Món Quà Bí Ẩn

Chương 18



Cứ cho là như vậy

Ở một mình trong phòng làm việc, Lou lấy lọ thuốc trong túi ra và để nó trên bàn làm việc, cúi đầu xuống, nhắm mắt lại.

“Chúa ơi, anh thật là nhếch nhác!”. Anh nghe một giọng nói sát bên tai, khiến anh giật nẩy mình.

“Alfred”, anh đưa tay lên, chà chà đôi mắt, “Mấy giờ rồi?”.

“Bảy giờ hai mươi lăm. Đừng lo. Anh không trễ họp đâu!”, anh ta cười tự mãn, rung rinh hai má, những ngón tay nám đầy khói thuốc để trên bàn. Một câu nói đủ để xóa nhòa mọi thứ, xòa mờ những điều bẩn thỉu anh ta nhắm vào Lou.

“Ừm, cái gì vậy?”, Alfred cầm lọ thuốc và mở nắp.

“Đưa nó đây!”, Lou đưa tay giật lại nhưng Alfred đã nhanh tay hơn anh. Anh ta trút vài viên vào lòng bàn tay lạnh và ẩm ướt của mình.

“Alfred, đưa lại cho tôi!”, Lou nói nghiêm túc, tránh thể hiện sự tuyệt vọng trong giọng nói trong khi Alfred đi lòng vòng trong phòng, tay vẫy vẫy lọ thuốc, giống như những kẻ hay bắt nạt chọc ghẹo anh ở trong trường.

“Tệ thật, tệ thật, chuyện gì vậy, Lou?”, Alfred hỏi bằng giọng nửa đùa nửa thật, khiến Lou tức điên.

Lou biết, Alfred thường xuyên dùng chiêu này để chống lại anh.

“Có vẻ như anh đang vẽ chuyện”, Alfred cười.

Lou cười, vẫn giữ giọng thoải mái, như đùa, nhưng cả hai đều hết sức căng thẳng. “Thật tình tôi sẽ không ngạc nhiên nếu anh ngầm có kế hoạch sử dụng lọ thuốc để chống lại tôi…”.

Alfred cười. “Để rồi xem…”.

Nu cười của Lou nhạt dần. Họ nhìn chăm chăm vào mắt nhau. Alfred chợt lên tiếng, phá vỡ sự im lặng đầy căng thẳng.

“Anh đang nghĩ gì, Lou/”.

“Thế anh đang nghĩ gì vậy/”.

“Nghe này”, Alfred hạ vai xuống, chấm dứt vẻ hiên ngang giờ giở trò tỏ vẻ khiêm tốn giả tạo, “Nếu nói về cuộc họp tối nay, thật tình tôi đã báo trước rất cẩn thận. Thử hỏi Louise xem. Có điều là với việc Tracey ra đi và Alison thay thế, có nhiều việc bị bỏ lở trong đống lộn xộn”, anh ta nhún vai, “Nói thật, với tôi, Alison có vẻ như hơi lập dị”.

“Đừng có nói vậy về Alison”, Lou khoanh tay lại.

“Thật ra”, Alfred cười và gật đầu chầm chậm. “Tôi quên mất anh và cô ấy có một thứ chung với nhau”.

“Chúng tôi chẳng có thứ gì chung cả. Thề có Chúa đấy, Alfred, dẹp ngay kiểu nói ấy đi”.

“Thôi được rồi, xin lỗi!”, Alfred mím môi. “Ruth sẽ chẳng bao giờ biết đâu, tôi hứa đấy!”.

Dù tỏ vẻ không biết gì nhưng sự thật là điều Alfred đề cập đã làm Lou mất bình tĩnh.

“Anh bị sao vậy?”, Lou nghiêm túc hỏi anh ta, “Có chuyện gì xảy ra với anh? Căng thẳng quá à? Chuyện quái quỷ gì thế? Hay anh lo lắng về việc thay đổi…”.

