Một Thời Say Đắm

Chương 9



Felicia gọi cho Kate khi Tygue đã ngủ. Nàng kể cho Felicia về Stu – Weinberg.

- Anh ta là một gã đàn ông dễ thương và em thích anh ta.

- Cái gì làm em nghĩ anh ta đã mang lại cho em gia tài mà em vừa có đó?

- Nếu nghĩ như thế, gặp anh ta hẳn em phải khúm núm. Nhưng thật ngạc nhiên. Chúng em ngồi uống cà phê, nói chuyện như những người bạn, bàn về tờ hợp đồng.

- Em yêu anh ta à? Felicia vui vẻ nói đùa.

- Ồ! Trời ơi! Không. Anh ta trông như một đứa bé với mái tóc đỏ như củ cà rốt. Nhưng anh ta là một người đại lý rất tốt. và em không cảm thấy rung động khi nói chuyện với đàn ông đâu?

Felicia cảm thấy vui cho nàng.

- Được rồi. Bây giờ sao?

- Chị muốn nói gì. Bây giờ thì sao à?

- Chả có gì cả. Em gửi tiền vào ngân hàng. Em sẽ gửi Tygue vào đại học. Stu đề nghị mua cho Bert khúc xương.

- Em đã bỏ qua điều quan trọng.

Giọng Felicia nghiêm trang trở lại.

- Việc xuất hiện trước công chúng thì sao?

- Anh ta nói em không cần làm điều đó.

- Chị không tin em.

- Đó là điều anh ta đã nói.

- Anh ta không yêu cầu em à?

- Có chứ.

- Rồi em trả lời sao?

- Em nói, em sẽ không làm điều đó.

- Em biết đó, em đã làm một điều ngu xuẩn. Nếu chị là anh ta chị sẽ đá em ra khỏi cửa.

- Đó là lý do vì sao chị không là anh ta.

- Anh ta để cho em thoát khỏi lưới một cách dễ dàng thế à?

- Vâng.

- Như thế anh ta thật điên khùng.

- Có lẽ thế. Dù sao, em cũng đã ký hợp đồng và mọi việc đã xong cho đến khi có cuốn sách kế tiếp.

- Thật vô lý.

- Chị muốn nói gì, vô lý à?

- Em đã thức khuya, hút thuốc là và uống cà phê, không chơi bời, rồi thậm chí không cả tiêu tiền. Vậy em viết văn để làm gì?

- Em vẫn tiêu xài đấy chứ!

- Thực phẩm hàng ngày à?

- Em không cần may mặc gì?

- Hiển nhiên rồi. Em có đi đâu bao giờ.

Nàng tự hỏi tại sao đó là một khuyết điểm? tại sao nàng phải ăn mặc, rồi đi chơi để không là “vô lý”. Tại sao viết một cuốn truyện không là quá đủ. Có thể lần tới nàng sẽ đi mua sắm ở Carmel khi đi gặp Tom. Ngày mai nàng phải đi.

Sáng hôm sau, nhìn nàng sửa soạn Tygue hỏi:

- Mẹ lại đi dạy học phải không?

Lần đầu tiên nàng thấy hơi khó chịu vì câu hỏi của nó.

- Vâng, con yêu. Tillie sẽ đến đây với con.

- Con có thể làm việc ở vườn, con sẽ cảm thấy rất vui. Ăn đi con.

- Có một con bọ trong bánh mì của con.

Nó đẩy bánh mì ra xa. Bert luẩn quẩn bên nâhn nó và liếm mép.

- Con hư quá! Tygue.

Những giọt lệ bắt đầu long lanh trong mắt thằng bé làm nàng cảm thấy thật chán nản.

Nàng ngồi xuống và dang hai tay, thằng bé bước chậm đến bên nàng.

- Chuyện gì thế con?

- Con ghét ông ta.

- Ai?

- Ông ta, người đàn ông đã ngồi trong ghế kia.

- Người đàn ông đến đây hôm qua phải không?

Nó gật đầu.

- Nhưng ông ta bán sách của mẹ mà.

- Con không thích ông ta.

- Thật ngu ngốc.

Tygue nhún vai. Xe đưa nó đi học đang bấm cói ngoài cổng. Nàng nói:

- Đừng nghĩ ngợi gì về ông ta nữa nhe! Chịu không?

Tygue nhún vai lần nữa. Nàng ôm nó.

- Mẹ yêu con và chỉ mình con. Con hiểu điều đó không?

Mặt nó tươi lại.

- Chúc con vui vẻ.

Nó mặc áo khoác, vỗ về Bert và bước ra cửa.

- Chào mẹ.

- Chào con.

Nhưng khi Tygue đi rồi, nàng thấy giận nó. Nó ghen với Stu Weinberg chắc? Nó chưa bao giờ thấy một người đàn ông trong nhà. mọi người đều cần một thứ gì đó ở nàng. Còn nàng cần gì? Nàng không chắc nàng không có thì giờ để tự hỏi mình điều đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.