Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Chương 20: Sợ hãi 1



Cuộc sống qua trở lại bình thường, ít nhất là đối với Tần Hoan. Tình cảm giữa cô và Nghiêm Duyệt Dân phát triển từ từ, không cuồng nhiệt cũng không lạnh nhạt. Nghiêm Duyệt Dân thi thoảng rảnh rỗi thì đến trường đón cô tan làm. Anh trông rất phong độ, khuôn mặt ưa nhìn, đi cùng Tần Hoan, có thể gọi là kim đồng ngọc nữ. Thi thoảng gặp một vài học sinh quen ở trong trường, họ thường chào hỏi nhiệt mình, về sau cũng có sinh viên chạy tới nói với cô: “Cô Tần, bạn trai cô đẹp trai quá.”

Tần Hoan nghe xong chỉ cười, có lúc cũng chen vài câu: “Bạn trai cô đẹp chỉ là thứ nhì, quan trọng nhất là rất tốt tính.”

Cô cũng có lúc đến bệnh viện, vì Nghiêm Duyệt Dân hay phải trực ca đêm, cô thường nấu cơm mang đến bệnh viện cho anh. Các nữ y tá đều biết và rất nhiệt tình với cô.

Tình cảm như vậy, rất đẹp.

Chẳng có áp lực, chẳng có ràng buộc, thậm chí còn nhận được sự chúc mừng và thừa nhận ở khắp mọi nơi.

Tần Hoan nghĩ, nếu cứ mãi được như thế này thì tốt biết bao.

Bố mẹ và người nhà Nghiêm Duyệt Dân đều ở nước ngoài, nghe nói lúc đầu anh quyết định về nước làm việc, bố mẹ cũng không được vui lòng.

Nên anh thường cười bảo: “Một thời gian nữa anh và em về nhà, để bố mẹ anh gặp em, chắc chắn sẽ hết giận anh.”

Hôm nay lại nhắc tới chuyện đó, Tần Hoan nghĩ một hồi, ngồi nghiêm chỉnh, làm vẻ nghiêm túc hỏi: “Gặp bố mẹ xong, thì sẽ cưới sao?”

“Theo em thì sao?” Nghiêm Duyệt Dân cười đầy ngụ ý,

Cô sợ đùa quá trớn, bèn ngây ra rồi vội nói: “Em chỉ đùa thôi.”

“Nhưng anh thì không.”

Lúc đó, bọn họ đang ngồi ở một nhà hàng rất lãng mạn gần bệnh viện, trong quán gần như không có ánh đèn, trên mỗi bàn đều có một cốc đựng nến, ánh nến chập chờn trong bóng tối, chiếu lên khuôn mặt của Nghiêm Duyệt Dân hết sức dịu dàng.

Thực ra anh vốn là người dịu dàng, biết chăm sóc người khác, lại phong độ ngời ngời, lúc nào cũng toát ra vẻ lịch lãm, thong thả từ tốn, như mưa trong gió xuân làm tươi mát cuộc sống vốn đã khô cằn của cô.

Cô rất biết ơn anh đã xuất hiện vào đúng lúc cô tuyệt vọng không nơi nương tựa, mang lại cho cô cuộc sống mới. Giống như người sắp chết, cuối cùng cũng có được mạch máu tươi mới, chảy cuồn cuộn vào trong cơ thể, hồi phục lại sinh lực mới.

Tất nhiên, cô cũng thích anh.

Người đàn ông ưu tú như vậy, là con cưng của thượng đế, mà ai không thích cho được?

Nhưng cô không ngờ rằng, anh lại thực sự có ý muốn cưới cô.

Nên sau một lúc choáng váng, trước biểu hiện nửa cười nửa đùa của Nghiêm Duyệt Dân, cô bỗng trở nên im lặng.

Rốt cuộc vẫn là Nghiêm Duyệt Dân không nhịn nổi cười nói: “Nhìn em sợ hết hồn kìa?”

Chỉ một câu đó của anh làm cô thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay sau đó, anh lại nhẹ nhàng hỏi: “Lấy anh đáng sợ thế sao?”

Dáng vẻ của anh thực sự có chút oán trách và thất vọng, cô mấp máy môi, lắp bắp nói: “Không phải, nhưng em...” Cuối cùng vẫn là cô sai, là cô tự lôi chủ đề nhạy cảm này ra nói, thực ra trong lòng lại không hề có ý định như vậy, thật chẳng khác nào đùa cợt người khác.

