Mua Thê Tử

Chương 8: Thê tử ham tiền



Sau lần hái sâm mà không bị nhi tử làm ầm lê Mĩ khiết Ngọc đành đầu hàng con dâu này. Nói thật bà cũng không phải là một mẹ chồng không nói lý lẽ, cái cách con bé đối xử với nàng, hết lòng cung kính vâng theo lại tiết kiệm, khôn khéo đã khiến cho việc làm ăn của gia đình có những ngạc nhiên đáng nói. Tỷ như Lý Thanh luôn luôn đến thỉnh an bà đúng giờ, dù bà có đối xử nàng thế nào cũng không hề có nửa lời oán trách mà chỉ cười thật tươi nhìn thấy món lợi nhỏ mà nàng nhận được. Thế nhưng lợi mà bà kiếm được thì thật lớn, như việc nàng cò kè mặc cả với các thương buôn mà thường cung ứng cho Độc cốc khiến bà để ra một khoản không nhỏ. Nàng còn kiếm được một mối khà lớn là cung cấp dược liệu cho hoàng cung. Khiết Phùng nhìn qua y phục bị rách của hắn được nàng vá lại khéo léo cùng tỷ mỉ, tay xờ những đường chỉ khéo léo hắn có chút ấm áp.

– Chàng thích đến thế sao ? ta là thấy Nô tỳ đem bỏ trong khi y phục còn mới nên vá lại. Nếu chàng thích như thế mai ta bảo Tiểu Mạc đem số y phục rách của chàng vá lại hết thẩy …. còn y phục mới của chàng…. có thể cho ta đem bán không ? Hai mắt nàng lóe sáng(akiaki : chị tưởng anh là cái bang hả). – Không được, việc này mà để nương biết là không ổn. Hắn nhìn mặt tham tiền của nàng mà thấy có chút buồn cười. Đến bữa trưa hắn lại không tìm thấy nàng nên hỏi Tiểu Mạc – Thiếu Phu nhân đâu ? – Dạ thiếu phu nhân là đang bốc xếp hàng ở ngoài kia. Thiếu phu nhân xin phu nhân không thuê bốc vác mà nàng ấy nói muốn làm công việc đó kiếm tiền. Nghe Tiểu Mạc nói xong hắn có chút nghiến răng nghiến lợi. Đâu phải hắn không cho nàng tiền tiêu vặt, nếu không đủ nàng có thể xin thêm hắn, sao lại đi tranh việc với hạ nhân. Sau khi hắn đùng đùng nổi giận không cho nàng dành việc với hạ nhân nữa thì nàng quả nhiên thật nghe lời không đi tranh việc với hạ nhân mà chỉ suốt ngày trong phòng ngồi may vá thứ gì đó – Nàng đang làm gì vậy ? Hắn tò mò nhìn đóa hoa nhỏ bằng vải nàng làm có chút đẹp mắt. – Ta là dùng các y phục bỏ đi cùa chàng cắt ra làm những hoa nhỏ này có thể đem ra chợ bán nha. Vừa có tiền vừa không lãng phí, nàng cũng thật thông minh phải không. – Nếu nàng thiếu tiền có thể nói với ta, ta sẽ cho nàng. Chứ đường đường là thiếu phu nhân Độc cốc đi bán những thứ thế kia thật là không ra thể thống. – Tướng công chàng thật tốt. Nàng cười híp cả mắt lại bộ dáng hạnh phúc. Hắn là cho nàng tiền tiêu vặt cũng rất nhiều vì sao nang luôn không có đủ tiền luôn thiếu tiền như thế. Lý Thanh rất nhanh được quản lý việc làm ăn của Độc cốc. – Số độc này ta sẽ không bán cho Ngũ Độc giáo các ngươi. Nàng một bộ dáng chắc như đinh đóng cột mà nói. Lý Thanh đang xuất hàng ở một bên thấy quản sự đang bàn thượng vụ mua bán độc dược với Ngũ độc giáo thì xen vào. Độc dược này tướng công nhà nàng là phải mất cả mười ngày mới tìm ra được không thể bán cho họ với giá như thường ngày hay bán được. – Ngươi là ai lại dám xen vào việc làm ăn của Ngũ Độc giáo ta và Độc Vương cốc chứ ? Nữ nhân bộ dáng đẹp đến khiến người ta có chút choáng váng trừng mắt nhìn nàng. Lý Thanh thầm mắng trong lòng, tại sao những kẻ liên quan đến tướng công nhà nàng đều xinh đẹp đến thế kia chứ. – Thiếu Phu nhân. Lương quản sự thấy Lý Thanh thì cúi đầu hành lễ, ông là biết vị thiếu phu nhân này dù chưa vào cửa thế nhưng phu nhân cũng ngầm đồng ý ông là không thể đắc tội đi. – Thiếu Phu nhân ? Không biết là vị công tử nào có hỉ sự mà ta còn chưa uống rượu mừng nha. Nhã Ngọc Thiềm híp mắt bén nhọn nhìn về phía Lý Thanh. – Nhã giáo chủ nàng ấy là Đại thiếu