Một Cặp Trời Sinh

Chương 2




Edit: SamLeo

Ngày hôm sau lúc tan học, Cát Mặc Mặc lưng đeo ba lô to ủ ra ủ rũ ra khỏi cổng trường trung học, vừa quẹo vào một đường tắt nhỏ đã bị người bịt miệng kéo tới góc.

Lúc ấy đang thịnh hành phim hình sự trinh sát Hồng Kông, Cát Mặc Mặc thực đương nhiên nghĩ tới biến thái sát nhân cuồng, vì thế sợ tới mức hồn vía lên mây, tên của Đoàn Tử Phong bất giác kêu ra miệng, nghĩ thầm cậu có nhanh chóng tới cứu mình không a.

“Di, sao cậu biết là mình?” Đoàn Tử Phong thực nghi hoặc buông tay.

Cát Mặc Mặc bị dọa đến choáng đầu, quay đầu nước mắt đầm đìa nhìn chằm chằm Đoàn Tử Phong hồi lâu, cuối cùng hoàn hồn, “Oa” một tiếng ôm Đoàn Tử Phong liền bắt đầu khóc.

“Uy, cậu chưa đến nỗi chứ?” Đoàn Tử Phong lại càng hoảng sợ, vốn dự định trêu cậu một chút, sao khóc thành như vậy?

“Mình sai rồi được chưa?” Đoàn Tử Phong bất đắc dĩ vỗ vỗ lưng cậu.

Cát Mặc Mặc mấy ngày này trữ một bụng oan ức, lần này đúng lúc bắt được cơ hội, vì thế ôm Đoàn Tử Phong khóc thiên hôn địa ám.

“…” Đoàn Tử Phong không nói gì, vừa bắt đầu còn biết nhận lỗi, đến phần sau bắt đầu buồn bực, rồi đến sau đó thì bùng nổ: “Cát Mặc Mặc cậu khóc đủ chưa?! Ông đây phải về nhà làm bài tập!”

Cát Mặc Mặc bị rống cái lỗ tai vang ong ong, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn Đoàn Tử Phong: “Khóc đủ rồi.”

Đoàn Tử Phong bị chọc tức nở nụ cười, vươn tay giúp cậu lau lau nước mắt: “Đàn ông con trai khóc thành như vậy, mắc cỡ chết người.”

Cát Mặc Mặc hít hít mũi, hơi xấu hổ.

Đoàn Tử Phong cầm tay Cát Mặc Mặc đi về nhà, vừa đi vừa nghĩ, lá gan của rau mầm nhỏ thật nhỏ, ngốc muốn chết.

Bắt đầu từ ngày đó, Đoàn Tử Phong mỗi ngày sau khi tan học cũng sẽ ở đường tắt nhỏ đợi Cát Mặc Mặc, sau đó hai người cùng nhau về nhà.

Sau khi thi tốt nghiệp trung học, Cát Mặc Mặc điền một trường đại học sư phạm, Đoàn Tử Phong lúc ấy đang ở nhà Cát Mặc Mặc chơi, cũng chẳng thèm nghĩ nhiều, tiện tay ném một tờ bảng nguyện vọng cho Cát Mặc Mặc: “Rau mầm nhỏ giúp mình chép một phần, phải giống như đúc a.”

“Cậu thật sự muốn làm thầy giáo a?” Cát Mặc Mặc trong lòng vừa vui vẻ vừa áy náy: “Cậu không phải luôn muốn thi học viện quân đội?”

Đoàn Tử Phong thật ra đã đấu tranh mấy buổi tối rồi, làm không quân lái máy bay là mơ ước suốt đó giờ của bản thân, bộ dạng đeo dù nhảy từ trên trời xuống nghĩ anh tuấn thế nào, nhưng nếu muốn như vậy phải có mấy năm gặp không được Cát Mặc Mặc, nói không chừng chờ mình lái máy bay trở về, Cát Mặc Mặc đã có một đám con trai con gái rồi, nghĩ đến tình cảnh này, Đoàn Tử Phong đã vô duyên vô cớ run rẩy toàn thân, vì thế suy đi nghĩ lại cả buổi, cuối cùng vẫn quyết định cùng một chỗ với Cát Mặc Mặc, làm thầy giáo có kỳ nghỉ lại được người tôn kính, cũng không tồi a.

