Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Chương 26: Ký ức 1



Từ hồi hai người yêu nhau, Tần Hoan đã biết Cố Phi Trần rất bận. Nhưng anh gần như chưa bao giờ dẫn cô tham gian các buổi tiệc chiêu đãi, còn cô đôi lúc cũng vì bài vở thỉnh thoảng ở lại trong ký túc xá, nên gần như không hiểu lắm về cuộc sống ban đêm của Cố Phi Trần.

Cho đến tận hôm nay, sau bao nhiêu năm, anh và cô đã diễn một vai khác, cô mới đang thực sự bước vào cuộc sống của anh.

Đa phần là những bữa ăn xã giao, đôi lúc cũng có một vài hoạt động công khai, nhưng hành trình hầu hết là như nhau, cảm nhận cũng chỉ có một, đó là vô vị.

Ngồi bên bàn tiệc ê hề món ăn, tai nghe các loại âm thanh hỗn tạp xung quanh, đón tiếp, ca tụng, tôn sùng, đôi lúc cô cũng nghĩ chẳng lẽ anh không mệt? Hàng ngày đối mặt với những con người và công việc cực kỳ nhạt nhẽo, mặt nạ đeo càng lâu, càng khiến cô không sao nhìn rõ được anh.

Nhưng ngay sau đó cô cũng tỉnh lại, những thứ này đâu có liên quan gì tới cô?

Cô đâu cần hiểu rõ về anh. Hoặc đây đã từng là mong muốn của cô, nhưng giờ không còn cần thiết nữa. Hoặc nếu anh có mệt mỏi thì càng may mắn, như vậy cô cũng được giải thoát, không phải như con rối bị giật dây, cứ nở nụ cười quý báu trước những khuôn mặt cô không hề quen biết.

Nhưng rõ ràng là, trước khi Cố Phi Trần mệt nhoài, anh sẽ không buông tha cô. Lúc này cô còn cảm giác không biết mình se chịu được bao lâu, bởi những cuộc chiêu đãi tiệc tùng này thực sự khiến cô vô cùng mệt mỏi.

Trên thực tế, kể từ khi ra khỏi nhà họ Cố, rồi làm việc trong trường học, cuộc sống của Tần Hoan rất điều độ. Để nhanh chóng hòa mình với sinh viên, đến cả quần áo và giầy dép trước kia cô đều nhất loạt không dùng tới. Khi chuyển nhà, còn nguyên một va li quần áo mới chưa giật mác, nhưng sau khi dọn sang nhà mới, cô liền nhét chúng vào góc tủ sâu nhất.

Còn đủ loại túi xách và giầy hàng hiệu, những thứ này đều từng là một phần trong cuộc sống của cô, sau này cũng nhất loạt bị vứt vào một xó.

Thời gian này, cô học được cách mua quần áo ở những khu bách hóa bình dân nhất, đi cùng đồng nghiệp tới những cửa hàng nhỏ ven đường.

Cô có nhiều đồng nghiệp rất giỏi chọn đồ, chui vào cửa hàng là như cá gặp nước, không bao giờ đi ra trước nửa tiếng đồng hồ. Ban đầu cô không sao thích nghi được, nhưng sau này đi cùng họ nhiều, cũng chọn được một vài bộ mà cô yêu thích.

Nhưng mặc những bộ đồ này hoàn toàn không thể đi cùng Cố Phi Trần.

Nên hễ anh tới trường đón cô đi dự chiêu đã, việc đầu tiên là phải đi mua quần áo giầy dép.

Anh cực kỳ khó tính, đòi hỏi rất khắt khe, trước kia anh không bao giờ can thiệp vào việc quần áo của cô, nhưng bây giờ hoàn toàn ngược lại, việc gì cũng quản, đến cả những chuyện nhỏ như lựa chọn quần áo, anh cũng chịu bỏ thời gian và kiên nhẫn đưa cô đi, khiến cô cực kỳ khó chịu.

Cô nhớ hôm đó đến cửa hàng, phục vụ nhìn thấy cô, liền cười tươi như hoa, đón tiếp cô một cách nhiệt tình chu đáo: “Cô Tần, lâu rồi không thấy đến. Đợt này cửa hàng có mẫu mã mới, lại vừa đúng cỡ của cô, có cần lấy hết ra cho cô xem không?”

