Mộng Đại Lục Hệ Liệt Chi Nhị – Đế Hỏa

Chương 3: Con đường lưu vong (ba)



Sau khi vào lều Soso không lập tức đi ngủ, mà mở túi không gian lấy ra cái chăn trước kia Dilin chuẩn bị cho cậu, tự mình đắp đến nghiêm nghiêm thực thực rồi mới nằm xuống. Không có Dilin bên cạnh, ngay cả chuyện đắp chăn cũng phải tự mình làm.

Cậu nhìn đỉnh lều, tâm tình u ám.

Tiếng thảo luận ngoài lều mơ hồ xuyên qua mành vải truyền vào. Tuy bọn họ hạ giọng tới mức rất nhỏ, nhưng Soso vẫn nghe được hình như Olof đang phản đối điều gì đó.

Lại qua một hồi lâu, khi ý thức của cậu dần dần bay xa, Olof vén rèm tiến vào.

Soso ngước lên, lại nghe thấy hắn lạnh lùng nói: “Ngủ đi.”

“A.” Soso điều chỉnh lại tư thế ngủ, nhỏ giọng, “Ngủ ngon.”

Không có tiếng trả lời.

Ngày mai sẽ ra sao đây?

Soso mất ngủ mười phút để tự hỏi vấn đề này.

Ngày hôm sau, khi Soso tỉnh lại, Olof và Settons đang thu dọn đồ đạc.

Fiona đi từ trong rừng ra, nhìn thấy Soso thì thân mật cười nói: “Có một dòng suối nhỏ chảy qua cánh rừng này, em có đồ rửa mặt không? Bọn chị ở đây chờ em.”

“Có ạ.” Soso đi về hướng nàng chỉ.

Nước trong suối thực lạnh.

Soso nhớ lúc mới vào St Padershình nhưthời tiết còn rất ấm áp, tay đặt trong nước chưa có cảm giác lạnh băng như thế này.

Cậu chậm rãi tẩy rửa, sau khi xác nhận cả khuôn mặt đều đã rửa sạch sẽ, mới thu dọn vật dụng trở về. Không có Dilin bên người, chẳng những cậu đã quen với việc tự lo cho mình, còn quen làm mọi việc thật tốt thật hoàn mỹ.

“Wood, vết sẹo trên mặt anh quả thật là gợi cảm cực kỳ.”

Tiếng cười đùa của dong binh đoàn Charlotte làm sinh động cả buổi sớm yên tĩnh.

Soso tò mò nhìn người đàn ông cường tráng đột nhiên xuất hiện trước mắt. Da gã rất đen, là màu sắc tự vệ tốt nhất khi hành động vào đêm. Hai mắt gã có rất nhiều lòng trắng, khi nhìn về phía mình như lóe ra tinh quang. Mà quan trọng nhất, hàm răng của gã rất trắng, khi nhếch miệng cười, phối thêm với vết sẹo bên má phải, tạo ra ấn tượng âm trầm khủng bố.

“Để chị giới thiệu cho em.” Fiona nói, “Đây là đoàn phó của dong binh đoàn bọn chị, Wood. Hắn ta là kỵ sĩ cấp bảy.”

“Chào ngài.” Soso hành lễ với gã.

Olof và Settons tinh tường nhận ra thân mình Wood hơi nghiêng về một bên, như thể muốn né tránh, nhưng nửa chừng lại thôi.

Wood cười vang với Fiona: “Cô còn chưa giới thiệu thằng nhóc này là ai.”

Fiona nhìn sắc mặt của Settons, thấy anh ta khẽ gật đầu, mới đáp: “Em ấy là nhị vương tử của Julan, Soso điện hạ.”

“A?” Wood lộ vẻ kinh ngạc, “Chẳng lẽ người thuê chúng ta lần này lại là một thành viên trong hoàng thất? Đúng là vinh hạnh nha.”

Fiona đang muốn giải thích tình hình của Soso thì bị Settons đột nhiên ngắt lời: “Chúng ta lên xe trước đi.”

“Được.” Wood vội vàng đi trước.

Soso bất an nhích tới gần Fiona, “Chúng ta vẫn đi tiếp sao?”

