Một Khởi Đầu Mới

Chương 7



Editor: mèomỡ

Tống Tử Kính thấy hai mắt cô sáng ngời, còn tưởng rằng cô đã biết mình nhận sai người, đang cảm thấy may mắn thì Tần Hiểu Nhiễm nói: “Chẳng lẽ lúc anh rơi xuống nước bị sinh vật không rõ nhập vào hả?”

“Cô. . . . . . đừng nói bậy!” Tống Tử Kính tức giận đến trách cứ nói, “Tại hạ thần trí rõ ràng, xử sự đâu vào đấy, đâu có dấu hiệu tà vật nhập vào?”

“Đủ rồi!” Một chân Trương Lôi dẫm lên bàn trà, nắm tay rít gào, “Bây giờ là lúc cãi nhau sao? Không phải! Bây giờ là lúc tranh đoạt di sản! Nhị thiếu, anh rể họ Đổng của ngài là vợ chồng hợp pháp, có thể được nhận một nửa gia sản Tống gia nhà ngài. Chẳng lẽ ngài không sốt ruột chút nào?”

Tống Tử Kính cảm thấy khó hiểu. Tiền nhà tỷ phu, tiểu cữu như hắn đi tranh làm gì?

“Họ Đổng đã sớm nhìn ngài không vừa mắt, lần này nếu hắn lấy được gia sản, chuyện đầu tiên làm là gì? Chính là ‘chém’ bộ phim truyền hình này! Đến lúc đó, tất cả chúng ta đều không cơm ăn!”

Tần Hiểu Nhiễm nghe thế, cũng sợ tới mức đổ mồ hôi lạnh. Công việc hầu hạ Tống Tuấn Hiền tuy rằng thật ngu ngốc, nhưng tiền lương Tống Tử Mân trả cho chức trợ lý này gấp năm lần. Tiền điện tiền thuê nhà đều dựa vào số tiền này đó!

“Nhưng cũng thật vớ vẩn.” Tống Tử Kính bình thản nói, “A tỷ đã xuất giá, đồ cưới đương nhiên do nhà chồng tiếp nhận. Sao có thể vì tỷ qua đời, lại đi lấy đồ cưới về ?”

Trương Lôi hít vào một hơi, giật tóc trên đầu, “Vũ Quang trị giá hai mươi tỷ đó thiếu gia của tôi ơi! Đây là vấn đề đồ cưới sao? Không phải! Đây là mấu chốt sinh tử cho cuộc đời của chúng ta sau này đấy!”

Tần Hiểu Nhiễm nghĩ đến tiền thuê nhà, cũng nhảy ra giúp Trương Lôi, “Nhị thiếu, trước lúc di chúc được công bố, tuyệt đối không thể từ bỏ hi vọng! Nghĩ đến bộ phim truyền hình anh đã bỏ bao nhiêu tâm huyết như vậy, nếu bị ngừng, chẳng lẽ anh không đau lòng sao?”

Tống Tử Kính thật trực tiếp mà tỏ vẻ, “Tại hạ không hiểu cô nương đang nói gì.”

Tần Hiểu Nhiễm bị đả kích tại chỗ.

“Được rồi, đừng cãi cọ.” Trương Lôi cúp điện thoại, “Tôi đã đặt vé lúc tám giờ rưỡi tối nay. Hiểu Nhiễm cô nhanh chóng thu dọn, chúng ta đến sân bay dùng cơm chiều. Tôi đi lấy xe, hai người nhanh lên một chút.”

Tần Hiểu Nhiễm biết chuyện quá khẩn cấp, cũng chẳng quan tâm nghiên cứu Tống Tuấn Hiền quái dị thế nào, nhanh chóng đi đóng gói hành lễ. Cô vẫn không quên lục áo khoác ra, bảo Tống Tuấn Hiền đi thay.

Tống Tử Kính thấy mình biện giải thế nào đều bị coi như gió thoảng qua tai, đành phải tự mình an ủi, là bọn họ vì tin dữ mà nhất thời hoa mắt ù tai thôi. Chờ hắn gặp người thân của Tống Nhị công tử này, giáp mặt giải thích, có lẽ còn có chút hiệu quả.

Hắn lại vào phòng tắm lần nữa, vừa nghiên cứu, vừa thay áo khoác cùng giày. Giày này rất mềm nhẹ thoải mái, nhưng đã quen áo bào quần rộng, Tống công tử thấy rất khinh thường quần jeans bó sát hai chân kia. Quần lót nho nhỏ cũng luôn làm cho người ta không thoải mái. Thật không biết nam tử nơi này làm thế nào mà chịu được.

Tần Hiểu Nhiễm thấy hắn thay xong áo khoác, lại còn bọc áo choàng tắm bên ngoài, chỉ hận mình không thể đưa tới một tia sét đánh chết luôn cái tên trước mắt này thôi.

“Tống tiên sinh, bây giờ đã không lưu hành loại. . . . . . phối đồ hỗn loạn này rồi. Phiền ngài cởi áo chàng tắm, mặc áo bành tô tôi đưa cho ngài đi.”

Tống Tử Kính vốn cảm thấy vạt áo ngoại bào này rất hẹp, đai lưng quá mức đơn sơ, Tần Hiểu Nhiễm liền đưa qua một chiếc áo bành tô dạ. Tống Tử Kính làm Quan Lão Gia nhiều năm như vậy, đương nhiên là biết nhìn hàng. Hàng len dạ này chỉ tính trung đẳng, nhưng cũng mềm mại thoải mái.

