Một Thời Say Đắm

Chương 16



Nàng chờ đến mười hai giờ mười lăm mới bắt đầu đi đến nơi hẹn với Stu. Nàng không biết cần đi đến đúng giờ hay nên đến trễ một chút? Và không biết nàng ăn mặc như thế này có được không? Nàng đã thử ba chiếc áo. Cuối cùng nàng chọn bộ đầm trắng, giày trắng, không đeo nữ trang gì ngoài chiếc đồng hồ mà Felicia cho.

Đường đến tòa nhà chính của khách sạn dường như vô tận. Nàng liếc nhìn hồ bơi và sân tenis lần nữa, mong rằng bây giờ nàng ở đó.

Phòng khách Polo dường như có hàng trăm người ăn uống, nói cười ồn ào. Một anh bồi tiến đến hỏi nàng.

- Thưa bà cần gì?

- Tôi muốn gặp ông Weinberg, Stuart Weinberg và…

Nhưng anh bồi đã mỉm cười:

- Cô là cô Harper?

Nàng gật đầu.

- Quý ông đang chờ cô trên sân thượng bên ngoài. Ông Waterman và ông Weinberg.

Anh ta cẩn thận dẫn đường khi Kate đi theo anh ta. Nàng vừa nhận ra Stu.

- Tốt, tốt. Cô đã đến đây. Trông cô đẹp làm sao?

Nàng đỏ mặt. Stu đứng dậy ôm nàng trong vòng tay như ôm người em gái. Anh ta nhìn vào mặt nàng và họ trao nhau một nụ cười thông cảm.

- Tôi rất tiếc tôi đến trễ.

Stu đưa tay chỉ vào người đàn ông bên phải anh ta.

- Cô không đến trễ đâu. Tôi xin giới thiệu cô với Nick Waterman.

Rồi quay sang Nick anh ta tiếp:

- Nick, đây là Kate.

- Chào Kate, tôi đã nóng lòng muốn gặp cô. Stu đưa tôi bản thảo của cô. Nó thật hay, hay hơn cuốn tiểu thuyết trước.

Mắt anh như tỏa những tia sáng mặt trời ấm áp làm nàng an tâm.

- Anh đã đọc quyển truyện đầu tiên của tôi à?

Anh gật đầu:

- Anh có nghĩ rằng có người nào đọc quyển truyện đó không?

Stu nhìn nàng cười:

- Đừng hỏi thế trong buổi phỏng vấn, Kate.

Rồi anh ta ra hiệu cho bồi.

- Cô dùng gì nào?

- Châu chấu hồng.

Nàng đùa với anh ta. Nàng ngạc nhiên khi anh bồi vội ghi chép. Một châu chấu cho bà?

- Không, không! – Nàng cười lớn.

- Cho tôi một ly trà đá.

- Trà đá à?

Stu nhìn nàng kinh ngạc.

- Cô không uống rượu gì à?

- Không chỉ uống khi tôi cảm thấy bất an.

Stu nhìn Waterman với nụ cười và vỗ nhẹ tay Kate.

- Tôi hứa tôi sẽ không để anh ta tấn công cô đâu, cho đến sau khi ăn tráng miệng.

Tất cả cùng cười.

- Thật ra, tôi nghĩ tôi đã say rồi.

Nàng quay sang Nick Waterman và cảm thấy hơi đỏ mặt. nàng không hiểu tại sao có một cái gì thật hấp dẫn ở anh. Thật khủng khiếp nếu bị lôi cuốn bởi một người đàn ông, sau nhiều năm như thế này, dù rắng chỉ bằng câu chuyện. Anh thật cao lớn, khó có thể tránh được anh. Nàng cũng không thật sự muốn tránh anh nữa/ Điều đó làm nàng hoảng sợ.

- Cô nghĩ gì về Hollywood hả Kate?

Một câu hỏi thông thường, nhưng nàng cảm thấy đỏ mặt lần nữa, nhất là dưới cái nhìn của anh và nàng tự giận mình vì điều đó.

- Sau hai tiếng đồng hồ, tôi cảm thấy thật sự thích nơi này.

Họ gọi một đĩa tôm lớn và bánh mì Pháp thơm ngon.

- Kate, chúng ta sẽ nói về buổi ra mắt tối nay chứ?

Nick nhìn nàng mỉm cười dịu dàng.

