Mối Tình Đầu Năm 14 Tuổi

Chương 2: Kẻ ngu ngốc nhất lại có vận mệnh tốt nhất!



Shane đi theo Trác Biệt Lâm trên đường , hắn cẩn thận quan sát người này. Thấy thế nào cũng đều là xinh đẹp lạ lùng. Đây đúng là người hoàn mĩ nhất hắn từng gặp qua.

Nếu để cho Kian,Bryan, Mark thấy Trác Biệt Lâm, bọn họ sẽ nghĩ thế nào nhỉ? Nếu ta có thể có bạn gái như vậy, bọn họ nhất định sẽ kinh ngạc hâm mộ lắm. Shane không tự chủ được tưởng tượng ra ba người kia biết hắn có bạn gái sẽ có biểu tình gì, tưởng tượng ba người kia nhìn thấy Trác Biệt Lâm mà vô cùng hâm mộ cùng đố kỵ bộ dáng của hắn. Shane sốt ruột muốn thực hiện ngay điều này.

Shane bắt đầu động não : “Ông nội của ta nói, nhất định phải cảm tạ người đã giúp đỡ mình, cho dù là sự trợ giúp rất nhỏ.”

“Ta đối với ngươi nói cám ơn là được.” Trác Biệt Lâm nghe ra ý tứ trong lời nói của hắn.

“Ngươi ngay cả cám ơn cũng chưa nói qua sao? Hơn nữa chính là một câu cám ơn ngươi cảm thấy là đủ rồi sao? Nếu không phải ta, ngươi có thể sẽ bị cột vào thân cây kia cả đêm đều không có ai cứu ngươi xuống dưới, ngươi ngẫm lại thời điểm ban đêm bốn phía một mảnh tối đen có bao nhiêu đáng sợ. Ngươi hẳn là hiểu được ta đã trợ giúp ngươi rất nhiều.”

Trác Biệt Lâm dừng lại cước bộ: “Ngươi muốn như thế nào đây? Muốn ta tặng ngươi lễ vật sao ?”

Shane vung tay lên: “Không cần, ta không phải kẻ vô lại như vậy.”

“Ngươi muốn ta như thế nào cảm tạ ngươi. . . . . . .”

“Ngươi chỉ cần giúp ta cái này. . . . . .”

“Nói rõ một chút, chỉ cần ta làm được sẽ đồng ý.”

“Kỳ thật ta cũng bất đắc dĩ, ngươi biết không? Đồng bọn của ta đều xem thường ta, bọn họ đều bảo ta ngu ngốc. . . . . . .”

“Ngươi sẽ không muốn ta giúp ngươi đánh nhau đi.”

“Ngươi có thể đánh nhau sao?” Shane kinh ngạc cao thấp đánh giá Trác Biệt Lâm, “Ta chỉ muốn cho bọn họ biết ta so với bọn hắn lợi hại hơn thôi.”

“Kia. . . . . .” Trác Biệt Lâm chờ hắn tiếp tục nói.

“Bọn họ nằm mơ đều muốn tìm cô gái mối tình đầu. Ngươi liền giả làm bạn gái của ta giúp ta trấn trấn bọn họ được không?”

“A?” Trác Biệt Lâm vẻ mặt không thể tin được.

“Nếu ngươi là bạn gái của ta, bọn họ nhất định cảm thấy ta rất lợi hại!”

Trác Biệt Lâm nhíu mày, tựa hồ thực sinh khí.

Shane vội vàng nói: “Bọn họ ngay tại rừng cây bên kia, ngươi liền thử xem. Làm cho bọn họ nhìn thấy chúng ta cùng một chỗ, làm cho bọn họ nhìn thấy ngươi, là được .”

Trác Biệt Lâm tiến lên từng bước, đá Shane một cước.

Shane kinh ngạc không thôi: “Làm sao vậy! Ta nói nói sai sao ?”

“Ngươi là cái hỗn đản! Ngươi muốn có cô gái xinh đẹp , ngươi phải đi tìm nha, tại sao lại yêu cầu ta? Ta không phải món đồ chơi của ngươi!”