Fiona nhìn thấy mặt cậu rành rành lo lắng, dịu dàng nói: “Nhiệm vụ của em đã vượt qua phạm vi hiện tại bọn chị có thể tiếp nhận. Vì vậy, đội trưởng phải triệu tập tất cả thành viên để tiến hành bỏ phiếu quyết định xem có tiếp tục đảm nhận nhiệm vụ này hay không. Đương nhiên, nếu nhiệm vụ bị hủy bỏ, bọn chị sẽ trả lại cho em số kim tệ tương ứng, nhưng mà không phải toàn bộ đâu nha.”

Nàng cố gắng làm sôi động không khí, nhưng sắc mặt Soso vẫn không thể ức chế nổi mà ảm đạm xuống.

Fiona vỗ vai cậu, không biết nên nói điều gì. Tuy tối hôm qua nàng hết sức thuyết phục Settons và Olof tiếp tục thực hiện nhiệm vụ, nhưng Olof lại kịch liệt phản đối. Là đội trưởng, Settons vẫn chưa tỏ thái độ, nhưng nàng rất rõ ràng, nếu đa số thành viên đều phản đối, Settons chắc chắn sẽ không ngang ngược phủ định kết quả này.

Xe ngựa vẫn hướng về thành Bert.

Trước khi nhiệm vụ bị hủy bỏ, bọn họ vẫn tuân theo thỏa thuận ban đầu, chọn đường nhỏ xuôi về nam.

Đoàn viên lục tục về đơn vị.

Soso cảm thấy mấy ngày hôm nay có không ít ánh mắt nhìn tới nhìn lui về phía mình.

Cơ hội ở chung với Fiona cũng càng ngày càng ít, mỗi lần nàng xuất hiện, phía sau luôn có Wood đi theo. Cậu rất không thích ánh mắt Wood nhìn mình, rồi lại không thể giải thích tại sao, lúc nào Wood nhìn mình gã cũng mỉm cười cơ mà. Có lẽ, tại mình không thích hàm răng trắng ởn của gã.

Settons phải để ý toàn bộ dong binh đoàn, mỗi ngày đều vội tới không thấy bóng. Ngược lại Olof thường xuyên vụt qua bốn phía, nhưng mà khí lạnh trên người hắn khiến cho dù hắn đứng yên một chỗ Soso cũng không dám tới gần. Cậu phát hiện người trong dong binh đoàn tuy ngày một đông, nhưng bản thân lại ngày càng cô độc. Có vài lần cậu muốn hỏi Settons xem có tiếp tục nhiệm vụ của mình nữa hay không, nhưng đều bị những người khác dùng đủ loại lý do gạt đi. May là tuyến đường không thay đổi, cậu đành phải cam chịu để hết thảy như cũ.

Ngay khi cậu bắt đầu thích ứng với hoàn cảnh, Settons đột nhiên bước vào lều của cậu. Từ sau khi Wood xuất hiện, Soso liền được hưởng đãi ngộ một mình một lều.

“Mấy ngày nay đã để vương tử điện hạ chịu khổ rồi.” Settons là anh trai củaFiona, bọn họ đều là người dễ gần, dễ khiến cho người khác sinh ra hảo cảm.

Soso vội vàng nói: “Không không, ngài quá khách khí, tôi ở quen rồi.” Câu này đương nhiên là lời nói dối thiện ý.

Mỗi khi cậu cảm thấy cô đơn, sẽ càng nhớ Dilin, may mà chẳng bao lâu nữa sẽ được gặp mặt. Tính toán thời gian, từ ngày chia tay, đã gần ba tháng bọn họ chưa gặp nhau. Cậu muốn tìm được anh trước khi Dilin hoàn thành tất cả nhiệm vụ thí luyện, khởi hành quay về St Paders. Cậu biết, để ngăn cản mình về St Paders, Marina và Puto đã đặt lực lượng hùng hậu canh gác ở biên cảnh Julan.

Settons chậm rãi ngồi xuống, trầm ngâm: “Dong binh đoàn Charlotte chúng tôi có tổng cộng ba mươi hai thành viên, tới ngày hôm qua đã quay về toàn bộ .”

Có ba mươi hai người sao? Soso chỉ cảm thấy trước mắt luôn có những gương mặt xa lạ chợt đến chợt đi, quả thật chưa từng nghiêm túc liệt kê.

“Về việc bỏ phiếu quyết định có tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của cậu hay không, kết quả là hai mươi chín phiếu phản đối, ba phiếu đồng ý.” Settons nhìn thấy sắc mặt Soso trở nên trắng xanh, nói tiếp, “Cho nên, tôi quyết định ngày mai đến thành Mayhew gần đây hủy bỏ thỏa thuận của chúng ta.”