“Thay đổi”, Alfred cười hô hố. “Anh làm như tôi giống phụ nữ mãn kinh”.

Lou nhìn chằm chằm vào anh ta.

“Tôi ổn, Lou!”, anh ta nói chậm rãi. “Tôi vẫn như mọi khi. Chính anh mới là người có những hành động buồn cười ở đây. Mọi người anh cũng nói vậy, ngay cả ông Patterson. Có lẽ là vậy thật đấy!”. Anh ta lắc lắc cái lọ trước mặt Lou giống như Gabe.

“Đó là thuốc nhức đầu”.

“Sao tôi không thấy nhãn”.

“Mấy đứa trẻ đã xé mất, bây giờ anh làm ơn đừng đùa giỡn với nó và trả lại cho tôi!”.

Lou đưa bàn tay đang mở về phía Alfred.

“Ô, thuốc nhức đầu. Tôi hiểu rồi!”, Alfred dò xét lọ thuốc một lần nữa.

“Đúng vậy không? Bởi vì tôi nghe gã vô gia cư nói đó là thuốc thảo mộc gì đó?”.

Lou nuốt nước bọt. “Anh theo dõi tôi hả Alfred? Anh làm chuyện gì thế?”.

“Không!”, Alfred cười. “Tôi không hề theo dõi anh. Giờ tôi sẽ kiểm tra cho anh, để đảm bảo rằng nó chính là thuốc nhức đầu”. Anh ta lấy một viên bỏ vào túi và đưa lại lọ thuốc. “Thật là thích nếu có thể tự mình tìm ra một vài điều mà bạn mình nói dối mình…”.

“Tôi biết cảm giác đó”, Lou đồng ý, và tỏ vẻ vui vì lấy lại được lọ thuốc. “Cũng giống như tôi tìm ra việc anh và ông Patterson họp vào buổi sáng cách đây mấy ngày, vào cả bữa trưa hôm thứ Sáu tuần rồi nữa”.

Alfred bị sốc một cách bất thường.

“Ô”, Lou nói nhẹ nhàng, “Anh không biết là tôi biết, đúng không? Xin lỗi về chuyện đó. Anh nên đi đến bữa ăn tối đi kẻo trễ món khai vị. Coi chừng, sau tất cả những việc vất vả theo dõi này mà không được ăn nữa thì anh sẽ thành một kẻ điên khùng ngốc nghếch đấy”.

Anh im lặng tiễn Alfred ra cửa, mở cửa và nháy mắt với anh ta trước khi đóng cửa lại nhẹ nhàng ngay trước mặt đối thủ.

Bảy giờ ba mươi tối. Nhưng trên màn hình plasma năm mươi inch vẫn không thấy Arthur Lynch. Biết rằng bất kỳ lúc nào anh cũng có thể đột ngột quan sát bởi những người có mặt tại cuộc họp bên kia, nên anh cố gắng ngồi một cách thư giãn thoải mái, cố không ngủ gục. Bảy giờ bốn mươi, cô thư ký của ông Lynch thông báo với anh rằng ông Lynch sẽ xuất hiện trong vài phút nữa.

Trong khi chờ đợi, Lou cảm thấy buồn ngủ. Anh thấy Alfred đang trong nhà hàng, cố tỏ vẻ quan tâm chăm sóc, cố tỏ vẻ tiếp đãi chu đáo, rồi thì làm như mình vô cùng vinh dự, và buổi ăn tối này thành công hay thất bại thì Lou cũng không thể can dự vào.

Đây là cuộc họp quan trọng nhất trong năm. Lou đã bỏ lỡ cơ hội lớn nhất để thể hiện mình trước ông Patterson. Công việc của Cliff và một văn phòng tuyệt đẹp vẫn còn trống như củ cà rốt đung đưa trước mũi anh ngày này qua ngày khác.