“A? Như vậy sinh khí? Ngươi không phải cho rằng ta là nam hài hư hỏng nha. Ta không phải công tử bột. Ta hôm nay thật là lần đầu tiên nảy sinh ý tưởng muốn tìm một cô gái.”

“Ta không phải cô gái! Ta chán ghét ngươi nói ta xinh đẹp! Ta càng chán ghét cái váy này.” Trác Biệt Lâm nói xong liều mạng xé cái váy lụa trắng.

Shane bị Trác Biệt Lâm làm cho hoảng sợ, hắn rất nhanh nghĩ lại chính mình đã quá trớn . Có lẽ là ta nói nàng chỉ cần giả bộ, nàng mới sinh khí sao ? (nó là đàn ông em ạ =))

Nhìn thấy Trác Biệt Lâm rớt một tầng lụa trắng, Shane tiến lên bắt lấy tay Trác Biệt Lâm, thật lòng nói ra : “Ta kỳ thật rất muốn cho ngươi thật sự làm bạn gái của ta, chính là sợ ngươi cự tuyệt, ta mới lấy ra cái cớ kia. Thật sự, ta chính là thích ngươi, ta nguyện ý là mối tình đầu của ngươi. Là thật tâm đó ~.”

“Ngươi đúng là tên vô lại! Ngươi xem ta bị người khác đùa dai mặc vào áo cưới, ngươi liền nghĩ bậy bạ, ta không phải bộ dạng này. . . . . . !”

“Ánh mắt của ta vẫn nhìn ngươi mà, chẳng lẽ bộ dáng của ngươi sẽ thay đổi bởi vì quần áo sao? Ngươi chính là xinh đẹp, với ngươi trên người mặc quần áo gì căn bản không có vấn đề gì. . . . . . .”

“Nếu ta không xinh đẹp, cũng không phải cô gái ?.”

“Bất luận ngươi là cái gì, ta đều nguyện ý. Được không”

Mặt Trác Biệt Lâm bỗng nhiên ửng đỏ, xoay người bước đi: “Bất hảo.”

Shane đi theo phía sau Trác Biệt Lâm: “Ta rốt cuộc là câu nào nói sai rồi.”

Trác Biệt Lâm quay đầu lại thanh âm rất lớn quát: “Có phải hay không có người cho ngươi tới trêu chọc ta!”

“Ta không có trêu cợt ngươi. Ta thật sự hy vọng có thể giữ chân thiên sứ nhà ngươi.”

Bàn tay Trác Biệt Lâm xoay ra sau muốn kéo cái khóa váy mà không nhúc nhích. Trác Biệt Lâm xoay người đưa lưng về phía Shane: “Giúp ta kéo cái khóa váy.”

“A?”

“Ta muốn đem váy cỡi ra.”

“Không tốt đi.”

“Ta không cần mặc nó.”

Shane cẩn thận tìm khóa kéo sau lưng Trác Biệt Lâm, tim đập lại bắt đầu nhanh hơn, ngón tay cũng không hảo . Cuối cùng hắn cảm giác tim đập kịch liệt như muốn theo trong ***g ngực nhảy ra ngoài.

“Mắc rồi, ” Shane nói, “Kéo không nhúc nhích.”

“Xé nó ra.” Trác Biệt Lâm nói.

Shane kích động nói: “Ngươi vì cái gì muốn ở trước mặt ta cởi quần áo, không cần thoát.”

“Vì cái gì.”

“~ Ta sợ .” Shane quả thật sợ hãi , nhìn đến Trác Biệt Lâm mặt đỏ, mà Shane bắt đầu có điểm bối rối.

Nhìn đến bộ dáng Shane, Trác Biệt Lâm dậm chân tiếp tục đi lên phía trước. Shane liền tiếp tục đi theo hắn, cũng không nói nữa . Hắn cảm giác lá gan chính mình bỗng nhiên nhỏ lại , ngay cả nói chuyện cũng không dám .

“Bằng hữu của ngươi ở nơi nào?” Trác Biệt Lâm hỏi, thanh âm của nàng thực bình thản .

“A? Rừng cây nhỏ bên kia.”

“Khiến cho bọn họ nhìn thấy chúng ta cùng một chỗ là được sao?”