Một tháng sau, hai người trong cùng một ngày nhận được thư thông báo trúng tuyển, Cát Mặc Mặc vui mừng ở trên ghế sa lon nhảy tới nhảy lui, nhảy nhào vào trong lòng Đoàn Tử Phong ngây ngô cười.

“Thi lên đại học mà thôi… còn vui mừng thành như vậy?” Đoàn Tử Phong không nói gì, bưng một mâm nho vừa ăn vừa đút vào miệng Cát Mặc Mặc: “Đừng cười nữa này, cằm rớt rồi!”

Vào đại học, Cát Mặc Mặc học Trung văn Đoàn Tử Phong học Logistics, hai khu trường cách rất xa, xa đến hai người đều hết sức buồn bực, ký túc xá của Cát Mặc Mặc có một cậu trai cực phẩm, không nói vệ sinh lại ngang ngược, lúc trình diện Đoàn Tử Phong giúp Cát Mặc Mặc mang hành lý vào ký túc xá, mới vừa vào cửa thì thấy một nam sinh to lớn vừa đen vừa béo đang ngồi ở trên thảm giường ăn chuối tiêu, cánh tay trần toàn thân trên dưới chỉ mặc một cái quần lót.

Ông trời, Đoàn Tử Phong nhìn nam sinh kia lại nhìn nhìn Cát Mặc Mặc gầy teo nho nhỏ, mang hành lý lại ra cửa.

“sao vậy?” Cát Mặc Mặc đuổi theo ra.

“Mình mang cậu đi thuê phòng ngoài trường.” Đoàn Tử Phong rất nghiêm túc: “Mình không cho cậu ở chung với Kim cang kia.” Nghĩ nghĩ, lại thêm vào một câu: “Còn là một Kim Cang thích phô hàng!”

Cát Mặc Mặc cười phun.

Phòng ở Đoàn Tử Phong tìm là một nhà trọ nho nhỏ, cái gì cũng tốt, chỉ có một điểm, Cát Mặc Mặc đi mười phút là có thể đến lớp học, Đoàn Tử Phong đón xe đi học cũng gần một tiếng.

Chuyển nhà ngày đó Cát Mặc Mặc thật vui vẻ, ôm một chậu hoa đi ở phía trước, quay đầu cười với Đoàn Tử Phong xách bốn năm cái túi nhựa to, mặt trời mùa thu ấm áp rực rỡ, vụn vặt rơi vào trên mặt Cát Mặc Mặc, chiếu đến toàn thân tinh xảo lại rạng rỡ, Đoàn Tử Phong nháy mắt mấy cái, ngô… Quên đi, có thể làm cho Cát Mặc Mặc vui vẻ như thế, bản thân ít ngủ chút thì cứ ít ngủ chút đi, dù sao cũng hơn ném một mình cậu ấy ở ký túc xá bị ức hiếp.

Lúc năm hai, Đoàn Tử Phong cứ thật buồn phiền, bộ dạng Cát Mặc Mặc rất xinh đẹp, đi đến đâu cũng triệu người.

“Mình mới không muốn nói yêu đương.” Cát Mặc Mặc ngồi xếp bằng dưới đất chơi game: “Cậu rống cái gì nha!”

“Cậu xem cậu xem, lại có người gửi tin nhắn tìm cậu đi quan hệ hữu nghị!” Đoàn Tử Phong cầm di động của Cát Mặc Mặc đau lòng nhức óc.

“Mình không phải không đi sao?” Cát Mặc Mặc bị Đoàn Tử Phong làm phiền không có cách nào tiếp tục chơi game, vì thế quay đầu nhìn hắn thở dài: “Cậu không phải cũng có rất nhiều nữ sinh tìm?”

“Nữ sinh thì thôi, sao còn có nam sinh tìm cậu đi xem phim? Đoàn Tử Phong càng xem di động của Cát Mặc Mặc càng tức giận: “cái người năm tư Lâm gì gì đó!”

Cát Mặc Mặc chớp chớp con mắt, Đoàn Tử Phong đây là đang… Ghen?

“Sau này ai tìm cậu cũng không được đi!” Đoàn Tử Phong vẻ mặt nghiêm túc uy hiếp đe dọa: “Đi cũng cần tôi đi cùng! Bằng không lỡ gặp phải biến thái, cậu cũng sẽ không về được nữa rồi.”

