Mối Tình Đầu

Chương 28



3 tháng sau

Những tiếc tút tút trong vô vọng..những tin nhắn không có hồi âm.. em cảm giác mọi thứ như sụp đổ hết trước mặt vậy.. đã gần 1 tuần ko lien lạc j với bé.. mọi khi bé sẽ là người liên lạc với em trước.. nhưng lần này thì không.. không có 1 tín hiệu nào từ bé hết.. sang lớp bé cũng ko ra ngoài gặp em.. em rơi vào trạng thái thất vọng tột cùng.. mọi sai lầm, cũng chỉ vì em, vì cái tính ích kỷ và tham lam của mình…

……rồi cuối cùng thì bé cũng đã lên tiếng.. bé cũng đã trả lời em..

.

.

Tít..tít..1 new….

-em muốn gặp anh. Chiều nay anh xuống gặp em nhé.. em có chuyện muốn nói..

-sao vậy em? Sao mấy ngày rồi em không liên lạc j với anh hết thế? Em có biết anh nhớ em nhiều như thế nào không?

-em đang bận.. thôi nhé

Lần đầu tiên em thấy sợ mất bé nhiều đến thế.. em bế tắc hoàn toàn.. trong đầu không thể nghĩ ra nổi là mình sẽ gặp bé như thế nào, sẽ nói những gì với bé… 1 tuần nay, bé đã tự cắt mọi liên lạc với em, đã ko cho em 1 lý do, ko cho em 1 lần gặp.. chỉ vì.. trong suốt thời gian trước, kể từ cái lần đầu tiên em dám chạm tay vào những chỗ thầm kín của con gái chính em đã rẽ tình yêu của 2 đứa sang một hướng khác, không còn những buổi chiều 2 đứa đạp xe đi khắp nơi, không còn những tin nhắn yêu thương, không còn những giờ ra chơi với những chiếc kẹo apenlibe hay chu pa chụp của em… đối với em khi đó chỉ có những khi 2 đứa bên nhau, những nụ hôn, mà ko phải ngọt ngào lãng mạn, những nụ hôn của đòi hỏi và đam mê thì đúng hơn.. và em vẫn nghĩ đó là 1 tình yêu.. nhưng đấy chỉ là em nghĩ mà thôi.. có lẽ kỉ niệm duy nhất còn xót lại trong thời gian đó là đợt tết, 2 đứa đi chùa..

-em vừa thắp hương lâu thế? Khấn j thế?

-hi, đố anh biết đấy

Em cười, vẻ mặt suy ngẫm nhưng chịu, làm sao mà đoán được

-anh chịu thôi, em nói cho anh nghe đi

-em khấn cho gia đình em năm nay ko gặp xui xẻo, bố mẹ mạnh khỏe, anh trai em học tốt… còn anh thì…

-anh thì sao.. nói mau ko anh cù em chết bih.. à, anh thì mãi ở bên em hả, cái nè anh biết rùi, ko phải khấn như thế đâu, vì lúc nào anh cũng ở bên em mà…hehe

-hì, em mong năm nay anh sẽ đỗ đại học với điểm thật tốt.. nói xong bé cười, hơi trầm trầm 1 chút..

Em biết bé lo cho em lắm… em chỉ mỉm cười.. chưa baoh em nghĩ sẽ có 1 lúc nào em và bé phải xa nhau, vì đơn giản 2 đứa em thuộc về nhau, nhưng đó chỉ là ngộ nhận em nắm tay bé, 2 đứa đi hái lộc, nếu e nhớ ko nhầm thì hôm đó là ngày mùng 3 tết.. đó là kỉ niệm đẹp đáng nhớ cuối cùng của em và bé.. ngày hôm đó cả 2 đã cùng cười đùa rất nhiều…

.

.

.

Bé lên xe đạp, ngồi sau em mà sao em cảm giác như xa lạ thế, đây có phải bé, là con chim cánh cụt ngốc nghếch, là thiên thần bé nhỏ của anh không hay đây là 1 người hoàn toàn xa lạ… ko phải, bé vẫn là bé, nhưng em đã khiến bé trở nên như thế này..

