đặt khay xuống, Nicky chờ Shane tới gần mình.

Biểu hiện tối hôm trước của Shane làm cho Nicky trong lòng thực ngọt ngào. Hắn vụng về nhưng cũng rất ôn nhu, vội vã lại nồng nhiệt. Thời điểm tỉnh lại, Nicky cảm thấy dư vị vẫn còn triền miên.

Đợi hồi lâu, không thấy Shane có động tĩnh gì. Nicky mở to mắt, nhìn đến Shane cái gì đều không có làm, chính là ngồi ở bên giường ngẩn người.

“Làm sao vậy.” Nicky nhẹ nhàng nắm lấy tay Shane.

Shane chậm rãi quay đầu nhìn đến hắn: “Cha mẹ của ngươi giải quyết sao?”

Nicky tự hỏi trong chốc lát: “Bọn họ hẳn là hiểu được nên tôn trọng ta.”

Shane liền không nói gì.

Nicky do dự hỏi: “Có phải hay không mụ mụ ngươi. . . . . .”

Shane lập tức lắc đầu: “Mụ mụ ta không có phản đối. Nàng thực thích ngươi, nàng còn nói ngươi là nam hài phi thường mê người.”

“Như vậy ngươi đã nói cho nàng biết.”

Shane không trả lời, chính là một bộ ảm đạm thất thần.

“Ngươi vì cái gì không vui?”

Shane lắc đầu không nói.

Nicky suy nghĩ một chút, quyết định không muốn không khí giữa hai người ảm đạm. Hắn khẽ gọi tên Shane, Shane quay đầu nhìn Nicky cười với hắn. Shane lại gần nằm lên người Nicky hôn thật sâu.

Trong lúc vui vẻ, Shane lưu luyến ở trên người Nicky không chịu dừng lại. Hắn ngạc nhiên vì Nicky có thể làm cho hắn quên mất tất cả phiền não.

Phiền não, từ này làm cho lòng Nicky nhói đau.

Nicky vươn tay mở máy nhạc trên đầu giường, âm nhạc lại vang lên. I‘ll keep holding on.

Kiên trì nào, Nicky nhẹ nhàng nói.

Shane cười cười hôn hắn, đây là thời khắc hắn cảm thấy ngọt ngào nhất cuộc đời, dù phải trả giá gì cũng đáng.

Sau bữa cơm trưa ngắn ngủi họ lại tạm biệt nhau, để tránh sự chú ý của mọi người.

Mụ mụ Shane tuyên bố nàng ngày hôm sau sẽ rời đi, hy vọng có thể làm một bữa tối náo nhiệt. Shane liền gọi Kian cùng Mark đến. Mụ mụ Shane lại chủ động đi mời Bourne nhà hàng xóm. Bữa tối, Shane nhìn thấy Bourne mụ mụ cùng Eva xuất hiện liền chấn động.

Hai vị mụ mụ nhiệt tình hàn huyên, Bourne mụ mụ nói thật có lỗi mặt khác mấy đứa nhỏ cũng bận việc, thật sự chưa tới được và vân vân.

“Nicky cũng không tới được sao?” Shane mụ mụ hỏi.

“Hắn ngày hôm qua thậm chí không có về nhà, buổi chiều lại vội vàng đi ra ngoài, đến bây giờ cũng không thấy hắn.”

Shane mụ mụ quay đầu thấy Shane đứng ngây ngốc ở cầu thang: “Ngươi có thể tìm được hắn không?”

Shane giữ nguyên trạng thái.

Eva bắt đầu nói: “Không cần phải gấp gáp, ta để lại mảnh giấy ở nhà , dặn hắn có về thì sang đây ngay.”

Bourne mụ mụ cười hỏi: “Ngươi thực chú ý tới tiểu nhi tử của ta?”

Shane mụ mụ nhìn chăm chú vào nàng, chậm rãi gật đầu: “Tiểu nhi tử của ngươi, thực đặc biệt.”

“Nga? Như thế nào đặc biệt.”

Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của mụ mụ , Shane khẩn trương đứng lên, khi hắn vọt tới trước bàn ăn, lại nghe thấy mụ mụ hắn nói: “Tiểu nhi tử của ngươi ta thực thích.”

Shane đành phải ngượng ngùng lại tránh ra. Bourne mụ mụ cười nói: “Con của ngươi cũng thực đáng yêu.”

“Chính là con ta có một số việc, làm cho ta thực khó khăn.”

“Chuyện gì đâu?” Bourne mụ mụ cảm thấy hứng thú .

“Ngươi có biết hắn đem hôn lễ hủy bỏ .”

Bourne mụ mụ lắp bắp kinh hãi lập tức an ủi nói: “Bọn họ dường như vừa mới đính hôn không có vài ngày đi. Này, ngươi cũng không phải khổ sở, chuyện tình cảm cả hai bên đều phải cam tâm tình nguyện. Vẫn là thận trọng tốt nhất. Chúng ta cũng không phải khổ tâm . . . . .”