Phòng cũ của Cliff phía cuối hành lang, gần ông Patterson, đang mở rộng và chưa có ai thay. Căn phòng rộng thênh thang, ánh sáng tuyệt diệu. Anh nhớ lại đã sáu tháng kể từ buổi sáng Cliff bị bệnh, sau một thời gian dài ông ta có những hành vi bất thường, Lou là người phát hiện ra Cliff gục xuống bàn, ngực đè lên bàn phím. Thỉnh thoảng, mấy ngón tay run rẩy gõ gõ như đang hoảng sợ. Mọi người đến, ông vẫn tiếp tục gõ với đôi mắt mở to kinh hãi. Chính xác mọi người là ai, Lou không biết chắc. Anh nhẹ nhàng, cố đưa Cliff ra khỏi bàn, để mang vớ và giày lại cho ông ấy nhưng Cliff bất ngờ dùng con chuột máy tính đánh vào đầu anh khi Lou đến gần, làm rơi con chuột, sợi dây đung đưa như dây nài của mấy người chăn bò.

Sức mạnh của con chuột ngựa không đủ để gây tổn thương nhưng cảnh một chàng trai trẻ thành công bị đánh thì rõ là không hay chút nào. Phòng của Cliff vắng tanh từ đó và tin đồn Cliff sẽ phải chuyển giao lại công việc lan rộng trong công ty, sự thương cảm dành cho ông ít dần trong khi việc cạnh tranh giành lấy công việc của ông thì cứ ngày một tăng lên.

Lou giật mình tỉnh lại. Khi anh nhìn vào màn hình plasma vẫn đang truyền tín hiệu trực tiếp, đầu anh giật mạnh. Cảm thấy tuyệt vọng, anh lấy lọ thuốc trong túi và nhìn nó.

Anh suy nghĩ về sự hiểu biết của Gabe khi nói đến ông Patterson và cuộc họp của Alfred, về việc Gabe đánh giá chính xác tính cách và việc làm của những đôi giày, về việc Gabe mời anh tách cà phê sáng hôm sau, đưa anh về nhà, và thuyết phục được Ruth để anh nghỉ ngơi.

Anh tự thấy rằng, trong tất cả những trường hợp ấy, Gabe chưa bao giờ chơi xấu anh. Anh ta có thể khó hiểu và đôi lúc tỏ về bề trên, nhưng anh có thể tin tưởng anh ta. Lou mở nắp lọ. Một viên thuốc màu trắng bóng lăn vào bàn tay đẫm mồ hôi của anh. Anh nhìn nó một chút, cuộn tròn nó trong các ngón tay, thè lưỡi nếm thử một cái. Rồi khi cảm thấy không có tác động gì lớn, anh bỏ nó vào miệng và nhanh chóng nuốt vào cùng một ly nước.

Lou nắm chặt hai tay vào mặt bàn, chặt đến nỗi dấu tay của anh hiện rõ trên tấm kính bảo vệ mặt gỗ bên dưới. Anh chờ đợi. Chẳng có chuyện gì xảy ra. Anh nhấc tay ra khỏi bàn, nhìn vào nó như thể hiệu ứng sắp được xảy ra trong bàn tay đầy mồ hôi của mình. Và không có điều gì bất thường. Cảm giác bình thường, chẳng có vẻ gì đe dọa đến cuộc sống, đầu anh vẫn nhức bưng bưng.

Bảy giờ bốn mươi lăm phút, vẫn chẳng thấy bóng dáng Arthur Lynch trên màn hình plasma. Lou gõ cây viết một cách mất kiên nhẫn lên mặt kiếng, chẳng quan tâm đến việc anh có thể bị những người bên kia đầu máy quay nhìn thấy nữa. Vượt lên trên những lập luận logic, Lou tự cho rằng chẳng có cuộc họp nào cả, tất cả là do Alfred đạo diễn ra cuộc họp này để anh có thể dự bữa tối một mình và lấy được hợp đồng. Nhưng Lou sẽ không cho phép Alfred phá hoại thành quả từ những việc làm vất vả của anh. Anh nhanh chóng đứng dậy, chộp lấy cái áo khoác rồi phóng nhanh ra cửa. Anh kéo cửa mở ra và vừa đặt một chân ra khỏi cửa thì chợt nghe giọng nói từ màn hình plasma phía sau lưng.