Kết quả chỉ vài giây sau, người đàn ông ngồi đối diện bật cười sảng khoái, trong ánh nến, đối mắt lộ rõ vẻ vui đùa thoải mái: “Tần Hoan, em có biết mình đáng yêu nhất lúc nào không?”

Cô nhất thời không phản ứng kịp: “Là khi nào?”

“Lúc vừa nãy đó, khi lúng túng không biết phải làm sao.”

Cô ngây ra, rồi lập tức nhận ra mình bị trêu đùa, nhưng nghĩ một chút, cũng không nhịn được cười.

“Chuyện gì mà vui thế?”

Cũng không biết từ khi nào, phía trên đầu chợt xuất hiện một bóng đen, giọng nói lạnh lùng vang lên, nhanh chóng dập tắt nụ cười của Tần Hoan.

Cô vội ngẩng đầu lên, chỉ thấy Cố Phi Trần đang đút tay vào túi quần, đứng sau ghế cô ngồi, vẻ mặt lạnh lùng không biểu cảm, ánh mắt sâu thẳm quét nhanh một lượt qua người cô và người đàn ông ngồi đối diện.

Nụ cười của cô tắt ngún, đến khóe miệng cũng nhanh chóng mím lại, còn Nghiêm Duyệt Dân đứng lên trước, đưa tay về phía Cố Phi Trần nói: “Cố tiên sinh, vừa đúng lúc.”

“Xin chào, bác sĩ Nghiêm.” Cố Phi Trần nói khẽ.

Thì ra hai người bọ họ đã quen nhau.

Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tần Hoan. Nhưng cô vẫn ngồi nguyên không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn hai người đàn ông bắt tay nhau rồi hàn huyên, sau đó chuyển sự chú ý sang bên cạnh Cố Phi Trần.

Ở đó có một người phụ nữ dáng vẻ rất uyển chuyển điệu đà, nhìn rất trẻ, trang điểm xinh đẹp hợp mốt, trông rất có phong cách, chỉ là ánh sáng trong quán quá tối nên nhìn không rõ được khuôn mặt của cô. Nhưng cũng đủ để thấy các nét trên mặt cô đều rất đẹp, khuôn mặt nhỏ, cằm nhọn, dường như rất hợp với đôi mắt bồ câu long lanh. Và đôi mắt đó lúc này cũng đang thầm đánh giá Tần Hoan.

Tần Hoan không khỏi cười nhạt.

Nhiều năm nay, những chuyện thị phi hoa lá của Cố Phi Trần ít đến không thể ít hơn, trong mắt giới truyền thông ngoại trừ những thủ đoạn lẫy lừng trên thương trường khiến người khác phải nể phục, cuộc sống riêng tư gần như thần bí của anh cũng là tiêu điểm để mọi người ra sức tìm kiếm.

Nhưng trong ấn tượng của Tần Hoan, người phụ nữ có thể xuất hiện riêng với Cố Phi Trần ở những trường hợp như thế này, hình như không có.

Xem ra, hôm nay anh đã phá lệ.

Ở quán ăn nổi tiếng lãng mạn này, khách hàng dùng cơm có đến tám, chín phần là các cặp tình nhân, trong tiếng nhạc trữ tình êm dịu, trước mỗi bàn có thắp một ngọn nến đều có bóng dáng của một cặp đôi đang trò chuyện ngọt ngào.

Còn anh, đang dẫn theo một người phụ nữ công khai lộ diện.

Điều đó có nghĩa là sao?

Đáp án rõ mồn một, nhưng Tần Hoan chợt không muốn nghĩ tiếp.

Cô cảm thấy mình không có cảm hứng nào với đáp án vô vị này. Cô chỉ chợt thấy chán ghét mọi thứ, ngay cả tiếng kèn saxophone thổi cả tối, ngay cả những món ăn ngon bày trước mắt, hay ngay cả ánh nến đang lay động cũng khiến cô chóng mặt.

Trước khi tâm trạng chìm xuống tận đáy vực, cô bỏ khăn ăn xuống rồi đứng thẳng người dậy, nói với Nghiêm Duyệt Dân: “Em mệt rồi, chúng mình về thôi.”