-em định im lặng mãi thế này à.. nói cho anh nghe đi chứ

Bé vẫn im lặng, bé không nói j..đạp xe mà cảm thấy đôi chân em nặng trĩu, em muốn mình phải thật bình tĩnh và tỏ ra chững chạc trong những lúc khó khăn như thế này.. nhưng trong lòng em khi đó cũng sốt ruột lắm, em hiểu chuyện j sắp xảy ra.. và thế là 2 đứa cứ im lặng như thế.. cho đến khi em đạp xe đến bãi cỏ ngày xưa 2 đứa hay ngồi chơi… em ngồi xuống trước, im lặng chờ đợi bé.. bé từ từ ngồi xuống cạnh em…trong ánh mắt bé, em biết rằng bé rất buồn, nhưng ko thể nói thành lời, bé giữ trong lòng, khác với em, em thì chỉ sợ mất bé là mất nhiều thứ… em mới chợt nhận ra rằng trong tình yêu này, mình được nhận nhiều hơn là cho đi..em đã cho bé những j? chỉ đc thời gian đầu, luôn bên bé, luôn lắng nghe và hiểu bé, bé đã nói rằng người yêu em rất tâm lý, bé rất tự hào về điều đó, còn sau đó, em đã ko còn quan tâm đến bé như trước,em chỉ thích được bên cạnh bé, được cởi từng nút áo, được khóa đôi môi xinh kia thật lâu bên môi mình, còn ngược lại, thật buồn cười là em đã được quá nhiều, em đã nhận đc bé, đc tình yêu của bé, được bên cạnh bé, được chia sẻ và tâm sự mỗi khi em kêu buồn, được bé kể cho những gì xảy ra xung quanh cuộc sống của bé..

-em muốn mình chia tay anh à…

-tại sao? Tại sao lại muốn chia tay?

-em cũng ko biết nữa, em thấy mình ko còn hợp với nhau nữa.. em muốn 1 mình..

-đấy ko phải là lý do..

Bé chỉ mỉm cười..

-a biết là thời gian qua mình không còn được như lúc ban đầu, nhưng ai yêu nhau mà chẳng phải vượt qua giai đoạn chán.. em thử nghĩ mà xem, bạn mình, chúng nó chia tay hết, chỉ còn 2 đứa mình.. vì chúng nó chán thì chia tay, có người khác thì chia tay, còn anh khác, anh muốn cùng e vượt qua mọi khó khăn..

-em không chán anh..

-em nói dối, thế lý do chia tay là j?

-em nói rồi đó thôi, mình không còn hợp, a và e đã thay đổi nhiều quá rồi..

-anh ko thay đổi, a vẫn yêu em..

Bé lại cười, nhưng ko phải những nụ cười rạng rỡ và xinh đẹp, mà là nụ cười mỉa mai em vậy

-anh yêu điều j ở em?

Em không trả lời được, tự dưng lúc đó họng em như bị chặn lại, em ko nói được 1 lời nào cả.. trái ngược hẳn với mọi khi, lúc nào cũng khéo mồm nịnh nọt, em đã chỉ biết im lặng, đầu óc mông lung ko nghĩ ra được j để nói.. lời nói của bé với riêng em, luôn có 1 sức mạnh, có thể các bác nghĩ em chem. gió, làm j có chuyện ko nịnh được đứa con gái nếu mình muốn nịnh.. nói thật là với những người con gái khác, nếu thích thì e rất chủ động, em nói chuyện dễ lắm, vài câu lọt tai là điều đơn giản, nhưng lúc đó ở bên cạnh bé, em ko làm được..

-mình nhất định phải chia tay sao em?? Em nói với bé mà lòng như cầu khẩn, mong muốn một sự thay đổi, 1 điều thần kì xảy ra..

-a cố gắng tập trung vào kì thi sắp tới đi.. em sẽ luôn cổ vũ cho anh.. anh cố lên.. bé quay sang nhìn em, cố gắng nở 1 nụ cười tươi, nhưng em biết là gượng gạo

-anh…

-mình vẫn luôn là bạn tốt anh nhé.. bé nhìn em cười, nháy mắt tinh nghịch, nó càng như làm em đau thêm rất nhiều lần.. em đã đánh mất thiên thần của em thật rồi.. chợt nghĩ lại tất cả những gì đã qua trong quãng thời gian vừa rồi, thì chuyện ntn cũng là lẽ tất yếu.. kể từ cái hôm noel đó, chuyện tình cảm giữa 2 đứa đã khác.. biết được rằng bé sợ mình giận dỗi, em càng ngày càng làm cao, muốn đc bé chiều chuộng và không khi nào đầu óc em bên cạnh bé mà ko nghĩ đến chuyện đen tối cả..