Cô không mấy hứng thú, chọn bừa hai chiếc, nhưng thái độ của cô khiến Cố Phi Trần không hài lòng, anh loại bỏ hết mấy chiếc cô lựa chọn.

“Anh nhớ gu của em không tầm thường như thế.” Anh ngồi trên ghế sofa rất rộng, chỉ vào chiếc nhân viên đang cầm trên tay nói: “Là chiếc đó, em thử xem.”

Một nhân viên khác như nhận được thánh chỉ, vội vàng bước tới giúp, lấy chiếc Cố Phi Trần chỉ trong đống váy cô nhân viên kia đang cầm trên tay, dẫn Tần Hoan vào phòng thử đồ.

Lát sau, cô bước ra, Cố Phi Trần nhìn lướt qua rồi nói: “Đường eo không đẹp, đổi cái khác.”

Nhân viên liền mang ra một chiếc khác.

Năm phút sau, lại nhận được câu bình phẩm: “Chiếc này màu không hợp với em.”

Cứ như vậy đến ba, bốn lần mới khiến người ngồi trong ghế sofa hài lòng.

Đó là một chiếc váy dạ hội bằng lụa màu đen, gần giống kiểu sườn xám, so với mấy cái trước, có phần cứng nhắc, thậm chí còn hơi bảo thủ, chỉ có khoảng ren may thủ công tinh tế trước ngực thấp thoáng lộ ra làn da trắng như phấn ở bên trong.

Nhân viên phục vụ buộc tóc lên giúp cô, cột chặt lại bằng chiếc trâm màu ngọc bích, nhìn trong gương vô cùng tao nhã, rất hợp với chiếc váy cô đang mặc trên người. Nhưng Tần Hoan lại thấy mình chẳng khác nào con rối, sau khi bước vào cửa hàng liền bị người khác điều khiển, nên sắc mặt không vui, lúc chọn giầy, cô chỉ một đôi giày cao gót nói: “Đôi này.”

Phục vụ cười xum xeo lấy chiếc giầy rồi hơi quỳ đầu gối xuống, vừa đi giầy giúp cô vừa nói: “Cô Tần thật tinh tường, tôi này là kiểu mới có trong tuần lễ thời trang ở New York, hàng mới về hôm kia, size này của cô trong nước chỉ có một đôi duy nhất.”

Tần Hoan ướm vào chiếc giầy cao gót 10 phân rồi đứng lên, đi ngang quan trước mặt Cố Phi Trần không hề dừng lại, bước thẳng ra ngoài.

Bữa tiệc vô vị hôm đó kéo dài đến ba, bốn tiếng đồng hồ.

Cố Phi Trần với tư cách là khách quý của chủ nhà, trừ lúc được mời lên bục nói vài ba câu ra, thì cả buổi tối đều đứng trò chuyện hàn huyên với ông chủ.

Tần Hoan thầm kêu khổ. Cô đi giầy cỡ 6, vốn rất vừa chân, nhưng đã bận cả ngày ở trường, đến cả thời gian ngồi xuống uống cốc nước cũng không có, vừa tan làm đã bị Cố Phi Trần lôi đến cửa hàng mua đồ, lúc này đôi chân như sưng lên, giầy lồng vào chân cũng cảm thấy hơi chật, khiến gót chân cô bắt đầu đau âm ỉ.

Cô tranh thủ lúc Cố Phi Trần trò chuyện cùng với khách khứa liền chuồn ra ngoài, vòng qua khu đồ ăn bày ở khắp nơi, cuối cùng tìm thấy một chiếc sofa bên ngoài ban công.

Chỗ này chắc dùng cho khách khứa ngồi nghỉ ngơi, nhưng lúc này mọi người đang phấn chấn, dưới ánh đèn chùm cực lớn sáng rực rỡ, ai nấy đều xinh đẹp long lanh, vẻ tĩnh lặng ngoài ban công và sự ồn ào bên trong tạo ra hai thế giới hoàn toàn cách biệt.

Ban công quay về phía đài phun nước giữa vườn hoa, là hình điêu khắc theo phong cách Châu Âu cỡ lớn, tuy cách khá xa, nhưng xung quanh có bật đèn chiếu, nên nhìn rõ đó là hình hai nữ thần trinh bạch với bốn năm tiểu thiên sứ vây xung quanh, tấm vải mỏng quấn quanh cơ thể tràn trề nhựa sống, dáng người rất đẹp.

