Mùa Đông Sẽ Về

Chương 70: Ngoại truyện 1: Đám cưới



Từ khi Thủy Miên trởvềnhà, đêm nào cô cũng ngủ cùng con gái. Vâng, mọi chuyện chẳng khác gì khoảng thời gian mà trước đây cô giận Nam Cung Lãnh cả, vẫn mỗi người một phòng. Điều này khiến cho anh vô cùng bức bối, bởi vì cả Bánh Rán và Bánh Bao còn được ở cùng phòng với cô, chỉ có riêng một mình anh thì lại bị “cách li”.

Sau bao nhiêu lần nhìn thấy anh “liếc mắt đưa tình”, Thủy Miên rốt cuộc không cách nào “bơ” anh được nữa, bèn mỉm cười, ngân nga một câu ca dao phiên bản hiện đại:

“Khi nào ta chẳng kết hôn

Thì chàng đừng có mà mong động phòng”(*)



Đến lúc này, Nam Cung tiên sinh mới chợt nhớ đến bản thân vẫn là một kẻ không danh phận. Thế nên, vào một ngày nắng đẹp, anh mới quăng hết tất cả công việc cho Âu Dương Vĩ xử lí, bản thân thì lnhẹ nhàng và thảnh thơi lên kế hoạch chuyện kết hôn, mặc kệ Trần Ly và Âu Dương Vĩ nghiến răng.

Cả đời người chỉ cưới gả một lần nên không thể nào qua loa được, nên anh nhanh chóng cho người chuẩn bị chu đáo. Nhưng kết hôn, đâu phải chỉ có tổ chức tiệc tùng là xong, còn phải có sự chứng kiến của hai bên trưởng bối nữa. Nghĩ đến đây, Nam Cung lãnh lại đau đầu.Vềphần dì anh thì đã chẳng còn gì để nói rồi, nhưng còn cha mẹ Thủy Miên thì người con rể như anh đã đắc tội triệt để.

Nghĩ đến đây, anh không khỏi cảm thấy đau đầu. Cô gái nhỏ tuy đã chịuvềnhà ở cùng anh, nhưng đối với chuyện cả đời hoàn toàn là thái độ “sống chết mặc bay”. Nhưng vì cười vợ, đành phải luyện môn “thiết bì công” (**), bất chấp gió mưa bão táp vậy. Nam Cung tiên sinh thầm nghĩ.

Thế là kể từ hôm đó, mỗi sáng Nam Cung Lãnh đều chạy sang Hạ gia, chào hỏi cha mẹ vợ cũng đãvềnước. Mặc kệ sự mỉa mai của Hạ Vĩnh Cường, cũng không để thái độ xem kịch vui của mẹ vợ trong mắt, anh mỗi ngày đều đến chào hỏi, biếu tặng vài loại thực phẩm chăm sóc sức khỏe người già, “sẵn tiện” xin cưới Thủy Miên. Và vào mỗi sáng, một màn như thế này lại diễn ra tại căn biệt thự của nhà họ Hạ:

Quản gia nói với vẻ mặt bất đắc dĩ:

-Ông chủ, bà chủ, cậu Nam Cung Lãnh tới.

-Lại đến nữa à?

Hạ Vĩnh Cường vừa nghe người làm thông báo, nhíu mày bực mình. Hạ phu nhân ngồi bên cạnh, nhìn qua gương mặt còn tệ hơn đưa đám tang của chồng, cười tủm tỉm nói.

-Cho cậu ta vào đi.



(30 giây sau)



Nam Cung Lãnh xuất hiện, gương mặt tươi tỉnh, tinh thần sáng láng, bắt đầu màn “trả bài” kinh điển:

-Chào hai bác, hôm nay cháu mang đến vật XXX đến để hai bác bồi bổ sức khỏe. Và nhân đây, cháu cũng xin thưa với hai bácvềchuyện cháu muốn cưới con gái hai bác…

Cuối cùng, gần hai tháng sau, ban tổ chức cuộc thi “ai kiên trì hơn” đã tuyên bố người chiến thắng chung cuộc. Vâng, cuối cùng thì ba mẹ vợ của Nam Cung Lãnh đã không chịu nổi việc anh đến nhà và hỏi cưới con gái mỗi ngày, nên đã đồng ý để được yên thân. Anh trởvềnhà với nụ cười tươi hơn cả hoa, và từ xa xa, “cha vợ” của anh – đối thủ nặng kí trong cuộc thi “ai kiên trì hơn” – nhìn theo với ánh mắt tưởng chừng như tóe lửa.

Mấy hôm sau, Nam Cung Lãnh nhanh chóng dẫn cô gái nhỏ của mình đi thử áo cưới, nhẫn cưới … Mọi chuyện đều được xử lí bằng tốc độ tia chớp, khiến cô gái nhỏ của anh phải há to mồm kinh ngạc. Tuy nhiên, Thủy Miên vẫn còn tiếc nuối những tháng ngày tự do, nên cố ý làm khó đủ điều. Tất nhiên, cho dù cô bắt bẻ đến mấy, cố hết sức “câu giờ” đến mấy thì một tuần sau, mọi chuyện cũng hoàn thành.

