Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm Chồng

Chương 48




Gõ cửa, hay không gõ cửa, đây là một sự lựa chọn khó khăn

Lâm Thư ru rú ở trước cửa nhà Tô Mặc, hận không thể nào bắt chước nữ chính trong phim truyền hình, cầm bông hoa hồng lên rất từng cánh hoa, gõ, không gõ.... Ông trời sẽ nói cho bạn đáp án.

Dĩ nhiên, đầu tiên, nơi này không có hoa hồng; thứ hai, điều này cũng không phù hợp với khí chất của cô.

Mặc cho cõi lòng suy tính giãy giụa

Nếu như gõ cửa, đồng nghĩa với thỏa hiệp với hành vi giấu giếm của Tô Mặc, việc cúi đầu trước thế lực ác, Lâm Thư làm sao có thể đồng ý, rõ ràng là không tin tưởng vào cô, nếu tạo thành thói quen, thì sẽ rất nguy hiểm?

Nhưng nếu không gõ cửa.... Lâm Thư lại nghĩ tới dáng vẻ thở dài của mẹ Tô: "Cũng không biết đến khi nào tâm tư Mặc Mặc mới có thể trở lại như lúc đầu?"

Nghĩ lại dáng vẻ Tô Mặc trong buổi tối giao thừa đã lơ đãng để lộ ra sự thương cảm, Lâm Thư lại cảm thấy, một người có tâm địa lương thiện hồn nhiên tốt đẹp như cô, phải có nghĩa cụ cứu vớt những thanh niên sa ngã. (Tiểu Thư trẻ người non dạ, xin mọi người đừng dùng cà chua ném cô ấy, tổn thương đến tâm hồn bé nhỏ của cô)

Haiz, làm thế nào mới tốt đây?

Reng, ôi trời? Lâm Thư vừa ngẩng đầu lên, kinh hãi phát hiện không biết mình đã bấm chuông cửa từ lúc nào rồi.

Chết rồi.... ngay cả cơ hội do dự cũng không còn rồi.

Khi cánh cửa chậm rãi được mở ra thì hai người đều chấn động

Tô Mặc khiếp sợ, bởi vì anh không ngờ tới cái người khiến anh nhớ nhung suốt cả thời gian dài, lúc này đột nhiên đứng trước mặt anh.

Còn Lâm Thư khiếp sợ, là vì, Tô Mặc đang mặc quần áo ở nhà, mà trước cửa rõ ràng đang để một đôi giày cao gót, sau đó, cô nghe thấy giọng nói truyền ra từ phòng tắm: "Tô Mặc, anh lấy bộ quần áo nữ này ở đâu ra vậy?" Đây, là, giọng, nói, của, con, gái!

Trong nháy mắt nước mắt Lâm Thư liền ào ào chảy ra.

Tên khốn kiếp Tô Mặc này, cô lại vẫn đang nghĩ làm thế nào để an ủi anh ta, làm thế nào để khuyên bảo anh ta, nhưng mà, anh ta...anh ta, không ngờ lại ở đây lén lút vụng trộm?

Vốn dĩ Tô Mặc vẫn đang vô cùng vui sướng, nhìn thấy Lâm Thư nước mắt đầy mặt, nhất thời cả kinh không biết làm thế nào.

"Tiểu Thư, em sao vậy?"

Nói xong, đang muốn lại gần nâng mặt Lâm Thư lên nhìn. Lâm Thư làm sao có thể đồng ý, ra sức trốn tránh

Hai người đang gằng co, thì một cánh cửa đột nhiên mở ra, một mỹ nữ tóc dài chân dài đang thoải mái đứng ở trước mặt bọn họ

Lâm Thư nước mắt lưng trong ngước nhìn người phụ nữ kia, không nhìn còn đỡ, vừa nhìn một cái, khóc càng to hơn, trên người phụ nữ kia đang mặc một bộ đồ bó sát, vừa nhìn đã thấy, bộ quần áo của người phụ nữ này rất đẹp, tự nhiên cô cúi xuống nhìn mình, nói cách khác, Tô Mặc đã dụ dỗ một người phụ nữ bất kể là quần áo bên ngoài, hay là cơ thể bên trong quần áo, so với cô đều đẹp hơn!

Nếu như Tô Mặc vẫn không hiểu, thì thật là uổng phí với bản tính quỷ súc của anh, lập tức ôm Lâm Thư, quay về phía người phụ nữ kia lớn tiếng, nói: "Diệp Lan, em thay quần áo xong rồi, có thể về rồi đó?"