Môi Soso run lên, vẻ mặt cực độ chán nản, nhưng vẫn chậm rãi gật đầu, “Được, tôi biết rồi. Thật xin lỗi mấy ngày nay đã cho ngài thêm phiền toái .”

Settons cảm thấy tim mình như bị bóp chặt. Nhưng dù sao anh cũng là kỵ sĩ cấp tám, có được ý chí gần như sắt thép. Anh ta nhanh chóng định thần, nói tiếp: “Cậu yên tâm, tôi sẽ trả lại sáu trăm kim tệ cho cậu. Với số tiền đó, cậu có thể tìm được một dong binh đoàn khác. Có lẽ sẽ có người bằng lòng mạo hiểm.”

Soso ngẩng đầu, ngượng ngập nói: “Chúng ta đã đi được gần một nửa lộ trình, sáu trăm kim tệ nhiều quá. Các anh lấy nhiều hơn chút đi.”

Settons quay mặt đi, đứng lên: “Chúng tôi chủ động hủy bỏ thỏa thuận, giá này đã là chiếm lời .”

“Cám ơn.” Gương mặt trắng nõn của Soso tràn đầy cảm kích.

Settons mỉm cười, sau đó xoay người ra khỏi lều, thở ra một hơi thật sâu, ngẩng đầu lại nhìn thấy Fiona đang đứng cách đó không xa, nhìn mình đầy nhạo báng. “Fiona.” Anh ta thấp giọng gọi.

Fiona quay ngoắt đầu trở về lều trại. Dong binh đoàn còn có phụ nữ khác, cho nên nàng không cần ở cùng với Settons trong một cái lều như trước nữa.

Mấy ngày nay trời tối rất nhanh.

Soso ăn xong cơm chiều, không sớm quay về lều như mấy ngày trước, mà yên lặng ngồi một bên nhìn bọn họ nói nói cười cười.

Đây là lần cuối cùng ăn cơm cùng nhau rồi, cậu nghĩ, có lẽ cậu nên quý trọng khoảng thời gian này.

Fiona cầm một chân gà nướng đi tới, “Chân gà này tự tay chị nướng đấy, ăn thêm chút đi.”

Tuy Soso đã ăn hết nổi , nhưng cậu không giỏi từ chối, cho nên vẫn yên lặng nhận lấy.

“Hắc. Hai người đang tán gẫu chuyện gì vậy?” Wood theo sau mông Fiona chạy lại đây.

Trong mắt Fiona hiện lên vẻ chán ghét, nhưng rất nhanh cười nói: “Tán gẫu về vết sẹo của anh càng nhìn càng giống một con giun chui không lọt da mặt. “

Wood cười mỉa, “Lần trước cô còn nói rất gợi cảm.”

Fiona: “Lần trước chưa thấy rõ.”

Soso nhìn Wood, lại nhìn Fiona, đột nhiên hỏi: “Anh đang theo đuổi chị Fiona sao?”

Wood và Fiona cùng sửng sốt.

Wood xấu hổ liếc mắt nhìn Fiona một cái, “Vương tử điện hạ thật thích nói giỡn. Ha ha.”

Fiona thản nhiên: “Đúng là chả có gì buồn cười.”

Wood nhún vai, thức thời đi đến chỗ một thiếu nữ khác.

Fiona đột nhiên thấp giọng bảo Soso : “Tối nay đừng ngủ.”

Soso ngẩn ngơ, đang muốn hỏi nghĩa là sao, chợt thấy cô gái bên cạnh Wood bước tới, kéo Fiona đi: “Tóc tớ bị rối rồi, cậu giúp tớ sửa lại với.”

Fiona vỗ vai Soso đầy thâm ý, rồi để mặc cô gái kia kéo mình rời đi.

Bữa ăn tối rất nhanh đã kết thúc, Soso trở lại lều trại, trong đầu còn xoay mòng mòng câu nói của Fiona.

Đừng ngủ? Tại sao?

Bốn phía dần an tĩnh lại.

Soso vừa nằm, mí mắt liền trĩu xuống, nhưng mỗi khi cậu sắp đi vào giấc ngủ, lý trí lại nhắc nhở phải duy trì tỉnh táo.

Ước chừng hơn một canh giờ sau.

Cậu rốt cục chống đỡ hết nổi, đang muốn rơi vào mộng đẹp, chợt nghe thấy tiếng Fiona khe khẽ vang lên ngoài lều, “Soso.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.