Mùa Hè Định Mệnh

Chương 16



“Chà, không phải là cô Grant đây sao,” Johnny nói và nhìn cô với nụ cười giễu cợt đã méo đi vì say. “Mời vào, mời vào.”

Mở cửa rộng hơn và lùi lại với một cử chỉ hiếu khách phóng đại, Johnny vấp phải cái thảm trải sàn và suýt ngã. Túm lấy nắm đấm cửa, hắn đứng thẳng người lên và lầm bầm nguyền rủa. Đằng sau hắn, con chó khổng lồ màu xám đã ngừng sủa, nhe răng ra và gầm gừ đầy hung tợn với Rachel. Cô lùi lại, cơn giận dữ ngay lập tức được thay thế bằng sự choáng váng và sợ hãi.

“Đừng sợ nó.” Nhìn theo ánh mắt cô, Johnny vẫy tay với con vật đang nhỏ dãi. “Chỉ là Wolf thôi mà. Ngồi xuống, Wolf.”

Phớt lờ mệnh lệnh như thể chưa từng nghe thấy, con chó vẫn tiếp tục gầm gừ,

đôi mắt sáng màu đen dán chặt vào Rachel khiến cô lùi lại. Johnny cau mày.

“Hư đốn,” hắn nói mà không tỏ vẻ quở trách cho lắm. Con vật vẫn gầm gừ. Lầm bầm thứ gì đó, Johnny buông nắm đấm cửa ra, thò tay xuống để túm lấy gáy con vật, rồi kéo nó vào phòng ngủ. Những bước chân của Johnny không vững, đôi khi hắn lảo đảo sang một bên. Trông cứ như là đôi vai khỏe mạnh của con chó đang đỡ hắn lên vậy. Không cần nhiều trí tưởng tượng, Rachel cũng nghĩ ngay được đến cảnh con vật thoát ra, lao đến và nhảy lên cắn thẳng vào cổ họng cô. Cô đứng ép mình vào chấn song gỗ của lan can bên ngoài nhà cho đến khi con chó bị tống vào phòng ngủ và cửa đóng sập lại. Đến lúc đó Rachel mới bước vào căn hộ.

“Cái gì thế?” Cô hỏi Johnny khi hắn dò dẫm tìm đường qua phòng khách để đến chỗ cô, một tay bám vào tường để lấy thăng bằng. Con chó sau khi bị nhốt đã không phát ra âm thanh nữa. Rachel cảm thấy điều đó còn đáng lo hơn cả tiếng sủa điên cuồng.

“Cái gì cơ? Ồ, ý cô là con Wolf á? Nó là tài sản thừa kế của em. Tài sản thừa kế duy nhất từ ông bố già của em.” Johnny bắt đầu cười bằng điệu bộ say bí tỉ đủ khiến Rachel phải chạy đi nấp nếu cô còn tỉnh táo. Hắn đổ sụp xuống chiếc ghế dài trải vải tuýt màu nâu.

“Em say rồi.” Rachel đóng cửa rồi tiến vào phòng và nghiêm khắc nhìn xuống hắn. Mùi Whiskey xộc vào mũi, và cô phát hiện ra chai rượu còn một phần tư đặt trên chiếc bàn để đèn bên cạnh ghế.

“Phải.” Đầu hắn ngửa lên thành ghế, đôi chân dài trong chiếc quần bò màu xanh duỗi dọc theo tấm thảm nhung màu be. Hắn đi đôi tất thể thao trắng bẩn thỉu, không đi giày, mặc một chiếc áo phông trắng. Tóc hắn xõa ra. Những lọn tóc đen nhánh, dài chấm vai, đung đưa trước mặt hắn. Đôi mắt màu xanh lấp lánh nhìn cô. Từ đám râu trên cằm hắn, cô đoán từ lần gặp gần đây nhất đến giờ, hắn vẫn chưa cạo râu. Trông hắn như một kẻ vô công rồi nghề, một kẻ vô công rồi nghề cực kỳ hấp dẫn.