Không đợi Lâm Thư suy nghĩ, đã nghe thấy Diệp Lan phát ra hai tiếng : "Chậc, chậc": "Tô Mặc, anh thật là lạnh lùng"

Tô Mặc cay màu, lạnh lùng nói: "Diệp Lan, em không nên được đằng chân lân đằng đầu"

Diệp Lan cũng không để ý tới Tô Mặc, lập tức đi tới trước mặt Lâm Thư: "Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, Tôi là Diệp Lan"

Tại sao lại nói ngưỡng mộ đã lâu? Lâm Thư không hiểu. Nhưng tư thế này, tại sao có cảm giác giống như đang tuyên chiến, lúc này có làm sao có thể im hơi lặng tiếng? Lau nước mắt, Lâm Thư có chút nghẹn ngào, đang chuẩn bị phản kích, lại bị Tô Mặc ôm thật chặt ở trong ngực: "Diệp Lan"

Lâm Thư nghe được trong giọng nói của Tô Mặc tràn đầy sự khó chịu

Chỉ thấy Diệp Lan khẽ nhún nhún vai, liếc Lâm Thư một cái, cười đi giày vào chuẩn bị rời đi, nhưng trước khi cô ta rời đi, Lâm Thư rõ ràng nghe được năm chữ: "Sau này còn gặp lại"

Này, người phụ nữ này....

Cửa ải Diệp Lan qua đi, Tô Mặc vội vàng ôm Tiểu Bạch Thỏ vào trong ngực nói: "Tiểu Thư, anh với cô ta là trong sạch! Chỉ là vừa rồi mắc mưa, anh mới dẫn cô ta vào trong nhà thay quần áo"

Đúng là vừa rồi bên ngoài có mưa, nhưng..... "Cô ta là ai?"

Tô Mặc trầm ngâm một lát: "Cô ta là thư ký của anh, đi họp cùng anh, trên đường xe lại bị chết máy, hai người bọn anh đều bị mắc mưa, sợ cảm, cho nên mới dẫn cô ta về"

Đầy đủ lý do, dường như không có chút nghi ngờ nào, nhưng Lâm Thư lại cảm thấy không yên tâm, cảm thấy có cái gì đó không thích hợp, nghi ngờ nhìn Tô Mặc

Tô Mặc không cho cô cơ hội suy nghĩ lung tung, bắt được môi của cô liền tiếng quân thần tốc. Gần như là si mê cắn mút cánh môi màu tường vi của cô, quấn quýt khuấy đảo, tận tình khiêu khích, chơi đùa với răng môi cô, mỗi chỗ đều đánh vào nơi mẫn cảm nhất.

Lâm Thư làm sao có thể là đối thủ của Tô Mặc, trải qua mấy lần như vậy, ý thức Lâm Thư đã sớm bị làm cho mơ hồ, chỉ có thừa nhận mà thôi.

Tô Mặc nhẫn nại ham muốn chạy đi tìm Lâm Thư trong thời gian dài như vậy, chỉ vì muốn để cho tâm trạng của cô trở lại bình thường, nhưng vào lúc này, cô lại chủ động đưa tới cửa, Tô Mặc làm sao có thể không hưng phấn

Nhào người lên, Lâm Thư vẫn còn muốn giãy giạu, nhưng Tô Mặc cắn một cái lên vành tai nhậy cảm của cô, một chút khí nóng thổi vào tai Tô, mang theo tê dại, dịu dàng lại mang theo ám hiêu: "Tiểu Thư, lâu như vậy không gặp, có nhớ anh không, Ừm~" một tiếng

Một âm cuối phát ra, nghe qua vô cùng yêu nghiệt, chút sức lực còn lại của Lâm Thư đều bị anh rút đi sạch, yếu ớt dựa vào trong ngực anh, dựa vào sức lực chống đỡ của cánh tay rắn chắc đang ôm hông cô của anh, xấu hổ đỏ mặt, gật đầu một cái

Sự tức giận vừa rồi đã sớm biến mất không còn chút nào

Tâm tình Tô Mặc rất tốt nhìn vành tai phấn hồng của Lâm Thư, hung hăng mút mạnh một cái, Lâm Thư không nhịn được nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng

Anh ôm Lâm Thư đi vào phòng khách, từng bước từng bước, mỗi khi Lâm Thư bước một bước, anh liền nghiêng đầu, cắn gặm cổ cô, giống như không ăn nuốt cô vào bụng tuyệt đối không bỏ qua

Cuối cùng, Lâm Thư bị đặt trên sofa bằng da, mang theo cảm giác mát lạnh, mà quần áo của Lâm Thư không biết đã bị ngón tay linh hoạt của Tô Mặc cởi ra từ lúc nào, trần trịu, da thịt vừa mới chạm vào sofa một cái liền nổi da gà.