Yêu cầu của cô hơi bất ngờ, khiến Nghiêm Duyệt Dân cũng có chút ngạc nhiên, không khỏi nhìn cô một lúc lâu, rồi mới nhẹ nhàng, gọi phục vụ đến thanh toán.

Vì phải quẹt thẻ, rồi ký hóa đơn, thủ tục hơi phức tạp, nên cô vẫn phải đợi thêm vài phút, cảm thấy chán nản. Cô không nói không rằng liền cúi người cầm túi xách, đi ngang qua Cố Phi Trần và người con gái xa lạ, không hề chợp mắt, bước nhanh về phía cửa.

Ra đến bên ngoài, Nghiêm Duyệt Dân còn chưa bước ra thì di động của cô đã réo lên.

Tần Hoan nhìn dòng xe bên đường, trong lồng ngực cảm thấy vô cùng khó chịu, cô nghĩ chắc do ngồi trong bóng tối quá lâu, nên mới có cảm giác hoa mắt chóng mặt như vậy. Bởi thế mới lơ đãng bấm máy nghe, nhưng đúng cái khoảnh khắc nghe thấy giọng của đối phương, cô liền hối hận.

“Sao phải rời đi nhanh vậy?” giọng nói sắc lạnh vang lên trong ống nghe, như từ đằng xa vọng lại.

Thực ra rất gần, cô biết, gần đến mức chỉ cách một bức tường.

Cô nắm chắc điện thoại không nói câu nào. Bên ngoài không có gió, không khí ngột ngạt tới mức như thể lấy đi hơi thở của mọi người bất cứ lúc nào.

“Em không muốn nhìn thấy anh đến vậy sao? Hay là em không muốn để anh thấy em và anh ta ở bên nhau?”

Giọng nói của anh chậm rãi, từ tốn nhưng lại khiến cô chợt thấy tức giận, cô không khỏi dằn giọng xuống, nghiến răng nói: “Lý do thứ nhất.”

“Em nói sao?”

“Tôi nói anh đoán đúng rồi, tôi không muốn phải nhìn thấy anh.”

“Thế sao” câu trả lời như vậy khiên anh khẽ cười một tiếng: “Vậy e rằng trời không chiều lòng người rồi.”

Câu nói còn chưa dứt, cô đã phát hiện ra một điều gì đó dị thường. Cô nhanh chóng quay người lại, quả nhiên nhìn thấy Cố Phi Trần tay cầm điện thoai, đang bước ra cửa với dáng điệu thong thả, đi thẳng tới trước mặt cô.

Cô ném di động vào trong túi xách, nhìn anh lạnh lùng nói: “Rốt cuộc anh muốn gì?”

“Bác sĩ Nghiêm của em vẫn chưa ra sao?”

“Thì sao?”

“Thì...”, đôi mắt dài khẽ nheo lại, anh nhìn cô như thể đang thẩm vẫn một người xa lạ, “Anh muốn biết, em ở bên anh ta vui vẻ đến nhường nào.”

Đây là câu hỏi gì vậy?

Cô chau mày, từ chối trả lời.

“Ban nãy hình như anh có nghe thấy hai chữ kết hôn. Thế nào, em định lấy anh ta?” không biết từ khi nào, khóe miệng anh chợt nhếch lên một nụ cười chế giễu, nhưng vẻ mặt lại vẫn rất lạnh lùng, đáy mắt sâu thẳm đen sẫm một màu, dường như biển sâu trước lúc phong ba bão táp, dậy sóng cuồn cuộn không bờ không bến.

Cô biết anh đang giận dữ, vẻ mặt và sự tức giận kiểu này, cô nhìn qua là biết. Nhưng cô không nhịn nổi cảm giác buồn cười, buột miệng nói câu châm biếm: “Cố Phi Trần, anh ở đây quản việc riêng của tôi, chi bằng quay lại chăm sóc cho bạn gái của anh đi.”

Dáng vẻ yêu kiều đó, đôi mắt bồ câu xinh đẹp đó, chợt lướt qua mắt cô như tia chớp. Cô không hiểu sao, cô vốn rất kém trong việc nhận người, nhưng lúc này trong vài giây ngắn ngủi ấn tượng của cô về người con gái đó lại sâu sắc đến vậy.