phu nhân. Lương Vịnh ở một bên giải thích ở Độc cốc ai cũng biết Nhã giáo chủ này là say mê đại thiếu gia nhà lão, thế nên cứ ba bữa nửa tháng cứ tìm cớ mua độc dược tìm tới. – Khiết Phùng đã lấy thê tử rồi sao, sao ta không biết kia chứ. Nhã Ngọc Thiềm bộ dáng dữ tợn trừng Lương Vịnh nhìn ông như kẻ nói quàng. – Hừ tướng công nhà ta lấy thê tử vì sao phải nói cho ngươi biết chứ. Hừ gọi thẳng tên tướng công nàng như thế nàng ta là sợ nàng không biết nàng ta cũng thích tướng công nhà nàng sao. – Hừ ngươi chắc chắn chỉ là một tiểu thiếp nhỏ của chàng thôi, nếu không sao chàng không cùng ngươi tổ chức hôn lễ. Ta chắc rằng chàng chẳng qua chỉ muốn đùa vui cùng ngươi mà thôi. Ngươi nghĩ thử xem Khiết Phùng đường đường là đại thiếu gia của Độc vương cốc thế nhưng cưới thê tử lại không tổ chức hôn sự. Hẳn là không muốn cưới ngươi đi. – Lương quản sự, mối làm ăn này hôm nay không bàn nữa. Ta là phải về bồi tướng công nhà ta dùng cơm trưa. Hừ nàng cho dù làm tiểu thiếp cũng không đến phiên nàng ta lên tiếng. Lý Thanh Bực tức rời đi, nhưng khi qua lương đình nàng là nghe hạ nhân nói chuyện – May hỷ phục cho đại thiếu gia sao ? – Phải nha, đại thiếu gia là phải sang thôn kế bên rước Trầm tiểu thư nhà Trầm tướng quân nha nên tốt nhất hỉ phục may màu hơi sâm một chút, từ đây sang trấn bên khá xa. Hắn sẽ lấy thê tử nhưng nương tử hắn lại không phải là nàng. Chẳng lẽ thật như Nhã Ngọc Thiềm nói lấy nàng làm nương tử chỉ là việc đùa thôi sao. Lý Thanh quay người rời khỏi Độc cốc mà tâm trạng nàng thật khổ sở. Tại một góc trong Lương đình hai có hai người nhàn nhã ngồi uống trà đến ung dung. – Chàng để con bé rời đi như vậy sao? Mĩ khiết Ngọc trầm ổn nhìn Phu quân. – Nàng khi nào thì biết? Thiệu Mạc Du tròn mắt nhìn thê tử. – Chàng quên nghề của thiếp à? Có điều con bé đó đúng là phúc khí rất dày, nếu là con bé đó có lẽ tử khiếp của Phùng nhi sẽ giải được cũng không chứng. Nhìn phương hướng Lý Thanh biến mất Khiết Ngọc nhè nhẹ nói. – Nàng yên tâm, mọi thứ đều trong tính toán của ta. Chỉ phải xem tiểu tử kia đuổi đến nhanh thế nào thôi. Thiệu Mạc Du nhếch mép cười gian trá. Khi Khiết Phùng luyện độc dược trên đỉnh Lãnh Nam trở về thì nghe báo Lý Thanh rời Độc cốc thì giận sôi gan. Hắn giận dữ đuổi cổ Nhã Ngọc Thiềm ra khỏi Độc cốc và tuyên bố không làm ăn với Ngũ Độc giáo nữa rồi đuổi theo Phương hướng mà thê tử hắn bỏ đi. Trong Thủy Lộ Trấn Lý Thanh bộ dáng mệt mỏi dựa sát vách tường của một khách điếm – Nghĩa phụ, chàng thực sự đã đuổi tới đây sao, bộ dạng gấp gáp như vậy cha nói xem có phải chàng là thương con rồi không? Nàng là đã thương hắn từ lâu nha, nhưng chỉ có thể đứng nhìn từ đằng xa. Từ ngày hắn cho nàng một đỉnh bạc cùng cái bánh quế hoa năm nàng mười tuổi nàng luôn âm thầm dõi theo hắn. Nhưng nghĩ mình và hắn hẳn là không có duyên thế nên nàng mời tuyên bố muốn làm thê tử của Mạn ca. Khi nghĩa phụ nói muốn nàng làm con dâu ông, rồi biết lại biết hắn chính là con trai của nghĩa phụ nàng không hề do dự mà đồng ý hôn sự này. Dù đã lên kế hoạch tiếp cận hắn thế nhưng khi hắn nói muốn chịu trách nhiệm với nàng khiến nàng thực không thoải mái. Nàng thà để hắn nghĩ hắn là mua nàng về còn hơn là lấy nàng chỉ vì chịu trách nhiệm. – Tiểu tử này coi bộ thực là thương Tiểu Thanh Thanh rồi nha. Thanh Thanh con nói xem con thực phải làm cuộc buôn bán sáng mai sao? Hắn hẳn sẽ tức giận nha. – Bán, đã diễn phải diễn cho trọn vở nha. Nàng là muốn ép hắn nói hắn yêu nàng nha, không nghe ba câu này nàng sẽ không từ mọi thủ đoạn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.