Mùa Hè Định Mệnh

Chương 10




Buổi hòa nhạc tổ chức trong cái rạp khổng lồ bên một hồ nước nhỏ đã diễn ra rất thành công. Hay đó là điều mà sau này Rachel được thông báo lại. Cô mải mê suy nghĩ đến mức gần như chẳng nghe được nốt nào ra hồn.

Cho đến lúc những nhà tài trợ ăn diện rời khỏi mấy chỗ ngồi trị giá 300$ thì cảm giác nóng bừng không mong muốn do lời nói của Johnny khơi ra trong cô đã tiêu tan đi phần lớn.

Vừa nghe Mozart với Chopin, trí tưởng tượng bướng bỉnh của cô vừa gợi lên những hình ảnh đẫm mồ hôi về chuyện ngủ với Johnny Harris. Cô phải mất rất nhiều trí lực mới xua đi được những hình ảnh sống động mà không cần phải liên tưởng nhiều cũng hiện lên rõ mồn một trong đầu. Thậm chí còn khó gạt bỏ hơn là cái ý niệm về sự gần gũi thân xác lúc này đột nhiên xuất hiện đang khiến ngực cô căng lên và âm hộ co thắt. Cô đã có thể cố kiềm chế để cơ thể chỉ hơi nhức nhối đôi chút, nhưng chỉ bằng cách tập trung vào thực tế rành rành trước mắt chứ không phải vào những gì cô mong ước có được. Johnny Harris trong vai trò người tình là điều không tưởng, cho dù cô có thấy hắn hấp dẫn thế nào đi chăng nữa. Cô chưa bao giờ quan hệ bừa bãi, và cô sẽ không bao giờ ngủ với một người đàn ông, dù kẻ đó có cuốn hút đến nhường nào, chỉ để thỏa mãn dục vọng của mình. Ở độ tuổi này với ba đứa con của đứa em gái đầy mời gọi trước mắt, thì khi nghĩ đến đàn ông, cô nên nghĩ đến đám cưới và con cái. Tiềm năng của Johnny Harris trong lĩnh vực đó gần như là con số không.

Mặc dù cô không tin là hắn phạm cái tội mà vì nó hắn đã bị đẩy vào tù, nhưng sự thật thì hắn vẫn là một tù nhân, như mẹ cô đã chỉ ra. Vết nhơ đó không bao giờ có thể xóa đi được, cũng như suy nghĩ của cả thị trấn về chuyện hắn có tội. Chỉ khi nào kẻ giết người thực thụ để lộ danh tính thì điều đó mới thay đổi được, và Rachel biết rằng kết cục đó gần như không bao giờ có thể xảy ra. Sau khi Johnny bị bắt, cô đã dành rất nhiều thời gian suy nghĩ những khả năng khác nhau dẫn đến cái chết của Marybeth Edwards, với tất cả những kẻ tình nghi giết người bậc nhất. Thực tế là, cô không thể tưởng tượng được có người nào mình biết lại có thể phạm phải tội lỗi khủng khiếp đến thế, và mỗi kẻ hung ác mà cô nghĩ đến lại càng vô lý hơn kẻ trước. Giả thuyết ưa thích của Rachel là cô gái đó đã trở thành nạn nhân của một kẻ tình cờ đi ngang qua. Một tên giết người hàng loạt, một gã điên, hay một kẻ nào đó chuyên đi săn lùng các cô gái trẻ.

Nhưng ở Tylerville buồn tẻ này, điều đó cũng rất khó xảy ra.

Khi trả lời thư hắn, cô đã nói chuyện với một Johnny Harris trong trí nhớ. Đó là học sinh của cô, một trong số rất ít những người thích sách vở và thơ ca như cô, dù cậu ta đã cố gắng rất nhiều để che giấu điều đó. Đọc bất kỳ loại sách nào cũng chẳng đáng mặt đấng mày râu, và đọc thơ là cực kỳ ẻo lả. Là một thanh niên, những khuynh hướng đó làm cậu ta thấy xấu hổ và khiến cậu giấu đi niềm đam mê với những trang sách như thể đấy là một trò trụy lạc bí mật. Nhưng đôi khi, cô dụ dỗ được cậu ta nói chuyện về sách vở và thơ ca, từ đó những cuộc nói chuyện của họ đã lan sang rất nhiều lĩnh vực khác: nhân cách, chính trị, tôn giáo... họ đã nói về tất cả. Khi nói, Johnny trở nên sôi nổi, bộc lộ một con người mà cô nghĩ rất ít người khác từng bắt gặp.