Rõ là chỉ cách nhau có một vách kính, mọi thứ trong phòng đã như bị chặn lại ở sau cánh cửa. Ngoài ban công vô cùng tĩnh lặng, Tần Hoan tháo giày, ngồi trên sofa, nhìn ngây ra đài phun nước phía đằng xa.

Bỏ giày ra cô mới nhận thấy gót chân đã bị phồng rộp lên, chẳng trách mà đau như vậy. Cô cúi người xoa nhẹ một cái, rồi lại nghe thấy tiếng ồn ào từ phía sau.

Có người mở cửa kính ra, trong giây lát, tiếng ồn ào ập tới, cô quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bóng người cao lớn đó, nhưng do ngược sáng, nên vẻ mặt anh chìm trong bóng tối.

Cô ngây ra rồi dừng tay lại, ngồi thẳng dậy như không có chuyện gì xảy ra, lại nhìn về hướng bên ngoài ban công.

“Em đang làm gì vậy?”

“Hít thở.”

Đài phun nước ở giữa bãi cỏ chợt vút cao, rồi lại nhanh chóng hạ xuống, nhìn từ xa, chỉ thấy màu trắng mông lung, rồi nhanh chóng biến mất trong không khí nóng bức.

Cửa đóng rất chặt, thấp thoáng tiếng nhạc valse lọt ra qua khe cửa.

Cô dừng một lát rồi quay đầu lại hỏi: “Anh ra tìm tôi sao?”

“Ừ.” Cố Phi Trần trả lời đơn giản, ánh mắt dừng lại trên đôi chân trần của cô nói: “Nhảy nốt mấy bản nhạc cuối là kết thúc thôi.”

“Vậy thì đi thôi.”

Cô đứng dậy đi lại giầy, bước tới trước mặt anh, thấy anh vẫn đứng đó không nhúc nhích, cô hơi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh.

Thực ra đi đôi giày cao 10 phân, cô vẫn phải ngẩng đầu để nhìn anh.

Ban công hơi tối, nhưng lúc này cô đang đứng đối diện với cửa kính, ánh sáng như ban ngày trong đại sảnh chiếu đúng vào mặt cô, tranh tối tranh sáng, như viên ngọc trắng muốt giữa dải ánh sáng, đôi mắt đen, sâu và sáng nổi bật trên đó, xinh đẹp rạng rỡ, khiến người khác phải rung động.

Ánh mắt Cố Phi Trần khẽ ngây ra trên gương mặt cô, như bất chợt chạm vào một kỷ niệm xa xôi nào đó. Rất nhiều năm trước, khi cô còn là cô bé gái bé nhỏ ngây thơ, cô luôn thích ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt tươi cười, như làn sóng nhấp nhô, lại như báu vật dễ vỡ, khiến người khác không nỡ đưa tay chạm vào, chỉ sợ sẽ vỡ tan.

Một hồi sau, anh mới phát hiện mình bị mất tinh thần, còn Tần Hoan đã quay mặt đi, ánh mắt bình thản nhìn vào khoảng không ồn ào náo nhiệt trong phòng, khuôn mặt không hề biểu bộ bất kỳ cảm xúc nào.

Anh giơ tay kéo mạnh cửa rồi bảo: “Em vào trong đi.”

Bên trong đúng là đang bật nhạc valse, cả sảnh rất rộng, ở giữa làm sàn nhảy, ánh sáng cũng điều chỉnh tối hơn một chút, các đôi nam nữ lúc này cũng đã đặt rượu xuống bàn, đứng xung quanh sàn nhảy.

Nhà tổ chức vừa nhìn thấy Cố Phi Trần, lập tức đón lấy nới: “Mời tổng giám đốc cô mở màn giúp chúng tôi.”

Cố Phi Trần từ chối khách sáo, nhưng chủ nhà còn khách sáo hơn, nhất định mời anh dẫn đầu đội nhảy.

“Vậy cung kính không bằng tuân mệnh.” Cố Phi Trần quay đầu lại nhìn sang phía Tần Hoan, Tần Hoan đang đau chân, nhưng không hề tỏ ý phản đối, lập tức bám lấy cánh ta anh.

