Mộng Dục

Chương 12: Người em trai từ trên trời rơi xuống (4)



Khiên Thục Linh cố đẩy khuôn mặt cậu ta cách xa bầu ngực mình một chút, nhưng khuôn mặt như búng ra sữa đó cứ mỗi lần bà vừa chạm tới là lại quay bên này, lật bên khác.

Mỗi một lần như vậy lại là một lần bầu ngực no tròn của bà bị hắn đè bẹp sâu hơn nữa, vùi sâu hơn nữa.

Không còn cách nào, dù gì thằng bé cũng chỉ là một đứa trẻ còn ngây thơ, nhìn vẻ mặt đang say ngủ kia bà lại không thể nào mà nổi khí được.

Đành nhẹ nhàng hết mức, loay hay sau gần ba mươi phút mới có thể đặt cậu ta yên ổn nằm trên chiếc sofa dài ở đối diện.

Lúc này Khiên Thục Linh mới đưa tay vuốt nhẹ vài ngọn tóc đen mềm rủ trên hàng mi đang nhắm lại của Vô Dĩnh Kỳ, thở hắt một hơi.

Đứa trẻ đáng thương, vì để chữa trị cho căn bệnh không thuốc chữa của mẹ mình mà đã phải cực khổ như vậy. Nhưng là...aizzz.... Có thể sẽ đưa cậu ta về nhà nuôi dưỡng xem sao, dù gì nó cũng là con của Lâm Trạch, là em trai của Vĩnh Túc.

Bỗng dưng ngoài cửa "cạch" một tiếng, sau đó dường như là tiếng giày giẫm lên nền nhà nhỏ dần.... Nhỏ dần...

Lúc Khiên Thục Linh đứng dậy đi ra xem là ai thì cũng là lúc đôi mắt đang khép chặt của Vô Dĩnh Kỳ mở ra, con ngươi đen láy sâu như hút người vào đó nhìn theo tấm lưng của Khiên Thục Linh.

Đôi chân thon dài trắng muốt, cộng thêm đôi giày cao gót càng làm bà trở nên mềm mại uyển chuyển. Lúc này dáng người gợi cảm của bà đã được Vô Dĩnh Kỳ thu hết vào trong mắt!

Thân hình bà giống như là trời sinh để giết chết đàn ông, cho dù mặc y phục gì đi nữa, đường cong duyên dáng mềm mại vẫn không bị che dấu, thậm chí còn càng thêm lả lướt.

Nương theo nhịp chân của bà là làn gió mang theo mùi hương trên người toả ra nhè nhẹ, lan toả trong không khí. Vô Dĩnh Kỳ theo bản năng hít sâu một cái, đây là mùi hương cơ thể, mùi hương quyến rũ đánh thẳng vào tâm lý cậu khiến cậu toàn thân nóng rực.

Chậc... Người phụ nữ này... Đúng là không thu phục không được. (Na: cạn lời.)

***___ ___

Mới năm phút

Trịnh Liệt liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ trên tay, khó hiểu cau mày.

Cô ấy vào đây chỉ năm phút rồi đi ra, còn mang theo cái bộ dạng như thế?

Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?

Trịnh Liệt ngồi vắt đôi chân dài sau chiếc quần âu mang nhãn hiệu italya, phát ra khí thế trầm mặc áp bách không ai có.

Hắn nhìn theo thân thể mỏng manh của cô gái với bộ váy trắng đơn giản cách đó không xa, đôi mắt vô hồn, bước chân chậm chạp lê từng bước trên con đường chật ních người qua, thỉnh thoảng còn đụng phải người đi đường.

"Đi." Trịnh Liệt chỉ nói ra một chữ, hất cằm bảo tài xế khởi động xe.

---

Lâm Vĩnh Túc bước chậm rãi, cô bật cười nhẹ.

Cô chỉ đưa tài liệu đến cho mẹ mình, không ngờ lại gặp được một cảnh này.

Mẹ cô và một người con trai ở chung phòng, âu âu yếm yếm, thật khiến kẻ khác ngứa mắt mà. Cậu ta thậm chí nhìn còn có vẻ ít tuổi hơn cả cô.

Mẹ cô rốt cuộc có biết đến đứa con gái này nữa không? Hay lại...

Két.

Tiếng xe ô tô dừng lại bên cạnh cô.

Cô đi nó cũng đi, cô dừng nó cũng dừng.

Lâm Vĩnh Túc nhíu mày, nhìn cánh cửa đang hạ xuống.

Một khuôn mặt trầm lạnh lộ ra. Lâm Vĩnh Túc mở lớn hai mắt, nhìn người ngồi trong xe, thốt lên hai chữ: "Trịnh Liệt?"

(Na: chúc mừng hai anh chị "ĐOÀN TỤ", chúc mừng các sắc nữ lại sắp tốn tiền để nhập viện vì mất máu. Hehe...)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.