Có thứ gì đó ở cậu ta đã thu hút cô từ hồi ấy, một trí thông minh ẩn giấu đâu đó và sự nhạy cảm khác người, như một ngọn nến bập bùng cháy dưới lớp mặt nạ ngang tàng mà hắn đeo hàng ngày. Cô đã tin rằng Johnny Harris là người đáng để mình tận tâm trau dồi. Cô còn hy vọng mình có thể giúp cậu thoát khỏi cuộc sống tồi tệ mà cậu bị khóa trong đó. Sau này, cô lại ước gì có thể cứu cậu khỏi định mệnh nghiệt ngã ấy.

Nhưng không phải lúc nào những điều ước cũng trở thành sự thật. Sự hoang dã, nét tính cách mà vì nó cô từng quở mắng cậu ta nhiều lần trong những ngày ấy, đã là một nhân tố để người ta luận tội vì họ chẳng có chứng cứ nào rõ ràng. Điều tồi tệ nhất là hắn là người cuối cùng thấy Marybeth Edwards còn sống. Không nghe lời bố mẹ, cô bé đã lén ra ngoài để gặp hắn vào đêm hôm ấy. Hắn đã thừa nhận điều đó, và thậm chí còn thừa nhận là đã quan hệ với Marybeth ở ghế sau chiếc Lincoln của bố cô gái lúc ấy đỗ ngay trên đường vào nhà. Johnny nói rằng hắn thấy cô bé đi bộ về phía cửa sau của ngôi nhà. Hắn không nhìn theo cho tới tận khi Marybeth bước vào nhà, mà trèo lên xe máy và phóng đi luôn. Sáng hôm sau, thi thể Marybeth Edwards được phát hiện cách đó khoảng một dặm, nằm dưới một cái rãnh bên vệ đường, phủ đầy máu và cánh hoa bụi mùa hè.

Johnny đã thề, hết lần này đến lần khác, rằng hắn không giết cô bé. Nhưng người ta không tin, hắn không bao giờ có được lòng tin của người dân ở Tylerville.

Cô không thể ngủ với hắn, dù ý nghĩ đó có ngấm ngầm làm cô hưng phấn. Thậm chí nếu hắn chưa bao giờ bị kết tội giết người thì viễn cảnh đó cũng là không thể. Cô lớn hơn hắn năm tuổi, và còn là giáo viên của hắn. Tylerville sẽ chao đảo trước vụ bê bối ấy mất.

Mẹ cô sẽ chết mất.

“Tối nay em rất yên lặng,” một tay ôm quanh lưng Rachel, Rob thì thầm vào tai cô khi đưa cô đi dạo trên con đường mòn trải đầy ánh trăng bên hồ. Phía trước họ, những cặp đôi khác cũng đi cùng một con đường, lần lượt ngắm nhìn vầng trăng tỏa sáng lung linh và những ngôi sao sáng trên đầu. Không khí ban đêm ấm áp, lối đi rải sỏi cứng dưới chân, và hình ảnh phản chiếu mờ ảo của bầu trời đêm lên mặt nước hồ tĩnh lặng đủ bình yên để xoa dịu đi những suy nghĩ bực bội nhất.

Cô sẽ gạt Johnny Harris sang một bên, Rachel quả quyết, và đi sát vào Rob hơn một chút.

“Chắc là vì em hơi mệt thôi.”

“Chúng ta có thể đến nhà anh và, ừm... nghỉ ngơi.”

Rachel hiểu rất rõ điều mà anh ta đang đề nghị, rằng nghỉ ngơi chẳng hề liên quan gì cả. Thật buồn cười, trước đây cô cũng từng nghĩ đến chuyện kết thúc buổi tối của họ như thế. Bây giờ thì ý tưởng đó không còn hấp dẫn nữa. Ngủ với em đây này, dường như cô nghe thấy tiếng Johnny thì thào trong gió êm đềm, và cô rùng mình trong vòng tay của Rob.

“Em lạnh à?”

“Không.”

“Tốt rồi.” Tận dụng lợi thế của một người bảo vệ, lại cao lớn hơn, Rob kéo cô ra khỏi đường đi, lôi cô vào vòng tay của anh ta và hôn lên môi cô. Rachel phải bảo mình thư giãn, phải vòng tay lên cổ anh ta. Lần đầu tiên, việc lưỡi anh ta đi vào miệng cô là một sự xâm phạm. Bản năng bảo cô quay mặt đi.

Rachel phải tự nhắc mình rằng Rob là tương lai của cô. Trong một thị trấn như Tylerville, viễn cảnh cho một người chồng, một người cha tốt hơn là không thể có. Và cô muốn cả hai.

“Này, đôi tình nhân, dừng lại đi. Tôi có ý này.”