Đây có lẽ là lần đầu tiên cô khiêu vũ cùng anh ở một nơi đông đúc thế này. Và cũng là lần đầu tiên, Tần Hoan phải khiêu vũ trong đau khổ như vậy.

Thực ra từ nhỏ cô đã học khiêu vũ, nhạc cổ điển hay nhạc jazz đều không làm khó được cô, như loại khiêu vũ xã giao này tuy hiếm khi phải tham gia nhưng từ năm sáu, bảy tuổi mẹ đã dạy cô.

Nghe nói mẹ cô ngày còn trẻ là người nổi tiếng trong giao tiếp, mọi cử động của bà đều duyên dáng hấp dẫn, làm say mê bao nhiêu công tử con nhà danh giá. Đương nhiên tất cả điều này đều là cô nghe được từ chỗ quản gia, hoàn toàn không có gì đối chứng, bởi khi cô tò mò hỏi mẹ, bao giờ cũng chỉ nhận được lời quở trách vô cùng nghiêm khắc.

Trong mắt của mẹ, cô mãi chỉ là đứa trẻ, trẻ con thì không nên tò mò chuyện người lớn.

Nhạc khiêu vũ uyển chuyển nhẹ nhàng, tiếng đàn violin đầy mê hoặc. Tần Hoan biết, lúc này mình là tiêu điểm chú ý của tất cả mọi người, ngay cả khi xoay vòng cô cũng vẫn cảm nhận được ánh nhìn hướng về từ bốn phía.

Thực ra ngay từ giây phút đầu tiên xuất hiện ở đây cùng Cố Phi Trần, cô đã khiến mọi người chú ý, huống hồ lúc này anh còn đang khiêu vũ cùng cô.

Sau lần xuất hiện công khai này, e rằng mọi người đều đã biết thân phận của cô. Trước kia Trần Trạch Như từng cười cô là “sống nơi khuê các không người biết”, chuyện lớn như đính hôn cùng Cố Phi Trần năm đó, cũng vì nhà họ Cố làm gì trước nay cũng rất tiết chế, nên không mấy người biết. Nhưng nay, chẳng ai là không hiểu cô chính là vị hôn thê của Cố Phi Trần.

Tần Hoan mặc cho suy nghĩ của mình bay lượn khắp nơi không mục đích, chỉ có vậy mới giúp cô phân tán được bớt sự chú ý, không còn quan tâm đến đôi chân đã đau đến thấu xương.

Cô không khỏi liên tưởng đến nàng tiên cá trong truyện cổ tích Andersen. Vì tình yêu cô đã hy sinh cả giọng nói và đuôi cá, mỗi bước đi đều như bước trên dao nhọn, nhưng cô vẫn vui lòng nhảy cùng hoàng tử bản nhạc đầu tiên cũng là bản nhạc cuối cùng. Lúc này, Tần Hoan thấy mình cũng gần giống như nhân vật trong truyện cổ tích, bởi chân cô đau đến mức gần như không còn là chính mình.

Cô xoay người theo bước nhảy của Cố Phi Trần một cách cứng nhắc, trong phút mông lung mơ hồ bỗng cảm thấy bàn tay đỡ sau eo cô như to ra. Hoặc xuất phát từ bản năng, cô phó thác cả trọng lượng cơ thể mình về phía người đối diện.

Thực ra bản nhạc không dài, nhiều lắm cũng chỉ bốn năm phút, nhưng cô cảm giác từng giây trôi qua dài như cả năm. Chỉ hận là cả người bị anh giữ chặt, bước một bước là cả một sự giày vò.

Cuối cùng điệu nhảy cũng kết thúc, thực ra vẫn còn chút đoạn kết, nhưng Cố Phi Trần đột nhiên dừng lại.

Cô hơi ngạc nhiên, cảm thấy kết thúc như vậy quá bất ngờ, nhưng Cố Phi Trần đã ôm lấy eo cô, dẫn cô về phía bên sảnh. Những người khác thấy anh dừng lại, mà âm nhạc vẫn đang tiếp tục, bèn kết thành từng cặp khiêu vũ tiếp.

Cố Phi Trần đứng bên sảnh một lát, rồi quay lại nói với chủ nhà: “Rất tiếc, tôi có việc quan trọng phải đi trước.”

Chủ nhà vội nói: “Tổng giám đốc Cố khách khí quá, anh bận công việc thì cứ đi, hôm nay thực sự cảm ơn anh, khi nào có thời gian sẽ liên lạc lại.”

