Một Thời Say Đắm

Chương 25



Tay Tygue bị bó bột làm nó cảm thấy ngứa ngáy. Nàng đã lên thăm Tom hai lần. Trông anh mệt và yếu dần. Anh khóc thật nhiều khi nàng từ biệt anh. Mọi người đều cần nàng, Nick vừa gọi điện thoại đến báo tin anh sắp từ New York về. Nàng có hai chương của cuốn truyện mới để khoe với anh.

- Tillie, chị có thể ở với Tygue thêm hai tiếng đồng hồ nữa được không?

- Chắc chắn được.

- Mẹ đi đâu vậy?

Tygue trông lo lắng khi nhìn nàng mặc chiếc áo đầm đỏ mà nàng mặc ở New York.

- Mẹ đón chú Nick.

Mặt thằng bé sáng lên.

- Chú Nick về rồi hả mẹ?

Nàng gật đầu mỉm cười.

- Con đi với mẹ được không?

Nàng nghĩ một lúc rồi gật đầu.

- Được rồi.

Nàng biết anh sẽ vui mừng khi gặp Tygue. Nàng bảo nó thay quần áo.

Nửa giờ sau họ ra xe. Tygue mang giày cao bồi và đội mũ mà nó ưa thích. Nàng cũng cảm thấy thích thú khi mặc chiếc áo đầm đẹp. Nàng đã chán quần Jeans và áo sơ mi cũ.

Họ phải mất ba giờ rưỡi mới đến phi trường và họ đến vừa kịp máy bay hạ cánh. Họ chay ra cổng phi trường vừa lúc Nick xuống máy bay.

Tygue gọi lớn tên anh, Kate đứng bất động nhìn anh. Mới chỉ một tuần không gặp anh mà nàng tưởng chừng như nhiều năm qua.

- Chào Tygue!

Anh bế bổng Tygue.

- Chúng cháu mang cho chú một món quà.

- Cái gì thế!

- Bức hình cháu đang cỡi Brownie. Mẹ bảo để trưng trên bàn của chú.

- Thật tuyệt vời!

Anh vòng tay quanh vai Kate.

- Chào, em yêu!

- Em nhớ anh khủng khiếp.

Anh ôm chặt nàng hơn để trả lời và quay sang hỏi chuyện Tygue.

- Cháu cũng nhớ chú nữa, Joey và cháu có thể cỡi Brownie bằng một tay.

- Đó là ý kiến hay.

Họ nói chuyện huyên thuyên suốt đường từ sân bay về nhà. Bert cũng vui mừng được gặp lại anh.

- Bây giờ cả nhà đã ở nhà.

Tygue nói câu đó một cách vui vẻ làm Kate cảm động muốn khóc, nó thật gắn bó với Nick.

- Cháu biết ngày mai chúng ta sẽ làm gì không?

Tygue lắc đầu không nói gì.

- Chúng ta sẽ đi Disneyland!

- Thật không chú?

Nó không giấu được niềm vui làm Kate và Nick bật cười.

- Cả ba chúng ta cùng đi.

Kate bước đến vòng tay quanh cổ anh.

- Làm sao anh có thể thu xếp thì giờ được, Nick?

- Jasper đi miền nam nước Pháp trong một tuần. Vì thế anh là của em suốt tuần này? Nếu em có thể chịu đựng được anh.

- Nick, em mới chính là người đàn bà hạnh phúc nhất.

- Không, anh mới là người đàn ông may mắn nhất.

Cuộc hành trình đến Disneyland thật hoàn toàn. Ba ngày sau họ trở về, mệt và vui. Nick ở nhà Kate một ngày và rồi họ đi nghỉ ở Santa Barbara vào cuối tuần. Vì thế nàng không lên thăm Tom suốt tuần đó. Nhưng nàng cũng yên tâm vì Tom đã có ông Erhard chăm sóc kỹ lưỡng. Nàng phải có cuộc sống của riêng nàng.

Tygue rất buồn khi tuần lễ vui vẻ đã chấm dứt.

- Chú sẽ đến thăm cháu cuối tuần tới, Tygue.

- Nhưng cháu muốn gặp chú sớm hơn.

Nick sẽ ở đó hàng đêm, nhưng Tygue không bao giờ biết được điều đó.

Hôm sau Nick đến nhà Kate lúc bảy giờ. Lúc đầu nàng ngạc nhiên, nhưng khi nhìn vẻ không vui trên gương mặt anh, nàng thấy lo lắng. Nhưng anh nhất quyết không nói gì chờ đến lúc Tygue đi ngủ.

Khi vừa đóng của phòng Tygue, Kate vội hỏi.

- Nói đi Nick, em không thể chờ lâu thêm nữa.

- Chương trình của jasper sẽ rời về San Francisco.

- Khi nào?

- Trong sáu tuần nữa.

- Như thế thì sao? – Nàng không hiểu.

- Như vậy phải mất đến năm sáu tiếng đồng hồ để đến đây. Anh không thể lái xe mỗi sáng và mỗi chiều để đến đến đây. Nàng thở phào và mỉm cười, ôm anh trong vòng tay.

- Đó là điều mà anh đã lo lắng à? Em tưởng anh đã bị sa thải.

- Có thể lắm.

Anh nghĩ suốt ngày đến chuyện thôi việc.

- Anh điên rồi à? Đó là việc làm quý giá.

- Anh sẽ không bao giờ được gặp em nữa. Điều đó không thành vấn đề với em sao?

Kate mỉm cười.

- Như vậy em sẽ đi San Francisco gặp anh, có được không?

Anh nhắm mắt và mở ra với một nụ cười mệt mỏi.

- Em làm điều đó vì anh ha, Kate?

- Chắc chắn rồi. Hay điều đó làm phiền anh?

Có thể anh không muốn như thế, anh muốn được tự do. Và nàng cũng muốn thế. Họ vẫn còn tự do.

Anh hỏi:

- Còn nhà này thì sao?

- Chúng ta có thể đến đây nghỉ cuối tuần. Chúng ta sẽ xin cho Tygue theo học một trường nào đó.

- Em nói thực đó chứ hả Kate?

Anh vẫn còn chưa tin điều đó nhưng nàng tỏ ra nghiêm trang.

- Vâng, dĩ nhiên là em nói thực.

- Ồ! Trời ơi, Kate.

Anh ôm chặt nàng trong vòng tay. Những tuần lễ lo lắng đã qua. Họ sắp sửa có một cuộc sống hoàn toàn mới bên nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.