“Con của ngươi không có chuyện gì làm ngươi buồn khổ sao?”

“Như thế nào không có đâu. Eva cùng Anne không làm ta lo lắng, sự nghiệp cùng tình yêu đều thuận lợi. Nhưng Nicky là đứa nhỏ rất kì lạ, không chủ động trao đổi cùng ta bao giờ. Ta cuối cùng cảm thấy được đứa con này cùng ta không thân cận. Điều này làm cho ta kỳ thật thực buồn. Bất quá cũng vì hắn từ nhỏ đã dời đi một thời gian rất dài . . . . .”

Shane mụ mụ chăm chú nghe: “Ngươi nói hắn rất quái lạ?”

“Ta cảm thấy được hắn có điều quái gở. Chung quy thích ở một mình, cũng rất ít kể chuyện của hắn với ta. Hắn từ nhỏ đã sang Mĩ Quốc, bất luận ta khuyên như thế nào cũng không trở về. Ta cảm thấy được đứa con này ta không hiểu biết nhiều.”

“Như vậy ngươi có biết chuyện tình cảm của hắn không?”

“Không có nghe hắn nói qua.”

“Thời điểm ngươi biết hắn là Gay , trong lòng ngươi có đau đớn không?”

“Cái gì?” Bourne mụ mụ chấn động.

Shane mụ mụ nghi hoặc nhìn nàng, lại nhìn chung quanh, nhìn đến Eva cũng trừng mắt nhìn nàng. Mụ mụ Shane bỗng nhiên rất bất an: “Các ngươi vẫn chưa biết đi.”

Eva cúi đầu, cũng không đáp lại.

Bourne mụ mụ lại thốt ra một câu không khách khí nói: “Ngươi nói bậy bạ gì đó.”

Mụ mụ Shane sắc mặt lập tức rất kém : “Là đứa con ngươi ngày hôm qua chính mồm đối chúng ta thừa nhận .”

Bourne mụ mụ biểu tình giống như trước mặt mọi người bị tát cho một cái.

Nicky ở phía sau thật cẩn thận đi vào . Bourne mụ mụ quay đầu lại nhìn thấy đứa con mình, bỗng nhiên nổi cáu đứng lên: “Nhìn cách ăn mặc của ngươi trông giống minh tinh thật vớ vẩn, ngươi muốn làm gì!”

Nicky lắp bắp kinh hãi, lập tức cúi xem trang phục của mình hiện tại, hắn quả thật thay đổi một bộ quần áo, nhưng không đến mức giống như minh tinh đi.

“Làm sao vậy?” Hắn nghi hoặc khó hiểu.

Bourne mụ mụ càng kích động đứng lên: “Ngươi chưa bao giờ bận tâm đến cảm thụ của ta! Ta cho ngươi ở Mĩ Quốc đọc sách nhiều năm như vậy, là cho ngươi học vớ vẩn sao! Vì cái gì muốn để người khác nói cho ta biết, con ta là gay!”

Nicky lập tức như bị đâm một đao lui về phía sau từng bước, Shane không thể nhịn được nữa, hắn hướng lại đây giữ chặt tay Nicky chạy ra ngoài cửa.”Đi, chúng ta đi!”

Trên mảnh đất trống trong rừng cây nhỏ, hai người đầu đối đầu nằm trên bụi cỏ trầm mặc nhìn lên không trung.

“Ở Mĩ Quốc rất khó tìm việc sao?” Shane đột nhiên hỏi.”Như ta là người ngoại quốc, ở Mĩ Quốc có phải hay không rất khó tìm việc làm.”

Nghe không được Nicky trả lời, Shane xoay người tiến gần hắn: “Ta nghĩ đến ngươi không cần.”

Nicky không nói gì.

Shane cười nói: “Ngươi cho tới bây giờ cũng chưa từng do dự. Ta còn nghĩ đến chỉ có ta sẽ có hậu hoạn.”

“Cái gì cũng không dao động được ta.” Nicky nói.

Shane nhìn chằm chằm vào mắt Nicky nói: “Ngươi khổ sở sao?”

“Ta cũng từng có thời điểm phi thường khổ sở, đó là lúc ta nghĩ sẽ vĩnh viễn không gặp được ngươi. . . . . .”

“. . . . . .”

“Nếu không thể cùng ngươi yêu nhau, sinh mệnh sẽ hoàn toàn thay đổi. Shane, bọn họ sẽ hiểu được chúng ta.” Nicky nói.

Shane gật đầu.

“Nếu không hiểu được, thì mặc kệ họ đi.” Nicky thở dài cười nói, “Ta nguyện ý cùng ngươi biến thành hạt bụi bé nhỏ phiêu du khắp thế gian. Không bao giờ phải xa nhau nữa.”

Shane nhìn chằm chằm Nicky nói rất dứt khoát: “Ta và ngươi đi Mĩ Quốc.”

_________________

hi. Chỉ còn có 2 chương nữa sẽ kết thúc đồng thoại 10 năm ~ ta thực luyến tiếc 2 bạn chẻ nha

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.