Có thể sau khi em viết những dòng này sẽ bị mod KIA, nhưng em vẫn viết, em đã viết được đến thế này rồi, thì em mong mọi người và cả mod sẽ hiểu em ( à quên, nhân đây cảm ơn thím gthn, thím vịt và thím dizzy, những mod đã giúp em nhiều trong thread này em yêu các mod )

Chuyện bắt đầu từ hôm em và mấy thằng bạn đi xem ca nhạc, hôm đó em và bé hơi xích mích.. chỉ là chuyện nhỏ thôi, nhưng em đã bảo là em trở nên ích kỉ mà em là con trai nhưng ko chịu thua bé chuyện j cả.. và bé lại là người phải xuống nước

-A đang làm j vậy? sao cả ngày hôm nay không nhắn tin j cho em thế?

-A đang ngồi chơi thôi… có việc j quan trọng không thế?

-E nhớ anh

-hừm, học bài xong chưa hả? học mau còn đi ngủ sớm đi

-nhưng mà em nhớ anh

-nhớ thật không?

-có

-thế chiều mai lên nhà anh nhé.. a cũng muốn gặp em.. ( gặp để làm j thì cái đầu óc đen tối của em nghĩ hết rồi )

-vâng… anh cũng đi ngủ sơm đi, muộn rồi đấy..

-uk a biết rồi.. lát học xong thì nhắn tin cho anh.. anh đang có việc…

-vâng…

Sau đó thì em ngồi xem ca nhạc với bọn bạn tiếp, lúc tan đã 11h mà cả đám còn đi hát hò chán chê ko về.. bé có nhắn tin cho em nhưng em cũng chả nhắn lại… mãi đến sáng hôm sau mới nói với bé là ngủ quên thôi và bé thì vẫn ngốc nghếch nghĩ là người yêu bé ngoan ngoãn đi ngủ sớm

.

.

.

2h chiều, bé đã đến nhà em ( em đã ko còn đưa đón bé như xưa.. mà giờ ngược lại rồi ) như bình thường em dắt xe cho bé và lấy nước cho bé uống

-hôm nay nhìn em xinh thế ( lại nịnh đấy các bác ạ )

Bé lấy tay gạt tóc sang 1 bên, thở nhanh vì có lẽ bé đạp xe mệt.. nhìn em cười thật trìu mến..

-hì, người yêu của anh mà… hôm nay người yêu em cũng dễ thương thế.. mặc cái áo này hợp lắm.. ( em mới mua cái áo )

Và cũng như mọi khi, em lại ngồi nói chuyện trên trời dưới biển vơi bé 1 lúc.. sau đó bắt đầu lại đê tiện..

-hôm qua nhớ anh như thế nào hả?

-ơ, người ta nhớ thì nhớ chứ làm sao mà biết được nhớ ntn chứ

-ko biết, a đây nè, nhớ như thế nào thì cho a xem nào

Chụt.. bé rướn người hôn lên má em..

-chưa đủ, nữa cơ

Bé lại thơm em 1 lần nữa, lần này là má bên kia.. như mãn nguyện lắm rồi, em lại kéo bé vào lòng, lại những lời ngọt ngào để làm bé say đắm..

-anh sẽ mãi bên em, sẽ luôn yêu em, sẽ ko baoh rời xa em hết

-anh sẽ là người đàn ông của em

-con chim cánh cụt của anh xinh quá… giá như mình bên nhau mãi như thế này…

……………

Và kèm theo những lời nói đó là những nụ hôn cháy bỏng.. đến giờ em vẫn ko thể quên bờ môi của bé… có lẽ nó đã in quá sâu vào tâm trí của em rồi ko chỉ hôn lên bờ môi ấy, em còn biết để bé say đắm hơn, hôn từ từ xuống cắm, xuống cổ, mơn trớn 2 bên tai của bé.. và cũng như tính toán của em, bé hoàn toàn bị động trong vòng tay ấy.. để rồi bàn tay em lại từ từ tháo từng nút áo, từng nút một, thật nhẹ nhàng nhưng cũng rất chuyên nghiệp.. và từng nút áo bé buông ra cũng là lúc bé như đề phòng em hơn.. vì dù có như thế nhưng chưa 1 lần em và bé đi quá xa hơn…

-em có tin anh ko N?

-có chứ, anh ngốc thế…

-vậy nhắm mắt lại đi..