Thật là lùng, Rachel lại không thấy sợ hắn chút nào, dù có say xỉn hay không. Nhìn sâu vào đôi mắt hắn, cô nhận ra nỗi đau thực sự.

“Cô nghe chuyện về bố già của em rồi à?” Johnny hỏi qua loa. Hắn với lấy chai rượu, nhét nó vào mồm, tu một hơi thật dài, sau đó lấy tay lau miệng. Hắn đặt chai rượu lên bàn một cách thận trọng quá mức. “Hamburger sống. Bây giờ ông ấy là thế đấy, hamburger sống. Bị một con tàu chó chết biến thành hamburger sống.”

“Sáng nay cô có đến lễ tang,” Rachel nói, vẫn nhìn hắn. “Buổi lễ rất trang trọng.”

Johnny lại cười, âm thanh nghe thật quái gở. “Em đoán là vậy. Cô là người duy nhất ở đó à?”

Rachel lắc đầu. “Còn có những người khác nữa. Gần đây em có ăn gì không?”

Johnny nhún vai. “Họ có hát thánh ca và cầu nguyện không?”

Rachel gật đầu. “Em có muốn ăn một chút trứng bác và bánh mì nướng không?”

Johnny hung bạo vung tay. “Cô có thể thôi rên rỉ về mớ đồ ăn chó chết được không? Em muốn biết ai ở đó. Buck có đến không?”

Lách qua chân hắn, Rachel kín đáo cầm lấy chai rượu và đi vào bếp. “Không.”

Cô biến mất và mười phút sau bận rộn bác trứng, nướng bánh mì và pha cà phê từ những đồ có sẵn. Buổi tối hôm trước đến căn hộ của hắn, cô đã bất chấp lương tâm để lấy chìa khóa riêng vào nhà. Cô đã sợ không biết mình sẽ thấy gì trong đó, nhưng căn hộ trống không. Nhìn ổ bánh mì để mở trên bàn và đống đồ ăn dễ hỏng trong bếp, người ta sẽ tưởng rằng chủ nhân ngôi nhà vừa mới đi ra ngoài và sẽ quay trở lại bất cứ lúc nào. Có điều là hai ngày sau hắn mới về.

Johnny vẫn ở chỗ cũ, nằm ườn trên ghế dài, đầu ngả về sau lúc Rachel ra khỏi bếp, cẩn thận giữ thăng bằng một đĩa đầy trên một tay và một cốc cà phê đen trên tay còn lại.

Nhưng hai mắt hắn nhắm lại. Cô tưởng là hắn ngủ rồi.

“Em đến Detroit báo tin cho Sue Ann,” hắn đột ngột nói và mở mắt ra khi cô đặt cái đĩa lên bàn – vị trí lúc trước của chai Whiskey – và đưa cho hắn cái cốc. Hắn cầm lấy nó, nhưng tay run đến mức thứ nước nóng bỏng trong cốc sánh ra và đổ tràn lên đùi. Hắn chửi thề và phủi nước bằng tay kia. Rachel cố cứu chút cà phê còn lại bằng cách cầm lấy cái cốc từ tay hắn.

“Nó không có điện thoại. Nó bảo không đủ tiền để trả. Con bé sống bằng trợ cấp, cô biết đấy, với ba đứa trẻ. Và con bé lại mang thai, to chừng này rồi.” Hắn vòng tay trên chiếc bụng phẳng của mình để minh họa. “Trong một căn hộ có hai phòng với nhà vệ sinh bị hỏng. Bạn trai nó, thằng làm nó có thai ấy, ghé qua đúng lúc em ở đó. Nó là một thằng hèn, một thằng khốn, và nó đối xử với con bé và lũ trẻ như cứt vậy. Em muốn đánh cho nó vãi ra quần, nhưng em thôi. Làm thế thì được ích lợi gì cơ chứ? Lạy Chúa, con bé mới hai mươi tư.” Hắn nói nhanh với những câu chữ rời rạc, không mạch lạc, đầu hắn dựa vào lưng ghế, mắt nhìn đăm đăm lên trần nhà. Rachel thốt lên một âm thanh xoa dịu rồi giơ cái cốc lên môi hắn.

