Một Thời Say Đắm

Chương 12



Khi Kate thức dậy, nàng thấy trên bàn đã có dĩa bánh ngọt, ấm cà phê và một tờ giấy Felicia nhắn nàng: “ Đón chị ở sở làm lúc mười hai giờ để đi mua sắm. Thân mến F.” Mua sắm, đó không phải điều nàng thật sự ưa thích. Nàng chỉ muốn đi thăm lại thành phố.

Chuông điện thoại reo vang khi nàng vừa ăn xong bữa điểm tâm. Có lẽ f gọi cho nàng.

- Chào.

- Chào, cô vừa mới trở về à?

Trong một phút tim nàng như ngừng đập. Anh ta là ai?

- …À! Vâng.

Nàng đứng bất động, chờ cho giọng nói bên kia trả lời.

- Và đang thưởng thức một buổi sáng trong lành. Tôi chắc cô xúc động lắm khi trở về thành phố, phải không?

- Không, tôi chỉ cảm thấy vui thích thôi. – Kate ngập ngừng trả lời.

Trời ơi! Gã đàn ông này là ai? Hắn dường như biết nàng, nhưng nàng chưa đoán được hắn là ai. Giọng hắn trầm ấm nhưng nàng nghe không quen. Có một điều gì đó làm nàng cảm thấy hồi hộp. Điều đó giống như nàng bị ai theo dõi mà nàng không thể thấy người đó.

- Tôi muốn mời cô đi ăn tối qua, nhưng cô chưa về. Bạn cô thế nào?

Kate chợt hiểu ra. Bỗng nàng thở dài, như bị bước hụt. – Thì ra anh ta muốn gọi Felicia. Nhưng hẳn anh ta không biết rõ Felicia vì anh ta đã lầm giọng nàng với giọng Felicia.

- Tôi xin lỗi, tôi nghĩ anh đang gọi lầm người.

- Vậy à? - Giọng anh ta bối rối làm Kate phì cười.

- Tôi là bạn. Tôi muốn nói, tôi không phải là Felicia.

- Tôi xin lỗi. Cô là bạn của Felicia ở quê lên phải không?

_ Vâng, ông có muốn nhắn gì cho Felicia không? Tôi sẽ gặp chị ấy vào buổi trưa.

- Nếu không có gì phiền, nhờ cô nhắn hộ Felicia là tôi sẽ đến đón cô ấy lúc tám giờ tối. Buổi biểu diễn vũ ba lê sẽ bắt đầu lúc tám giờ ba mươi. Tô cũng đã đặt trước một bàn ăn tại nhà hàng Trader Vic’s sau đó.

- Vâng, tôi sẽ nhắn lại với Felicia.

- Cám ơn cô rất nhiều.

Vừa gác máy điện thoại, Kate chợt nhận ra nàng đã quên không hỏi tên anh ta. Nàng có cảm giác lạ lùng khi nói chuyện với đàn ông. Nhưng có lẽ Felicia biết anh ta là ai. Nàng mỉm cười một mình khi thay quần áo.

Nàng lôi những chiếc áo đầm mới ra khỏi va ly với một vè xúc động. Nàng chọn chiếc áo đầm bằng lụa và đôi giày nhỏ thanh nhã. Nửa giờ sau, khi đứng nhìn mình trước gương, nàng cảm thấy một niềm vui tràn ngập trong lòng. Nàng trở lại thành một người mẫu như xưa, nhưng già dặn hơn nhiều. Nàng đã gần ba mươi.

Nàng đi bộ xuống đường Telegraph – Hill và đón một chiếc taxi đến công trường Washington. Nàng không nhớ rõ văn phòng làm việc của Felicia ở đâu. Có lẽ tòa nhà ở góc đường. Nàng bước vào văn phòng, có hai người đàn bà ăn mặc hợp thời trang chận lại hỏi:

- Thưa bà cần gì?

- Tôi là bà harper, cô Felicia đang đợi tôi.

Một trong hai người đàn bà vào trong văn phòng. Một lát sau. Felicia xuất hiện. Cô đứng sững khi thấy Kate.

- Em có làm cho anh chàng nào chết mệt chưa!

Kate bật cười.

- Chưa. Nhưng chị được một người không tên mời đi xem vũ ba lê tối nay lúc tám giờ và sau đó anh ta sẽ mời chị ăn tối tại Trader Vic’s.

- À! Đó là Pete.

- Chị biết rõ anh ta à?

- Cũng gần như vậy. Em có muốn cùng đi không?

- Em định về nhà.

- Về à? Tại sao? Có chuyện vì vậy?

Felicia nhìn nàng với vẻ kinh ngạc, rồi hỏi tiếp.

- Em có trở lại đây không?

Nàng gật đầu mỉm cười.

- Em sẽ trở lại với Tygue, em nghĩ cháu cần biết nơi này. Cháu đã đủ lớn để nhận xét mọi điều và có lẽ cháu sẽ rất thích nơi đây.

- Vậy chúng ta hãy đi ăn trưa.

Felicia đưa nàng đến một nhà hàng mới. Dường như mọi người ở đây đều biết Felicia, Kate đắn đo một chút rồi hỏi:

- Mọi người ở đây đều biết chị à, Felicia?

- Chỉ những con người đứng đắn thôi, Kate.

Kate ngập ngừng rồi tiếp.

- Tối nay em sr4 về nhà.

- Khi nào em trở lại?

- Có lẽ tháng tới, khi cháu được nghỉ hè.

- Ồ, Kate, chị không thể chờ lâu quá như thế!

- Em cũng vậy, nhưng bắt buộc phải chờ Tygue.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.