“A? Ngươi tính toán giúp ta ?” Shane hưng phấn đứng lên.

“Chúng ta không cần làm trò hôn môi trước mặt bọn họ đi.” Trác Biệt Lâm hỏi.

“Ngươi sẽ sao không?”

Trác Biệt Lâm lắc đầu.

“Vậy cầm tay được rồi.” Shane bắt lấy tay Trác Biệt Lâm . Trác Biệt Lâm không phản đối, ánh mắt nhìn đi nơi khác. Shane liền nắm lấy cánh tay mềm nhũn xoay người trở về. “Bọn họ ở đường nhỏ bên kia, chúng ta đi đại khái mười lăm phút có thể đến chỗ bọn họ .”

“Ân.”

Shane thời gian rất lâu không nói chuyện, tất cả cảm giác thần kinh của hắn đều ở trên cái tay kia. Các bộ phận khác của cơ thế dường như cũng không tồn tại .

Nàng sẽ làm bạn gái của ta sao sao? Có thể hay không? Mau mau thúc đẩy hoạt động não nghĩ ra phương pháp. Ta nhất định không được buông tha nàng.

Ánh mặt trời sau lá cây khẽ cười trộm, trong rừng cây chỉ có tiếng nói chuyện khe khẽ của bọn.

Shane cảm giác chính mình trở thành hoàng tử, cầm tay thiên sứ xinh đẹp, đi trên rừng cây trong thế giới đồng thoại. Cước bộ dẫm lên lá cây cùng bụi cỏ , dường như là dẫm lên đám mây .

“Ta kỳ thật. . . . . .”

Bọn họ bỗng nhiên đồng thời mở miệng, hai người liếc nhau một cái, lại đều né tránh ánh mắt.

“Ngươi nói trước đi” Shane nói.

Trác Biệt Lâm liều mạng lắc đầu: “Ngươi nói trước đi.”

Shane nhu đầu: “Ta đã quên muốn nói gì rồi. Cũng không phải chuyện quá trọng yếu. Tiếp tục đi thôi.”

“Hảo.”

“Ngươi muốn nói gì.”

“~~~~~~~~ Ta cũng đã quên.”

Lúc sau hai người không mưu tính tìm chủ đề nữa, Trác Biệt Lâm bỗng nhiên trở nên rất ngoan, điều này làm cho Shane hưng phấn cực độ.

Cuối đường nhỏ , đến nơi nhóm tiểu đồng bọn tụ tập. Đã không còn ai .

Shane vuốt đầu: “Bọn họ đi mất rồi.”

“Nga.”

“Bọn họ nhất định là quay về nhà ông nội của ta . Chúng ta cũng trở về. . . . . . .”

“Không được!”

“Vì cái gì.”

“Ta không muốn ông nội ngươi nhìn thấy ta!”

“Hắn sẽ không nhìn thấy ngươi, chúng ta theo hàng rào sân sau đi vào, sau đó theo cửa ở sau cầu thang đi lên. Chúng ta bốn người ở tại lầu hai, ông nội của ta cũng không đột nhiên đi lên, hắn mỗi lần lên sẽ hỏi: “Ta có thể đi lên không? Bọn nhỏ.”

“Thật vậy chăng?”

“Thật sự. Theo ta trở về đi, được không.”

Trác Biệt Lâm lại ngoan ngoãn nghe lời, gật gật đầu không có nói gì nữa, hai người lại men theo đường cũ trở về.

“Phòng ông nội ngươi ở đằng sau, có một phòng nhỏ chứa công cụ.” Trác Biệt Lâm nói.

“Đúng vậy.”

“Ta đáp ứng giúp ngươi sĩ diện ở trước mặt bằng hữu của ngươi. Ngươi có thể hay không cũng giúp ta chứ ?”

“Ngươi có chuyện gì, cứ việc nói với ta.”

“Đem ta giấu ở căn phòng nhỏ này hai ngày.”

“A?”

Trác Biệt Lâm trên mặt xuất hiện biểu tình mất hứng: “Ta nghĩ giáo huấn cho bọn hắn một cái . Đừng tưởng rằng ta là đứa nhỏ dễ bị bắt nạt.”