- Tôi đang cố gắng. Cô không phải lo lắng gì cả. Điều cô phải làm cũng như từ nãy đến giờ cô đã làm?

- Tôi bịt mặt được không? – Nàng cười với anh.

- Không Kate. Tôi nói nghiêm trang đấy! Cô chỉ phải kể cho khán giả cô đã nghĩ gì khi viết truyện, cô cứ tự nhiên như cô đang ở nhà, trong phòng khách.

- Tôi không thể tưởng tượng như thế được.

- Cô có điều gì thật sự muốn nói ra không? Khía cạnh nào của quyển truyện có ý nghĩa lớn lao đối với cô! Điều gì có vẻ thực tế để mang truyện đến gần với độc giả? Điều gì làm cho họ muốn chạy ra ngay hiệu sách và mua nó? Có điều gì đã thật sự xảy ra cho cô khi cô viết nó không? Tại sao cô đã viết nó?

- Bởi vì tôi muốn kể câu chuyện đó. Sự sụp đổ của một cuộc tình.

- Được rồi. Thế tại sao cô viết về bóng đá?

Nàng không nhìn lên.

- Tôi nghĩ nó sẽ cung cấp kinh nghiệm.

- Cô biết tường tận về bóng đá. Tôi thích điều đó.

- Anh có chơi đá banh không?

Nàng cảm thấy như chỉ có họ với nhau. Stu biết anh ta dã bị bỏ quên, nhưng anh ta có vẻ bất cần.

Nick gật đầu để trả lời câu hỏi của nàng.

- Tôi đã là cầu thủ chuyên nghiệp trong một năm. Tôi đã bị gãy hai đẩu gối trong mùa bóng đá đầu tiên, sau đó buộc phải rời sân cỏ.

- Anh thật sự may mắn không mắc vào nghiệp bóng đá.

- Cô thật sự nghĩ thế à? Cô không nói điều đó trong sách.

- Tôi không biết. Đó là cách giết người dã man.

- Làm sao cô biết được những điều đó, Kate?

Nàng trả lời nhanh

Nghiên cứu và tìm hiểu cẩn thận.

- Điều đó thật thú vị.

Nick nhìn nàng như dò xét. Nàng muốn trốn khỏi anh nhưng không thể được. Anh biết về bóng đá. Anh rất nguy hiểm.

- Cô có thể nói về việc tìm hiểu bóng đá trong buổi phỏng vấn được không?

Nàng lắc đầu và nhún vai.

- Chuyện đó cũng không có gì thú vị.

- Có thể cô nói đúng. Anh cũng không muốn ép buộc nàng.

- Còn về cá nhân cô thì sao? Cô đã có gia đình chưa?

Anh nhìn chiếc nhẫn cưới trong ngón tay áp út ở bàn tay trái của nàng và nhớ Weinberg nói nàng là một góa phụ. Nhưng anh không muốn tỏ ra biết quá nhiều về nàng.

Nàng gật đầu, rồi ngập ngừng nói.

- Tôi đã có gia đình. Nhưng tôi thực sự không muốn nói về điều đó.

Nick ngạc nhiên.

- Sao lại không? nếu tôi có vợ và con, tôi thích nói về họ.

Đến lượt nàng ngạc nhiên.

- Anh chưa có gia đình à?

- Chưa. Tôi hoàn toàn tự do. Không vợ, không con, không gì cả.

- Tôi nghĩ quanh đây có quá nhiều các cô gái đẹp để lựa chọn.

Nàng nhìn quanh sân thượng. Anh cười nói.

- Họ sợ tôi.

Weinberg mỉm cười với cả hai, không nói gì.

- Tại sao cô không nói về cháu bé, nó là trai hay gái?

- Con trai, nó sáu tuổi và là một cao bồi thật sự.

Nick mỉm cười với nàng khi nhìn nàng, mặt nàng bỗng trở nên nghiêm trang.

- Tôi không muốn cháu liên quan đến những điều mà tôi làm. Cháu sống một cuộc đời lành mạnh và đơn giàn ở miền quê. Tôi muốn cháu cứ sống mãi như thế, chỉ trong trường hợp… chỉ trường hợp…

Nick cười vui vẻ.

- Trong trường hợp mẹ nó là một người nổi danh, phải không? Cháu nghĩ gì về tất cả điều này?