“Nào. Uống cái này đi.”

Hắn phớt lờ cô. “Em đưa tất cả tiền cho con bé. Chúa ơi, nào có nhiều nhặn gì. Nó và lũ trẻ trông tội quá. Chúng gầy trơ xương – con bé cũng thế, có mỗi cái bụng to phình lên – ruồi bay khắp nhà vì tấm kính che cửa sổ bị vỡ lỗ chỗ và trong nhà nóng như thiêu như đốt.

Nhà tù đúng là một khu nghỉ dưỡng chó chết nếu so với cái ổ chuột nơi con bé ở.”

Hắn cười cay đắng. Lờ mờ hiểu rằng hắn đang nói đến việc mình ở tù, Rachel chạm vào tay hắn. Mối quan tâm chính lúc này của cô là làm cho hắn tỉnh táo để có thể ăn một chút gì đó. Cô nghĩ là hắn đã không ăn gì cả ngày trời, và có lẽ là cả ngày Chủ nhật nữa, mặc dù chắc chắn là em gái hắn đã làm chút đồ gì đó cho hắn ăn.

“Johnny, làm ơn uống đi. Cà phê đấy, và em cần nó.”

Hắn quay lại nhìn cô. Mắt hắn vằn lên như có bão. “Cô chẳng biết em cần cái chó gì cả. Làm sao cô biết được? Cô đã bao giờ muốn một cái gì chưa? Chó thật, chưa! Cô, ngôi nhà to lớn của cô, những từ ngữ yêu thích của cô, cả ông bố bà mẹ kiểu thượng lưu của cô nữa.

Cô thì biết gì về những người như em?”

“Cô biết em đang đau khổ.” Giọng cô rất nhẹ, nhưng những từ đó như gai đâm vào lòng hắn. Johnny nhăn mặt, miệng méo thành một cái nhếch mép.

“Phải, em đang đau khổ. Chết tiệt, đúng thế đấy. Sao lại không cơ chứ? Em là người, như bao người bình thường khác. Em cũng biết đau chứ.”

Vừa chửi thề, hắn vừa đứng lên, lật đổ chiếc bàn uống trà đằng trước cái ghế bằng một hành động điên tiết. Rồi hắn quay lại nhìn Rachel chằm chằm, mắt đầy man rợ. Ngay cả khi cơ thể đang lảo đảo cũng không làm hắn bớt hung dữ. Hai tay hắn hết siết vào lại thả ra.

Rachel bình tĩnh nhìn hắn, một nửa sự bình tĩnh đó là giả vờ. “Thấy tốt hơn chưa?”

Hắn nhìn cô chằm chằm, cơn giận dữ trong mắt hắn từ từ chuyển thành một cái gì đó khác. Hắn đưa tay lên vuốt tóc, lầm bầm chửi thề.

“Chúa ơi, sao cô không sợ em? Cô nên sợ em mới phải. Ai chẳng sợ,” hắn nói. Đúng lúc đó, không còn sự giận dữ hỗ trợ, hai đầu gối hắn dường như không thể nào chống đỡ nổi trọng lượng cơ thể nữa. Hắn cúi về phía trước, sau đó, gần như bất động, hắn ngồi phịch xuống sàn nhà cạnh chân cô, một nửa lưng quay về phía cô.

“Cô không sợ em, Johnny ạ. Chưa bao giờ cô sợ cả,” Rachel nói vì đó là sự thật, và vì cô nghĩ đó là điều hắn muốn nghe. Hắn quay lại nhìn cô, một nụ cười mệt mỏi ánh lên trong mắt rồi vụt tắt. Hắn gục đầu xuống đầu gối cô.

“Thật không hiểu nổi,” Johnny lầm bầm.