Tay Cố Phi Trần vẫn để nguyên trên eo Tần Hoan, gật đầu nói: “Hẹn gặp lại.”

Tần Hoan gần như nhờ vào sức của Cố Phi Trần mới cố gắng rút ra khỏi khách sạn, Tiểu Lưu sớm đã nhận điện thoại, đỗ xe ở ngay ngoài cửa. Lên xe, Tần Hoan không khỏi chau mày cởi giày ra đèn trong xe không biết đã bật lên từ khi nào, chiếu lên bàn chân và gót chân cô, nổi lên vài vết phồng rộp...

“Bình thường khi cãi nhau với anh chẳng phải cũng biết ăn nói lắm sao? Tối nay sao bỗng biến thành câm thế này.” Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông dội từ trên cao xuống.

Tần Hoan chỉ cảm thấy sự mỉa mai chế giễu, nhưng cô không rảnh để quan tâm, chỉ khẽ lấy tay xoa nhẹ chỗ phồng rộp, vừa chạm tới liền đau đến mức cả người co lại, cô vội rụt tay vào như điệt giật.

“Về thẳng nhà.” Cố Phi Trần dặn Tiểu Lưu.

Cô ngây ra, vừa định phản đối, liếc liếc thấy ánh mắt lạnh lùng nghiêm khắc của người bên cạnh: “Lúc này anh không muốn tranh cãi với em, em nếu muốn khỏi nhanh một chút, thì tốt nhất ngoan ngoãn theo anh về, để người làm xử lý giúp.”

Nghĩ tới ngày mai mình còn bận cả ngày ở trường, Tần Hoan khẽ mấp máy môi, cuối cùng vẫn không sao nói nổi lên lời.

Phòng khách nhà Cố Phi Trần sáng như ban ngày, cô Triệu gọi người mang hộp thuốc tới, tìm một chiếc kim trong đó, khử trung trên ngọn lửa, rồi dùng bông thấm cồn lại một lượt, sau mới để Tần Hoan nhấc chân lên.

Tần Hoan hơi ngại, tỏ ý để mình tự làm. Cô Triệu nhìn bộ dạng của cô nói: “Ai dà tiểu thư ơi, mười năm trước cô chuyển về đây, đến áo lót tôi còn giặt giúp, giờ sao lại trở nên xa cách với tôi như vậy?” Rồi chẳng nói chẳng rằng nắm lấy chân cô đặt lên đầu gối vừa giả bộ dọa dẫm: “Cô còn như vậy tôi sẽ giận đó.”

“Cảm ơn cô.” Tần Hoan đành ngoan ngoãn để cô Triệu giúp cô khều nhọt ra.

Thực ra cô cảm thấy khó xử, không phải do trưởng thành mà trở nên xa cách, mà vì lúc này, bên cạnh cô còn một người phụ nữ khác.

Người phụ nữ đó chăm chú nhìn cô bằng ánh mắt như thể mắt mèo.

Đương nhiên cô vẫn nhớ người phụ nữ đó.

Hôm ở quán ăn, Cố Phi Trần và cô ấy đã ăn cơm cùng nhau, nhìn dáng vẻ dường như rất thân thiết.

Nhưng cô không ngờ rằng, vừa bước vào cửa, lại nhìn thấy cô ấy đang ở trong phòng, mặc bộ đồ ở nhà ngồi trên sofa xem chương trình giải trí, tóc rủ xuống vai vẫn còn ướt rượt.

“Ôn Như Thanh.” Cố Phi Trần chỉ giới thiệu tên người phụ nữ một cách cực kỳ đơn giản, những thứ khác không hề nói đến.

Nhưng Ôn Như Thanh nhìn cô cười thoải mái: ‘Hi, chị biết em, em là Tần Hoan đúng không? Chị là bạn học cũ của Cố Phi Trần, đợt này đang ở tạm đây.”

Khi cô Triệu giúp Tần Hoan khều hết những mụn rộp, rồi lấy thuốc sát trùng lau một lượt cẩn thận, Tần Hoan chuẩn bị đứng dậy xin phép ra về.

Cô Triệu ngăn cô lại, đưa mắt nhìn sang Cố Phi Trần, nhưng anh vẫn ngồi lọt thỏm trong ghế lật lật tờ báo, đến đuôi mắt cũng không buồn nhướn lên, chỉ lạnh lùng bảo: “Tối nay ở lại đây, mai anh đưa em về.”