- Tôi tin là cháu chưa đủ tuổi để nghĩ vè những điều đó.

Nick cười ngạo.

- Để xem nào, còn lại gì cho cuộc phỏng vấn tối nay. Cô sẽ không nói về bóng đá, về việc nghiên cứu tìm hiểu môn bóng đá và cô sẽ không nói về con cái. Còn chó thì sao?

- Tôi có một con chó Bert. Nó không như chó mà như người. Nó màu trắng đốm đen, tai lớn và bộ mặt ngoa ngoắt.

- Vĩ đại. Tôi sẽ nói với Jasper. Được rồi, chúng ta hãy nói chuyện nghiêm trang nào. Cô sẽ nói về điều gì? Hôn nhân? Hôn nhân của cô thế nào?

- Cuộc hôn nhân của tôi rất tốt đẹp.

- Còn về chính trị thì sao?

- Tôi không quan tâm đến chính trị, và ông Waterman, tôi phải nói rằng tôi đang chán rồi đấy!

- Còn về việc dạy học của cô thì sao?

Stu xen vào câu chuyện với vẻ nghiêm trang.

- Cô dạy các trẻ chậm phát triễn phải không?

- Tôi đã hứa với nhà trường, tôi sẽ không đề cập đến vấn đề đó. – Nàng nói dối.

Nick ngả ra sau và nhìn nàng đùa.

- Tôi nghĩ ra rồi. Thời tiết. Tôi có thể nói với Jasper về thời tiết.

Kate thất vọng.

- Thật quá tệ hại. Tôi xin lỗi.

Nhưng trong khoảnh khắc, Nick nắm tay nàng, mặt anh nghiêm lại như muốn thổ lộ tình yêu với nàng. Nàng ngạc nhiên vì sự việc xảy ra nhanh như thế!

- Tôi chỉ nói đùa cô thôi, Kate. Mọi việc sẽ tốt đẹp thôi. Chúng ta không biết buổi phỏng vấn sẽ nói về đề tài gì. Nhưng dù gì đi nữa, cô đủ thông minh, xinh đẹp và vui vẻ để đối phó. Tôi sẽ ở ngoài vẫy vô, làm những bộ mặt thật khủng khiếp để cô vui.

- Tôi chưa bao giờ làm điều đó.

- Cô phải can đảm lên – Weinberg nói.

Nàng cảm thấy an tâm hơn một chút. Ít nhất nàng biết có một người bạn torng buổi phỏng vấn. Nick Waterman thật sự là một người bạn.

Nick nhìn đồng hồ hỏi.

- Trưa nay cô định làm gì? – Đã mười giờ và anh phải quay về phim trường.

- Tôi nghĩ tôi sẽ tắm và nghỉ ngơi một lát. Tôi phải ở đó lúc bảy giờ kém mười lăm phải không?

- Cô nên đến khoảng sáu giờ mười lăm hay sáu giờ rưỡi thì hơn. Chúng tôi thâu hình lúc bảy giờ, cô đến sớm trang điểm lại, nói chuyện với một vài vị khách. Ồ, suýt nữa tôi quên, cô không nên mặc màu trắng. Nó sẽ không ăn ảnh.

Nàng hoảng hốt.

- Tôi không nên mặc màu trắng à?

Nick lắc đầu.

- Ồ! trời ơi.

- Cô chỉ mang toàn áo màu trắng à?

Anh nói như một người chồng đang nhìn vợ mặc áo.

- Tôi có bộ màu kem, được không?

Anh tỏ vẻ đáng tiếc.

- Hôm nào đó tôi sẽ mời cô đi ăn tối để ngắm nó. Nhưng đừng mặc trong buổi ra mắt hôm nay, Kate.

Đáng lẽ nàng nên nghe theo licia mang theo thật nhiều áo. Nàng chỉ còn một bô màu xanh há hở hang.

- Cô còn chiếc áo nào khác không?

- Tôi có mang một vài áo khác, nhưng nó không được kín đáo.

Nick Waterman và Stu sợ nàng ăn mặc quá nghiêm trang.

- Trong thành phố này người ta thích ăn mặc hở hang. Cô nên mặc nó.

Nick chỉ co Kate những cô gái ăn mặc thật khêu gợi ở các bàn chung quanh.

Hai người đàn ông trao nhau nụ cười và Nick Waterman ký ngân phiếu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.