“Cái gì? Có người khi dễ ngươi sao ?”

“Ta không nghĩ sẽ đối với ngươi nói, ngươi chịu giúp ta không?”

“Không thành vấn đề nha, ngươi không cần ở cái phòng nhỏ kia. Ngươi cùng chúng ta ở trên lầu, ở trong phòng ta tốt lắm. Ta cam đoan ông nội của ta vĩnh viễn cũng sẽ không biết ngươi được giấu ở trong nhà của chúng ta đâu.”

“Đồng bọn của ngươi có thể hay không tiết lộ ?”

“Bọn họ sẽ không, tin tưởng ta đi.”

Trác Biệt Lâm gật đầu, rồi lại đứng lên khóc.

“Làm sao vậy?”

“Nếu mẹ ta thật sự không tìm ta, không cần ta, làm sao bây giờ?”

Shane ôm Trác Biệt Lâm, vỗ bờ vai đơn bạc của hắn: “Sẽ không đâu. Không ai là không cần thiên sứ cả.”

“Bọn họ không thích ta.”

“Không quan hệ. Ta thích ngươi. Về sau ta đối với ngươi tốt nhất tốt nhất ~” Shane nghĩ không ra từ thích hợp , “Là bằng hữu tốt nhất !”

Trác Biệt Lâm ngừng khóc, Shane lại bắt đâu mừng rỡ trong lòng.

Ba người kia quả nhiên đã trở lại nhà ông nội Shane . Bọn họ nằm lộn xộn trên sàn nhà, ai cũng uể oải.

Thời điểm Shane cùng Trác Biệt Lâm theo cửa sổ đi vào, Mark ngồi trên sàn nhà đứng lên mở lớn miệng.

“Uy, các ngươi thế nào sớm như vậy đã trở lại .” Shane mở miệng là ngữ khí đắc ý dào dạt.

Bryannằm bò xuống sàn nhà cũng không ngẩng đầu lên: “Đừng nói nữa, Kian chết rồi, Jodi cũng không thèm để ý đến hắn. . . . . . .”

Kian nhìn thấy Trác Biệt Lâm phía sau Shane, đã quên uể oải, ngạc nhiên ngồi trên mặt đất đánh giá: “Ai vậy nha?”

Shane vỗ tay vài cái, đem sự chú ý cùng hấp dẫn hướngBryanđến mục tiêu.

Nhìn ba đồng bọn đều cùng có biểu tình nghi hoặc, Shane mới đắc ý nói: “Ta đến giới thiệu một chút đi, ta hôm nay đem bạn gái của mình mang đến giới thiệu cho các ngươi biết.”

“Nga, bằng hữu của ngươi a!.”Bryanrất lễ phépchào hỏi, “Nhĩ hảo.”

“Ta nói chính là bạn gái!” Shane cường điệu.

“Chúng ta nhìn ra nàng là con gái . Ngươi đã nói bằng hữu thì tốt rồi.” Kian nói.

“Ta nói chính là bạn gái! Chính là các ngươi muốn tìm mối tình đầu là một bạn gái!”

Ba người rốt cục trợn mắt há hốc mồm , Shane trong lòng rất khoái.

“Không có khả năng.” Kian căn bản không tin, “Ngươi không có khả năng có bạn gái. Ngươi ngốc như vậy !”

“Ta cũng không tin.” Mark nói.

Shane tức giận : “Kian có thể mai phục Jodi,Bryancó thể có Kelly. Ta vì cái gì lại không thể có! Ta thật sự có mối tình đầu.”

Bryanlắc đầu: “Ngươi như thế nào có thể thu phục được con gái ? Quả là khó tin.”

Kian nói: “Ta nghĩ đến ngươi ít nhất phải qua 18 tuổi.”

Lời nói của Mark càng kinh người hơn: “Ta nghĩ ngươi vĩnh viễn sẽ không thích con gái.”

Shane quay đầu lại hướng mặt Trác Biệt Lâm hung hăng hôn một cái, Trác Biệt Lâm hoảng sợ nhưng không trốn tránh.

“Các ngươi đã hiểu chưa!” Shane kiêu ngạo nhìn đám đồng bọn của hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.