“Tôi xin lỗi vì bắt anh phải chờ lâu, Lou Suffern”.

Giọng nói làm Lou dừng lại. Anh nhắm mắt thở dài, ý, tạm biệt giấc mơ được ở trong căn phòng Cliff, một căn phòng với góc nhìn 360 độ toàn cảnh thành phố Dublin. Anh nhanh chóng suy nghĩ xem mình phải làm sao: Chạy đến bức tối đúng giờ hay quay trở lại. Chưa đưa ra được quyết định thì một giọng nói khác trong văn phòng vang lên làm anh muốn đứng tim.

“Không có gì, ông Lynch, xin vui lòng gọi tôi là Lou. Tôi hiểu đôi khi có nhiều việc khiến ta khó kiểm soát được thời gian, nên ông không cần phải xin lỗi đâu. Vậy chúng ta có thể bàn công việc ngay chứ? Chúng ta có nhiều chuyện phải bàn”.

“Chắc chắn rồi, Lou. Xin gọi tôi là Arthur. Chúng ta có nhiều thứ phải thông qua, nhưng trước khi tôi giới thiệu với anh hai đồng nghiệp bên cạnh, anh có thể kết thúc công việc của anh bên đó được không? Tôi thấy anh có người cộng sự?”.

“Không, Arthur, chỉ có mình tôi trong văn phòng!”, Lou nghe tiếng của anh nói. “Mọi người đã về, chỉ còn mình tôi thôi”.

“Có người đàn ông ở cửa phòng, tôi thấy anh ta trên màn hình”.

Lou từ từ quay lại đối mặt với chính anh. Anh vẫn còn ngồi đó trên bàn phòng họp, ngay tại chỗ mà anh đã ngồi chờ trước khi anh lấy áo khoác và đi ra cửa. Cái bóng đang ngồi trên bàn chào anh nhưng có vẻ như bị sốc. Mặt đất như rung động dưới chân Lou làm anh phải chộp lấy cánh cửa cho khỏi ngã.

“Lou? Anh còn ở đó không?”, Arthur hỏi. Lập tức hai cái đầu trong phòng cùng quay về phía màn hình plasma.

“Vâng, tôi đây!”, Lou ở bàn nói cà lăm. “Tôi xin lỗi, Arthur, người đó là… đồng nghiệp của tôi. Anh ta mới vừa đi, tôi nghĩ là anh ta phải đi dự bữa tối quan trọng”. Lou quay sang nhìn Lou ở cửa, “Phải không anh bạn/”.

Lou ở cửa gật đầu rồi rời phòng, hai đầu gối và chân anh lắc lư trong mỗi bước chân. Đến chỗ cầu thang, anh dựa vào tường để giảm bớt cảm giác chóng mặt. Cửa thang máy mở ra. Anh lao vào, nhấn nút tầng trệt rồi ngồi xổm trong góc thang máy, càng ngày càng xa với chính anh trên tầng mười bốn”.

Lúc tám giờ tôi, trong khi Lou ở trong phòng họp công ty Patterson đàm phán với Arthur Lynch, thì cũng lúc đó Alfred và một nhóm các quý ông cũng vừa bước đến bàn của họ. Lou bước vào nhà hàng. Anh đưa áo khoác cho người phục vụ, chỉnh lại cà vạt, vuốt lại mái tóc rồi bước tiếp vào, một tay trong túi quần, một tay đung đưa bên cạnh. Thân thể anh mềm ra, không có phần nào cứng, như không có gì bên trong. Anh cảm thấy thân thể như lắc lư, nhưng anh không quan tâm bởi vì điều anh quan tâm duy nhất là khách hàng.

