Một Thời Say Đắm

Chương 23



- Kate?

- Gì anh? – Nàng dựa vào vai anh ngủ trên máy bay.

Họ đã trải qua cuối tuần ở trong căn nhà ở Santa Barbara, Tygue cùng đi với Joey. Tối chủ nhật Nick chở nàng đi Los Angeles với anh để thứ hai cùng đi New York. Đây là lần đầu anh không đi cùng Jasper, anh muốn được một mình với nàng. Anh nhìn đồng hồ, còn một giờ nữa học sẽ đáp xuống New York. Anh hôn trán nàng và nắm tay nàng.

- Kate, anh yêu em.

Nàng mở mắt nhìn anh mỉm cười.

- Em cũng yêu anh. Mấy giờ rồi anh?

- Giờ của chúng ta là hai giờ. Giờ New York là năm giờ, chúng ta sẽ đến New York lúc sáu giờ.

- Ồ! Trời ơi!

- Cái gì?

Nàng nhìn anh hơi hốt hoảng.

- Em đã quên nói với Licia là em sẽ đi New York. Nếu chị ấy gọi điện thoại và Tillie nói em đã đi rồi, chắc chị ấy sẽ kinh ngạc lắm.

- Chị ấy chắc sẽ phản đối?

Anh rất muốn gặp nhân vật quan trọng thứ hai trong cuộc sống của nàng ngoài Tygue ra.

- Em đã nói cho chị ấy biết về anh chưa?

Kate lắc đầu chậm chạp. Nàng không hiểu vì sao. Có thể nàng sợ những giây phút thần tiên này sẽ biến mất và Licia biết sẽ làm cho cuộc sống của nàng khó khăn hơn với sự mất mát nếu anh bỏ đi.

- Chưa, em chưa nói.

- Anh muốn gặp chị ấy. Chị ấy có vẻ là một nhân vật đặc biệt. không biết chị ấy có thích anh không?

- Em nghĩ có.

Anh nhìn xuống và thấy vẻ nghiêm trang trong mắt nàng, anh kéo nàng sát hơn.

- Nhiều lúc trông em thật trầm ngâm, Kate. Một ngày nào đó nỗi buồn sẽ không còn vương vấn trong em nữa.

Khi nàng trầm ngâm, anh biết nàng đang nghĩ về Tom.

Nàng thật hạnh phúc bên anh nhưng nó không thể tồn tại vĩnh viễn được, Tom cũng đã nói những điều hứa hẹn như vậy, và nàng đã không ngờ được mọi việc lại kết thúc nhanh như thế.

- Em sợ New York lắm à?

- Thỉnh thoảng.

Họ sẽ ở tại khách sạn Regency chỉ cách xa khách sạn của Jasper ba dãy phố. Nick muốn ở chỗ khác vì sợ Kate cảm thấy khó chịu.

- Anh đã thuê hai phòng riêng cho chúng ta.

- Anh nói thật không?

Nàng tỏ vẻ thất vọng làm anh bật cười.

- Đừng lo. Hai phòng ăn thông với nhau, chúng ta có thể sử dụng một phòng làm văn phòng. Anh đề phòng có một phóng viên nào đó chụp được tin em đang ở với anh. Như vậy chúng ta chỉ tình cờ ở chung khách sạn thôi.

- Làm sao anh có thể nghĩ ra được tất cả những điều đó? Phòng riêng để che chở cho thanh danh của em. Còn điều gì anh không nghĩ ra được nữa không? – Đó là lý do tại sao anh vẫn còn tồn tại được trong chương trình của Jasper trong nhiều năm qua.

Họ trao nhau nụ cười và nhìn xuống thành phố. Trời vẫn còn sáng.

- Trời sắp sửa nóng khủng khiếp rồi đấy! Em có mang quần áo mỏng không?

Nàng cười khi nhận ly sâm banh anh đưa cho nàng.

- Em mang theo những gì em có sẵn. Em không có thì giờ mua sắm gì cả.

Khi họ xuống phi trường ở New York, nàng mới hiểu được cái nóng mà Nick mô tả. Nàng chưa bao giờ đến New York giữa mùa hạ. Đã sáu giờ chiều mà cái nóng vẫn như nung.

Nick đã xếp đặt để họ được đón ngay tại phi trường. Mọi người trông nóng nảy, mệt mỏi và tái xanh chứ không hồng hào khỏe mạnh như ở California. Đã lâu lắm Kate mới nhìn thấy đông người như thế. Nàng cảm thấy khó thở khi họ rẽ đám đông để đi ra cổng phi trường.