Nhìn chằm chằm vào cái đầu bù xù màu đen, cảm thấy trọng lượng của nó, độ cứng của xương sọ và sự mềm mại của mái tóc khi hắn nép vào đôi chân trần của cô, cô thấy thương cảm đến mức đau đớn cùng với hắn. Đặt cốc cà phê xuống bàn, bên cạnh đĩa trứng và bánh mì, cô nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên đầu hắn và vuốt tóc hắn.

“Cô rất tiếc về chuyện bố em, Johnny ạ.”

Hắn lại phát ra một tiếng cười đau đớn. “Sue Ann nói rằng dù có sống ở ngay gần đó, nó cũng không đến dự đám tang. Nó bảo nó ghét lão già khốn kiếp đó. Buck cũng ghét ông ấy – em đã gọi cho Buck. Và em cũng thế. Cho ông ta xuống địa ngục luôn đi!”

Johnny nói một tràng những lời làm tim Rachel đau nhói. Cô vẫn vuốt tóc hắn, những ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve những lọn tóc rối vương trên đầu gối mình. Cô không biết hắn có cảm thấy cái vuốt ve đó không. Hắn cứ nói, nói mãi bằng cái giọng khàn khàn, đùng đục.

“Grady… Grady. Ông ta đánh Grady nhiều nhất. Buck to quá, em thì dữ quá, còn Sue Ann thì là con gái. Em vẫn còn nhớ Grady bé bỏng tội nghiệp – nó chẳng to béo gì, cô biết đấy, chỉ là một đứa còi cọc với những lọn tóc màu đen – em vẫn còn thấy lão già giật mạnh quần Grady ra và lấy dây lưng quất nó. Em vẫn nghe thấy tiếng Grady hét lên, rồi không hét nổi nữa vì lão già đã nhấc nó lên rồi ném nó vào tường cho đến khi nó ngậm miệng. Nó không bao giờ hiểu được tại sao lão già lại ghét nó hơn bọn em. Lão ta mà thấy mặt Grady thì nhất định phải bốp cho nó một cái. Thằng bé thường phải trốn ở tủ quần áo nếu nó không kịp ra khỏi nhà trước khi lão già về.”

Johnny dừng lại để hít một hơi thật sâu. Rachel không nói gì, chỉ vuốt tóc hắn và lắng nghe. Trông cái cách hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, cô nghĩ có khi hắn còn không nhớ ra là cô đang ở đó.

“À, Grady. Bọn tù như em bị kiểm soát rất chặt chẽ, cô biết không? Thậm chí người ta còn không cho em ra để dự lễ tang nó. Bị chết đuối. Em không tin nổi chuyện đó.” Hắn cười khẽ, âm thanh nghe gay gắt và đau đớn như một tiếng nức nở. “Thằng bé lúc nào cũng bơi như cá. Nó chỉ giỏi môn đó thôi. Em nghĩ nó đã mong được chết. Em đã đọc rất nhiều trong tù – chó thật, ở đó chẳng còn việc gì khác mà làm – và tình cờ em đọc nhiều bài nói về tâm lý. Đa số những bài đó chỉ đáng làm giấy chùi đít, nhưng một số bài khá được. Hồi còn bé, Grady luôn luôn bị tổn thương. Nó bị gãy xương nhiều hơn tất cả bọn em cộng lại.

Có lần nó còn tự châm lửa đốt mình khi nghịch một chiếc bật lửa, và suýt nữa thì thành khoai tây chiên. Thế mà lão già đâu có quan tâm. Lão ta không đưa nó đến bác sĩ, để thằng bé bị sẹo khắp chân và lưng cho đến ngày nó chết. Em nghĩ chuyện mẹ bỏ bố ra đi, và chuyện bố em ghét nó đã làm cho nó đau đớn đến mức muốn chết. Em nghĩ đó là lý do tại sao nó chết đuối. Nó muốn chết. Chó thật, người ta bỏ tù em vì tội giết người, còn lão già thì họ không làm gì cả, trong khi xét về cái án ấy thì chắc chắn là ông ta có tội hơn em gấp tỉ lần. Chẳng ai từng động tay làm gì cả. Cô có biết là Grady sợ lão già đến mức ông ta chỉ cần liếc mắt là nó đã vãi ra quần không? Khi lớn hơn một chút, lúc là một thanh niên rồi, nó vẫn thế. Nhìn thấy ông ta một cái là Grady tè dầm như một đứa trẻ. Đúng ra phải có ai đó giúp nó, cô biết không? Ai đó phải đưa nó đi tránh xa khỏi lão già khốn kiếp.