Tần Hiểu Nhiễm thu thập xong hành lý, thấy Tống Tử Kính còn xõa tóc, đứng ở đó vẻ mặt mờ mịt.

Cô thở dài một hơi, kéo Tống Tử Kính ngồi xuống trước bàn trang điểm, cầm cái lược chải cho hắn. Tóc mềm mại nhanh chóng thẳng ra, cái trán trơn bóng lộ ra. Ở hiện thời, tóc mái đàn ông còn dài hơn phụ nữ, nhìn thấy cái trán như vậy, Tần Hiểu Nhiễm cũng không khỏi cảm thán dung mạo Tống Tuấn Hiền quá tốt.

“Hiểu Nhiễm. . . . . . Cô nương, ” Tống Tử Kính gọi một tiếng Tần Hiểu Nhiễm đang ngẩn người , “Cô nương cũng không tin ta không phải nhị thiếu của các cô sao?”

Tần Hiểu Nhiễm nhìn nhìn tóc trong tay, lẩm bẩm nói: “Hắn. . . . . . tóc ngắn. . . . . .”

Tống Tử Kính thấy cô dao động, cực kỳ vui mừng nói: “Cô nương, các cô thật sự nhận sai người.”

“Sao có thể?” Tần Hiểu Nhiễm nghiêm túc nói, “Lúc trước rơi xuống nước chỉ có một mình anh, từ trong nước cứu ra, cũng chỉ có anh. Nếu chỉ là người có khuôn mặt giống nhau, cũng không khả năng này.”

“Nhưng cô nương, tại hạ đích xác không phải nhị thiếu trong miệng các cô. Tại hạ chỉ có huynh trưởng cùng muội muội, không có tỷ tỷ.”

Tần Hiểu Nhiễm trừng mắt nhìn, Tống Tử Kính cũng trừng mắt nhìn.

Cân bằng trong lòng dao động, một khoản nợ từ trên trời giáng xuống, nháy mắt bao phủ lý trí của Tần cô nương .

Cái gì mà nhị thiếu thật giả, cái gì mà tóc dài tóc ngắn. Người nghèo chí ngắn, giờ phút này nếu như có sai sót, cô sẽ đói bụng.

“Mặc kệ anh là nhị thiếu thật, hay là ‘chử’ nhị thiếu, đã không còn quan trọng nữa rồi.” Ý chí Tần Hiểu Nhiễm kiên định, phía sau xuất hiện sóng thần cuồn cuộn, “Từ giờ trở đi, anh chính là nhị thiếu Tống gia – Tống Tử Kính! Anh chính là hi vọng của chúng tôi!”

“Ôi chao, ai, ôi?” .

“Giữ vững tinh thần đến đây đi, Nhị thiếu gia! Vì tương lai của anh, vì cả đoàn làm phim cần ăn cơm, dũng cảm xông lên đi, cùng anh rể anh tranh đoạt di sản đi!”

“Cái gì?”

“Mạnh mẽ giữ lấy quyền lợi cùng tài sản của bản thân, làm một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất đi!”

Tần Hiểu Nhiễm không cho Tống Tử Kính cơ hội biện giải. Cô phát huy bản sắc trợ lý, xuống tay như bay, quấn khăn quàng cổ cho Tống Tử Kính, đeo mắt kính, chụp cái mũ lưỡi trai lên đầu hắn. Sau tay trái cô cầm hành lý, tay phải kéo người, bước đi như bay, chạy như điên ra cửa.

Tống Tử Kính nhìn thấy Trương Lôi nhô đầu ra khỏi một cái hòm sắt màu xám có bánh xe, vẫy tay với bọn họ. Hắn còn chưa tới kịp đặt câu hỏi, đã bị Tần Hiểu Nhiễm nhét vào hòm sắt này.

“Cài dây an toàn!” Lớn lên có bộ dáng giáo viên dạy văn, lại có linh hồn tay đua xe – Trương Lôi vuốt ve tay lái, máu trong người đã bắt đầu cháy hừng hực.

Tần Hiểu Nhiễm lập tức cài dây an toàn cho mình cùng Tống Tử Kính, trận địa đã sẵn sàng đón quân địch.

“Xin chờ một chút, đây là. . . . . .”

Tiếng động cơ ầm vang nháy mắt nuốt mất kháng nghị của Tống Tử Kính, chiếc xe việt dã bốn chỗ phi thẳng về phía sân bay.

*********

Cùng lúc đó hoàng cung Đông Tề.

Sau bữa cơm chiều, đế hậu hai người tản bộ trong hoa viên, nhàn nhã trò chuyện.

“Giờ phút này không biết Tống tiên sinh đang ở nơi thoải mái yên tình nào đây? “

“Đại khái là núi rừng u tĩnh.”

“Có lẽ sau nhà còn có suối nước nóng ấy chứ.”

“Nhất định là đang ngâm mình trong suối nước nóng, uống rượu ngon.”

“Nương tử, mấy ngày tết, một nhà chúng ta cũng đi Lễ Tuyền cung ngâm suối nước nóng đi.”

“Tốt! Cũng không phải chỉ có Tống Tử Kính hắn mới biết hưởng thụ.”

“Phải đó.”

Có lẽ, chuyện xưa còn dài mà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.