“Xin lỗi quý vị, tôi có việc nên đến trễ chút xíu”, anh nói trôi chảy với những người đàn ông đang chúi mũi vào bảng thực đơn.

Tất cả họ nhìn lên và Lou cảm thấy thật vui khi được tận mắt nhìn thấy những cảm xúc biểu lộ trên mặt Alfred từ ngạc nhiên, đến thất vọng, oán giận, căm ghét. Mỗi trạng thái cảm xúc cho Lou biết rằng tất cả những lộn xộn trước đây là do Alfred tạo ra. Lou đi vòng quanh bàn chào khách, và đến lúc tới bên Alfred, gương mặt chảnh chọe của người bạn anh chuyển qua sốc thật sự.

“Patterson sẽ giết anh!”. Anh ta nói trong miệng. “Nhưng ít ra cũng có một bản hợp đồng hoàn tất tối nay. Xin chào, người bạn của tôi!”. Anh ta bắt tay Lou, mặt anh ta chợt bừng sáng lên với ý nghĩ Lou sẽ bị sa thải vào sáng ngày mai.

“Tôi đã lo xong tất cả mọi chuyện rồi!”, Lou trả lời và đi đến chỗ ngồi cách đó mấy ghế.

“Ý anh là sao?’, Alfred quên mất mình đang ở đâu, hỏi anh bằng cái giọng khó nghe như thường lệ. Lou cảm thấy Alfred nắm chặt lấy tay anh không cho anh đi về ghế ngồi.

Lou nhìn xung quanh bàn, cười, rồi quay lưng lại. Anh kín đáo tháo từng ngón tay của Alfred ra khỏi tay anh. “Tôi nói, đã lo mọi chuyện rồi”, Lou lặp lại.

“Anh hủy cuộc họp trực tuyến à? Tôi không hiểu!”, Alfred cười lo lắng. “Nói cho tôi hiểu xem!”.

“Không, không, không có hủy. Đừng lo, Alfred, hãy lo tiếp khách chúng ta đi!”. Lou gỡ được nắm tay của Alfred và đi về chỗ ngồi. “Thưa quí vị, quí vị chọn được món nào vừa ý chưa? Tôi đề nghị món gan ngỗng. Tôi đã ăn thử lần trước, thật tuyệt!”. Anh cười với mọi người.

Chín giờ hai mươi tối, sau cuộc họp trực tuyến với Arthur Lynch, một Lou kiệt sức nhưng vui vẻ và thành công đang đứng bên ngoài cửa sổ phòng nhà hàng Saddle. Anh đang mặc chiếc áo khoác bởi gió tháng mười hai khá mạnh, khăn choàng quấn quanh cổ. Anh nhìn anh qua cửa sổ. Trong kia, anh đang khéo léo và tinh tế nói chuyện thu hút mọi người. Vẻ mặt mọi người đều thích thú, trừ Alfred, và sau năm phút múa may tay chân diễn tả qua nét mặt, tất cả mọi người đều cười. Qua cử chỉ của mình, Lou kể việc anh và các đồng nghiệp ngỡ ngàng khi bước vô quán bar dành cho người đồng tính ở London, mà cứ tưởng là quán bar bình thường. Nhìn chính anh kể chuyện, anh quyết định không bao giờ kể chuyện đó nữa. Anh trông thấy mình ở trong kia giống như người ngớ ngẩn vậy.

Cảm nhận được có người bên cạnh, nhưng anh không cần nhìn để biết là ai.

“Anh đi theo tôi à?”, anh nói khẽ và nhìn vào cửa sổ.

“Không, tôi mới biết anh tới đây!”, Gabe trả lời, hai tay run run đút vào túi quần. “Anh ở trong đó làm sao rồi? Tôi thấy anh ở trong đó đang làm vui lòng mọi người như mọi khi”.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy, Gabe?”.