Cô chợt thấy tức giận, hoặc là vì anh, hoặc là vì sự bất thường của chính mình. Cô chỉ muốn nhanh chóng kết thúc đoạn đối thoại vô vị này, tránh cho chính mình phải làm những việc không bình thường.

Nhưng người đàn ông như ma quỷ trước mặt lại không hề có ý định buông tha cô.

Anh không hề quan tâm tới lời mỉa mai của cô, thậm chí chưa từng nghe lọt tai, anh chỉ bước lên phía trước một bước, giữ chặt gáy cô, giọng lạnh như băng vỡ, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô, nhắc lại từng chữ từng chữ một: “Em định cưới anh ta?”

“Đúng thì sao!” Cổ cô bị anh túm chặt đến phát đau, nhưng không sao thoát ra được, không khỏi tức giận đến nghiến chặt răng lại.

Đứng ở bên đường, vừa không thể cất tiếng gọi to, lại không thể cố gắng vùng vẫy. Phục vụ lại đứng ở cửa quán ăn, đang nhìn bọn họ từ đằng xa, cũng không ai dám bước lên can thiệp.

Trong lúc hoang mang, cô chợt cảm thấy mình như lại quay về cái vòng kim cô của anh. Cô đã cố gắng bao lâu, mất bao nhiêu thời gian mới thoát ra được cái vòng kim cô đó, thế mà lúc này, cô lại bị anh giữ chặt trong tay, không sao nhúc nhích được.

Cô xoay tay hướng về phía sau, đằng sau là bước tường bên ngoài nhà hàng, trên tường có chạm khắc bức tranh kiểu cổ, lồi lõm không bằng phẳng, những viên đá nhỏ li ti dắc nhọn đâm vào lòng bàn tay cô.

Cô bị ép phải khẽ ngẩng đầu lên, nhìn trực diện với anh trong ánh trăng mờ ảo.

Gần trong gang tấc, cô nhìn thấy bóng dáng của mình trong mắt của anh, nhỏ bé như vậy, tức giận như vậy. Hoặc do tức giận, cô thở mãi mới tìm lại được giọng nói của mình.

Cô nghe thấy tiếng mình đang hỏi một cách ngây ngô: “Cố Phi Trần, rốt cuộc anh muốn gì?”

Anh không nói không rằng, ánh mát thâm trầm dừng trên đôi môi hồng ửng của cô.

Cô khẽ nhắm lại, một khoảng da phía sau cổ áp sát vào lòng bàn tay anh, lành lạnh.

Đó là thân nhiệt của anh.

Thân nhiệt mà cô cực kỳ quen thuộc.

Mãi lâu sau, cô mới nghe thấy tiếng anh vang lại, rõ mồn một, trong bóng đêm.

“Anh đã thay đổi ý định, anh hối hận là đã để em ra đi.”

Cô khẽ run lên, mở to mắt, nhưng anh đã buông tay thả cô ra.

Không khí oi nồng khiến người ta không sao thở được.

Do tâm trạng quá căng thẳng, mắt cô như có màn sương mờ bao phủ.

Còn anh chỉ lùi lại một bước, khí thế lạnh lùng đầu vẻ tấn công dường như bị thu lại sạch sẽ. Anh chỉ nhìn cô, nói khẽ: “Để em rời xa anh không phải là điều tốt, anh nhận thấy anh đã hối hận.”

Cô dựa lưng vào bức tường thô ráp, không hề cử động, ánh mắt nhìn anh đầy phức tạp, dường như không hiểu anh đang nói gì, rồi lại như đã hiểu, đến cả việc nhúc nhích cũng quên mất.

Cuối cùng, anh giống như đang tuyên bố quyền sở hữu của mình, bằng một giọng hết sức bình thản lạnh lùng: “Em đừng nghĩ sẽ lấy anh ta, không chỉ là anh ta, mà bất cứ người đàn ông nào cũng không được.”

Khi quay trở lại quán ăn, Cố Phi Trần và Nghiêm Duyệt Dân đi lướt qua nhau ở cửa.

Nghiêm Duyệt Dân bước rất nhanh, như đang vội ra ngoài, nhưng nhìn thấy anh, Nghiêm Duyệt Dân vẫn khẽ dừng lại lịch sự nói: “Cố tiên sinh, hẹn gặp lại.”

“Hẹn gặp lại.” Cố Phi Trần gật đầu, trả lời khẽ.