Giọng nói đó là của Dave Henley, nha sĩ của thị trấn, anh ta đi cùng với vợ là Susan đến buổi hòa nhạc. Dave là bạn tốt nhất của Rob. Rachel rất thích anh ta, và cô còn thích Susan hơn vì họ là bạn tốt của nhau từ hồi tiểu học. Cô biết cả hai người họ đều mong cô và Rob sẽ đến với nhau. Họ là bộ tứ thân thiết.

“Biến đi, Henley. Cậu không thấy là bọn tớ đang bận sao?” Nhưng giọng Rob lại rất thân mật, và anh ta buông Rachel ra. Nếu thành thật với bản thân, cô phải thừa nhận là mình nhẹ cả người trước sự xen ngang đó. Cô rời khỏi Rob để đến chỗ Susan, cô ấy đang cười đầy bí ẩn với cô.

“Vậy ý anh là gì?” Rachel hỏi Dave, không biết phải đáp lại nụ cười của bạn mình như thế nào để làm cô ấy hài lòng.

Dave nói, “Họ mới mở một quán mới trên cao tốc Hai mốt. Hurricane O’Shea’s, hình như tên nó là thế. Ở đó chắc sẽ có nhạc hay, nhảy nhót và...”

“Say túy lúy,” Susan nói nốt, như thể đang nhấn mạnh đến phần quan trọng nhất.

Tylerville nằm trong một địa hạt khô khan, điều đó làm cho sức hấp dẫn của rượu gần như là không thể cưỡng lại.

“Chà chà,” Rachel đáp lại và cười trước sự háo hức phóng đại của Susan.

“Em muốn đi không?” Rob hỏi rồi đến bên và cầm lấy tay cô. Anh ta đang mỉm cười nhìn cô, và cô nghĩ đến lần thứ một trăm kể từ lần đầu tiên hẹn hò với anh ta, rằng đây đúng là một người đáng quý trọng. Cô là loại ngốc nghếch nào mà lại không túm lấy anh ta ngay thế không biết? Chỉ có trong sách vở chuông mới reo lên, pháo hoa mới nổ và những bài hát thánh thần mới vang lên khi một người phụ nữ tìm thấy người đàn ông hoàn hảo.

Thực tế là chỉ có trong sách mới có một người đàn ông hoàn hảo. Còn ngoài đời thực, đa số phụ nữ tìm được người đàn ông tốt vừa đủ là đã hạnh phúc lắm rồi.

“Chắc chắn rồi, sao lại không chứ?” Ít ra thì trong vòng một hai tiếng nữa cô sẽ không phải quyết định xem tối nay có nên để Rob đưa mình lên giường không. Cô thấy mình đầy tội lỗi, vì đứng trước sự lựa chọn đó, bản năng của cô gào lên là không.

Chuyến đi đến cao tốc 21 mất khoảng hai mươi phút. Khi họ lái vào bãi đậu xe của Hurricane O’Shea’s, vì đó đúng là tên của nó, Rachel không ngạc nhiên khi phát hiện ra nó đông khủng khiếp. Cuộc sống về đêm ở các vùng phụ cận của Tylerville không có nhiều để mà cạnh tranh. Thậm chí ngay cả ở rạp chiếu phim, suất chiếu muộn nhất cũng kết thúc lúc chín giờ.

Âm nhạc đập thẳng vào họ trước khi họ bước đến cửa.

“Mày chọn đúng lúc để bỏ tao lắm, Lucille!”

“Đồ chó cái! Đồ dâm đãng! Đồ đàng điếm!” [1]

[1] Nguyên văn: “You picked a fine time to leave me, Lucitte/You bitch! You slut! You whore”. Câu trước là lời ca khúc “Lucille” của Kenny Roger, khi hát xong câu này, khán giả của các bar thường đệm theo bằng câu thứ hai.

Cái gì? Mắt Rachel mở to khi những từ không quen thuộc phát ra từ rất nhiều cổ họng trong một bài hát sôi nổi đập vào tai cô. Bốn người bọn họ quay sang nhìn nhau.

“Có vẻ om sòm gớm!” Dave cười toe toét dự đoán và mở cửa. Rob nhún vai, rồi cả bốn đi vào bên trong.

Rachel nhận ra nơi này là một gara ô tô đã sửa lại, với những bức tường xi măng sơn màu đỏ rực. Trên đầu, những sợi dây điện lộ ra và những đường ống nước tỏa bóng mờ xám giống như trần nhà chưa trát vữa. Dưới chân là sàn gỗ cứng nhiều tầng. Đèn neon quảng cáo từ Miller Lite đến The Beatles nhấp nháy trên tường. Hai chiếc piano đôi, với hai ca sĩ náo nhiệt và một cô gái tóc vàng giống chân dài tron bộ quần áo satin màu vàng như bộ đồ của đội trưởng đội cổ vũ, đang khuấy động đám đông.