Nhưng chẳng ai thèm quan tâm.”

Hàm siết chặt, Johnny đột nhiên ngừng lại, mắt nhắm nghiền. Đầu hắn đè nặng lên gối cô. Hoảng sợ trước những điều vừa nghe được, Rachel ngồi yên lặng, tay đông cứng trên tóc hắn. Cô đã nghĩ là có ngược đãi, nhưng khi được nghe kể lại đầy sống động, đầy khủng khiếp như vậy, sự thật đã đi quá xa so với tưởng tượng của cô. Ngược đãi là thuật ngữ y tế mà cô học được ở trường. Còn nỗi đau này hiện hữu rành rành trước mặt.

“Chó má, em đoán một phần lỗi cũng là do em. Em không hề nói cho người khác biết.

Không đứa nào nói cả. Cô còn nhớ hồi cô hỏi em có phải lão già đã đánh đập chúng em chứ? Có phải em đã cười vào mặt cô không nhỉ? Em cười vì quá xấu hổ đến nỗi không dám thừa nhận sự thật. Mọi người nghĩ chúng em là rác rưởi. Em không muốn chứng minh là họ đúng. Em căm ghét cái cảnh những người giàu có, sang trọng nhìn chúng em vẻ coi khinh. Nếu họ biết sự thật, họ sẽ chỉ khinh bỉ nhiều hơn thôi. Ông ta là một kẻ say xỉn đáng nguyền rủa, ông ta đánh đập bọn em, và bọn em không muốn ai biết cả. Một đám trẻ hèn nhát chó chết.”

Hơi thở hắn thay đổi, trở nên khò khè, rồi đột nhiên hắn ngồi dậy, nhấc đầu khỏi đầu gối cô và quay lại để nhìn vào mắt cô. Vẫn còn đang mê mụ vì những lời tự thú ngắt quãng của hắn, câm lặng vì không biết phải nói gì, Rachel chỉ có thể nhìn hắn, vẻ sợ hãi và thương cảm ánh lên trong đôi mắt cô.

“Cô có biết cô là giáo viên duy nhất từng hỏi về chuyện đó không? Chó chết, bọn em có nhiều vết bầm y như cây thông Noel treo đủ đồ trang trí vậy, và không có một ai thèm hỏi về chúng. Biết tại sao không? Vì chúng em là rác rưởi, và chẳng ai thèm quan tâm. Nhưng cô lại hỏi. Chúa ạ, em ghét phải cho cô biết là ông già đánh em! Cô quá…” Mắt hắn nheo lại, chớp chớp, rồi hắn đột ngột dừng lại, như thể hắn vừa mới nhận ra là mình đang nói gì. Một hai giây sau hắn nói tiếp. “Hôm đó em về nhà, và khi lão già đánh Grady, em đã đánh lão. Bố con em đánh nhau thừa sống thiếu chết – cô có nhớ em đã nghỉ gần hết tuần sau đó không? – và em không thể nói là em thắng. Nhưng ông ta thấy em đánh lại, và ông ta không còn dùng nắm đấm và thắt lưng như trước nữa. Chỉ dùng mồm thôi, và đôi khi như thế đau đớn hơn nhiều. Ông ta thường gọi bọn em là những thằng đồng tính chó chết, còn Sue Ann là con điếm. Em không thể làm gì để ngăn ông ta nghĩ em là một thằng đồng tính được.”

Hắn lại ngừng nói, sau đó hít vào một hơi đau đớn và run rẩy. Tay hắn túm phần váy ở hai bên đùi cô và siết lớp vải trong nắm đấm. Mắt hắn nhìn cô như thiêu đốt, như thể địa ngục đang nổi cơn thịnh nộ trong đáy mắt.