“Tại sao?” Cô cũng lạnh lùng hỏi: “Em muốn về nhà ngủ.”

“Thế em ướm lại giầy đi thử xem.”

Giọng anh cực nhẹ, như thực sự để tùy ý cô. Nhưng Tần Hoan vừa đưa chân vào trong, liền phát hiện những chỗ bị bong da đau nhức lên.

Cô hít một hơi dài, Ôn Như Thanh nhìn thấy vội nhanh trí đứng dậy nắm tay cô, giữ lại: “Chi bằng ở lại đây, hai chị em mình trò chuyện. Tuy mới chỉ gặp mặt hai lần, nhưng thực sự chị rất muốn làm quen với em.”

Tần Hoan không ngờ Ôn Như Thanh lại nhiệt tình hòa nhã như vậy, hơn nữa cả hai đều là nữ, cô không thể sa sầm mặt mũi từ chối quyết liệt với người nào đó. Cô còn đang do dự, Ôn Như Thanh lại nói: “Hơn nữa nếu bây giờ em về, các vết rộp phồng lên nữa, lại có người đau lòng.”

Khi cô nói giọng điệu có phần tinh nghịch, Tần Hoan thấy cô nói thẳng như vậy, lại trước mặt người làm, nên không khỏi giật mình, vội nhìn phản ứng của một người quả nhiên, Cố Phi Trần khẽ sầm mặt xuống.

“Nếu công việc ở Trung Quốc của em giải quyết gần xong, có lẽ cũng nghĩ tới việc dọn ra ngoài ở thôi chứ?” Cố Phi Trần buông tờ báo xuống, lạnh nhạt nói.

“Vẫn còn sớm, không vội.” Ôn Như Thanh tỏ vẻ không hề sợ anh, quay đầu lại chớp chớp mắt tinh nghịch, nói khẽ với thần hoan: “Em xem, bị chị nói trúng tim đen, thẹn quá hóa giận.”

Tần Hoan cũng hơi ngại, trong giây lát không sao đoán nổi giữa Ôn Như Thanh và Cố Phi Trần rốt cuộc là mối quan hệ gì.

Nhưng cô cũng nhận thấy, tính tình Ôn Như Thanh thẳng thắn, là người dễ nói chuyện. Lúc này cô Triệu cũng tranh thủ thuận nước đẩy thuyền, vội kêu cô đi dọn dẹp phòng, không để cô có cơ hội từ chối.

Vẫn là phòng trước kia cô ở, hình như từ khi cô chuyển ra ngoài không có ai sờ đến, mọi thứ vẫn giữa nguyên trạng thái cũ.

Dường như ngày nào cũng có người tới dọn dẹp, nên tối nay cũng chỉ thay bộ chăn ra gối sạch sẽ khác mà thôi.

Trước khi tắm, cô còn tìm được một chiếc váy ngủ mới nguyên ở trong ngăn quần áo. Là một chiếc màu đỏ rực, chất vải sa tanh mỏng, mềm mại như mây, có thể dễ dàng nắm trong lòng bàn tay. Chiếc váy cô mua vào tầm này năm ngoái, hoàn toàn do ngẫu hứng, hơn nữa thời gian đó tâm trạng cô luôn sa sút, đi ngang qua cửa hàng bèn rẽ vào mua, hy vọng có thể mang lại chút ánh sáng tinh thần cho cô

Nhưng mua được hai ngày, cô phát hiện mình đã có mang.

Là con của Cố Phi Trần.

Cuộc sống bỗng chốc trở nên đen tối, như thể có vứt vào thùng màu nhuộm cũng không thể nhuộm được sang màu khác. Chiếc vày được mang đi gặt, rồi lại để nguyên trong tủ quần áo.

Lúc này cô mở túi chống bụi, nhìn vào màu đỏ rực, chăm chú hồi lâu rồi mới đi vào phòng tắm.

Khăn mặt, khăn tắm đều là mới, đồ dùng tắm gội vẫn là những loại cô quen dùng nhiều năm, nên trong thoáng chốc, Tần Hoan dường như quên mất mình đang ở đâu, cũng quên mất những việc đã xảy ra trong bao lâu nay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.