Cát Mặc Mặc thiếu chút nữa cười phun, người này thực xem mình là con nít mà?

“Cậu cười cái gì?” Đoàn Tử Phong hung dữ niết má cậu: “Lời của tôi nghe được chưa?!”

Cát Mặc Mặc ngoan ngoãn gật đầu, cười híp mắt.

Năm tư sau khi tốt nghiệp, Cát Mặc Mặc bảo nghiên, Đoàn Tử Phong thi đậu nghiên cứu sinh của trường đại học nào đó ở thành phố bên cạnh, trước khi đến trường Đoàn Tử Phong giống như con khỉ nhảy lên nhảy xuống, không yên lòng kiểm tra ký túc xá của Cát Mặc Mặc mấy lần.

“Cậu cũng quá khoa trương rồi đi?” Cát Mặc Mặc ngồi ở trên giường không nói gì.

“ký túc xá của cậu ở lầu một, lỡ nửa đêm có người trèo vào thì sao?” Đoàn Tử Phong quay đầu trừng cậu: “Mình là tốt bụng giúp cậu!”

“Mình một thằng con trai, người nào nửa đêm trèo vào phòng mình làm gì?” Cát Mặc Mặc dở khóc dở cười.

Đoàn Tử Phong phớt lờ cậu, nghĩ thầm cậu còn đẹp hơn nữ sinh.

Sau khi xác định thanh chắn của cửa sổ rất chắc chắn, Đoàn Tử Phong yên tâm, ngồi ở bên bàn uống nước.

“Kiểm tra xong rồi à?” Cát Mặc Mặc buồn cười nhìn hắn.

Đoàn Tử Phong uống nước được một nửa, đột nhiên nhớ tới một việc: “Lúc năm hai cái người hết sức quấn cậu kia, Lâm gì gì đó, có phải cũng học tiến sĩ ở trường này không?”

“Ân.” Cát Mặc Mặc vừa gật đầu, thì thấy Đoàn Tử Phong biến sắc, vì thế vội vàng giải thích: “Mình cũng là nghe đồng học nói, với lại anh ta hình như ở cùng một hỗn huyết nam sinh ngoài trường.”

“Anh ta quả nhiên thích nam a.” Đoàn Tử Phong mở to mắt, nghĩ thầm hoàn hảo bản thân bảo hộ Cát Mặc Mặc được tốt, bằng không nói không chừng để cho người cuỗm đi rồi.

“Ân, hai tháng nữa chính là sinh nhật mình, đến lúc đó cậu nhớ lên mạng nói chuyện phiếm cùng mình a.” Cát Mặc Mặc đẩy đẩy Đoàn Tử Phong không nói kiếm chuyện.

Đoàn Tử Phong lơ đãng ừ một tiếng, nghĩ thầm bằng không hàn thêm một lớp thanh chắn cho Cát Mặc Mặc?

Hai tháng cứ qua rất nhanh, tới ngày sinh nhật Cát Mặc Mặc, Đoàn Tử Phong xong lớp buổi sáng thì chạy như bay đến nhà ga chen chúc xe lửa, nghĩ thầm gặp dịp đi kiểm tra một chút rau mầm nhỏ có béo lên chút nào không!

Tới cửa ký túc xá Cát Mặc Mặc, Đoàn Tử Phong gõ cửa, bang bang bang nửa ngày cũng không ai mở.

“Cậu tìm Mặc Mặc à?” cửa phòng bên mở ra, một nam sinh thò ra nửa cái đầu: “Cậu ấy xin phép đi du lịch rồi, sáng nay mới đi.”

“Cái gì?!” Đoàn Tử Phong nghe nói vậy giật mình, Cát Mặc Mặc chán nhất chạy lung tung khắp nơi, sao có thể một mình chạy đi du lịch, vì thế hung thần ác sát túm nam sinh hỏi: “đi cùng ai?”

Nam sinh bị hắn rống cả người khẽ run rẩy.

“Mày làm gì!” Từ trong phòng xông một nam sinh vóc dáng cao ráo chộp nam sinh kia về trong lòng ngực mình: “mày là thằng nào a có bệnh à!”

“Tiểu Hắc người này thật đáng sợ!” nam sinh quấn ở trên người hắn ta ô ô ô.