Chiếc cửa kính nặng nề mở ra rồi khép lại, ngăn cách hai thế giới bên trong và bên ngoài một cách tuyệt đối.

Nhận cốc nước chanh từ người phục vụ, Ôn Như Thanh khẽ cảm ơn, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy dáng người cao cao thanh tú đứng ngay trước mặt, cô chớp cặp mắt xinh đẹp, hai tay đan chéo chống cằm nói: “Anh định cảm ơn em thế nào đây?”

“Cảm ơn cái gì?” Cố Phi Trần ngồi xuống, vừa cúi đầu xem thực đơn, vừa trả lời chậm rãi.

“Là em giúp anh giữ chân anh chàng bác sĩ đó lại. Thế nào, thời gian vừa khít chứ.” Ôn Như Thanh cười nũng nịu: “Vì thế em còn bịa ra một câu chuyện, nói chị gái em đã từng sinh em bé tại bệnh viện của anh ta, còn là do chính anh ta đỡ đẻ. Bởi thế, chị ấy rất cảm kích bác sĩ Nghiêm, khiến thai phụ vốn khó sinh bảo toàn tính mạng, mẹ tròn con vuông. Đương nhiên, những việc này đều là bịa cả.”

Cố Phi Trần ngước mắt lên nhìn cô, bình luận một cách thản nhiên: “Em nói dối rất có nghề.”

“Cảm ơn anh đã quá khen. Nếu anh định bày tỏ ý cảm ơn, cứ tặng quà cho em là được.”

“Em muốn quà gì? Ăn cơm xong tự mình đi chọn, ghi hóa đơn lại cho anh.”

Cô cười thoải mái bảo: “Đã như thế, thì em không khách sáo nhé.”

Cố Phi Trần nhìn cô, rồi “Ừ” một tiếng khe khẽ.

Mấy năm nay không gặp, cô vẫn thế, đầu óc linh hoạt, phản ứng nhanh nhậy, như kiểu chẳng hề có tim phổi, nhất là khi cô cười.

Thực ra cô cười hơi giống Tần Hoan, mắt mũi rạng ngời, sóng mắt long lanh, lúm đồng tiền ngọt ngào xinh xắn bên má lúc ẩn lúc hiện. Nụ cười như vậy, như vậy, như thể hoa ưu đàm chợt nở, có một vẻ đẹp khiến người khác kinh ngạc, đến hồn xiêu phách lạc.

Nhưng hoa ưu đàm chỉ nở trong thời gian rất ngắn, mà anh thì đã không còn nhớ rõ đã bao lâu, bản thân mình không còn nhìn thấy nụ cười của Tần Hoan.

Nên buổi tối hôm nay, khi anh nhìn cô cười đùa thoải mái với người đàn ông khác, anh đã mất thăng bằng.

Có những lời anh vốn không muốn nói. Nhưng hễ đã nói ra, mới nhận thấy vô cùng hợp lý.

Có lẽ đó là những điều sâu kín trong anh, ý nghĩ nó cứ lởn vởn trong óc, cứ mỗi khi rảnh rỗi, nó lại tự động nhảy ra nhắc nhở anh.

Cô không thể lấy người khác.

Anh thậm chí chỉ nghĩ tới việc đó đã không sao chịu nổi.

Ôn Như Thanh lần này về nước, là anh đích thân ra sân bay đón cô.

Anh và cô quen nhau hồi đi học, thực ra không phải bạn cùng lớp, anh hơn cô một tuổi, có thể coi là đàn anh. Ngày đầu tiên cô tới trường đăng ký nhập học, vào đúng anh tiếp nhận.

Tính cách Ôn Như Thanh vui vẻ phóng khoáng, nhanh chóng trở thành thành viên năng động trong trường dần trở nên thân quen với anh trong những ngày hội của sinh viên. Hoàn cảnh gia đình của cả hai lại rất giống nhau, nên cho đến tận sau khi tốt nghiệp, tuy cô đã ra nước ngoài, nhưng liên hệ vẫn không hề gián đọan.

Có những người bạn, cho dù cả năm chẳng hề gọi cho nhau một cuộc điện thoại, nhưng khi gặp mặt vẫn như chưa hề chia cách.

Anh và cô, đúng là như vậy.