Và bé đã nhắm mắt, để em nghịch chán chê…khẽ mân mê từng chút từng chút một cơ thể của bé.. nhưng tính tham lam trong em trỗi dậy, em chưa thỏa mãn.. em muốn hơn nữa…và thế là em đã nhẹ nhàng gỡ thắt lưng của bé ra.. bàn tay nhỏ bé của bé nắm lấy tay em, giữ chặt lại…bé vẫn nhắm mắt.. hơi thở gấp gáp nói trong khó khăn

-đừng anh…………

Em kệ, ko trả lời.. vẫn làm việc của mình..

-em không muốn…

-anh…..

-thôi đi anh……… bé lách người ra khỏi người em… làm em hụt hẫng và nản..

-em không yêu anh à

-sao a lại nói thế.. em yêu anh mà

-yêu anh thì chiều a 1 chút có sao..

Bé im lặng, mím môi lại, em biết bé đang mềm lòng, và em lại tấn công tiếp ngay

-anh yêu em mà.. em phải tin anh chứ.. ngốc của anh..

-nhưng em sợ…

-em sợ j khi mà có anh luôn bên cạnh em… chỉ nói thế xong em lại khóa môi của bé lại bằng 1 nụ hôn thật dài… và bé lại ngoan ngoãn bên em… và thế rồi em cũng bỏ được cái thắt lưng… lại thật nhẹ nhàng để đưa tay vào bên trong nhưng khi mà vừa mới cảm nhận được những gì bên trong đấy có, em chợt giật mình khựng lại, em lại không dám đi tiếp nữa.. người em run bắn, và em ko đi xa hơn, em cứ để như thế 1 lúc… còn bé thì vẫn đang ôm hôn em như 1 con búp bê ngoan ngoãn… có lẽ đó là lần tốt đẹp cuối cùng trong em( vì sau này con nào mà thế thì em thịt luôn ).. rời bờ môi ra khỏi môi của bé..điều đó làm bé như tỉnh dậy sau giấc ngủ vậy, bé gạt tay em ra ngoài, vội ôm chặt lấy em, giữ 2 tay em không cho em làm j nữa… và chỉ ôm như thế mà thôi… em cũng ko còn những suy nghĩ đen tối nữa… em cũng chỉ còn ôm bé vào lòng thôi.. có lẽ đó là quá đủ…

Với em, nếu muốn em đã có thể làm được hơn thế rất nhiều, nhưng chút j đó của tình yêu mãnh liệt với bé đã kéo con người em lại lúc đó, đó có lẽ là điều mà em nên vui nhiều hơn là buồn…

Còn với bé, thì nó như giọt nước cuối làm tràn ly, em đã làm bé có cảm giác sợ hơn là yêu.. 100% là bé đã rất sợ.. Và mọi chuyện sau đó đã diễn ra như trên đấy các bác ạ!

.

.

.

-mình là bạn thật hả em? Em lai bé về.. lần cuối cùng em và bé đi bên nhau…

Bé vẫn cười, như để làm em cố gắng quên bé đi, bâyh em mới nhận ra rằng khi đó bé cười là muốn 2 đứa luôn vui vẻ, luôn mỉm cười trước những khó khăn vấp phải..

-rồi sau này a có cơ hội làm lại với em không?

-a ngốc, trước mắt a cố gắng thi đại học đi.. rồi mọi chuyện sẽ qua thôi mà…

Khẽ thở dài, e thầm nghĩ mọi chuyện sẽ thế nào nếu e ko có bé ở bên cạnh đây..

-cố gắng lên anh.. anh là con trai kia mà…

-uhm em yên tâm, nhất định a sẽ học tốt

-hì

.

.

-thui đến nhà em rùi

-uhm

-a về đi..

-a sẽ ko quên em đâu N ạ

-a mà quên em em đánh a chit ấy, phải luôn nhớ đến đứa em gái này chứ

-ko, a sẽ ko quên em là chim cánh cụt…

-a đừng thế nữa, em k muốn anh như thế này đâu

Cả 2 cùng im lặng, em sẽ ko baoh quên buổi chiều ấy, con đường ấy, cái áo trắng, cái quần sooc mà bé đã mặc hôm đó… em đã tự hứa rồi 1 ngày sẽ quay lại bên bé.. nhưng đến bây giờ, với tất cả những gì đã qua, những j em đang có, những j em đã làm khiến e ko đủ tự tin và can đảm để đứng trước bé chứ ko phải là yêu thêm bé 1 lần nữa… em chỉ dám nói rằng sau đó là khoảng thời gian tệ hại trong cuộc đời 21 năm của em đến giờ mà thôi ( cho em giữ bí mật ) E tin bé sẽ tìm được hạnh phúc thật sự của mình

~~~ Hết ~~~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.