Nam sinh vóc dáng cao ráo trừng mắt nhìn Đoàn Tử Phong một cái, hung tợn đóng sầm cửa.

Đoàn Tử Phong nổi giận, Cát Mặc Mặc cũng ở cùng người nào a! hèn chi học xấu rồi, không nói tiếng nào chạy đi du lịch? Quỷ biết cùng nữ sinh nào đi. Vừa thở hổn hển dự định gọi điện thoại cho cậu, di động lại tự mình ong ong ong rung lên.

“Tử Phong.” thanh âm Cát Mặc Mặc mang theo giọng nghẹn ngào: “Cậu ở đâu a? Mình ở dưới ký túc xá cậu chờ thật lâu cũng không thấy cậu về…”

“Cái gì?” Đoàn Tử Phong 囧.

Cát Mặc Mặc hơi hoảng: “Mình đi vội hiện trên người chỉ còn sáu đồng tiền…”

“Cậu ở đó đợi, mình lập tức trở về.” Đoàn Tử Phong dở khóc dở cười, trước tiên gọi cho cậu bạn thân kêu y dẫn Cát Mặc Mặc về ký túc xá đợi, mình mua vé xe lửa vội vã về ngay.

Về tới ký túc xá đã là tám giờ tối, Cát Mặc Mặc quả nhiên ngoan ngoãn ngồi ở ký túc xá bên cạnh.

Cùng bạn học nói lời cảm ơn xong hai người trở lại ký túc xá của Đoàn Tử Phong, Cát Mặc Mặc cười híp mắt: “Tử Phong.”

Đoàn Tử Phong bẹo má cậu nắn tới nắn lui: “Ai kêu tự mình chạy tới, cũng không nói trước một tiếng a?”

“Mình muốn cho cậu kinh hỉ a.” mặt Cát Mặc Mặc bị kéo biến dạng, nói chuyện mơ hồ không rõ.

“Kinh cái đầu cậu a!” Đoàn Tử Phong hung hăng gõ đầu cậu một cái, nghĩ thầm mình sớm muộn cũng bị rau mầm này giày vò chết!

Cát Mặc Mặc oan ức sờ sờ đầu, bụng cục cục kêu ầm.

“Đi, dẫn cậu đi ăn cơm.” Đoàn Tử Phong cầm áo khoác của mình cho Cát Mặc Mặc: “Bên ngoài lạnh, mặc vào đi.”

Cát Mặc Mặc mặc quần áo của Đoàn Tử Phong rất buồn bực, vì sao áo khoác cậu ta mình mặc vào đều giống áo gió?

Cơm nước xong xuôi hai người men theo đường cái chầm chậm đi về, lúc đi được một nửa Đoàn Tử Phong nhớ tới một việc, vì thế đẩy đẩy Cát Mặc Mặc: “Ân… Sinh nhật vui vẻ a!”

Cát Mặc Mặc nghe vậy mặt mày hớn hở, mắt hoa đào xinh đẹp chớp chớp.

Đoàn Tử Phong nhìn thấy má lúm đồng tiền nhỏ thật sâu trên má Cát Mặc Mặc, đột nhiên cũng có chút thất vọng, rau mầm nhỏ nếu là cô bé thì tốt rồi.

Sau nữa Cát Mặc Mặc ở lại trường học làm thầy giáo, Đoàn Tử Phong cũng nộp đơn vào cùng một trường, quan hệ hai người cũng vẫn cứ treo lơ lửng như vậy, Cát Mặc Mặc không biết Đoàn Tử Phong rốt cuộc nghĩ thế nào, cho nên cũng không dám tự mình làm rõ, sợ nói rồi ngay cả bạn bè cũng không được làm.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, Cát Mặc Mặc nằm ở trên giường nhớ lại hồi ức đã qua vẫn khó chịu, uống thuốc dạ dày cũng không có một chút hiệu quả, nên đau thế nào vẫn đau thế ấy, đến sau thật sự không kiên trì nổi, vừa định gọi điện thoại cho Đoàn Tử Phong, đột nhiên thì nhớ lại hắn hôm nay trước khi đi từng nói… mình nếu gọi cho hắn, có lẽ sẽ bị mắng chết a?

Cát Mặc Mặc đóng nắp di động, tùy tiện nhét thuốc giảm đau vào miệng, càng đau càng tủi thân