“Ông ta là một lão già khốn kiếp, một thằng khốn, và tất cả bọn em đều ghét lão. Chỉ có em là không. Em đã nghĩ là mình cũng ghét, nhưng khi em nhìn thấy ông ta trên cái bàn đó, thân thể bị cắt rời ra…”

Hắn lại hít một hơi đau đớn và run rẩy nữa, và Rachel hoảng sợ nhận ra đó là tiếng nức nở.

“Em phát hiện ra cuối cùng mình vẫn yêu lão già đáng ghét đó, dù ông ta có chết rục ở địa ngục!”

Răng hắn cắn chặt lại như không thể chịu nổi nỗi đau ấy, mắt hắn sáng lên hoang dại, rồi hắn cúi đầu xuống. Mặt hắn gục vào lòng cô, những ngón tay túm chặt lấy chiếc váy như thể không bao giờ để cô đi.

Đôi vai rộng nhô lên. Những âm thanh tuyệt vọng bị bóp nghẹt trên váy và hai chân làm tim cô đau nhói. Cảm thấy những giọt lệ đang dâng đầy trong mắt, Rachel vuốt tóc hắn, vai hắn, lưng hắn, và thì thầm những lời thừa thãi không có tác dụng gì với nỗi đau của hắn.

“Bây giờ thì ổn rồi. Ổn cả rồi,” cô nói đi nói lại. Dường như hắn không nghe thấy, nhưng lại dúi đầu sâu hơn vào lòng cô, tay hắn ôm lấy cô thật chặt. Những âm thanh đau đớn, cố nén lại mà vẫn vang lên không ngớt. Rachel cúi đầu xuống, tựa cằm lên đầu hắn. Tay cô quàng lấy lưng hắn, ôm hắn vào mình, cố gắng an ủi hắn.

Cuối cùng nỗi tuyệt vọng của hắn cũng nhẹ bớt, và hắn yếu ớt nằm dựa vào cô, mặt vẫn dụi vào lòng cô, còn cô vuốt ve tóc và một bên má đầy râu lởm chởm của hắn.

Hắn cứ nằm như thế một lúc lâu, ấm áp và nằng nặng trên chân cô, rồi cô thấy hắn cố vực mình dậy. Đầu hắn ngẩng lên. Rachel đột nhiên thấy mình ngây người trước đôi mắt đỏ lựng màu xanh khói, mí mắt ươn ướt, đôi mắt chiếu thẳng vào cô với nỗi đau tột cùng của một linh hồn thống khổ. Tay cô vẫn đặt trên đôi vai rộng của hắn. Bỗng thấy e dè trước ánh mắt cháy bỏng đó, cô buông thõng hai tay vào lòng.

“Cô có biết hồi trong tù em đã thường mơ gì không?” Giọng hắn khàn khàn, lời nói vang lên từ trong cuống họng, trầm, nhanh và khó nghe. “Em thường mơ về cô. Cô là điều sạch sẽ, tốt đẹp và tử tế nhất còn lại trong cuộc đời em, và em đã mơ về cô. Em thường mơ thấy mình cởi quần áo cô, từng thứ từng thứ một, và trông cô lúc khỏa thân sẽ như thế nào, cảm giác làm tình với cô sẽ sung sướng ra sao. Em cũng thường mơ về chuyện đó khi học cấp ba. Thực ra, em dành gần như mỗi đêm trong vòng mười bốn năm qua để mơ về cô.”

Miệng Rachel há ra vì sốc. Không biết nói gì, cô mở to mắt nhìn hắn chằm chằm trong giây phút dài như vô tận. Trái tim cô đột nhiên đập mạnh và cổ họng cô khô khốc.

“Em đã mệt mỏi với chuyện mơ mộng lắm rồi,” hắn nói thật dữ dội. Trượt tay vào trong váy và di chuyển lên đùi cô, hắn túm lấy hông cô và kéo cô lên lòng hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.