“Hét lên! Nào em yêu, hét lên nào! Nào em yêu!” Âm điệu khàn khàn làm đám đông nhảy lên, hát hò, hay đúng hơn là rống lên theo. Bốn người mới đến đứng sát vào vách tường đằng sau, ở tầng cao nhất. Trong bốn tầng, mỗi tầng lại thấp hơn tầng kia khoảng ba mươi phân, ba tầng đầy chật những gót chân đang giậm, những nắm tay đang vẫy, với những vị khách đang gào thét. Tầng cuối cùng là sàn nhảy, toàn là những cơ thể đang xoay tròn đầy kích động.

“Nơi này náo nhiệt quá!” Susan nói.

“Ra trò đấy chứ!” Dave đồng tình.

Rob cầm lấy tay Rachel và nắm chặt, như thể anh ta sợ để lạc mất cô trong đống ồn ào này. May mắn làm sao họ lại tình cờ đi ngang qua một chiếc bàn trong khi túm lấy nó với một tiếng hét đắc thắng.

“Tôi có thể phục vụ gì ạ?” Cô bồi bàn mang theo khay và tập giấy đến sau khi họ ổn định chỗ ngồi.

Họ gọi đồ. Rachel - một người uống rượu kém nhiệt tình - gọi một món đồ uống gì đó không phải rượu nhưng không được - đã chọn một ly daiquiri [2]. Cô thấy món này có thể chấp nhận được, và theo kinh nghiệm thì cô chỉ nên nhấp một ly cho cả buổi tối thôi.

[2] Hỗn hợp rượu rum, nước chanh và đường ướp lạnh.

Rob cau mày khó chịu trước âm lượng khủng khiếp của tiếng nhạc. Rachel sẽ thích hơn nếu âm lượng giảm xuống một hai dB [3], nhưng tiếng trống kích động đến mức cô cũng phải nhịp nhịp ngón chân theo. Dave ăn bỏng ngô, uống bourbon [4] và Coke, trong khi Susan quan sát những người ở đó với sự thích thú y như Rachel. Một số phụ nữ ăn mặc rất kỳ quặc, với những chiếc váy siêu, siêu ngắn, tất mắt lưới và áo lấp lánh các loại hạt. Dưới ánh đèn flash tỏa sáng sàn nhảy, những hạt đó sáng lóe lên như những đồ trang sức đầy màu sắc.

[3] Đơn vị đo tầm nghe của tai người. Tầm nghe của chúng ta khoảng từ 0 đến 125dB.

[4] Một loại rượu Whisky đặc trưng của Mỹ, nguyên liệu là lúa mạch trộn bột bắp.

“Chúa tôi, cậu có thể tưởng tượng được kiểu ăn mặc như thế không?” Susan hét vào tai Rachel trong lúc chỉ tay về phía một người phụ nữ mặc váy da ngắn yếu điệu với mái tóc đỏ chóe vừa õng ẹo đi qua chỗ họ. Thứ làm cho Susan không tin nổi là chiếc áo cánh của cô ta. Nó có màu đen và mỏng dính, trừ một số viên đá được đính có chủ ý. Rõ ràng là cô ta không mặc gì bên trong.

Rachel lắc đầu và dõi theo người phụ nữ, cô ta đã xuống sàn nhảy, đắm mình vào thứ âm nhạc đầy phóng túng. Khi theo dáng uốn éo của cô ta với sự thích thú xen lẫn kinh ngạc, Rachel bị thu hút bởi một người đàn ông cao, gầy nhưng cơ bắp và một người phụ nữ tóc vàng bên cạnh anh ta. Cặp đôi đó uốn éo cùng nhau trong sự cuồng loạn gần như là vuốt ve kích thích chứ không phải đang nhảy. Ánh đèn lại nháy lên, thắp sáng sàn nhảy trong vài giây.

Vài giây ngắn ngủi đó đủ dài. Cảm thấy như bị ai thụi mạnh vào bụng, Rachel nhận ra người đàn ông đi cùng với người phụ nữ tóc vàng là Johnny Harris. Cái đuôi tóc đen nhánh đó quá khác biệt ở Tylerville, và cơ thể có bờ vai rộng cùng cặp hông hẹp kia rất dễ nhận ra. Khi ánh đèn lóe lên lần nữa, cô thậm chí còn nhận ra cả người phụ nữ đi cùng hắn: Glenda, cô phục vụ ở Clock.