- Thật ngạc nhiên là tất cả không chết vì thiếu không khí. Em chưa bao giờ thấy đông người như thế này phải không?

Nàng lắc đầu.

Người tài xế đã chờ họ ngay tại cổng phi trường. Anh ta mở cửa, chiếc xe có máy điều hoà không khí và Nick dìu nàng vào xe. Nàng cảm thấy dễ chịu ngay. Xe tiến thẳng về phía thành phố.

Mọi vật đều dường như bình thản hơn khi nàng đến đây nghỉ lễ Phục sinh với bố mẹ nàng lúc nàng mười bảy tuổi. Tom không bao giờ để nàng đi New York với anh. Anh ghét nó, và thường ở ngoài thành phố với bạn bè. Bây giờ nàng có thể hiểu vì sao.

Nàng nhìn những dòng xe cộ không dứt trên đường đến khách sạn. Ngay cả tại đại lộ Park Avenue, xe cộ di chuyển như điên dại.

- Làm sao họ có thể chịu đựng được thành phố này.

- Anh không biết. Tốt hơn em không nên để ý đến nó hoặc yêu nó.

Nhưng thật điên rồ là nàng cũng bắt đầu yêu nó. Nàng bắt đầu yêu sự sống động của nó. Bỗng nhiên nàng muốn bước ra khỏi xe và đi bộ. Nhưng nàng sợ nếu nói điều đó với Nick, anh sẽ nghĩ là nàng điên.

Họ đến khách sạn Regency, người gác cổng vui vẻ chạy ra tiếp Nick và nàng. Ở đây họ biết anh, anh ký giấy thuê phòng rồi họ đưa anh và nàng lên phòng.

Phòng của anh là một phòng đôi rộng có một cửa thông sang phòng khách của nàng. Họ quyết định sử dụng căn phòng của nàng làm “nhà” của họ, Kate nhìn quanh phòng khi chân nàng vừa đặt trên tấm thảm dày. Mọi thứ trông thật đáng yêu, căn phòng giống như bức tranh màu nước của Anh, nhìn ra quang cảnh tuyệt đẹp của thành phố.

- Em có muốn uống gì không?

Anh tháo cà vạt và mỉm cười nhìn nàng. Anh đã nhờ cô thư ký đặt trước bàn ăn tại nhà hàng Caravelle lúc chín giờ tối nay. Như vậy họ có thời gian nghỉ ngơi và uống giải khát tại khách sạn, nhưng nàng lắc đầu.

- Chuyện gì thế, Kate? Em muốn gọi cho Licia bây giờ à?

- Không.

Nàng cũng chưa muốn gọi cho Tygue.

- Vậy em muốn làm gì?

Anh ngồi xuống cạnh nàng và ôm vai nàng, nàng bỗng bật cười.

- Em muốn đi dạo.

- Ngay bây giờ à?

Bây giờ bảy giờ nhưng trời vẫn còn oi bứa.

- Trong cái nóng như thiêu này à?

Nàng gật đầu một cách thú vị làm anh bật ngửa ra sau và cười lớn. Anh chợt hiểu, Kate sau nhiều năm sống ẩn dật, bỗng nhiên thấy trẻ lại và ham mê cuộc sống mới.

- Được rồi, Kate. Chúng ta đi. Em có muốn thay đổi quần áo không? Nàng lắc đầu. - Thế thì chúng ta đi.

Họ đi dạo dọc theo đại lộ Madison. Nàng vừa đi vừa nhìn ngắm các cửa hiệu một cách thú vị. Rồi họ đi đến công viên Trung Tâm, nơi đây mọi người vẫn còn chơi đùa trên bãi cỏ.

- Em thích thành phố này.

Nàng hít sâu làn không khí ô nhiễm và thở ra một cách thích thú làm Nick bật cười.

- Anh nghĩ anh vừa tạo ra một con quái vật.

Nhưng anh thích nàng như lúc này, nàng thật sống động. Đáng lẽ nàng phải được hưởng những năm tháng qua như thế. Anh rất vui mừng vì anh được cùng nàng chia sẻ những giây phút vui tươi này. Anh nhìn đồng hồ. Đã quá tám giờ, họ đã đi qua gần hai mươi dãy phố và uống mọi thứ. Kate nhìn thành phố ban đêm với vẻ say mê và anh nhìn nàng với niềm vui sướng.

- Chúng ta về khách sạn để sửa soạn bữa ăn tối nhé?

- Chúng ta sẽ ăn tối ở đâu?

- Trong một nhà hàng sang trọng nhất phố.

Nàng tươi cười suốt quãng đường trở về khách sạn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.