“Người bận rộn như anh đã có thứ mà anh muốn. Bây giờ anh có thể làm mọi thứ. Nhắc anh nhớ là sáng ngày mai thuốc sẽ hết hiệu lực”.

“Ai trong hai chúng tôi là người thật/”.

“Không ai cả, theo ý tôi”.

Lou nhìn anh ta rồi cau mày.

Gabe thở dài. “Cả hai anh đều là thật. Cả hai đều hoạt động như ngày thường”.

“Và anh là ai?”.

Gabe trợn mắt. “Chắc anh xem phim quá nhiều. Tôi là Gabe. Là người anh lôi từ ngoài đường vào”.

“Trong này là gì thế?”. Lou lấy lọ thuốc ra khỏi túi. “Nó có nguy hiểm không?”.

“Chưa bao giờ nó giết ai đâu”.

“Anh có thể kiếm tiền từ những thứ này mà. Có ai biết về nó nữa không?”.

Gabe cười.

Lou quay lại. “Gabe, anh không thể nhân đôi tôi, rồi muốn tôi chấp nhận nó mà không chút nghi ngờ. Nó có thể gây hậu quả tàn khốc về mặt y khoa cho tôi, đó là chưa kể những thay đổi tâm lý trong cuộc sống. Cả thế giới này cần phải biết về nó, điều này thật là điên cuồng! Chúng ta thật sự cần phải ngồi lại nói chuyện với nhau”.

“Chắc chắn rồi”, Gabe dò xét anh. “Và khi anh nói với thế giới, anh sẽ bị cô lập, trở thành người kỳ dị, mỗi ngày anh có thể đọc thấy tin bài về chính anh trên mặt báo. Nếu tôi là anh, tôi sẽ giữ im lặng, tìm cách tốt nhất để hưởng vận may. Anh trông thật xanh xao. Anh ổn không?”.

Lou cười như phát rồ. “Không! Tôi không ổn. Điều này là không bình thường, tại sao anh đối xử với tôi như là bình thường?!”.

Gabe nhún vai. “Tôi đã quen với điều đó rồi!”.

“Đã quen?”, Lou nói qua kẽ răng. “Ô, thế bây giờ nửa kia của tôi ở đâu?”.

“Một nửa của anh lo công việc ở văn phòng và một nửa của anh đang lo công việc ở đây”, Gabe cười. “À, có một chỗ đặc biệt để anh đến”.

Lou nghĩ về điều đó rồi cười, mắt sáng lên khi lần đầu tiên hiểu Gabe trong tối hôm đó. “Đi thôi”.

“Cái gì?”, GABE giật mình. “Đi đâu?”.

“Quán bar. Uống vì tôi chứ. Chúa ơi, xem cái mặt của anh kìa! Tại sao, anh muốn tôi đi đâu?”.

“Về nhà, Lou”.

“Về nhà?”, Lou nhăn mặt. “Tại sao tôi phải về nhà?”.

Anh quay lại nhìn anh trong bàn ăn, đang kể một câu chuyện khác. “Ô, đó là lúc tôi bị mắc kẹt ở sân bay Boston. Một người phụ nữ đi cùng chuyến bay với tôi…”. Anh cười, quay sang Gabe, nhưng Gabe đã đi.

“Giờ muốn làm gì thì làm”, Lou lầm bầm. Anh nhìn anh lâu hơn, cảm thấy bị sốc, và không chắc chắn là anh có thật sự trải nghiệm những điều kỳ lạ trong đêm nay. Chắc chắn anh xứng đáng được thưởng một ly bia nếu nửa kia của anh đi về nhà sau bữa tối. Điều đó có nghĩa là anh có thể ở bên ngoài suốt đêm mà không ai biết, không ai biết, chỉ trừ một người.

Những ngày thật hạnh phúc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.