Tô Mặc nhẹ nhàng kêu rên, nở một nụ cười, đôi môi nóng bỏng di chuyển bên gáy cô lưu luyến không rời. Vì chuyện vừa rồi, ánh mắt Lâm Thư hồng hồng, giống như con thỏ con, trên khuôn mặt còn có một chút nước, Tô Mặc đau lòng hôn nhẹ lên đôi mắt Lâm Thư: "Tiểu Thư, em nên tin tưởng anh mới đúng, trừ em ra, anh sẽ không thích bấy kỳ ai nữa"

Lâm Thư bị câu nói bất chợt giống như thổ lộ này làm cho trong lòng có cảm giác ngưa ngứa, không biết làm thế nào, liền lớn mật kẹp eo Tô Mặc

Tô Mặc khó nhịn mà thở gấp, từ trước tới giờ Tiểu Thư chưa từng chủ động như vậy, lúc này anh hận không thể trực tiếp xuyên qua cô, nhưng mà, lại lo làm cô bị đau, đành phải cắn răng cứng rắn kiên trì, chỉ là đôi môi hướng xuống phía dưới cô tiếp tục công thành đoạt đất

"Không cần..... chỗ đó...." Lâm Thư đẩy Tô Mặc ra, tên cầm thú này, sắc lang, biến thái, khốn kiếp.....

Nhưng mà, Tô Mặc không để ý tới cô, cắn vào nơi mềm mại của cô, ngón tay thon dài lại thâm nhập càng sâu hơn, xoay một chút, nhẹ nhàng mà trằn trọc, Lâm Thư không nhịn được, bị một cảm giác vui vẻ sung sướng làm cho mệt mỏi cả người mềm nhũn, bụng dưới nóng lên, bắt đầu co rút chặt chẽ

"Ưm" một tiếng kêu khàn khàn ám muội của Tô Mặc, nhìn vẻ mặt mông lung của Lâm Thư, lắc đầu: "Thật là một đứa trẻ hư"

Nhưng động tác của ngón tay không chậm lại chút nào, lại bắt đầu vân vê. Một Lâm Thư không chút kinh nghiệm làm sao có thể chống lại một Tô Mặc lão luyện, lập tức đã bị làm cho nức nở lên tiếng cầu xin tha thứ

"Tô, Tô Mặc, anh, đừng như vậy ~~~~(>_

"Đừng thế nào? Nói cho anh nghe?". Cái tên vô lại Tô Mặc này vẫn trêu đùa Lâm Thư, không buông tay, cũng không cho cô, cứ giằng co như vậy, muốn Lâm Thư nhất định phải ngoan ngoãn nói ra những lời này.

Nhưng da mặt Lâm Thư rất mỏng, làm sao dễ dàng nói ra những từ làm cho người ta mặt đỏ tim đập nhanh như vậy được chứ, chỉ là sát vào Tô Mặc, từ từ liếm anh

Lúc này Tô Mặc cũng không chịu nổi, nắm thật chặt eo nhỏ của Lâm Thư: "Gọi anh là ca ca....."

Lúc này Lâm Thư đã bị Tô Mặc dây dưa đến tức giận, nghe Tô Mặc trêu chọc như vậy, càng tức giận hơn, nhìn anh, kêu to một tiếng: "Chú"

"Hả....."

Tô Mặc một chút cũng không nương tay: "Cô nhóc hư này, gọi anh là gì?" Không sai, anh so với cô có già hơn một chút, nhưng nha đầu này không nên cố ý làm anh buồn phiền chứ?

~~~~(>_

Lâm Thư bị người phát điên khùng nào đó đổ thẳng vào sofa ngã xuống, bất chợt như vậy, dĩ nhiên hai mắt nhìn thấy toàn sao kim, nhưng người phía trên vẫn chưa hết giận, lập tức tăng sức nặng

"Ca ca...." Cuối cùng, cô vẫn bị khuất phục, ngoan ngoãn hai mắt rưng rưng, ấm ức lên tiếng, nhưng mà, đã muộn rồi"

Khi Tiểu Bạch Thỏ gặp Sói Xám lớn, nếu như không bị ăn sạch, thì chẳng phải sẽ đồng nghĩa với việc răng của Sói Xám lớn cùn rồi? Nhưng quá đáng tiếc, chính là răng miệng Tô Mặc luôn luôn vô cùng sắc bén.

Ngày hôm nay Lâm Thư đã cảm nhận được sâu sắc điều này

Làm một Tiểu Bạch Thỏ thông mình, thì không nên chủ động đi trêu chọc Sói Xám lớn, mà là nên.... chờ Sói Xám lớn tới ăn.

Tiểu Bạch Thỏ cuối cùng bị ép đến một chút hơi sức cũng không còn, Sói Xám lớn lúc này hài lòng quệt quệt miệng, dùng khăn tắm lớn màu trắng, xách Tiểu Bạch Thỏ lên, đi vào phòng tắm.

Khi giúp Tiểu Thư tắm rửa, động tác của Tô Mặc đặc biệt dịu dàng khác thường, che chở Tiểu Thư giống như búp bê

Cả người Lâm Thư phấn hồng, yếu ớt dựa trong lồng ngực Tô Mặc, ý thức dược độc tác mềm nhẹ của anh làm cho có chút mơ mơ hồ hồ, đột nhiên nghe thấy Tô Mặc hỏi: "Tiểu Thư, làm sao mà em biết anh ở đây?"

Lúc này mới giật mình ý thức được, nguy rồi, mục đích ban đầu đến đây bị làm cho quên sạch sẽ không còn một mống!