Lại mất thêm một tuần chờ ngày tốt, cuối cùng hai người họ cũng tổ chức tiệc kết hôn. Không ít nhân viên nữ trong công tyĐôngthở dài tiếc hận vì không “câu” được người đàn ông hoàng kim này. Một phần đông khác khi nghe nói phu nhân tổng giám đốc cũng từng làm việc ởĐônglại càng buồn bã hơn.

Nguyên nhân ư? Bởi vì nếu biết sớm, họ thế nào cũngsẽcố gắng làm thân với phu nhân, như thếsẽkhông cần lo lắng khi gặp “mặt than” của tổng giám đốc rồi. Lại hỏi vì sao chỉ cần thân với phu nhân thì không cần lo tổng giám đốc? Bởi vì cảĐôngđều biết rõ, “người nắm quyền” chính là Thủy Miên chứ không phải vị tổng giám đốc kia… Được rồi, phải thừa nhận là uy tín của Nam Cung Lãnh đã có dấu hiệu sụt giảm, nhưng nhân vật chính lại chẳng hề quan tâm.

Đám cưới diễn ra vô cùng sôi nổi và hoành tráng, khiến tất cả khách mời phải nhớ đời, bởi rất nhiều “chi tiết” ấn tượng. Cụ thể, có người “tốt bụng” đã thống kê những yếu tố khiến đám cưới này “xứng tầm thế kỉ”:

-Cả một dàn phụ rể và phụ dâu đều là tuấn nam mĩ nữ, đẹp đến lóa mắt người nhìn. Hơn nữa, tùy tiện lôi một phụ rể ra đều là người đàn ông hoàng kim trong mắt các thiếu nữ, và phụ dâu cũng là bạn gái chính thức của họ.

-Đám cưới vô cùng xa hoa và hoành tráng, kết hợp giữa phương Tây và phươngĐông.

-Cha mẹ nhà cô dâu quá ấn tượng, đặc biệt là cha cô dâu, trong đám cưới của con cười đến răng nghiến thành những tiếng “kèn…kẹt”.

-Mức độ “sến” của chú rể vượt quá mức bình thường, thường xuyên phát biểu lên những câu nói khiến người ta cảm giác như mình đang đọc tiểu thuyết ngôn tình.

-Cô dâu quá mức bình tĩnh, mặc kệ chú rể “sến” đến đâu vẫn rất bình thường.



Cuối cùng, Nam Cung Lãnh cũng đã chính thức có được một “danh phận”. Nhưng ngay lúc anh đang hận không thể tìm cô gái nhỏ của mình để tận hưởng “thế giới hai người” thì đã nhận được lệnh của cô dâu: anh ở lại tiếp khách. Bất đắc dĩ, anh lại phải chạy một vòng, uống hết ly rượu này đến ly rượu khác. Còn cô dâu thì vui vẻ ngồi xa xa, nở nụ cười “tươi hơn ánh mặt trời”.

Đến lúc tan tiệc, chú rể đã có dấu hiệu sắp say rượu, bước đi loạn choạng, mặt đỏ ửng, tiếnvềphía tân phòng. Hôm nay, anh đã có “giao kèo” với Ryan là hãy dẫn tiểu Vân đi chơi, để đề phòng con bé phá đám. Đã đến lúc nên tận hưởng. Một khắc xuân tiêu đáng ngàn vàng, chậm trễ là không tốt đâu.

Nam Cung Lãnh đẩy cửa phòng, thấy cô gái nhỏ đã sớm thay áo sa-rê rườm rà thành một bộ đồ ngủ mỏng tanh, ngồi trên giường. Anh nuốt nước miếng một cái, bước lại gần cô, thì cô đã chạy đến ôm chặt lấy anh. Quá kích động, anh hôn cô thật sâu, hồi lâu sau mới lưu luyến rời đi, thì thầm bên tai cô:

-Miên Miên, cho anh.

Cô gái nhỏ chớp mắt đầy quyến rũ:

-Đừng gấp gáp, nghe em nói một chút.

Đôi mắt của Nam Cung tiên sinh sáng rỡ:

-Tất cả đều nghe em.

Ngón tay thon dài của cô lướt nhẹ trên hầu kết của anh, cố ý quấy rối:

-Anh còn nhớ lần đầu tiên của chúng ta không…

Hơi thở của Nam Cung Lãnh càng lúc càng dồn dập. Nhưng ngay lúc đó, Thủy Miên đẩy anh ra xa, nghiến răng gằn từng chữ:

-… là tên khốn như anh bỏ thuốc em.

Anh nhìn cô, có chút mơ hồ. Trong lúc lãng mạn như thế này, cô đề cập đến “thù cũ” làm gì chứ!

Ngay lúc đó, Thủy Miên phả một hơi thở thơm tho bên vành tai anh, nói:

-Mỗi tháng một vài ngày, hôm nay anh không thể đụng em.

Rất nhanh, chú rể chạy như bay vào phòng tắm. Tiếng xối nước xối xả không ngừng vang lên. Cô dâu cười híp mí, an tâm ôm gối ôm chìm vào giấc ngủ. Đây đúng là một đám cưới đáng để “nhớ đời”.

* Chú thích:

(*): Nguyên văn: Nàng thường khuyên sớm khuyên trưa

Chàng chưa thi đổ thì chưa động phòng.

- Ta chế ca dao lại cho hợp ngữ cảnh ấy mà ^o^

(**)”thiết bì công”: ý nói luyện mặt dày.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.