Mộng Dục

Chương 15: Kích tình trong xe (1)




Đêm dường như là thứ luôn đi liền với rượu.

Ở quán bar là nơi truỵ lạc và cũng đầy cám dỗ cùng những phóng đãng.

Ta nói cuộc sống ban đêm đã bao trùm lên quán bar, hay quán bar đã đi vào cuộc sống ban đêm của con người.

Dù thế nào thì khoảng thời gian mặt trời chạy trốn bóng đêm luôn là khoảnh khắc lên ngôi của sự kích động nổi loạn.

Góc xa xa của quán bar Nam Lãng - quán bar nổi tiếng nhất ở cả nước về những nhân viên và độ chu đáo tận tình.

Ở đây, một cô gái xinh đẹp đang ngồi nhấm nháp thứ chất lỏng màu đỏ. Tận hưởng cái cảm giác đê mê trong nền nhạc dance sôi động.

Thứ ánh sáng đủ màu đua nhau chiếu rọi lên lãnh địa của những kẻ sợ ánh mặt trời.

Ngồi đối diện với cô là một chàng trai có lhuoon mặt đẹp như tạc tượng, đây dường như không còn là khuôn mặt của người phàm nữa mà là một tuyệt phẩm điêu khắc. Nhìn vào có thể khiến người trước mặt quên cả hít thở.

Hắn nhìn cô gái trước mặt đang cầm trong tay thứ dung dịch màu đỏ sẫm sóng sánh, toả ra mùi hương nho nồng nàn kia, khẽ nhíu mày.

Lâm Vĩnh Túc nhìn một cảnh này chợt cười nhẹ.

Đến cả nhíu mày cũng tuấn tú, kinh diễm lòng người như vậy. Thật khiến cho người ta vừa ghen tỵ lại vừa hâm mộ mà.

Lâm Vĩnh Túc lại đưa ly rượu kề sát môi, còn chưa kịp uống, tay cô đã bị một bàn tay to lớn ngăn lại.

“Đừng uống nữa.” Giọng nói của Trịnh Liệt trầm thấp, không mang theo chút tình cảm nào nhưng không hiểu sao lại khiến cho lòng Lâm Vĩnh Túc có chút trở nên ấm áp hơn.

Lâm Vĩnh Túc hất tay hắn ra, đưa ly rượu lại gần miệng, một lần nữa lại bị ngăn cản.

Nhưng lần này không phải là cầm lấy tay cô, mà hắn hất văng ly rượu thuỷ tinh xuống sàn, sau một tiếng “choang” giòn tan thì ly thuỷ tinh vỡ thành từng mảnh nhỏ.

Lâm Vĩnh Túc còn chưa kịp có thời gian để ngơ ngác thì Trịnh Liệt đã nhanh chóng đứng dạy, đi đến trước mặt cô, kéo tay cô đi ra phía cửa quán bar.

Cô không giãy dụa như trong phim, không la hét đòi bỏ tay ra như trong tiểu thuyết, cũng không đỏ mặt hạnh phúc như những cặp đôi yêu nhau, mà chỉ im lặng để hắn nắm tay như thế, kéo đi như thế.

Cái thứ ánh sáng bảy màu đầy cám dỗ nhảy nhót dần dần biến mất, cái thứ âm nhạc như đập phá màng nhĩ cũng dần dần xa.

Cuối cùng hai người dừng lại trước một chiếc xe BMW đời mới, hắn đứng trước cô, hắn có một tấm lưng rộng rãi và vững chắc, bàn tay to lớn của hắn mở cửa xe, sau đó đẩy cô vào trong.

Vì lực của hắn khá lớn mà Lâm Vĩnh Túc có chút đau, cô nhíu nhẹ mi tâm, còn chưa kịp định thần lại tư thế thì cô cảm giác được một lực lớn bổ lên người mình, cứ thế đè nén đến cô có chút khó thở.

Miệng hắn kề sát tai cô, thì thầm: “Em hẹn tôi tới đây là vì chuyện này mà. Đúng không?”

Nói xong, Trịnh Liệt xấu xa thở một luồng hơi nóng lên gáy cô, sau đó cắn nhẹ vành tai đang ửng đỏ của cô.

Bàn tay hắn vuốt một đường từ vai cho tới đôi mông tròn trịa của cô, sau đó lại không an phận luồn ra phía trước.