Trước đó, cô rất ít khi về nước, nên chưa từng gặp mặt Tần Hoan. Nhưng cô lại biết Tần Hoan. Vì có một lần, cô từng ép anh gửi anh bạn gái qua mail, nói là để “thẩm định” một chút.

Vì cô quá ngạc nhiên, quá muốn biết bạn gái Cố Phi Trần là người như thế nào?

Và những việc sau đó, Cố Phi Trần không kể qua nhiều, nhưng cô cũng biết được một vài điều. Thế giới của họ rộng lớn như vậy, một chút thông tin nhỏ truyền đi truyền lại, nếu để tâm một chút, đều có thể lôi được chút ẩn tình bên trong.

Nhưng trước mặt Cố Phi Trần, Ôn Như Thanh rốt cuộc vẫn có chút giữ kẽ, không dám biểu lộ quá lộ liễu, bèn nói một vòng, giả như vô tình than vãn nói: “Đúng là trăm nghe không bằng một thấy, bạn gái trước kia của anh, quả thật là xinh đẹp, tính khí cũng không phải vừa.” Cố Phi Trần ngồi đối diện không có phản ứng gì, cô lại nói tiếp: “Trên đời này người dám lên mặt với anh, chắc chỉ có cô ấy là duy nhất.”

“Em ăn nói thay đổi nhiều quá.” Cố Phi Trần thản nhiên nói.

Cô lại cười đắc ý: “Bản cô nương trước nay đều biết ăn nói mà.”

“Tối nay ở khách sạn hay ở nhà?”

“Em không muốn ở khách sạn, một mình buồn chết mất, về nhà anh thôi, lúc nào chán có thể nói chuyện.”

“Bình thường anh rất bận.” Cố Phi Trần nói, “Lần này em định ở bao lâu?”

Cô nghĩ ngợi một lát rồi bảo: “Chưa biết chắc, xem tình hình thế nào đã. Anh cũng biết tình hình kinh tế ở nước ngoài lúc này đang không khả quan, bố em dự định chuyển một phần công việc về trong nước. Ài, anh nói xem có tức hay không, lúc đầu cả nhà đều chuyển đi, như thế sẽ chẳng còn liên quan gì tới trong nước, nay lại nghĩ tới việc quay về. Có phải con người ta già mới bắt đầu nghĩ về cội, hay là do đã hồ đồ, quên cả năm xưa bản thân mình đã coi nhẹ tình hình kinh tế trong nước thế nào?”

Cố Phi Trần cũng khá hiểu về bố của Ôn Như Thanh. Thời trung niên làm ăn thuận buồm xuôi gió, cũng có tiếng tăm, nhưng trong lòng ông đã không thừa nhận bối cảnh thương trường của Trung Quốc, nhất là những quy định ngầm giữa một số quan thương. Nên trong lúc sự nghiệp đang hưng thịnh, ông đã nhanh chóng làm thủ tục di cư đầu tư ở nước ngoài, một phát chuyển toàn bộ gia đình ra nước ngoài sinh sống.

Anh bảo Ôn Như Thanh: “Thế trước mắt em cứ ở nhà anh đi, mai anh lấy xe cho em đi.”

Ôn Như Thanh cười hi hi nói: “Tốt quá, vừa may có thể tiết kiệm tiền thuê nhà của em.”

Đúng là chẳng thay đổi chút nào. Cố Phi Trần không khỏi bật cười. Gia sản nhà họ Ôn kếch sù, mà cô lại là con một, sớm muộn gì cũng thừa kế tất cả. Ngồi trên núi vàng núi bạc nhưng sở thích lớn nhất của cô vẫn là tiền.

Anh còn nhớ lúc trước ở trường học, có lần trong cuộc họp sinh viên có ngồi liệt kê ra những bạn nữ thú vị, có một nam sinh rất thích cô, bèn nhân cơ hội tiến lại gần hỏi cô: “Thế cậu có sở thích gì?”

Đại khái là muốn đưa cô vào danh sách, nếu thuận lợi sau này có thể theo đuổi

Còn cô lại nghĩ ngợi một cách nghiêm túc rồi nói: “Tiết kiệm tiền.”

Cậu nam sinh đó ngây ra, mãi sau mới phản ứng lại được. Cũng kể từ lúc đó, anh mới để ý đến cô.

Một người phụ nữ rất cần tiền, điều cô mong muốn thực sự là gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.